Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
duong-ca-tu-tien-menh-cach-thanh-thanh.jpg

Đường Ca Tu Tiên, Mệnh Cách Thành Thánh

Tháng 2 8, 2026
Chương 246: Nhất kích chém chết (2) Chương 246: Nhất kích chém chết (1)
tennis-dai-su.jpg

Tennis Đại Sư

Tháng 2 17, 2025
Chương 396. Mạng số liệu cầu đại sư Chương 395. Giương oai Olympic
nguy-roi-nhan-vat-phan-dien-bi-tieng-long-luu-nu-chinh-de-mat-toi.jpg

Nguy Rồi! Nhân Vật Phản Diện Bị Tiếng Lòng Lưu Nữ Chính Để Mắt Tới !

Tháng 2 3, 2026
Chương 295: Tình báo quá ít, thôi diễn không đến Chương 294: Không phục ngươi liền dẫn người tới công thành!
Thiên Vương Siêu Sao Chi Lộ

Hội Xuyên Việt Lưu Lãng Tinh Cầu

Tháng 1 15, 2025
Chương 729. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 728. Vũ trụ tân sinh
nguyen-diem-danh-sach

Nguyên Điểm Danh Sách

Tháng mười một 12, 2025
Chương 1122: Đi Chương 1121: Tới hạn cùng khởi điểm
dep-trai-nhu-vay-con-trung-sinh.jpg

Đẹp Trai Như Vậy Còn Trùng Sinh

Tháng 2 4, 2026
Chương 679: không có thái giám tại viết tiếp.-2 Chương 679: không có thái giám tại viết tiếp.
the-tu-thuc-hung.jpg

Thế Tử Thực Hung

Tháng 1 25, 2025
Chương 3. Gió xuân cả vườn Chương 2. Thông Thiên bảo điển
ef31ad2703475b45a7cddb09366a7008

Hokage: Thôn Sắp Phá Sản, Ta Đào Ra Dầu Mỏ

Tháng 1 15, 2025
Chương 468. Hiện tại chính là Đại Nhẫn Giới thời đại.. Chương 467. Tổng tập phần một
  1. Dị Giới Thương Nhân
  2. Chương 188: Thúc thủ vô sách
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 188: Thúc thủ vô sách

Tầng năm Thông Thiên Lâu, bàn tiệc đã bỏ trống quá nửa, nhạc công trên sân khấu biểu diễn cũng đã không còn khí thế như trước, không khí dù vẫn rộn ràng nhưng đã không còn náo nhiệt.

Lý An ngồi đối diện, giương mắt nhìn chằm chằm Hứa Thiên Vũ, nghe đối phương nói như vậy trong lòng lại cũng không có quá nhiều bất ngờ. Đối phương dù sao cũng là địa đầu xà ở nơi này, nếu như ngay cả chuyện này cũng không biết thì Lý An mới lấy làm lạ. Chỉ là không biết hắn lúc này đột nhiên nói tới chuyện này là có ý đồ gì, đây mới là điều làm cho Lý An thực sự lo lắng.

Tin đồn lan truyền Hứa Thiên Vũ chỉ là một tên tiểu bạch kiếm số phận thật tốt, sinh ra đã là con trai của cha hắn, là tam công tử của Hứa thị, bình thường chỉ biết tụ tập một đám hồ bằng cẩu hữu ăn chơi đàn đúm. Lý An lại chưa bao giờ cho là như vậy, mấy lần tiếp xúc hắn luôn cảm thấy ánh mắt của đối phương không phải là ánh mắt của một đầu thú cưng được nuôi nấng trong nhung lụa, đó là ánh mắt của một con sói, một con sói đơn độc trong chính bầy đàn của mình.

“Hứa công tử mắt sáng như đuốc! Quả thực chuyện làm ăn của ta gần đây liên tục gặp phải vận rủi, đặc biệt là Thanh Vân Môn bên kia đối với Lạc Hồng Quán càng là thèm muốn nhỏ dãi. Thực ra đêm nay ta là muốn cầu cạnh Hứa công tử giúp đỡ một hai.” Lý An đổi thẳng người dậy, nghiêm giọng mà nói.

Thấy đối phương chỉ ý vị thâm trường nhìn mình mà không nói, Lý An nói tiếp: “Thanh Vân Môn gia đại nghiệp đại, nội tình thâm sâu, đối với Lạc Hồng Quán đã coi như đồ trong túi của mình, ta một cái tiểu thương nhân không phải là có thể đấu được. Chỉ là Hứa gia cùng với Hứa công tử đây sẽ không nguyện ý nhìn Thanh Vân Môn hoành hành ngang ngược đi!”

