Chương 85: Phục quốc nhà Thương
Trụ Vương sắc mặt trở nên nghiêm túc, là lần nghiêm túc duy nhất từ lúc được phong thần, hắn trầm giọng nói: “Thái sư, ta có thể đồng ý với ông chuyện phục quốc, nhưng ông cũng phải đồng ý với ta một chuyện.”
“Chuyện gì?” Thái sư Văn Trọng vui vẻ, chỉ cần Ân Thọ phấn chấn vậy thì chuyện gì cũng có thể nói.
“Ta muốn… phục sinh Đắc Kỷ.”
Rầm! Chiếc bàn nát vụn, Văn Trọng mặt đỏ bừng tức giận, đáng lẽ cái vỗ này phải là nên người Trụ Vương. Lão túm lấy cổ áo Trụ Vương, quát: “Ân Thọ ơi là Ân Thọ, cơ nghiệp ngàn năm của triều đại không bằng một con hồ ly hay sao? Ngươi sao vẫn còn ngu muội như vậy? Còn không rõ con hồ ly được phái tới để phá hoại ngươi.”
Trụ Vương lắc đầu: “Không phải đâu! Nàng cũng chỉ là nạn nhân của Nữ Oa.”
Bốp! Văn Trọng không kiềm chế nổi tát hắn. “Ngu ngốc! Còn không phải vì ngươi xúc phạm Thánh Nhân.”
Trụ Vương ủy khuất: “Thái sư, ngài trông coi ta từ nhỏ còn không hiểu ta. Ta lúc đó anh minh thần võ, làm sao có thể làm thơ xúc phạm Thánh Nhân được. Ta còn chưa ngu đến mức đó.”
“Thật không?” Văn Trọng nhướng mày nghi ngờ. Từ lúc lên bảng Phong Thần đến nay, Văn Trọng chưa bao giờ nói chuyện với Trụ Vương bởi vì vẫn còn giận, nên không biết chuyện này.
Trụ Vương giơ hai ngón tay: “Ta xin thề…”
Văn Trọng lập tức ngăn hắn lại: “Nói được rồi, không cần thề.”
Trụ Vương nhìn trộm, thấy lão sư nhu hòa hơn, lúc này mới nói: “Ta và Đắc Kỷ thật sự đều bị oan, thành quân cờ cho bọn họ, không phải bọn ta thì cũng là người khác, có thể là cả ông.”
…
Trong sách viết:
Trụ Vương đến miếu Nữ Oa dâng hương, thì bỗng nhiên cuồng phong, lốc xoáy ùn ùn kéo đến, xuất hiện trước mắt Trụ Vương là thánh tượng Nữ Oa, dung mạo giản dị thanh nhã, trang phục màu ngọc bích nhẹ nhàng trong gió, hình dung như người sống chẳng khác gì một nàng tiên, hương trời sắc nước không đâu bì kịp.
Trụ Vương vừa nhìn thấy, thần hồn lập tức điên đảo, sắc tâm khởi lên. Tự nghĩ: “Trẫm tuy là thiên tử cao quý, giàu có bốn biển, nhưng trong tam cung lục viện không thấy có người nào được cái nhan sắc như vậy.”
Sau đó truyền thị vệ đem bút mực đến, đề một bài thơ ngay trên vách tường:
“Phượng loan bảo trướng cảnh phi thường,
Tẫn thị nê kim xảo dạng trang.
Khúc khúc viễn sơn phi thúy sắc;
Phiên phiên vũ tụ ánh hà thường.
Lê hoa đái vũ tranh kiều diễm;
Thược dược lung yên sính mị trang.
Đãn đắc yêu nhiêu năng cử động,
Thủ hồi trường nhạc thị quân vương.”
Tạm dịch:
“Trướng phượng rèm loan thực bất phàm;
Đất nung vàng dát khéo điểm trang.
Dáng mày cong cong hơn núi biếc;
Xiêm y phấp phới tựa dáng lành.
Hoa lê dính mưa tranh kiều diễm;
Thược dược trong sương sinh quyến rũ.
Nếu tượng đẹp ấy có thể động,
Rước về Trường Lạc hầu quân vương!”
Thừa tướng Thương Dung thấy vua Trụ đề thơ như vậy thất kinh quỳ tâu:
“Bà Nữ Oa là thần thánh đời thượng cổ. Tôi tưởng bệ hạ chỉ nên dâng hương cầu phước cho mưa thuận gió hòa, sóng trong biển lặng. Còn việc đề thơ có ý trêu cợt như vậy không nên. Xin bệ hạ truyền lấy nước rửa đi kẻo thiên hạ trông thấy truyền ngôn cho bệ hạ không có đức chánh.”
