Chương 187: Thâm sâu khó dò
Hứa Thiên Vũ tới đã không tính còn sớm, hắn cùng Lý An hai người một trước một sau vừa kịp ngồi xuống bàn thì Bạch Ngọc Dạ Yến cũng chính thức bắt đầu.
Lý An còn đang ngẩn ngơ suy nghĩ chuyện trong lòng thì bị một tràng tiếng trống làm cho giật nảy mình, tiếng trống dồn dập mà hùng hồn, như mưa rơi gió táp khiến cho mạch đập của hắn không tự chủ được mà đập nhanh mấy phần.
Trên chiếc sân khấu lớn ở trung tâm căn phòng, một tốp ca vũ thướt tha lên đài như đàn bướm bay vào khóm hoa, các nàng ta tuổi ai cũng chỉ vừa đôi mươi, trang điểm lộng lẫy ăn mặc thướt tha, ai ai cũng xinh đẹp như tiên nữ giáng trần.
Bên dưới đài, dàn nhạc mấy chục người nhanh chóng ca xướng, tiếng nhạc du dương như rơi xuống từ nguyệt cung trên trời làm người mê say hứng khởi.
Theo tiếng nhạc réo rắt thúc giục, vũ nữ trên đài cũng bắt đầu nhảy múa, các nàng chân dung như ngọc, điệu bộ thướt tha như nước chảy mây trôi, ngay cả nhăn mặt nhíu mày cũng làm người xem kinh diễm.
Nhất thời bên trong tầng năm Thông Thiên Lâu, bảo quang lấp lánh hoa lệ, mỹ thực hảo tưởu tỏa hương ngạt ngào, trên đài tiên nữ ca vũ như say, thật là một tràng yến tiệc thịnh cảnh.
Hứa Thiên Vũ thấy Lý An chỉ im lặng xem ca vũ mà không đụng đũa liền đích thân cầm lên bình rượu rót cho hắn một ly: “Lý huynh đệ không nên chỉ mải mê ngắm mỹ nữ mà quên mất mỹ tửu của Xuân Nhạc Lâu cũng là danh chấn thiên hạ nha!”
Lý An thấy thế vội cầm lên ly rượu, đứng dậy cười mà nói: “Hôm nay may mắn được Hứa công tử mời tới yến tiệc cho nên mới có cơ hội gặp được các vị, Lý mỗ xin mời các vị một ly.”
Hứa Thiên Vũ nghe vậy liền vui vẻ cười to, cũng đứng dậy giơ cao ly rượu, sang sảng mà cười: “Đời người ngắn ngủi nào có mấy dịp say, hôm nay có Lý huynh góp vui, chúng ta nhất định phải không say không về.”
“Đúng vậy! Không say không về!” Chu Mỗ Hưng nghe thấy vỗ đùi một cái, cũng cầm ly rượu đứng dậy chúc mừng.
Hai người còn lại không có cách nào cũng đứng dậy, Vương Mỗ Hưng ngoài mặt còn không thể hiện cái gì, Lục Tuyết Anh ngược lại miễn cưỡng ra mặt, một bộ giống như ăn phải con ruồi giống như.
Lý An đối tất cả làm như không thấy, cung kính nâng ly rồi ngửa cổ một hơi uống cạn. Xuân Nhạc Tửu không hổ là một trong thập tuyệt của Huyền Sơn Thành, rượu nồng mà không cay, uống vào miệng như huyền cam ngọc lộ, nuốt xuống bụng lại hừng hực như liệt hỏa, thực là dư vị kéo dài, thiên hạ khen một tiếng tiên tửu thực sự là không phải nói quá.
Thời gian trôi qua bữa tiệc cũng dần đi vào cao trào, bên trong khách khứa bắt đầu có người lên đài biểu diễn, người bên dưới một bên rượu thịt no nê một bên phất cờ cổ vũ, không khí náo nhiệt vô cùng.
Huyền Sơn Thành là cửa ngõ chặn ngang yết hầu yêu tộc bên trong Thái Hoang Sơn Mạch, bên trong thành người người thượng võ, chẳng qua bao lâu trên đài đã chuyển từ ca hát nhảy múa sang múa võ mua vui, cuối cùng còn trực tiếp tỷ thí võ nghệ phân cao thấp.
Lý An ngồi yên vị tại bàn, nhàn nhã gắp thức ăn bỏ vào miệng một bên lơ đãng quan sát trận chiến trên đài.