“Lý huynh không cần nói nữa, ý của ngươi ta đã hiểu.” Hứa Thiên Vũ đột nhiên phất tay cắt đứt lời nói của Lý An, khuôn mặt tuấn lãnh như cười mà lại không cười, ánh mắt thâm sâu nhìn chăm chú giống như thực sự có thể nhìn thấu được toan tính của người ngồi đối diện.

“Thanh Vân Môn ỷ thế hiếp người, đây cũng không phải là lần một lần hai, sớm đã quen tay dễ làm rồi. Lạc Hồng Quán nếu như không muốn giống như những cửa hàng nhỏ khác bị Thanh Vân Môn nuốt trọn không nhả xương, chỉ có một lựa chọn duy nhất!”

Lý An nghe tới đây trong lòng liền đánh bộp một cái, gấp giọng hỏi: “Lựa chọn như thế nào?”

“Hãy sang nhượng lại cửa hàng cho Hứa gia!” Hứa Thiên Vũ nhỏ giọng nói.

“Không được! Lạc Hồng Quán là tâm huyết cả đời của Lý mỗ, dù có biến thành một đống tro tàn thì cũng phải là tro tàn của Lý mỗ.” Lý An hừ lạnh một tiếng, lạnh giọng nói, điệu bộ vô cùng cứng rắn.

Không khí trên bàn ăn lập tức trở nên có chút ngưng trọng, hai bên chỉ lạnh lùng nhìn nhau, không ai chịu nhường bộ chút nào.

Thực ra những lời này của Hứa Thiên Vũ cũng không làm Lý An tức giận tới mức nào, chỉ là hắn cố tình làm ra vẻ như vậy mà thôi.

Thanh Vân Môn có thể tham lam Lạc Hồng Quán, Hứa thị tất nhiên cũng có thể. Chỉ là Lý An tuyệt đối không thể nhượng bộ dù chỉ một chút, nhất định từ đầu phải tỏ rõ thái độ nếu không thể giữ được Lạc Hồng Quán thì quyết ngọc đá cùng tan, không bên nào được lợi nếu không tiếp theo cũng không cần làm cái gì thương lượng nữa.

“Lý lão bản bớt tức giận, nghe ta nói hết đã. Thanh Vân Môn là muốn trắng trợn nuốt gọn Lạc Hồng Quán của nhà ngươi, Hứa thị chúng ta chẳng qua chỉ là muốn mua lại cửa hàng mà thôi, giá cả không phải là vấn đề. Sau khi mua lại, Lý lão bản nếu muốn vẫn có thể ở lại Lạc Hồng Quán làm ông chủ, Hứa thị chúng ta nhất định sẽ không bạc đãi ngươi, cái này Hứa Thiên Vũ ta dám lấy tính mạng cùng danh dự ra đảm bảo lấy.” Hứa Thiên Vũ nhẹ giọng nói, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tự tin.

Huyền Sơn Thành này mực nước rất sâu, không phải một cái ngoại hương thương nhân có chút tài năng liền có thể thích làm gì thì làm. Mọi người đều phải tuân thủ theo quy tắc.

Lý An trầm mặc không nói một lúc rồi lắc đầu quả quyết: “Không được!”

Ngoài dự đoán của hắn chính là Hứa Thiên Vũ không hề tức giận, mỉm cười mà nói: “Thực là đáng tiếc, vốn là một cọc nhân duyên rất tốt không ngờ Lý lão bản lại cứng đầu cứng cổ như vậy. Vậy cũng tốt, giữa Hứa gia và Lạc Hồng Quán từ nay trở đi sẽ không có bất cứ một mối liên hệ nào nữa, một tơ một hào cũng không có. Còn như Lý huynh, nếu như muốn làm bằng hữu với Hứa mỗ thì cứ làm, còn như muốn thông qua ta toan tính cái gì thì quên đi, Thiên Vũ cũng không phải thực sự là một kẻ ngốc. Thời gian cũng đã không còn sớm nữa, xin cáo từ!”

Nói xong không đợi Lý An mở miệng nói cái gì hắn liền dứt khoát đứng dậy rời đi, Lý Lượng từ đầu tới cuối vẫn thành thật đứng bên cạnh cũng nối gót theo sát, trước khi đi còn lạnh lùng liếc Lý An một cái, khóe miệng nở nụ cười chế diễu.

Lý An đứng dậy, trơ mắt nhìn bóng lưng chủ tớ hai người khuất bóng sau cầu thang, mấy lần muốn mở miệng gọi lại nhưng đều không nói thành tiếng.

Xem ra hắn đã đánh giá quá thấp Hứa Thiên Vũ, đánh giá quá thấp Hứa gia rồi.