Trụ Vương nói:
“Trẫm thấy tượng thần xinh đẹp, đề một bài thơ tán thưởng chớ chẳng có ý gì khác. Vả lại Trẫm là thiên tử cũng nên để lại mấy vần thơ này cho thiên hạ rõ nhan sắc của bà, và chiêm ngưỡng vần thơ của Trẫm chứ?”
…
Trụ Vương ủy khuất nói: “Ông thấy đó, rõ ràng do… cố tình mê hoặc ta. Chứ ở đâu tự nhiên có cơn gió lạ được.” Đoạn này không dám nói tên nhưng ai cũng biết là ai đó.
Văn Trọng trầm ngâm, đã bị Trụ Vương thuyết phục đến chín phần nhưng ông vẫn lắc đầu: “Nhưng chuyện của Đắc Kỷ quên đi.”
“Thái Sư~~~” Trụ Vương tha thiết. “Nếu không có nàng vậy ta làm vua có ý nghĩa gì. Vì ta mà nàng đã mang tiếng xấu muôn đời. Ta muốn bù đắp cho nàng.”
“Chúng ta ốc còn không mang nổi mình ốc. Đại Vương nghĩ muốn phục quốc là phục quốc sao?” Lần này đến Văn Trong than phiền.
“Ta không biết!” Nói xong, Trụ Vương quay mặt đi, nhắm mắt. Giống như đứa trẻ giận dỗi.
Văn Trọng thở dài, biết rằng Trụ Vương chính là hạt nhân trong chuyện phục quốc, Trụ Vương có tính chính danh, bất kỳ ai cũng không bằng.
“Được rồi! Lão thần sẽ cố gắng hết sức.”
“Ha ha… vậy mới đúng chứ.”
“Nhưng thần không dám hứa chắc.”
“Như vậy là được rồi.” Trụ Vương vui vẻ, đây là lần đầu tiên trở thành Hỷ Thần hắn mới thực sự vui. “Tiếp theo ta cần làm gì?”
“Ngài cứ diễn vai khoái hoạt vương của ngài, lão thần sẽ liên hệ các cựu thần.” Văn Trọng trầm giọng nói. “Mấu chốt của kế hoạch chính là Đả Thần Tiên. Phải hủy cây roi này bằng được. Loại bỏ điểm yếu của chúng ta.”
Trụ Vương nhíu mày thấy khó khăn. Đả Thần Tiên trong tay Khương Tử Nha mà Khương Tử Nha không thành thần, cũng không biết ở phương trời nào.
“Ngài yên tâm.” Văn Trọng trấn an. “Lão thần đã có được chút manh mối.”
“Có Thái Sư, ta an tâm.”
Sau đó Trụ Vương trở về Thiên Hỷ Tinh tiếp tục vui chơi, Văn Trọng âm thầm lên kế hoạch, phái thuộc hạ tiếp tục truy tung Đả Thần Tiên, chú ý Địa Phủ.
…
Chư Vấn nhận lời gia chủ xong, nói họ đi mua một ít đồ dùng để mình luyện thi, tối nay sẽ xuất phát.
“Các vị gia chủ có thể đi nghỉ, chuyện ở đây cứ giao cho lão.” Chư Vấn chắp tay nói.
“Nếu vậy… xin nhờ hết vào đạo trưởng. Nếu có gì cần xin cứ gọi một tiếng.” Người Võ gia khách sáo nói. Bọn họ thật sự cũng đã quá mệt sau nhiều ngày coi linh cữu, được nghỉ ngơi ai cũng vui trong lòng.
Mọi người lui đi, chỉ còn lại Chư Vấn, Vũ Hùng, lão khất Niết Tâm và con chuột. Chư Vấn đặt gùi xuống cạnh tường, đặt lồng chuột trên bàn cúng, ngả lưng ngồi nghỉ.
Lão khất đi vòng quanh kiếm rượu, ôm mấy bình rượu cúng trong lòng, ngồi trong góc tự thưởng cho mình.
Con chuột với với tay miếng thịt gà trên mâm, kéo vào trong lồng chậm rãi ăn.
Nhân thời gian rảnh rỗi, Chư Vấn dạy học: “Hùng nhi, âm dương là gì?”
Vũ Hùng thoáng lúng túng, được học rồi, hiểu nhưng khó nói ra. “Âm dương là… âm là… ví dụ như nước, lạnh…”
Chư Vấn lắc đầu: “Âm Dương không thể định nghĩa, định lượng, định tính… Bởi vì… nó là tiên đề.”
La Hầu và lão khất ban đầu lơ đãng, bởi vì bọn họ đã đạt tới độ cao Thánh Nhân, giác ngộ. Quan tâm gì mấy bài học mẫu giáo. Nhưng nghe Chư Vấn nói, lập tức chú ý.
