Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
thap-ac-lam-thanh.jpg

Thập Ác Lâm Thành

Tháng 1 26, 2025
Chương 685. Lại hồi cuối Chương 684. Hồi cuối
than-cap-thu-do-he-thong-tien-de-cat-buoc

Thần Cấp Thu Đồ Hệ Thống, Tiên Đế Cất Bước!

Tháng mười một 7, 2025
Chương 814: Lâm đầu gỗ, ta chờ ngươi trở về Chương 813: Nữ tử thần bí
vo-han-cuong-hoa-bat-dau-cuc-dao-de-binh.jpg

Vô Hạn Cường Hóa, Bắt Đầu Cực Đạo Đế Binh!

Tháng 1 2, 2026
Chương 205:Ngược sát! (2) Chương 205:Ngược sát! (1)
that-thai-giam-mo-dau-tu-cung-man-cap-quy-hoa-bao-dien.jpg

Thật Thái Giám: Mở Đầu Tự Cung, Mãn Cấp Quỳ Hoa Bảo Điển

Tháng 1 25, 2025
Chương 500. Chung kết vạn cổ Chương 499. Quyết chiến
dau-la-bat-dau-bat-duoc-nu-than-chu-truc-thanh.jpg

Đấu La: Bắt Đầu Bắt Được Nữ Thần Chu Trúc Thanh

Tháng 1 21, 2025
Chương 1156. Đại kết cục Chương 10000. Sách mới đã phát 《 Đấu La: Bắt đầu bắt đi Bỉ Bỉ Đông cùng Thiên Nhận Tuyết 》
tay-du-hon-don-ma-vien-than-phan-bi-ngo-khong-lam-lo.jpg

Tây Du: Hỗn Độn Ma Viên Thân Phân Bị Ngộ Không Làm Lộ

Tháng 1 26, 2025
Chương 2190. Sáng thế chi chiến, Hồng Hoang trọng khải Chương 2189. Sáng thế người đại chiến
gia-toc-truc-xuat-ta-di-roi-cac-nguoi-khoc-cai-gi

Gia Tộc Trục Xuất, Ta Đi Rồi Các Ngươi Khóc Cái Gì

Tháng 10 25, 2025
Chương 551: Mảnh này thời không là thuộc về chúng ta! Chương 550: Ta gọi tô mây, là thần!
tan-the-cau-sinh-moi-ngay-mot-loai-vo-han-vat-tu.jpg

Tận Thế Cầu Sinh: Mỗi Ngày Một Loại Vô Hạn Vật Tư

Tháng 1 25, 2025
Chương 700. Vô Thượng Chúa Tể Chương 699. Diệt tứ đại gia tộc
  1. Bói Toán Lấy Mạng Đổi Mệnh Dối Trời Gạt Đất
  2. Chương 83: Đỉnh Kim Tự Tháp
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 83: Đỉnh Kim Tự Tháp

Đỉnh kim tự tháp chỉ đủ chỗ cho một kẻ đứng.

Vô Danh nâng kiếm, ánh mắt sắc lạnh: “Ta không quan tâm danh vọng. Ta chỉ muốn thấy máu.”

Lão già cười khan: “Tiểu tử, ngươi còn non và xanh lắm.”

Kẻ che mặt không nói, chỉ lặng lẽ rút ra song đao bán nguyệt, ánh thép lóe lên dưới ánh nắng.

Cuộc chiến đột ngột bùng nổ không báo trước. Vô Danh lao tới, kiếm chém liên hoàn, mỗi nhát đều sắc lẹm, ngay cả sợi tóc cũng đứt đôi. Lão già vung trượng, triệu hồi những luồng năng lượng đen kịt, còn kẻ che mặt di chuyển như bóng ma, đao lóe lên nhằm vào điểm yếu của cả hai. Tiếng kim loại va chạm, tiếng gầm thét, máu văng lên tung tóe.

Cuối cùng, sau loạt chiêu thức kinh thiên động địa, Vô Danh chém một nhát cuối cùng, chặt đứt trượng của lão già. Lão ngã xuống, máu nhuộm đỏ đỉnh tháp.

Kẻ che mặt nhân cơ hội đâm lén, nhưng Vô Danh đã đoán trước, xoay người đâm kiếm xuyên tim đối thủ. Cuối cùng chỉ còn Vô Danh đứng trên đỉnh, trường kiếm nhuốm máu, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống đống xác bên dưới.

