Chương 190: Nghỉ bán
Một đêm vô sự trôi qua, sáng ngày hôm sau Lạc Hồng Quán lần đầu tiên từ khi khai trương tới nay vậy mà đóng cửa không buôn bán. Phía trước cửa hàng, từ sáng sớm mấy tên người làm đã tất bật dọn dẹp, người thì tới con suối phía sau quán múc nước dội sạch mùi hôi, người lại lúi dúi dùng vải khô lau sạch, tất bật cả buổi sáng mới có thể dọn dẹp phía trước quán trở về như ban đầu.
Tỳ nữ Hạ Lan một tay cầm chiếc chổi tre tay còn lại cầm tấm vải bố lớn, nhìn khoảng sân nhỏ phía trước Lạc Hồng Quán cuối cùng cũng được dọn sạch thì thở phào một hơi, hướng Lý An mà than thở: “ Ông chủ a, ngài nhất định phải trừng phạt bọn ác ôn đã đổ đống nước thải này ra nơi này. Lưng của ta cũng sắp gãy tới nơi rồi!”
Lý An đặt xuống chiếc thùng gỗ dùng để múc nước từ con suối phía sau, một bên dùng ống tay áo lau mồ hôi trán một bên cười cười: “ Mới bao nhiêu tuổi đầu đã kêu lên kêu xuống, mẫu thân ta năm nay bốn mươi tuổi rồi còn chưa kêu đau lưng đâu.”
Hạ Lan nghe vậy thì mất hứng đẩu môi lên: “ Ông chủ đúng là không biết nói lời ngon tiếng ngọt gì hết, thảo nào tới từng này tuổi rồi vẫn một thân một mình, đáng đời lắm!”
Lý An nghe vậy đen cả mặt lại, hắn làm người hai đời đúng là vẫn chưa từng có bạn gái đâu, mấy lời này đúng là đâm trúng chỗ đau của hắn rồi, lời nói đều chính là dao cùn lóc thịt.
Một nô tỳ khác là Tiểu Cúc thấy vậy thì khẽ lắc đầu chê cười: “ Hạ Lan tỷ tỷ thực là lớn gan nha, ngay cả ông chủ mà cũng dám mắng, không sợ bị đuổi việc hay sao?”
Mấy người nô bộc khác nghe thấy lời này đều không nhịn được cười rộ lên, ngay cả Hạ Lan cũng che miệng cười khúc khích, hoàn toàn không có chút lo sợ này.
Những người làm này ban đầu quả thực đối với vị ông chủ trẻ tuổi tài cao, mặt mày lúc nào cũng lạnh như tiền này rất là sợ hãi, trong đó Hạ Lan còn là người đối với hắn sợ hãi cùng cung kính nhất. Chỉ là trải qua một thời gian tiếp xúc qua lại, mọi người cũng biết Lý An chẳng qua là loại người mặt lạnh tâm nóng, ít nói làm nhiều loại kia mà thôi, bình thường tự nhiên không dám bất kính nhưng cũng sẽ không sợ hãi như người làm với ông chủ bình thường.
“ Thôi được rồi tạm gác chuyện nhân duyên của Lý mỗ qua một bên. Hôm nay mọi người đã vất vả nhiều, Lạc Hồng Quán hôm nay sẽ nghỉ bán một hôm, mọi người hãy trở về nhà nghỉ ngơi đi, tiền công vẫn tính nguyên ngày như bình thường. Ngày mai cửa hàng vẫn sẽ làm việc như bình thường, mọi người đừng quên tới sớm một chút nhé.” Lý An vỗ vỗ hai tay, mỉm cười cao giọng tuyên bố.
Hạ Lan đám người làm nghe vậy đều hoan hô không thôi, sau khi cảm ơn hắn ríu rít liền kéo nhau trở về nhà. Thân phận thấp hèn như bọn hắn đúng là hiếm có một hôm rảnh rỗi như ngày hôm nay, mấu chốt chính là dù không làm gì nhưng vẫn được trả lương, đám người tự nhiên là ai nấy đều vui vẻ trong lòng.