Thanh Vân Môn muốn nuốt trọn Lạc Hồng Quán, Hứa gia cũng là như vậy. Thái độ của hai bên có lẽ có chút khác biệt nhưng chung quy cho cùng cả hai bên đều không coi Lý An một kẻ thấp hèn là đối tượng thương lượng. Một là quy phục, hai là bị tiêu diệt, từ đầu chí cuối hắn vẫn luôn chỉ có hai lựa chọn này mà thôi.

Hứa Thiên Vũ rời đi xong không lâu, Bạch Ngọc Dạ Yến cũng chính thức khép lại, khách khứa sau khi lần lượt rời đi hết thì đám hạ nhân Xuân Nhạc Lâu mới đi vào dọn dẹp.

Bữa tiệc kết thúc xong cũng đã quá nửa đêm đã lâu, đám hạ nhân ai nấy cũng mắt nhắm mặt mở, mặt mũi phờ phạc, cố gắng làm cho xong công việc để trở về nghỉ ngơi cho nên động tác của ai cũng vô cùng nhanh chóng.

Khoảng nửa canh giờ sau, đám hạ nhân sau khi thương nghị kịch liệt một hồi thì quyết định cử ra một tên thiếu niên khéo ăn nói tiến tới bàn tiệc nằm ở giữa phòng.

Trong phòng, những bàn tiệc khác đều đã được dọn dẹp sạch sẽ đâu vào đó rồi, duy chỉ có bàn tiệc này vẫn còn nguyên vẹn thức ăn thừa trên bàn. Nguyên nhân chính là bởi vì có một vị khách nhân dù cho yến tiệc đã kết thúc từ lâu nhưng từ đầu tới cuối vẫn ngồi y nguyên tại chỗ không hề nhúc nhích.

Đám hạ nhân vốn không dám ý kiến gì về hành động của những đại nhân đại phú đại quý này, vốn chỉ định im lặng chờ đợi đối phương rời đi, tuy nhiên thế nào bọn hắn cũng không ngờ được vị khách nhân kia ngẩn người một cái chính là hơn nửa canh giờ.

Trong khoảng thời gian này, vị khách nhân này không chỉ không động tới rượu thịt trên bàn, thậm chí nhúc nhích một cái cũng không, xem bộ dạng chỉ sợ muốn ngồi tới tận sáng mai mất.

Đám hạ nhân thấy vậy không còn cách nào khác, chỉ có thể thông qua bốc thăm phái một người lên dò hỏi vị khách nhân kỳ lạ này. Tên hạ nhân xui xẻo rón rén đi tới bên bàn tiệc, run run giọng hỏi: “Bẩm đại nhân, không biết Xuân Nhạc Lâu chúng ta có thể giúp gì cho ngài không?”

Lý An nghe tiếng nói thì hơi giật mình, ngẩng đầu nhìn mới phát hiện căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ đâu vào đấy, ánh nến cũng đã được thổi tắt hơn phân nửa, không gian tỏ vẻ hơi chút tối tăm u ám, so sánh với sự náo nhiệt lúc nãy thì đúng là một trời một vực.

“Xin lỗi, ta mải suy nghĩ nên không để ý.” Lý An có chút áy náy nhìn tên hạ nhân nói, không đợi đối phương trả lời hắn đã vội vàng đứng dậy rời đi.

Đám hạ nhân nhìn thấy vị khách nhân này kỳ lạ thì có kỳ lạ nhưng không phải loại người hống hách, khinh người thì thở phào một hơi, đợi hắn khuất bóng sau hành lang liền tiến lên dọn dẹp chiếc bàn tiệc cuối cùng.

Lý An chậm rãi đi bộ xuống lầu rồi một mạch rời khỏi Xuân Nhạc Lâu. Thời gian đã quá nửa đêm rồi, bên trong Huyền Sơn Thành sớm đã cấm đi lại cho nên đường phố vô cùng tối tăm, nhà cửa hai bên im lìm không một tiếng động, họa hoằn lắm thỉnh thoảng mới có tiếng gõ mõ cầm canh truyền tới từ phía xa.

Hắn im lặng dọc theo đường lớn trở về Lạc Hồng Quán, chiếc đế dày gõ vào mặt đường kêu lốc cốc vang rõ mồn một trong đêm tối.

Đi không bao lâu thì gặp phải một tốp binh lính đi tuần, hắn đành phải lui vào một hẻm nhỏ để trốn.

Tốp lính giáp mũ sáng choang, bước chân chỉnh tề dồn dập, chỉ cần nhìn sơ thôi cũng biết là tinh binh trải qua chém giết rèn luyện. Huyền Sơn Thành thân là trọng thành nơi hiểm yếu, binh sĩ như vậy đóng quân ở nơi đây không có một vạn cũng đủ tám ngàn. Những binh lính này tuy không phải Luyện Khí Sĩ hay Luyện Thể Sĩ nhưng trọng giáp trường thương chỉnh tề lại được huấn luyện nhiều năm, nếu như để bọn hắt kết thành trận thì Luyện Khí Sĩ cùng Luyện Thể Sĩ dù có mạnh hơn nữa cũng chỉ có thể thúc thủ chịu trói.