Trên đài lúc này đang diễn ra trận chiến “vô cùng khốc liệt” giữa hai vị công tử trẻ tuổi, nghe người xung quanh bàn tán Lý An cũng biết được bọn hắn đều là con cháu nhà quyền quý trong thành, một người trong số đó còn là dòng dõi quan nhân. Cũng chỉ hạng người như vậy mới được mời tới Bạch Ngọc Dạ Yến này.
Lúc này đây cả hai người đều đã ngà ngà say, mỗi người mặt mũi đỏ bừng, chiêu chiêu thức thức đều là hết sức, quyền cước xé gió bay vù vù khiến người có mặt đều kinh hô từng trận, ai cũng vỗ tay khen hay.
Chỉ là trong mắt một người luyện võ thực sự như Lý An mà nói, công phu của hai người này cũng chỉ tính là tiểu hài tử chơi đấu với nhau mà thôi, bình thường lấy ra đùa nghịch còn được, còn như lâm trận chém giết vẫn là thôi đi.
Hắn tham gia Bạch Ngọc Dạ Yến mục đích từ đầu tới cuối chính là muốn mở miệng cầu cạnh Hứa Thiên Vũ, trước tiên là cứu ân nhân Từ Viễn Sơn đang ở trong đại lao ra ngoài, sau đó là làm sao giải quyết được Thanh Vân Môn mối này đại họa. Chỉ là từ đầu tới cuối họ Hứa kia uống rượu nói chuyện không ngừng, giao đấu rộng rãi không có lúc nghỉ làm Lý An mấy lần muốn mở miệng đều không được.
Điều này quả thực làm hắn có chút cảm giác giống như mắc nghẹn nơi cổ họng, rượu thịt có ngon đến mấy cũng ăn không vào.
Nửa nén hương thời gian sau đó, trận chiến trên đài cũng đã kết thúc, vị công tử áo bào tím một cước đá trúng phần bụng đem đối phương trực tiếp đá bay xuống bên dưới đài.
Khán giả bên dưới lập tức vội vàng vỗ tay khen hay, âm thanh như sấm dậy nơi hừng đông. Chỉ đáng thương vị công tử bị đá bay kia, thân hình ở trên không như chiếc bao tải rách cao cao rơi thẳng xuống, nhìn điệu bộ chỉ sợ sẽ phải bị nện không nhẹ.
Vừa khéo thế nào người này lại rơi thẳng xuống bàn chỗ Lý An và đám người đang ngồi.
Hứa Thiên Vũ, Vương Mỗ Hưng cùng với Chu Minh Hy thấy vậy đều kêu cả kinh hô, thân hình chật vật chạy ra khỏi bàn. Duy chỉ có Lục Tuyết Anh do quay lưng lại với sân khấu cho nên không nhìn thấy mối nguy từ trên trời rơi xuống theo đúng nghĩa đen, mắt thấy lập tức sẽ bị một tên thanh niên cao to lực lưỡng rơi trúng đầu.
Phen này thực sự là muốn liễu dập hoa nát.
Ngay lúc nguy cấp, Lý An thân hình nhanh nhạy như viên hầu, chớp mắt liền nhảy lên cao hơn 3m, một tay nắm lấy eo của tên công tử kia rồi thân hình nhẹ nhàng đáp xuống sàn, ngay cả một tiếng động lớn cũng không gặp. Động tác nhanh chóng như nước chảy mây trôi, cảm giác hắn cầm trên tay không phải là một tên nam nhân nặng cả trăm cân mà chỉ là một túi bông nhẹ bẫng.
“Hảo thủ đoạn!”
“Hay!”
…
Xung quanh sau phút yên lặng ngắn ngủi lập tức vang lên tiếng vỗ tay như sấm nổ, không ít kẻ mở miệng khen hay cũng có một số người thất vọng vì không thấy được kịch hay một màn phía sau.
“Đa tạ công tử cứu giúp!” Tên thanh niên bị đá bay kia mặt mũi đỏ bừng không biết là do bị thương hay là thẹn quá hóa giận mà nên, y miễn cưỡng chắp tay cảm tạ qua loa một phen liền không nhịn được chạy xuống lầu.
Trên đài, công tử áo tím một cước đá bay đối thủ vốn đang mong chờ được chúng người tung hô đột nhiên gặp cảnh này thì hừ lạnh một tiếng, giọng vang như chuông đồng: “Múa rìu qua mắt thợ, nếu như tự tin có bản lĩnh thì hãy lên đài so chiêu với Chu mỗ!”