Nhìn đám người làm trong tiệm líu ra líu rít rời đi, nụ cười trên khuôn mặt Lý An dần dần dập tắt, hắn nhìn một lần Lạc Hồng Quán cái này cơ ngơi rồi quay vào bên trong.
Mộc Huyền Linh lúc này đang ngồi sau quầy thu ngân đặt ngay bên cạnh cửa chính, một tay chống cằm một tay thoăn thoắt bóc hạt hướng dương bỏ vào miệng, một bộ không tim không phổi cười hỏi: “ Thế nào Lý lão bản, kiếm đủ tiền rồi hay sao mà hôm nay lại nghỉ làm thế này?”
“ Ta không có tâm trạng nghe cô châm chọc đâu!” Lý An nghe vậy mặt lạnh như tiền, hừ một tiếng rồi cũng ngồi xuống rót cho mình một chén trà lạnh.
Thời tiết đã bắt đầu chuyển sang mùa hè, nhiệt độ bên trong Huyền Sơn Thành cũng đã tăng lên đáng kể. Chiếc trường bào lục sắc có lớp lót nhung của Lý An đã được thay bằng một bộ y phục mỏng hơn, tuy nhiên kiểu dáng cùng màu sắc cả hai lại giống nhau như đúc, nếu chỉ nhìn từ bên ngoài thì thực sự khó mà biết được hắn đã thay đổi y phục.
Có thể giống nhau như vậy bởi vì cả hai bộ đều là Liễu Thanh Nhi tự tay may cho Lý An, cũng không biết tiểu cô nương này học một thân thêu thùa may vá bản lĩnh ở chỗ nào, tay nghề so với những cửa hàng y phục ngoài kia hoàn toàn không hề có chút thua kém nào.
“ Thế nào? Can đảm tới Huyền Sơn Thành mở cửa hàng làm ăn buôn bán, gặp mới có chút chuyện cỏn con như râu kiến thế này đã bị dọa cho mất sạch can đảm rồi, có phải bây giờ hai chân bước đi cũng run cầm cập đúng không hả?” Mộc Huyền Linh một bên cắn hạt dưa, một bên cười hỏi, trên mặt bày ra một bộ ông cụ non vô cùng không thích hợp.
Sống chung đã không tính ít thời gian, Lý An đối với giọng điệu muốn ăn đòn này đã không còn xa lạ gì nữa, nghe vậy cũng lười đi phản ứng nàng ta chỉ yên lặng uống trà.
Đúng lúc này từ bên trên lầu hai tiểu tử La Lôi một bộ hấp ha hấp hải chạy xuống, trong tay vẫn còn bê theo một chiếc chậu gỗ nhỏ, trên vai vắt một chiếc khăn trắng lớn. Nước trong chậu là nước nóng, khói trắng bốc lên nghi ngút không thôi.
“ Mộc tỷ tỷ, nước nóng tới rồi đây.” La Lôi đặt chậu nước xuống phía trước quầy hàng, một bên lau mồ hôi trán một bên thở hổn hển nói.
Nhìn thấy tiểu tử này Lý An mới chợt nhớ ra bản thân ấy vậy mà còn có một tên ký danh đệ tử, lúc đấy nhận La Lôi làm đệ tử cũng chỉ bởi vì đối với trưởng thôn La Yên chết thảm cảm thấy có lỗi, sau đó đủ thứ chuyện bất trắc liên tục xảy tới làm hắn vứt luôn tiểu tử này ra sau đầu.
“ Ngươi ở nơi này cảm thấy có quen không? Có chỗ nào bất tiện không?” Lý An trù trừ một chút, cuối cùng vẫn là cảm thấy thân làm sư phụ vẫn là đối với đệ tử nhà mình quan tâm một chút mới phải đạo.
“ Bẩm sư phụ đại nhân, ở nơi này rất tốt ạ. Liễu tỷ tỷ đối với ta rất tốt, còn sắp xếp cho ta một căn phòng riêng, mỗi ngày ba bữa đều vô cùng thịnh soạn.” La Lôi vốn đang định hành lễ, nghe Lý An hỏi vậy vội vàng trả lời.