Lý An ẩn thân trong bóng tối chờ đám binh lính đi qua, nhớ lại cuộc trò chuyện lúc nãy với Hứa Thiên Vũ thì không nhịn được mà chán nản thở dài một cái. Hắn chung quy vẫn là ngựa non háu đá, đối với những thế lực bản địa đã ăn sâu cắm rễ nơi Huyền Sơn Thành này mấy trăm năm vẫn là quá coi thường.

Nếu chỉ là một cái Thanh Vân Môn, một cái Hứa gia đơn thương độc mã một mình thì còn không tính là gì. Vấn đề chính là các thế lực ở giữa tuy có lục đục không ngừng nhưng cũng có lợi ích liên hệ, ít nhất bọn hắn cũng sẽ không bởi vì mâu thuẫn lẫn nhau mà cho những thế lực ngoại lai như Lạc Hồng Quán có cơ hội đục nước béo cò.

Thanh Vân Môn chung quy chỉ là một cái tên tầm thường tại Huyền Sơn Thành này mà thôi, Lạc Hồng Quán cho dù không bị bọn hắn nhín chằm chằm thì cũng sẽ bị vô số thế lực khác tham lam nuốt gọn. Một cửa hàng nhỏ mới mở muốn tồn tại ở nơi này chỉ có hai cách mà thôi, hoặc là ngươi có thực lực đủ mạnh hai là ngươi có chỗ dựa đủ mạnh, tuy nhiên cả hai thứ này Lý An hiển nhiên đều không có.

Lý An một thân một mình tới Huyền Sơn Thành này, thân cô thế cô, một thân bản lãnh cũng coi như không tệ, tuy nhiên tại nơi này còn lâu mới đủ để đặt lên bàn cân, cứ như vậy muốn ngang ngạnh trên cơ thể những thế lực bản địa nơi đây cắn xuống một miếng thịt lợi ích thực sự là người si nói mộng.

Tốp binh lính rầm rập tuần tra trên đường, giáp mũ va vào nhau leng keng ghê tai. Chẳng qua bao lâu bọn hắn đã rời xa con hẻm nhỏ nơi Lý An lẩn trốn mà đi ngang qua Xuân Nhạc Phường.

Xuân Nhạc Phường tuy đã tắt bớt đèn đi, tuy nhiên riêng tòa Thông Thiên Lâu cao vút trong mây vẫn sáng rực như ban ngày, lờ mờ có thể nghe được tiếng ca nhạc ríu rắt dập dìu theo gió truyền tới từ mấy căn lầu cao.

Trên tầng chữ 10 của Thông Thiên Lâu, một tên nam nhân cao lớn đang chắp tay mà đứng ngoài ban công, ánh mắt lặng lẽ ngắm nhìn Huyền Sơn Thành chìm trong u ám.

Người này thân cao gần hai mét, mày rậm mắt to, trên thân mặc một bộ bạch bào thêu chỉ tím, gió đêm thổi tung góc áo kêu phần phật, im lặng đứng đó như một pho tượng sống, khí thế bức người.

Phía sau nam nhân cao lớn, một tên viên ngoại to béo ăn mặc vô cùng xa hoa chậm chậm đi tới, khom lưng cung kính nói: “Bẩm tuần phủ đại nhân, có việc gì hay sao?”

“Hôm nay ta thấy không được khỏe, xin cáo từ trước. Các vị xin cứ tự nhiên.” Nam tử cao lớn quay người lại nói, âm thanh trung khí mười phần, khuôn mặt dưới ánh đèn góc cạnh như đao cắt.

Nếu như Lý An có mặt ở nơi này nhất định sẽ kinh ngạc không thôi, không ngờ nam tử cao lớn này lại là người quen của hắn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

van-thu-luc.jpg
Vạn Thú Lục
Tháng 1 9, 2026
ta-bi-thien-dao-trung-phat-roi.jpg
Ta Bị Thiên Đạo Trừng Phạt Rồi
Tháng 1 23, 2025
bat-dau-hon-don-kiem-the-che-tao-bat-hu-tien-toc
Bắt Đầu Hỗn Độn Kiếm Thể, Chế Tạo Bất Hủ Tiên Tộc
Tháng 2 8, 2026
truong-sinh-bat-tu-tu-mot-van-tien-sat-thu-bat-dau.jpg
Trường Sinh Bất Tử Từ Một Văn Tiền Sát Thủ Bắt Đầu
Tháng 2 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP