Chương 186: Bạch Ngọc Dạ Yến
Một hồi phong ba nho nhỏ qua đi, Bạch Ngọc Dạ Yến cũng đã sắp tới lúc bắt đầu, Tô ma ma sau khi trấn an đám Quỷ Đầu Phong thì giọng ngọt như đường nói: “ Thời gian cũng không còn sớm, các vị xin hãy đi lên lưng của Quỷ Đầu Phong, nó sẽ chở chúng ta tới địa điểm tổ chức dạ yến. Mỗi đầu Quỷ Đầu Phong tối đa có thể chở được 3 người bình thường, tuy nhiên nếu các vị muốn độc chiếm một đầu cũng không thành vấn đề gì. Quỷ Đầu Phong đã được Xuân Nhạc Lâu chúng ta huấn luyện hơn 30 năm, lúc nãy tuy có chút bạo động nhưng tuyệt đối sẽ không gây tổn hại tới các vị. Điều này ta có thể lấy danh tiếng của Xuân Nhạc Lâu ra đảm bảo.”
“Tự nhiên là bổn công tử tin tưởng Xuân Nhạc Lâu các vị, chỉ là trời trong gió mát thế này một mình một ngựa độc hành chẳng phải là chuyện khiến người ta đau lòng lắm thay. Lý Lượng, nào, chúng ta cùng nhau cưỡi một con Quỷ Đầu Phong.” Hứa Thiên Vũ một tay sửa sang lại vạt áo, một tay phe phẩy quạt giấy, vờ vịt nói.
“Thuộc hạ tuân lệnh!” Lý Lượng là một nam nhân tuổi vẫn còn khá trẻ, trên mặt nét ngây ngô của thuở thiếu thời vẫn còn chưa tan hết, tuy nhiên vết sẹo dài từ đuôi mắt trái cắt ngang qua sóng mũi lại làm cho không ai dám coi hắn là thiếu niên vô tri rồi.
Lý Lượng nhanh chóng đi tới phía trước một con Quỷ Đầu Phong, thân mình cao lớn nửa quỳ gối xuống đất. Hứa Thiên Vũ cũng nhìn Lý An gật đầu một cái rồi đi tới bên cạnh thuộc hạ, quen thuộc dẫm lên đầu gối của đối phương mà leo lên Quỷ Đầu Phong. Đây hiển nhiên không phải là lần đầu tiên Hứa Thiên Vũ leo lên lưng một con hung thú, chỉ là vừa nãy đám ong bình thường nhìn như vô hại này đột nhiên bộc phát ra sức mạnh đáng sợ như vậy làm hắn đêm nay đặc biệt có chút sợ bóng sợ gió.
May mắn tới tận lúc hắn đã ngồi yên vị trên lưng ong thì con hung thú vẫn hoàn toàn không nhúc nhích, đoán chừng Hứa Thiên Vũ đối với cơ thể của nó cũng chỉ như cõng thêm một hạt cát mà thôi. Lý Lượng cũng nhún chân một cái, thân mình liền như lá bay trong gió nhẹ nhàng đáp lên lưng Quỷ Đầu Phong. Chỉ nhìn thân pháp này của y thôi, bình thường Phàm Huyết Cảnh chỉ sợ không phải là đối thủ.
Quỷ Đầu Phong thân hình khổng lồ dài gần 3m, tấm lưng rộng rãi chẳng khác nào một chiếc giường lớn. Hứa Thiên Vũ cùng Lý Lượng hai cái nam nhân cao lớn đứng bên trên cũng không tỏ ra một chút chen chúc nào.
Lý An đang định nhảy lên lưng một con Quỷ Đầu Phong, dự định một mình một ngựa mà đi thì Tô ma ma đã như cơn gió đi tới bên cạnh, che miệng mà cười: “Lý công tử lần đầu cưỡi Quỷ Đầu Phong chỉ sợ có chỗ chưa quen đi, hay là để nô gia cùng công tử cưỡi một con nhé.”
“Vậy thì vinh dự cho Lý mỗ quá, xin mời!” Lý An tự nhiên hiểu lo ngại trong lòng của đối phương, dù sao hắn vừa rồi một hơi đem cả bầy Quỷ Đầu Phong náo cho hỗn loạn thành một đoàn, có trời mới biết được để hắn đi một mình thì sẽ xảy ra việc gì.
Tô ma ma nghe thế thì mỉm cười như hoa, thân hình hơi nhún một cái liền nhẹ nhàng nhảy lên tấm lưng rộng rãi của một con Quỷ Đầu Phong. Lưng của con hung thú ít cũng cao hơn 2m, ấy vậy mà một người phụ nữ nhỏ nhắn lại nhảy lên dễ như chơi, động tác uyển chuyển như ong bướm chuyền cành, tà lụa đỏ phất phơ trong gió thật làm lòng người ngưỡng mộ trầm trồ.
