Chương 84: Văn Trọng tính toán
Địa Phủ lúc này giống như bãi công trường, chỗ nào cũng xây xây đập đập, mười tám tầng địa ngục tra tấn lớn nhất giờ đây không phải hình phạt mà là âm thanh thi công. Đến quỷ cũng muốn phát điên, tội nhân chỉ muốn đập đầu chết lần nữa.
Trên dương gian trải qua hai lần đại họa, lượng người chết tăng vọt, Diêm Vương đã gửi đơn lên Thiên Đình xin mở rộng Địa Phủ. Thiên Đình đồng ý, rót xuống kinh phí khá lớn.
Diêm Vương nhẹ nhàng húp một nửa, giao xuống cho Phán Quan. Phán Quan đau đầu, cố lắm cũng chỉ rút được 20 phần trăm, do thiếu kinh phí nên bọn họ đã nghĩ ra cách trưng thu linh hồn làm việc không công. Ở cái Địa Phủ này thì cái gì nhiều nhất? Chính là linh hồn.
Bọn chúng không muốn làm, muốn đi đầu thai? Dễ thôi! Nói với bọn họ: xây dựng Địa Phủ sẽ được công đức, nhiều công đức sẽ được đầu thai chỗ tốt hơn.
“Theo sổ sách, ngươi sẽ đầu thai vào nhà họ Trương làm nông. Ngươi có muốn đổi vận? Có sao! Vậy thì cây xẻng chỗ kia, cầm lên đi.”
Trên công trường linh hồn hối hả làm việc, quỷ sai chỉ huy. Chế độ thay đổi, không cần roi vọt, đám linh hồn rất chăm chỉ tự giác làm việc, suy cho cùng đều muốn tương lai đổi đời.
Diêm Vương nhìn bọn chúng cười híp mắt, thật là một lũ ngu ngốc, cố gắng vì kiếp sau? Nhưng kiếp sau có liên quan gì đến các ngươi đâu.
Trên công trường, vẫn có những kẻ than vãn:
“Mệt quá, ta chịu hết nổi rồi. Trên dương gian ta làm huyện lệnh, xuống đây lại phải làm công phu.”
“Ta cũng vậy, ta thế nhưng là thư sinh, chưa bao giờ phải vác gạch thế này.”
“Ta làm nông dân vốn quen việc nắng mưa nhưng chưa bao giờ phải làm mười hai trên mười hai canh giờ.”
“Làm kiểu này thì trâu cũng chịu không nổi.”
Quỷ sai thấy đám người lười biếng lập tức quất roi.
“Bóc lột!”
“Đả đảo!”
“Bọn ta muốn nghỉ ngơi.”
“Bọn ta muốn phúc lợi. Làm việc bốn canh, nghỉ hai ngày cuối tuần, chế độ bảo hiểm, chế độ nghỉ thai sản…”
“Đuổi bà bếp, nấu ăn quá dở!”
Đám công nhân đang ùn ùn nổi loạn. Diêm Vương nhìn bọn chúng hừ lạnh, đơn giản một câu: “Tăng 20 phần trăm lương công đức!”
Tất cả liền quay đầu. “Làm việc, làm việc… Tăng ca, tăng ca…”
“Lao động là vinh quang!”
“Nhưng mà vẫn phải đổi bà bếp.”
Bà Mạnh nghe được hừ lạnh, múc một muôi lớn bột ngọt đổ vào nồi cháo. Dám chê bà nấu ăn dở, cho các ngươi lãng quên quá khứ luôn!
Diêm Vương trở lại trong điện, thay đổi sắc mặt, hèn mọn, cười hề hề: “Đại nhân, ngài đừng để ý bọn ấy. Không biết Thiên Đình có chỉ dụ gì?”
Văn Trọng dùng ánh mắt khinh thường nhìn đối phương, xưa nay lão ghét nhất là loại quan này, gặp là xử ngay nhưng hiện tại đó không phải chuyện của mình, huống chi còn cần người ta. “Đến tất nhiên là có việc.”
“Xin đại nhân cứ nói, tiểu quan lập tức đi làm.” Diêm Vương hèn mọn vừa rót trà vừa nói.
“Mấy ngày trước Trường An gặp họa thi ma, điều tra thấy có Địa Ngụy bảo vật, ngươi giải thích thế nào? Hử?” Văn Trọng nghiêm giọng nói, mục đích thật sự của lão là Đả Thần Tiên.
“Chuyện này, chuyện này không liên quan đến tiểu quan. Đại nhân minh giám.” Diêm Vương cúi đầu run rẩy tỏ ra sợ hãi, nhưng trong đầu lại nghĩ: Không phải theo lệnh Thiên Đình điều tra, vậy là có ý riêng.
“Hừ! Còn dám nói dối.” Văn Trọng đập bàn, lôi điện trên người bắn ra tung tóe, biểu thị lão đang rất giận, tiểu quỷ xung quanh bị lôi điện bắn trúng la hét thảm thiết.
Diêm Vương: “Đại nhân, xin ngài chứng giám, tiểu quan hoàn toàn trong sạch.”
“Trong sạch hay không tra sổ sách sẽ biết.”
“Vâng vâng… Người đâu mau đem sổ sách tới đây.”
Hai tên tiểu quỷ lật đật mang một quyển sách lớn đến đặt lên bàn. Văn Trọng tự mình kiểm tra, lát sau lão lẩm bẩm: “Lý Nguyên Cát…”
“Kẻ này đang ở đâu? Nhanh mang tới đây cho ta xét hỏi.”
“Bẩm đại nhân kẻ này tội ác chồng chất, đã bị đánh cho hồn xiêu phách tán.”
“Hừ, ta thấy ngươi đang che giấu tội phạm.”
“Tiểu nhân nào dám, mọi thứ đều được ghi trong sổ sách, sau này còn phải nộp lên Thiên Đình cho Ngọc Hoàng Thượng Đế xem xét, nào dám làm sai.”
Văn Trọng hừ một tiếng tiếp tục lật xem, lại chỉ vào một cái tên hỏi: “Tả Thiên Cơ này là sao?”
Diêm Vương lập tức ra lệnh xích hồn Tả Thiên Cơ mang lên. Văn Trọng tra hỏi, từ tên tuổi, họ hàng, mười đời tổ tông, ba mươi kiếp luân hồi đều không dấu vết đáng nghi.
Theo lời y kể, Tả Thiên Cơ vô tình có được cột sống của vị sát thần Bạch Khởi, lại dùng máu của đồng tử, chọn ngày giờ cực âm luyện cột sống thành trường tiên. Trải qua sáu mươi sáu ngày ngưng luyện, cuối cùng luyện ra thứ cực âm sát, tổn thương được cả thần.
Văn Trọng: Hóa ra không liên quan gì đến Khương Tử Nha và Đả Thần Tiên.
Sau đó, Văn Trọng răn dạy vài lời rồi rời đi. Diêm Vương nhìn theo ánh chớp tiêu biến, lòng lạnh băng. Hắn đã xử lý sạch sẽ, sạch đến mức không tìm thấy cọng lông. Muốn bắt tội ta? không dễ đâu.
Hắn phất tay. Hồn Tả Thiên Cơ bị mang đi. Địa Phủ tiếp tục xây dựng. Một tên tiểu quỷ ánh mắt lóe sáng nhìn trộm bản thiết kế, lòng cười hắc hắc hiểu ra, lão Diêm Vương đây là muốn lợi dụng cải tạo Địa Phủ, thực chất là chế luyện pháp bảo. Dã tâm thật là lớn!
Văn Trọng sau khi trở về trời, Đặng Thiên Quân tiếp đón, chắp tay hỏi: “Đại nhân có tìm ra manh mối?”
Văn Trọng lắc đầu: “Mọi thứ đều rất sạch sẽ.”
“Vậy tiếp theo phải làm sao? Khó khăn lắm mới có được chút manh mối.” Đặng Thiên Quân lo lắng nói.
Văn Trọng nhếch mép cười nhạt: “Bọn chúng làm quá sạch, ngược lại lộ ra bất thường.”
Không có bằng chứng gì cả, chỉ là cảm giác.
“Gửi lời của ta đến tên kia, nếu hắn còn chút ý chí thì đứng dậy cho ta.”
Đặng Thiên Quân vâng lệnh, cấp tốc tới Thiên Hỷ Tinh, Đông Nhạc Ngũ Cung Điện. Xa xa đã nghe thấy được nhạc văng vẳng, tiếng cười đùa, đọc thơ, múa hát.
Đặng Thiên Quân tiến vào trong điện, không ai ngăn cản vì chẳng có ai canh giữ, xung quanh toàn là nữ nhân nhảy múa chơi đùa. Hắn đứng giữa đại điện, chắp tay thưa: “Tham kiến Thiên Hỷ Vương!”
Thiên Hỷ Vương cũng chính là Trụ Vương sau khi phong thần, cai quản chuyện vui trong thiên hạ.
Trụ Vương đôi mắt lờ đờ, trong sơn say nửa tỉnh nửa mê, nhìn xuống điện, bật cười: “Là Đặng Thiên Quân đấy sao? Nhanh! Người đâu dâng rượu.”
Lập tức có cung nữ, thân hình lả lướt, chân không chạm đất, bay tới dâng bình ngọc, chén ngọc. Đặng Thiên Quân mặt lạnh băng, đưa tay ra hiệu không cần, nói: “Bệ hạ!”
Đây là mật hiệu ý muốn nói chuyện riêng. Trụ Vương hiểu nhưng lại bật cười, còn gì nữa đâu mà chuyện riêng chuyện chung.
“Được rồi, các ngươi lui hết đi.” Dù vậy hắn vẫn cho mọi người lui.
Đặng Thiên Quân lúc này lên tiếng: “Thái sư có lời: Nếu còn chút ý chí thì đứng dậy.”
