Chương 184: Quỷ Đầu Phong
Theo ánh đèn đêm được bật lên, dòng người qua lại trên Phố Linh Trạch cũng nhanh chóng trở nên tấp nập. Nếu như ban ngày còn có thể thấy được ngư long hỗn tạp, trên đường không thiếu dân đen vác gánh rau đi bán hay là đôi ba tên ăn mày không biết trời cao đất dày tới đây kiếm ăn thì vào ban đêm, quang cảnh lại hoàn toàn trái ngược lại.
Trên con Phố Linh Trạch, từ đầu phố tới cuối phố chật kín những nam thanh nữ tú vừa nhìn liền biết là xuất thân phi phàm. Bọn họ ai nấy khoác lên mình những bộ y phục xa hoa, đầu hoặc đội mũ khảm bảo thạch hoặc dắt trâm vàng, trâm bạc, hông đeo bạch ngọc đai, tay cầm quạt kim phiến, đi lại giơ tay nhấc chân ở giữa hữu ý vô ý đều toát lên một vẻ quý khí không lời giải thích nổi.
Phía sau những công tử tiểu thư này, thông thường đều sẽ đi theo vài người hầu thân cận. Chỉ là xem những người hầu này khí thế hiển nhiên không thể nào sánh được với chủ nhân của mình nhưng cũng đều không tầm thường, không ít trong đó thực lực chỉ sợ đã đạt tới Phàm Huyết Cảnh, thậm chí còn cao hơn.
Lý An đứng bên đường đối diện với Xuân Nhạc Phường, nhìn đoàn người bắt đầu tấp nập trên đường một lát lại nhìn lại bản thân mình, đột nhiên hiểu ra tại sao bản thân lại bị hai tên gác cổng Xuân Nhạc Phường đuổi đi.
“ Làm sao ta lại quên mất Xuân Nhạc Phường là nơi ăn chơi bậc nhất, những người tới đây đều không phải giàu có bình thường đơn giản như vậy chứ?”
Lý An vỗ vỗ bộ cẩm bào đang mặc trên người, cười khổ không thôi. Để chuẩn bị cho dịp đặc biệt này, hắn còn đã tiêu phí một trăm lượng bạc mua xuống bộ y phục này. Đừng khinh thường số bạc này, đối với một kẻ chỉ toàn mặc y phục may từ vải thô giá vài lượng
thì đây đã là một sự xa hoa phung phí không thể tưởng tượng nổi rồi.
Chỉ là bây giờ nhìn lại, bộ y phục mà hắn tốn trăm lượng bạc này không những không khiến hắn trở nên phù hợp với nơi này, ngược lại khiến hắn cũng cùng đám người hầu cận đi theo những công tử tiểu thư kia không sai biệt nhiều lắm.
“ Bây giờ muốn đổi y phục cũng không kịp nữa rồi! Đành chịu vậy.” Lý An nhìn thấy nơi xa xa một vị công tử tuổi trẻ khoan thai bước chậm tới, cười khổ tự nhủ.
Người tới là một vị công tử mặc cẩm bào màu tím, đầu tóc dùng trâm gỗ búi cao, đai lưng rộng bản bằng vàng, đi hài trắng thêu chỉ đen, khí khái ung dung thần thái cao ngạo, phía sau đi theo một tên hộ vệ tuổi còn rất trẻ mặc cẩm y màu đen. Người này còn không phải Hứa Thiên Vũ từng có duyên gặp mặt với Lý An một lần tại Lạc Hồng Quán thì còn là ai nữa.
Ngay khi Lý An còn định tiến lên bắt chuyện không ngờ Hứa Thiên Vũ tuổi trẻ mắt sáng, vừa nhìn thấy hắn liền vui vẻ phất tay hô nhỏ: “ Lý lão bản, ở đây!”
“ Xin chào Hứa công tử, từ lần đó chia tay công tử vẫn mạnh khoẻ chứ?” Lý An vội vàng đi tới, chắp tay mỉm cười sáng lạn chào.
“ Nhờ ơn của Lý huynh bổn công tử vẫn mạnh khoẻ. À đúng rồi, ta đã nhận được số Ngọc Thuỷ Sàng cùng Thiên Cơ Bàn mà ngươi gửi tới rồi. Mấy món đồ chơi này thực sự kỳ diệu biết bao, cả nhà ta trên dưới đều khen ngợi không thôi. Đặc biệt là chiếc Ngọc Thuỷ Sàng kia, bà nội của ta vốn tuổi cao sức yếu mỗi lần ngủ dậy đều rã rời tay chân nhưng từ khi có chiếc giường này thì tình trạng kia gần như khỏi hẳn, giống như đã biến trẻ ra cả chục tuổi vậy. Phụ thân của ta còn bảo khi nào thuận tiện thì dẫn Lý huynh tới
ăn cơm, đừng khinh thường một câu nói này nha, toàn bộ Huyền Sơn Thành này không có mấy người được Hứa Chiến Xuân mời ăn cơm đâu.” Hứa Thiên Vũ chắp tay mỉm cười nói, giọng điệu vui mừng không giống như là giả.
“ Vậy thì thực là may mắn quá!” Lý An cũng gật đầu, trong lòng thầm nhớ thông tin về nhân vật Hứa Chiến Xuân này. Nghe nói y là thiên tài võ học trăm năm mới có một, tuổi còn rất trẻ đã luyện thành Kim Thân Cảnh. Cũng chính Hứa Chiến Xuân đã dùng lực lượng của một người phát triển Hứa Thị từ một gia tộc nho nhỏ bình thường trở thành thanh thế lớn như hiện tại.
Thậm chí Hứa thị hiện tại còn có xu hướng gạt chân Thanh Vân Môn trở thành bá chủ của khu vực địa bàn rộng lớn bao gồm năm phường: Minh Xương Phường, Hứa Xương Phường, Xuân Nhạc Phường, Lạc Thuỷ Phường cùng với Thiên Cầm Phường.
Những năm gần đây thanh thế của Hứa Thị nhất mạch càng ngày càng lớn, nếu mấy chục năm trước bọn hắn còn có chút kiêng nể
Thanh Vân Môn cái này thổ địa công thì mấy năm trở lại đây quan hệ giữa hai bên càng ngày càng trở nên gay gắt, thậm chí đã không lần xung đột trực diện.
Hứa Thiên Vũ cùng Lý An khách khí chào hỏi xã giao mấy câu rồi cùng nhau đi vào Xuân Nhạc Phường, lần này có Hứa thị tam
công tử đi cùng, Lý An không bị chặn lại ngoài cửa nữa, chỉ là biểu cảm của hai tên gác cổng khi nhìn thấy hắn vô cùng cổ quái, giống như đang ngáp thì bị con ruồi bay vào cổ họng.
Hứa Thiên Vũ là người tinh tế, nhìn thấy vậy liền không nhịn được cười mà hỏi: “ Đám gia canh cổng này bình thường vẫn có
mắt như mù, phải chăng bọn chúng đã mạo phạm gì tới Lý huynh hay sao?”
“ Cũng không tính là mạo phạm gì, chẳng qua là ta bởi vì không có giấy mời nên không được cho vào cổng đấy mà thôi.” Lý
An xua tay tỏ ý không có gì nghiêm trọng trả lời.
“ Cũng là lỗi của tại hạ! Tại ta trước giờ không bao giờ phải dùng tới giấy mời cho nên nhất thời quên mất việc này.” Hứa
Thiên Vũ ho nhẹ một tiếng nói, thấy người bên cạnh không có tiếng đáp lại, y quay đầu sang nhìn thì không khỏi hơi mỉm cười. Chỉ thấy vị lão bản trẻ tuổi bên cạnh lúc này đang hơi hơi ngửa đầu nhìn khối kiến trúc đồ sộ của Lầu Xuân Nhạc ngay trước mắt, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.
Xuân Nhạc Phường mang danh đệ nhất kỹ viện, chốn tiên gia của người có tiền đâu phải là hữu danh vô thực, người bình thường
lần đầu tới nơi đây đều sẽ ít nhiều bị khí thế xa hoa phí quý nơi đây chế trụ. Có thể bảo trì để không quá mức thất thố như vị bằng hữu hắn mới kết giao này đã là rất không tệ rồi.
Quả thực Lý An đang có chút chấn động trong lòng thật. Ngay phía sau chiếc cổng vòm bằng bạch ngọc giá trị liên thành là một toà lầu cao mười tám tầng sừng sững trên mặt đất. Mái của toà lầu không biết dùng vật liệu gì tạo thành, mỗi một viên ngói đều sáng lấp
lánh long lanh như dạ minh châu, từ xa nhìn lại toà tháp khổng lồ giống như đang cõng cả bầu trời sao đêm.
Toàn bộ toà tháp từ trên xuống dưới được treo vô số đèn lồng đủ màu theo hình xoắn ốc, ánh sáng dập dìu như nước phủ lên những hình điêu khắc trạm trổ tinh xảo.
Trên khoảng sân rộng rãi phía trước toà lầu có một bầy hơn hai mươi con thú kỳ lạ đang ngoan
ngoãn phủ phục. Đó là những con vật hình dạng giống như ong bắp cày nhưng lớn hơn rất nhiều, chiều dài chỉ sợ đã vượt qua hai mét. Trên thân bọn chúng ánh lên màu vàng óng như dát hoàng kim, trên nền vàng có những vằn đen cực kỳ nổi bật, khuôn mặt hình tam giác dữ tợn, hàm răng nanh sắc bén đóng mở liên tục, bốn chiếc cánh trong suốt xếp gọn trên lưng, phía sau đuôi là một chiếc kim nhọn hoắt khiến người ta lạnh cả gáy.
Phía sau toà lầu thông thiên là vô số những căn kiến trúc với hình dáng đủ kiểu, mỗi toà đều được thắp sáng bởi một màu sắc
lộng lẫy khác nhau. Đi sâu vào nơi này giống như lạc vào một biển ánh sáng đầy ắp, phía trước vô số quang mang diễm lệ nhấp nháy không ngừng lay động cả lòng người.
Trên khoảng không rực sáng, vô số sinh vật kỳ lạ hình dáng giống như ong bắp cày kia đang bay lượn qua lại, chúng nó bay rất
chậm, ngoại trừ bốn chiếc cánh khổng lồ liên tục chuyển động ra thì cơ thể gần như thăng bằng hoàn hảo. Những con ong khổng lồ bay lượn ngay ngắn trật tự, hoàn toàn không có chuyện hai con ong bay tới gần nhau, càng không nói tới va chạm trong khi bay lượn.
Trên lưng mỗi con ong khổng lồ đều ung dung đứng từ 1 đến 3 người, bọn hắn chắp tay sau lưng mà ngự không di chuyển, gió mát ban đêm phất phơ tà áo cùng tóc mai, dưới chân hào quang sáng rực như biển, thực sự là phong thái khiến người người ao ước biết bao.
Đoán chừng thần tiên trong truyền thuyết cũng chỉ có thế là cùng.
“ Kia là Quỷ Đầu Phong? Tại sao loài hung thú hung danh hiển hách này lại ở đây?” Lý An có chút mộng, không thể hiểu
được mà hỏi. Trong điển tịch hắn đọc được miêu tả rất rõ ràng, Quỷ Đầu Phong một thân kim giáp cứng như sắt thép, bốn cánh to lớn bay nhanh như gió, đuôi phía sau lưng có kịch độc khó có thể trị, là hung hanh hiển hách trong hàng ngũ yêu thú.
