Chương 185: Quỷ Đầu Phong bạo động
“ Tô ma ma bình thường tuệ nhãn như đuốc, ai trong túi đầy bạc ai chỉ là thùng rỗng kêu to liếc một cái là nhìn ra ngay, sao hôm nay lại nhìn nhầm khách quý của bổn công tử thành hộ vệ như vậy?” Hứa Thiên Vũ vòng tay cánh tay đang khoác eo mỹ phụ, miệng cười nhưng lòng không cười hỏi.
Mỹ phụ được gọi là Tô ma ma nghe vậy thì trong lòng không khỏi thầm hô hỏng bét, chỉ là nàng ta kinh doanh ở Xuân Nhạc Phường đã mấy mươi năm tự nhiên không phải ngồi không. Chỉ thấy Tô ma ma trên mặt đầy vẻ hối lỗi, hai mắt mở to ầng ậng nước như sắp khóc tới nơi: “ Xin các vị thứ lỗi, ta đúng là có mắt như mù mà, không ngờ lại đem long phụng nhìn thành gà gô. Nô gia đúng thực là già cả lú lẫn rồi, thực là đáng chết.”
“ Ha ha! Tô ma ma nếu như đã già thì trên đời này còn có ai dám tự xưng là trẻ tuổi chứ? Thiết nghĩ Lý công tử đây đại nhân đại lượng cũng sẽ không để ý một chút chuyện này.” Hứa Thiên Vũ mở chiếc quạt ngọc trong tay ra phe phẩy trước mặt, lắc đầu cười nói.
Lý An nghe vậy cũng khẽ gật đầu: “ Tại hạ lần đầu tiên tới nơi này, ăn mặc lại xoề xoà như vậy, Tô ma ma nhìn nhầm cũng không có gì đáng trách.”
“ Tiểu thiếp đa tạ chư vị rộng lượng.” Tô ma ma nghe vậy thì thở phào một hơi, miệng đẹp mỉm cười như hoa, hai con mắt trong veo khẽ nheo lại. Vừa nói nàng vừa nhún người làm một động tác vạn phúc duyên dáng đáng yêu đã luyện tập qua không biết bao nhiêu lần, chiếc váy có phần cổ khoét sâu vừa hơi cúi người cảnh xuân liền đổ ra như thác, núi non trắng xoá một mảnh.
Lý An đứng cách nàng ta chưa tới 2m, lấy ngũ quan siêu phàm bạt tụy của hắn chỉ thấy trước mắt một mảng trắng xoá như tuyết, khe núi hun hút khoét sâu, chóp mũi nhàn nhạt hương thơm như chấn động tinh thần.
Hắn trong lòng không khỏi hơi rung động, nữ nhân này từ đầu tới chân đều toả ra một loại mị hoặc không thể cưỡng lại được, ngay cả lấy tâm thần cứng cỏi của hắn cũng có chút không chống đỡ nổi xu thế, chỉ sợ người phụ nữ này không đơn giản chút nào.
May mắn Hứa Thiên Vũ đúng lúc lên tiếng giải vây cho Lý An: “Chỉ là nhắc tới tuổi tác một chuyện, ta nhớ từ lúc mười tuổi theo phụ thân tới Xuân Nhạc Phường đã gặp Tô ma ma rồi, bây giờ hơn chục năm trôi qua nhìn lại bổn công tử đã trưởng thành không ít còn ma ma vẫn giống như lần đầu gặp mặt. Thực sự là kỳ lạ! Ma ma có bí quyết trú nhan gì hay sao, có thể chia sẻ cho bổn công tử nghe thử không?”
“ Tiểu thiếp đúng là cũng có vài môn bảo dưỡng nhan sắc độc môn, nếu Hứa công tử muốn học thì cũng không phải là không được, đêm nay ngài có thể tới phòng tiểu thiếp chúng ta cùng nhau trao đổi.” Tô nửa đùa nửa thật nói, nụ cười như có như không giống như móng tay cào vào lòng người đối diện.