“Tiên đề là gì? Là mệnh đề được thừa nhận mà không chứng minh, xem như là xuất phát điểm để xây dựng một lý thuyết nào đó. Được coi là hiển nhiên, chỉ có thể lấy ví dụ, như ngươi đã lấy ví dụ: Âm là nước, là lạnh… nhưng nước và lạnh không phải Âm.”
“Có phải ngươi nghe: Vũ trụ hư vô, thanh khí bay lên, trọc khí hạ xuống tạo thành trời đất. Nhưng vũ trụ đã hư vô thì thanh khí, trọc khí ở đâu? Nếu đã có thanh khí, trọc khí thì làm sao gọi là hư vô.”
Từng lời lão như sấm nổ bên tai, lật đổ tất cả nhận thức cũ của Vũ Hùng lẫn La Hầu và Niết Tâm. Vũ Hùng trong đạo quán mấy tháng không học được chính pháp, nhưng vẫn ngồi nghe giảng chăm chỉ (cái này miễn phí) nên đối với những khái niệm cơ bản đều ghi nhớ.
“Nữ Oa tạo ra tất cả loài người. Thế tại sao có Linh Sơn Phật tu?”
Nói đến Nữ Oa, Chư Vấn phải dùng màn trướng che đậy cảm ứng. Niết Tâm gật gù, Nữ Oa tạo ra tất cả mọi người là thuyết nhảm nhí, nhưng lão không tiện nói ra bởi vì người cuồng tín quá nhiều.
Vũ Hùng đầu óc ong ong, tất cả thường thức đang bị lật đổ.
Chư Vấn tiếp tục: “Âm Dương là khái niệm triết học do Hồng Quân Lão Tổ và Tam Thanh khởi xướng, phát triển. Giải thích mọi thứ bằng Âm Dương. Nhưng Linh Sơn lần nữa chứng minh Âm Dương chỉ là khái niệm, không phải là cội nguồn vạn vật, cội nguồn chân lý. Nếu không tin, ngươi giải thích “giác ngộ” “thành Phật” “Niết Bàn” bằng thuyết Âm Dương đi? Không được phải không? Bởi Âm Dương không phải chân lý.”
Vũ Hùng ôm đầu trừng mắt như muốn phát điên, có gì đó trong lòng trỗi dậy, kháng cự mạnh mẽ những lời sư phụ nói nhưng lại không phản bác được khiến hắn rơi vào trạng thái… Điên!!??
Ngay lúc này, Chư Vấn lại trấn an: “Yên tâm, sư phụ dạy ngươi vẫn là thuyết Âm Dương vạn vật.”
Lão bắt đầu giảng, trở lại lối mòn “Đạo” từ xưa đến nay. Vũ Hùng yên tĩnh lắng nghe.
“Vũ trụ là hư không, từ hư không hình thành lên thái cực, thái cực sinh lưỡng nghi, lưỡng nghi sinh bát quái. Âm Dương tồn tại trong tất cả mọi vật. Như chiếc bánh nướng này, bên ngoài là Dương, bên trong là Âm; bên trên là Dương, bên dưới là Âm; bên phải là Dương, trên trái là Âm… Tất cả Âm Dương cùng cấu tạo nên một chiếc bánh.”
“Muốn đạt tới đỉnh cao thì phải Âm Dương cân bằng. Ngươi có thể nghe thấy câu: Âm Dương hòa hợp. Sai rồi! Nếu hòa hợp theo nghĩa hòa thành một. Bởi vì Âm và Dương không thể thành một, nếu thành một thì tất cả sụp đổ hóa không. Chỉ có thể cân bằng: Trong Âm có Dương, trong Dương có Âm.”
“Cũng giống như trong nhà Phật là con đường Trung Đạo.” Chư Vấn liếc sang nhìn lão khất. “Đúng không?”
Lão khất gật đầu: “Trung Đạo, không thiện không ác.”
“Tại sao không thiện?” Vũ Hùng thắc mắc. Không ác có thể hiểu nhưng vì sao không thiện?
“Bởi vì thiện sẽ sinh ra ác, cực thiện sẽ sinh ra cực ác.” Lão khất đáp.
Vũ Hùng gãi đầu, muốn hỏi rõ nhưng lão khất quay lưng, thái độ không muốn trả lời.
“Đạo là phải tự chiêm nghiệm, hỏi cũng vô ích.” Chư Vấn trả lời thay. Vũ Hùng gật đầu ghi nhớ.
Lão tiếp tục giảng dạy, thoáng cái đã đến đầu giờ chiều.