Mộc Huyền Linh ở bên cạnh nghe vậy liền tiện tay ném nắm vỏ hạt dưa trong tay vào đầu La Lôi, mềm giọng hỏi: “ Vậy Mộc tỷ tỷ thì sao? Ta đây là chưa đủ tốt với người hay sao?”
“ Tốt! Tốt! Vô cùng tốt!” La Lôi nghe vậy lập tức mặt trắng bệch, lắc đầu rồi lại gật đầu vô cùng khôi hài.
“ Đã vậy thì còn đứng đấy làm gì? Còn không mau rửa chân cho tỷ tỷ.” Mộc Huyền Linh nghe thế cười tới núi non rung chuyển, kéo dài giọng nói.
La Lôi nghe vậy thì lập tức quên cả sư phụ mình còn đang ở bên cạnh, mặt cắt không còn giọt máu cúi xuống giúp Mộc Huyền Linh tháo giày.
Chiếc giày mà đế cao được buộc bằng hai sợi dây nhỏ xíu, La Lôi vô cùng quen thuộc tháo dây giày sau đó cẩn thận giúp Mộc Huyền Linh rửa chân, nhìn điệu bộ thuần thục rõ không phải lần đầu làm chuyện này.
Mộc Huyền Linh dáng người dong dỏng cao, hai bàn chân vậy mà rất bé, giống như một món đồ trang sức bằng lưu ly tùy thời đều có thể rơi vỡ mất, trắng muốt một mảnh. Bàn chân nàng nửa ngâm trong nước nửa nổi lên bên trên, giọt giọt nước nóng từ từ lăn xuống như ngọc trai thượng hạng, hơi nóng bốc lên nghi ngút như sương làm khuôn mặt La Lôi đỏ ửng như người say uống quá chén.
“ Ngươi lại để cho La Lôi một cái thiếu niên xa lạ giúp ngươi rửa chân, truyền ra bên ngoài còn ra thể thống gì?” Lý An thấy vậy thì do dự một chút, cuối cùng vẫn là lên tiếng ngăn cản.
Thú thực thì thân là một người vốn là thanh niên thế kỷ hai mốt, hắn đối với cái gì mà nam nữ thụ thụ bất thân gì đấy không để trong lòng lắm. Tuy nhiên vẫn nói nhập gia thì tuỳ tục, ở dị giới này chuyện nam nữ đụng chạm vẫn là đại kỵ. Đối với nữ nhân mà nói, bàn chân càng là bộ vị vô cùng riêng tư, bình thường chỉ có thể để người thân trong nhà cùng với phu quân của mình nhìn thấy, bây giờ Mộc Huyền Linh lại để La Lôi một cái nam tử xa lạ rửa chân cho, Lý An cảm thấy không sao nhưng truyền ra bên ngoài nhất định sẽ bị đàm tiếu.
Mộc Huyền Linh ngửa lưng sau ghế, mắt lim dim cười: “ Làm gì có nghiêm trọng như ngươi nói chứ. La Lôi năm nay mới có bao nhiêu, mười ba tuổi đầu chứ mấy, vẫn là tiểu hài tử mà thôi. Ta để tiểu hài tử trong nhà giúp ta rửa chân thì có vấn đề gì, đối phương vẫn còn là tình nguyện làm đấy. Đúng không tiểu Lôi?”
Vừa nói nàng vừa lấy chân đá vào đầu La Lôi một cái làm người phía sau suýt nữa thì ngã ngửa, vội vàng gật đầu không ngừng.
Lý An còn định nói cái gì thì Mộc Huyền Linh đã hơi hơi cúi người, khẽ chạm lên cổ chân trắng nõn của mình: “ Ngược lại Lý ông chủ ngươi a, một cái nam nhân cứ đứng đấy nhìn chằm chằm bổn cô nương rửa chân, đây có phải hay không hành vi quân tử?”
“ Ta cũng lười ở nơi này khua môi múa mép với cô, xong chuyện thì lên phòng bệnh của tỷ tỷ ta nói chuyện một lát, ta lên đấy chờ trước.” Lý An cũng lười quản cái miệng của ma nữ này, quay người rời đi chỉ để lại một câu nói như vậy.