“Được được… ta nghe rồi. Đặng Thiên Quân có thể về.” Trụ Vương nâng chén uống cạn, hoàn toàn không để lời đối phương trong lòng.
Đặng Thiên Quân hừ lạnh, khá bất mãn với vị quân chủ này. “Thái sư nói: Nếu bệ hạ không nghe thì…”
Hắn đột nhiên vung tay ném ra một sợi dây. Trụ Vương giật mình, phản kháng cũng đã muộn lập tức bị trói như đòn bánh tét. Đặng Thiên Quân xách Trụ Vương bay đi.
“Hỷ Vương, Hỷ Vương…” Đám cung nữ thấy vậy í ới gọi.
“Yên tâm! Đây là trò mới của ta. Lát nữa sẽ dẫn các ngươi chơi cùng. Ha ha ha…” Trụ Vương cười nói, vẫn vô cùng vui vẻ.
Lát sau, Trụ Vương bị ném xuống trước mặt Văn Trọng. Lão nhìn vị quân chủ cuối cùng của nhà Thương này, lòng vừa giận vừa thương vừa buồn. Ân Thọ uy nghi lẫm liệt, tay không xé nát sói tuyết đâu rồi?
Trụ Vương gượng dậy uốn éo như sâu đo, cười nói: “Thái sư đấy à, đúng lúc lắm, hôm nay ta vừa mới làm được bài thơ. Ông nghe thử xem.”
“Mây trắng che đỉnh núi
Lữ khách trên lưng ngựa
Mỏi chân dừng nghỉ mát
Cuộc đời thật là hay.”
Văn Trọng: Hừ, không ra cái thể thống gì cả.
Lão nghiêm mặt, lúc này nhìn thật giống người cha chuẩn bị phạt đứa con hư, phất tay cho Đặng Thiên Quân lui. Lão đang nén cơn giận, cố gắng làm ra bộ mặt hòa nhã, đưa tay mời: “Đại vương ngồi đi.”
“Có thể cởi trói không?”
Văn Trọng làm như không nghe, cởi trói cho ngươi, ngươi có phải sẽ lập tức chạy. Lão trầm giọng nói: “Bệ hạ có biết Thiên Đình đang chuẩn bị sáp nhập.”
“Ờ ờ… Biết!” Trụ Vương trả lời. Thật sự là không biết, hắn suốt ngày chỉ biết ăn chơi ca múa, từ lâu đã không màng thế sự. Nhưng nếu nói không biết sợ sẽ bị lão thái sư này đánh dập mông.
Văn Trọng liếc nhìn, thấu rõ tâm can đối phương, liền chậm rãi giải thích toàn bộ sự việc: “Chuyện bắt đầu từ 500 năm trước, con khỉ đá đại náo thiên cung, đại vương nhớ chứ?”
“Nhớ~~~” Trụ Vương mắt đảo mấy vòng nói dối, lúc đó hắn đang say bét nhè, có lệnh triệu gọi đánh nhau, khi hắn tới thì con khỉ đã bị đè dưới núi Ngũ Hành Sơn. Mà hắn rất nhanh vứt chuyện này sang một bên, lại đàn ca sáo nhị.
“Con khỉ đó đang hỗ trợ Đường Huyền Trang đi lấy kinh.”
“A, được thả ra rồi sao?”
Văn Trọng liếc một cái, Trụ Vương liền ngoan ngoãn ngồi im. Lão tiếp tục: “Vì chuyện này mà Quyển Liêm Đại Tướng và Thiên Bồng Nguyên Soái đều hạ giới hộ tống.”
So chức vị và quyền lực, hai người này đều lớn hơn Văn Thái Sư.
“Ngày bọn họ đến Tây Thiên cũng là ngày lưỡng giới hợp nhất.”
Trụ Vương được một thoáng tỉnh rượu, hỏi: “Vậy thì liên quan gì đến chúng ta?”
Văn Trọng hừ lạnh, liền rèn sắt khi còn nóng: “Đại sự như vậy tất nhiên sẽ gây ra xáo trộn trời đất, quy tắc đứt gãy. Đây là thời cơ tốt cho chúng ta phục quốc.”
“Phục quốc?!” Trụ Vương thấy cay đắng. “Đã bao nhiêu năm rồi? Còn có thể sao?”
“Chỉ cần bệ hạ còn, dòng máu Ân Thị còn thì luôn luôn còn cơ hội.” Văn Trọng bừng bừng khí thế.
Trụ Vương lặng người im lặng, hiển nhiên là không tin, bản thân hắn cũng đã mất hết ý chí từ lâu. Phục quốc! Trời không cho, đất không cho, người không cho mà bản thân hắn cũng không muốn.
“Đại Vương?!” Văn Trọng nắm lấy vai Trụ Vương muốn xốc lại tinh thần vị quân chủ này. Đã từng một thời anh minh thần võ, trấn áp quần hùng, hứa hẹn mở ra thời đại nhà Thương huy hoàng, bây giờ lại sa sút đến mức này.