Lý An thấy thế cũng nhanh chóng nhảy lên rồi đáp xuống vị trí trên lưng ong cách Tô ma ma chưa tới 2 bước chân.
“Lý công tử thân thủ lợi hại, nô gia tự thẹn không bằng!” Tô ma ma hữu ý vô ý bước lại gần hắn hơn một bước, giọng nói như hương hoa bay vào mặt.
“Múa rìu qua mắt thợ mà thôi!” Lý An lắc đầu trả lời, không đợi hắn nói thêm cái gì thì Quỷ Đầu Phong dưới chân không cần ai thúc giục cũng đã tự động mở tung bốn chiếc cánh trong suốt ra hai bên, sải cánh phải hơn 3m có thừa.
Ù ù ù Bốn chiếc cánh đồng thời quẫy mạnh theo một quy luật đặc thù, Quỷ Đầu Phong nhẹ nhàng chở theo Lý An cùng Tô ma ma bay lên không trung. Phía bên kia Hứa Thiên Vũ cùng với Lý Lượng cũng được một con Quỷ Đầu Phong khác chở bay lên.
Hai con Quỷ Đầu Phong cũng không chở bốn người bay đi đâu xa mà bay thẳng lên phía trên của toà lầu thông thiên ngay trước mặt. Lý An tới dị giới đã lâu nhưng đây vẫn là lần đầu tiên được trải nghiệm cảm giác thần kỳ như thế này, hắn nhàn nhã chắp tay sau lưng hứng thú bừng bừng quan sát khung cảnh dưới chân.
Bên cạnh, người ngọc thỉnh thoảng không hiểu sao lại bật cười khe khẽ, tiếng cười như chuông lạc trong gió xuân làm người vui tai thích ý, chóp mũi thoảng thoảng hương thơm như quỳnh tương ngọc dịch, thực sự là làm người thích thú.
Theo thân hình Quỷ Đầu Phong càng ngày càng lên cao, những kiến trúc vốn cao lớn cũng dần trở nên nhỏ bé lại. Đợi đám người bay lên cao ngang tầng thứ 5 của toà lâu, bên dưới chân đã khó mà phân biệt được nơi nào với nơi nào, chỉ thấy một biển ánh sáng lấp lánh long lanh như nước, gió đêm có chút lạnh ý thổi tung mớ tóc dài.
Đứng ở dưới mặt đất chỉ có thể cảm nhận được tòa tháp rất cao, chân chính leo lên rồi mới biết được rõ ràng nó cao lớn tới mức như thế nào. Quỷ Đầu Phong chầm chậm bay lên khoảng mười lăm phút rồi mới dừng lại bên khung cửa để mở dẫn vào một căn phòng xa hoa tráng lệ, Lý An đã đếm qua, nơi đây đã là tầng thứ mười một, ấy vậy mà phía trên vẫn còn mấy tầng lầu các nữa.
Thực khó mà tưởng tượng được người ta làm sao có thể dựng lên một kiến trúc cao thông thiên như vậy!
Quỷ Đầu Phong vừa dừng lại bên cạnh chiếc cửa để mở, Tô ma ma đã quen thuộc vô cùng bước vào bên trong căn phòng rồi hướng mọi người làm một động tác mời.
Lý An thấy vậy cũng vội vàng cất bước đi theo, đợi hắn vừa đặt chân vào trong phòng thì con Quỷ Đầu Phong liền chầm chậm bay đi, con Quỷ Đầu Phong chở Hứa Thiên Vũ hai người liền thế vào chỗ trống.
Lý An nhìn hai con hung thú phối hợp nhịp nhàng như vậy mà trong lòng than thở, hắn đứng trên lưng Quỷ Đầu Phong tới một chút rung động cũng không có, cảm giác cứ như đang đứng trên đất bằng. Cũng không biết đám người Xuân Nhạc Lâu làm sao mà huấn luyện được một đám kỳ hung dị thú như vậy, chỉ bằng vào một thủ đoạn này thôi chỉ sợ cũng đủ khiến quyền quý khắp nơi kéo về đây như nước đổ về nguồn rồi.
Lúc bốn người bọn hắn đến thì trong phòng đã đầy ắp bóng người, Hứa Thiên Vũ vừa vào liền có mấy người quen giơ tay vẫy gọi.
Lý An lần đầu tới đây không khỏi chăm chú quan sát, chỉ thấy căn phòng rộng lớn như một quảng trường nhỏ, trần nhà cao hơn năm mét, bên trên đính đá pha lê sáng lấp lánh màu trắng ngà. Bên trong phòng trang trí hoa lệ vô cùng, vách tường thếp vàng, trụ cột làm bằng pha lê, ngay cả bàn ghế cũng được điêu khắc từ gỗ quý thượng hạng.