Tham gia Bạch Ngọc Dạ Yến không thiếu kẻ chỉ sợ thiên hạ không đủ loạn, lập tức tiếng hò reo huýt gió vang lên bốn phương, tràng cảnh nhất thời có chút hỗn loạn.
Lý An thầm thở dài một hơi trong lòng, Lạc Hồng Quán đang gặp khó khăn hắn nào có tâm trạng ở nơi này đánh đấm cái gì, chỉ có thể miễn cưỡng hướng đối phương đang đứng trên đài cao cười khan một cái, khiêm tốn thi lễ rồi ngồi về bàn.
Hành động của hắn không cần phải nói hiển nhiên gây nên một trận phê bình của chúng nhân đang chờ xem náo nhiệt bên cạnh. Tuy nhiên Lý An đối với cái này hiển nhiên không chút để trong lòng.
Hứa Thiên Vũ đám người trở về bàn đều không nhịn được mà mắt to mắt nhỏ nhìn Lý An một lượt, dù sao thì ông chủ một cửa hàng lại có một thân võ công cao cường quả thực có chút ngoài ý muốn.
Lục Tuyết Anh trên mặt biến đổi chốc lát rồi cuối cùng như đã hạ quyết tâm, nàng ta cầm lấy ly rượu rời khỏi ghế đi tới Lý An bên cạnh.
Không đợi Lý An nói cái gì thì nàng đã ngửa đầu uống cạn ly rượu, mặt mũi phiếm hồng hơi men nói: “Đa tạ Lý công tử ra tay ứng cứu, nếu không chỉ sợ qua đêm nay ta sẽ trở thành trò cười lớn nhất trong Huyền Sơn Thành rồi. Lục Tuyết Anh này tuy không đại trượng phu thân cao tám thước cái gì nhưng có ân phải trả đạo lý này vẫn hiểu, sau này nhất định báo đáp.”
“Không dám! Không dám! Lý mỗ chẳng qua là ra chút sức mọn mà thôi.” Lý An đột nhiên cảm thấy có chút thụ sủng nhược kinh, cũng cầm lấy ly rượu uống hết.
Trải qua một phen phong ba, thái độ của đám người Lục Tuyết Anh đối với Lý An cũng trở nên tốt hơn rất nhiều, còn mở miệng thăm dò xem Lý An xuất thân sư thừa ở đâu, một thân bản lĩnh học đến từ nơi nào. Lý An cái nào trả lời được thì trả lời, cái nào không trả lời được thì chỉ lắc đầu cười trừ, bàn tiệc chén tới chén đi không khí coi như hòa thuận.
Hơn một canh giờ sau, Bạch Ngọc Dạ Tiệc cuối cùng cũng bước vào giai đoạn sau cùng, lục đục có người đứng dậy ra về. Trên đài đã đổi thành một nam một nữ hai người kéo đàn thổi sáo, không khí so với trước trầm lắng hơn rất nhiều.
Chu Minh Hy, Vương Mỗ Hưng cùng với Lục Tuyết Anh đều uống có chút nhiều, lần lượt được người hầu trong phủ hộ tống trở về.
Nhất thời trên bàn chỉ còn Lý An cùng Hứa Thiên Vũ hai người, cả hai đều uống không ít rượu mạnh, trên mặt có hơi phiếm hồng hơi men nhưng ánh mắt vẫn còn tinh anh sáng rõ, rõ ràng còn lâu mới tới tình trạng ngà ngà say loại kia.
“Không ngờ Lý ông chủ tuổi còn trẻ nhưng tửu lượng đã không nhỏ a! Chỉ sợ qua mấy năm không có mấy người có thể làm đối thủ của ngươi rồi.” Hứa Thiên Vũ lơ đễnh nhìn lên sân khấu, không nhìn mà cười.
“Tàm tạm mà thôi.” Lý An lắc đầu, trong đầu suy nghĩ tìm từ muốn đề cập tới Thanh Vân Môn một chuyện.
Chỉ là không ngờ Hứa Thiên Vũ giống như sớm đã nhìn thấu tâm tư của hắn, đột nhiên quay người lại, thẳng lưng ngồi trên ghế, thâm ý sâu xa hỏi: “Ta nghe nói Lạc Hồng Quán của ngươi dạo này làm ăn không được tốt lắm, cách đấy mấy ngày còn bị một đám lưu manh tới đập phá, thật chẳng ra làm sao. Còn có La gia thôn cách ngoài trăm dặm nữa, mới đây còn bị sơn tặc ghé thăm. Thực sự là họa tới không ngừng, đen đủi, thật là đen đủi.”