Nếu như một thiếu niên khí huyết cương dương đối diện với tình cảnh này thì sợ đã thất thố tới không biết trời trăng mây đất nhưng Hứa Thiên Vũ thân là con nhà quyền thế, từ nhỏ đã được giáo dưỡng toàn diện nào tới mức không chịu nổi như vậy. Chỉ thấy y khẽ dời ánh mắt đi nơi khác, lắc đầu cười: “ Diễm phúc đó vẫn là xin nhường cho bậc anh hùng hảo hán khác đi thôi, ta tuổi tác vẫn còn nhỏ lắm. Đi thôi, Bạch Ngọc Dạ Tiệc cũng sắp bắt đầu rồi.”
Tô ma ma tự nhiên không có ý kiến gì, thân hình không xương uyển chuyển đi trước dẫn đường, tà áo đỏ phất phơ trong gió khiến người ta hoa cả mắt.
Hứa Thiên Vũ thần thái tự nhiên đi bên cạnh nàng ta, chỉ nhìn từ bên ngoài thì thực khó mà đoán biết được tam công tử Hứa gia này đang nghĩ cái gì trong đầu.
Lý An cùng với hộ vệ của Hứa Thiên Vũ chậm hơn 1 bước đi ở phía sau, Lý An trầm ngâm nhìn bóng lưng của vị tam công tử Hứa gia đại danh đỉnh đỉnh này. Đã gặp nhau mấy lần nhưng hắn vẫn không tài nào đoán được kẻ này sâu cạn thế nào. Theo như tin đồn lan truyền thì Hứa Thiên Vũ là con út trong Hứa gia, bình thường ngoại trừ ăn chơi lêu lổng ra thì cũng chỉ nâng chén hoan ca, danh tiếng hoàn toàn bị đại ca cùng nhị tỷ của hắn lấn át hoàn toàn.
Chỉ là tận mắt chứng kiến, Lý An lại không cho rằng kẻ này chỉ là một tên công tử bột suốt ngày ăn chơi đơn giản như vậy.
Bốn người lần lượt đi tới phía trước bầy Quỷ Đầu Phong đang đậu trước lầu thông thiên thì đột nhiên có dị biến xảy ra.
Bầy Quỷ Đầu Phong vốn đang yên đang lành uống mật mong được đựng trong những chiếc chậu khổng lồ lớn như cái bàn thì ngay khi bốn người bọn hắn tới gần, bầy ong lập tức ngẩng đầu quay sang nhìn chằm chằm, bốn chiếc cánh trên lưng vốn đang sắp chặt lại với nhau lập tức mở tung, mấy chục chiếc cánh trong suốt khổng lồ điên cuồng quạt liên tục trong không trung truyền ra tiếng phành phạch đinh tai nhức óc, gió thốc thổi bụi bay mịt mù.
Gió lốc thổi tới làm cho Hứa Thiên Vũ vội vàng đưa ống tay lên che mặt, thân hình cao lớn ấy vậy mà trực tiếp bị thổi lùi ra phía sau 3 bước.
Đợi hắn một lần nữa hé mắt ra nhìn mới kinh ngạc phát hiện phía trước ba người thân hình vẫn lù lù ở chỗ cũ giống như quả núi, đối với gió thốc cực mạnh hoàn toàn không chút lay chuyển.
Hộ vệ của hắn Lý Lượng tự nhiên không có gì phải nói, có thể từ trong số đông phàm huyết cảnh trổ hết tài năng, được chọn làm hộ vệ của hắn tự nhiên không đơn giản. Người này tuổi mới hơn 20 nhưng trình độ luyện thể không thấp, kinh nghiệm chiến đấu phong phú, một thân cước pháp Đoạt Mệnh Cước đến phụ thân của hắn cũng phải hơi khen gợi.
Chỉ là đối diện với mấy chục con hung thú Quỷ Đầu Phong đột ngột bộc phát ra gió lớn kinh người như vậy Lý Lượng vẫn không khỏi có chút chật vật, y một bên lấy ống tay áo che mặt, chân trước chân sau gắng sức chống trọi lại cơn gió, một thân tóc đen thốc ngược ra sau vẫn vũ động như chiến kỳ.