Chỉ là làm sao một loài hung thú như vậy lại ở nơi này ngoan ngoãn chở người ta bay lượn khắp nơi rồi?
“ Vẫn nói có tiền có thể sai khiến được ma quỷ, câu này đối với yêu thú còn đúng hơn đấy.” Hứa Thiên Vũ thấy biểu cảm của
hắn như vậy thì ha ha cười mấy tiếng, hài hước trả lời.
“ Lại nói Lý huynh tuy là người làm ăn buôn bán lại vừa liếc mắt đã nhận ra loài hung thú chỉ có ở tận sâu trong Thái
Hoang Sơn Mạch này, tại hạ thật là bội phục.”
“ Không có gì, chỉ là vô tình đọc được trong sách mà thôi.” Lý An khiêm tốn nói, trong lòng vẫn có đôi chút bàng hoàng. Xem ra hắn vẫn xem nhẹ sự xa hoa của giới siêu giàu Huyền Sơn Thành rồi, cũng không thể trách hắn được, từ khi xuyên không tới nay hắn quả thực có đi qua mấy toà đại thành nhưng đều không phải là đệ nhất thành loại kia, cũng chưa cơ hội tiếp xúc với giới thượng lưu, tầm mắt nhỏ một chút cũng là dễ hiểu.
“ Hzz..! Quả thực sự nghèo khó đã giới hạn trí tưởng tượng của ta quá nhiều!” Lý An không thể không than thở một câu như vậy.
Hứa Thiên Vũ dẫn theo Lý An cùng tên hộ vệ trẻ tuổi khoan thai đi về phía trước. Đám người còn chưa kịp đi tới nơi thì bên
trong toà tháp thông thiên đã vội vàng chạy ra một vị mỹ phụ.
“ Ây da! Hứa Công tử đại giá quang lâm, lần trước Phương cô nương sau khi chia tay với công tử vẫn vương vấn không thôi đây, mỗi ngày đều hỏi bao giờ công tử tới.” Vị mỹ phụ tươi cười như hoa, giọng nói như rót mật. Nàng này hiển nhiên đã có chút tuổi tác rồi tuy nhiên nhan sắc được bảo dưỡng rất tốt, khuôn mặt xinh đẹp như ngọc tinh xảo, hai con mắt to tròn hàm ẩn ánh sáng giống như biết cười, mũi cao vách ngọc, môi đỏ như son, làn da trắng như mỡ đông tưởng chừng chỉ cần sờ vào thì sẽ chảy ra nước. Dáng dấp của
nàng càng không có gì để chê, eo thon như eo ong được thắt một dải lụa vàng, phía trước ngực cao vút như núi trong mây, bộ váy đỏ tươi khoét thật sâu xuống để lộ ra khe núi mê người, cộng với giơ tay nhấc chân cùng với nói chuyện ở giữa lộ ra phong thái kiều mỵ kinh hồn đủ khiến bất cứ nam nhân nào đều phải hồn bay lên mây.
Lý An dù tự nhận định lực cứng cỏi nhưng cũng không nhịn được mà nhìn mấy lần, cổ họng vô thức trở nên khô khan.
Hứa Thiên Vũ nghe mỹ phụ nói vậy thì chỉ cười cười, quen thuộc vô cùng ôm eo của nàng ta mà đi vào phía trong toà lầu thông thiên. Mỹ phụ bị nam tử xa lạ ôm vào trong lòng thì không những không tức giận mà còn khanh khách cười to, trước ngực một trận sóng thịt
run rẩy, cơ thể giống như không xương áp sát vào cơ thể rắn chắc của nam nhân bên cạnh.
Đi được mấy bước thì nàng mới quay lại, khuôn mặt kiều mị hút hồn mà cười nói: “ Hai vị hộ vệ kia xin hãy tự nhiên đi theo, người hầu bình thường không được vào đâu nhưng mà Hứa công tử là ai chứ, người hầu của y tự nhiên cũng sẽ được chúng ta tiếp đón ân cần.”