Bên trong góc phòng có đặt một chiếc lư hương làm bằng vàng, bốn chân đỉnh điêu khắc hình dáng như bốn con kim quy đang nâng đỉnh, một làn khói trắng nhè nhẹ bốc lên. Trong căn phòng hương thơm đặc thù của trầm hương thoảng thoảng làm người hít vào không khỏi cảm thấy thư thái vô cùng.
Ở giữa phòng kê mấy chục chiếc bàn lớn tạo thành hình vuông, ở giữa các bàn là một cái đài cao được dựng bằng gỗ trải thảm đỏ viền đen. Lúc này trên đài thượng đang có mấy người vũ nữ đánh đàn nhảy múa, bóng dáng uyển chuyển xoay tròn làm người xem cuốn hút không thoát ra được.
Bên trên những chiếc bàn lớn trải khăn bàn trắng tinh như tuyết, bên trên may hoạ tiết bạch long nhả mây sinh động như thật. Mặt bàn biện đủ loại sơn hào hải vị, nào là Dao Trì Tuyết Lãng Thiềm, Dã Sâm Tuyết Phách Lưỡng Dưỡng Cao, Bào Ngư Ngũ Vị Quế Hoa, Kim Long Thượng Ngư Canh, Ngọc Yến Trùng Đường, … mỗi món ăn không chỉ hương vị tuyệt hảo mà còn được trang trí tinh xảo như một tác phẩm nghệ thuật.
Hứa Thiên Vũ không phải là lần đầu tới nơi này, quen thuộc đi về phía một chiếc bàn dài đặt ở bên phải. Lý An cùng với Lý Lượng liền đi theo phía sau.
Chiếc bàn đó lúc này đã ngồi đấy 3 người, hai nam một nữ. Nam thì là một tên công tử mặt thoa da phấn tuổi chừng hai mươi cùng một người trung niên nhân ăn mặc sang trọng, mặt tròn tai dài, bụng như chiếc trống trông có chút khôi hài. Nữ thì là một thiếu nữ tuổi chừng đôi mươi, mặc một chiếc trường y thanh sắc được may cắt tinh xảo, khuôn mặt tinh xảo như một món đồ lưu ly, xinh đẹp tuyệt trần.
“Hứa công tử tới muộn nhé, phạt ba ly!” Vị công tử mặt trắng thấy Hứa Thiên Vũ đi tới vốn trong tay đang cầm một ly rượu liền giơ lên cao, mặt mũi phiếm hồng cười to.
Hai người còn lại cũng lên tiếng chào hỏi.
“Là ba vị tới sớm chứ có phải là Hứa mỗ tới muộn! Ta đêm nay muốn giới thiệu cho mọi người một người bạn mà ta mới quen, đây là Lý An ông chủ của Lạc Hồng Quán mới mở ở Phố Đông Huyền. Các ngươi có thể chưa nghe qua cái tên Lạc Hồng Quán nhưng đã nghe qua Thiên Cơ Bàn cùng Ngọc Thuỷ Sàng rồi chứ?” Hứa Thiên Vũ dù nói vậy nhưng vẫn cầm lên chén rượu uống cạn, sang sảng nói.
Ba người kia nghe vậy đầu không khỏi quan sát kỹ Lý An, bọn hắn lúc đầu đều cho rằng hắn chỉ là hộ vệ của Hứa Thiên Vũ mà thôi, bây giờ nghe vậy không khỏi phải lau mắt mà nhìn lại.
Chỉ là một chủ cửa hàng bình thường tự nhiên không thể nào vào được bọn hắn pháp nhãn, chỉ là danh tiếng của Ngọc Thuỷ Sàng cùng Thiên Cơ Bàn đều không nhỏ, lại là người được tam công tử Hứa gia giới thiệu cho nên bọn hắn tự nhiên không dám thất lễ được.
Ba người phân biệt đứng dậy nói:
“Tại hạ tên là Chu Minh Hy, hân hạnh gặp mặt Lý công tử.” Người thanh niên mặt trắng ôn hoà mỉm cười, chỉ nhìn điệu bộ này thực khó mà đoán được y là chủ của Bảo Ngọc Trai, cửa hiệu cầm đồ hung danh hiển hách kia.
“Ta tên là Vương Mỗ Hưng, hân hạnh!” Trung niên nhân mặt tròn cũng chắp tay mà nói, âm thanh trung khí mười phần.
“Lục Tuyết Anh.” Nữ tử xinh đẹp ngược lại kiệm lời như vàng, chỉ nhẹ nhàng nói ra 3 chữ như vậy. Cũng không trách nàng ta kiêu ngạo, lấy xuất thân bối cảnh cùng nhan sắc của nàng, nếu như không phải nể mặt Hứa Thiên Vũ thì làm sao lại hạ mình ngồi với đám nhà giàu mới nổi thích làm huênh hoang này được.