Một người khác là Tô ma ma người này, tên thật của nàng sớm đã không còn bao nhiêu người biết. Chỉ là nghe phụ thân nói người này không đơn giản chỉ là quản sự của Xuân Nhạc Phường đơn giản như vậy
là một nhân vật không tầm thường. Có thể được một vị kim thân cảnh đỉnh cao như phụ thân đánh giá là không tầm thường, chỉ sợ ít nhất cũng là kim thân cảnh thậm chí là một luyện khí sĩ.
Cũng bởi vì biết rõ điểm này cho nên Hứa Thiên Vũ từ xưa tới nay chưa bao giờ dám thực sự bất kính với nàng ta. Một nhân vật sâu không thể đoán như vậy có thể bình thản đứng yên trước gió lốc cũng không có gì bất ngờ, ngược lại nếu như nàng ta giống như nữ tử bình thường trực tiếp bị thổi bay đi thì Hứa Thiên Vũ mới thực sự bất ngờ.
Chỉ là người còn lại! Cái này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Hứa Thiên Vũ. Chỉ thấy Lý An thân hình vẫn nhàn nhã đứng yên tại chỗ, hai tay chắp ở sau lưng, thần sắc nhàn nhã quan sát bầy Quỷ Đầu Phong đột nhiên phát điên gần ngay trước mắt. Càng quái dị chính là xung quanh hắn gió thổi cho cát bay đá chạy nhưng hắn một đầu tóc dài, một thân y phục lại mảy may không có chút nhúc nhích nào, cực kỳ quỷ dị.
“ Không ngờ bổn công tử đã nhìn nhầm kẻ này!” Hứa Thiên Vũ gắng sức chống chọi lại gió lớn, bên tai gió thổi ù ù, không nhịn được lắc đầu cười khổ. Chỉ là nghĩ lại tự hồ bản thân trong lúc vô tình đã kết giao được với một nhân vật không tầm thường, nghĩ tới đây tâm trạng của y lập tức trở nên phấn chấn.
Tô ma ma sâu sắc quan sát Lý An một lúc rồi nhanh chóng đi tới bên cạnh bầy Quỷ Đầu Phong đang làm loạn. Chỉ thấy nàng khẽ vuốt ve đầu mấy con Quỷ Đầu Phong trong chốc lát, bầy hung thú khí thế kinh hồn lập tức yên tĩnh trở lại, mấy chiếc cánh khổng lồ cũng khép lại trên lưng.
“ Khiến cho các vị chê cười rồi! Đám Quỷ Đầu Phong này nhìn bề ngoài hung ác đáng sợ như vậy nhưng thực chất lại rất nhát gan. Đoán chừng có người làm chúng sợ hãi cho nên chúng mới phản ứng mạnh như vậy.” Tô ma ma quay người lại, nhún vai nói, giọng điệu ngược lại tràn đầy hối lỗi, chỉ là từ đầu tới cuối một đôi mắt đẹp của nàng ta vẫn không rời khỏi Lý An.
“ Không sao! Không sao! Hôm nay là ngày vui chúng ta cũng không cần để mấy con súc sinh này ảnh hưởng tới tâm trạng.” Hứa Thiên Vũ không biết từ khi nào đã đi tới bên cạnh, xua tay mà nói. Chỉ là ánh mắt của hắn cũng vô ý hữu ý rơi trên người Lý An.
Lý An đối diện với ánh mắt của đám người hoàn toàn làm như không thấy, vẫn trầm trồ quan sát bầy ong. Thực ra đám Quỷ Đầu Phong đột nhiên bạo động chính là do hắn cố tình thả ra một hơi linh lực. Quỷ Đầu Phong dù có sa sút tới mức tại nơi này chở khác nhân qua lại đi chăng nữa thì dù sao cũng là hung thú, bản năng đối với linh lực tự nhiên vô cùng mẫn cảm.