Tiếng gió rít qua, mang theo mùi máu nồng nặc, hòa quyện với tiếng tim đập dồn dập của những kẻ còn sống sót dưới chân kim tự tháp. Vô Danh nhếch môi, ánh mắt khinh miệt nhìn xuống đám đông bên dưới. Hắn chậm rãi lau máu trên lưỡi kiếm, lẩm bẩm: “Chán thật. Chẳng ai đủ mạnh để làm ta đổ mồ hôi.”

Đại Tu La Tràng lần thứ nhất đã kết thúc?

Không!!!

Đột nhiên, hắn ngẩng đầu, trường kiếm chỉ thẳng lên ngai cao, nơi Thiên Táng ngồi uy nghi, đôi mắt sâu thẳm như vực tối quan sát mọi thứ. Giọng Vô Danh vang lên đầy khiêu khích: “Ta không cần chức vị. Ta muốn xem ngươi có gì mà dám xưng vương!”

Không gian như đông cứng. Đám đông bên dưới nín thở, không dám tin vào tai mình. Kẻ vừa chiến thắng Đại Tu La Tràng lại dám thách thức Thiên Táng, vị vương giả chưa từng bại trận, người được đồn đại là hóa thân của chiến thần. Trên ngai cao, Thiên Táng vẫn bất động, đôi mắt hờ hững, như thể lời khiêu chiến của Vô Danh chỉ là tiếng gió thoảng qua.

Chưa kịp để Thiên Táng đáp lời, Minh Diệt Thiên đôi mắt rực cháy sát ý, quát lớn: “To gan! Ngươi là cái thá gì mà dám thách thức Vương?”

Vô Danh cười khẩy, ánh mắt ngạo mạn: “Sợ rồi sao? Chỉ dám núp sau đàn bà. Nếu còn là Atula, xuống đây đánh với ta một trận. Ngươi không xuống, ta sẽ lên đó!”

Minh Diệt Thiên gầm lên, rút ra một thanh đoản kiếm sáng loáng, lưỡi kiếm mỏng như cánh ve, lấp lóe ánh bạc dưới ánh sáng.

“Ngươi quá yếu!” Thiên Táng lạnh lùng lên tiếng, giọng nói như băng giá, xuyên thấu cả đấu trường. “Diệt Thiên.”

Chỉ chờ có thế! Minh Diệt Thiên lao thẳng về phía Vô Danh. Thanh đoản kiếm vung lên, chém ra một đường ánh sáng sắc lẹm, nhanh đến mức không khí như bị cắt ra. Vô Danh đạp đất, lùi lại một bước, thoáng đánh giá đối thủ. Hắn nhếch môi, cười khinh: “Có chút thực lực nhưng vẫn không là gì.”

Hắn thủ thế, trường kiếm giương cao, rồi bùng nổ sát chiêu Thập Tự Sát. Hai nhát kiếm chém chéo nhau, tạo thành một chữ “thập” khổng lồ bằng kiếm khí, xé tan không gian lao thẳng về phía Minh Diệt Thiên. Đám đông bên dưới kinh hoàng, cảm nhận được sức mạnh hủy diệt trong chiêu thức ấy. Nhưng Minh Diệt Thiên chỉ khẽ nghiêng người, thân pháp nhanh như quỷ mị, dễ dàng tránh được.

“Chỉ có thế sao?” Minh Diệt Thiên lạnh lùng nói, lao tới, đoản kiếm hóa thành hàng chục bóng ảnh, mỗi nhát đều nhắm vào điểm yếu của Vô Danh. Tiếng kim loại va chạm vang lên không ngừng, tia lửa bắn tung tóe, như những vì sao lạc giữa bầu trời.

Vô Danh ban đầu chiếm thế thượng phong, kiếm pháp của hắn mạnh mẽ, mỗi nhát chém như muốn xẻ đôi kim tự tháp. Nhưng Minh Diệt Thiên lại như một bóng ma, di chuyển không theo quy luật, đoản kiếm liên tục để lại những vết cắt nông nhưng sắc trên người Vô Danh. Máu bắt đầu chảy, từng giọt thấm đẫm áo giáp đen của hắn.

“Ngươi… nhanh thật.” Vô Danh nghiến răng, ánh mắt lóe lên sự điên cuồng. Hắn gầm lên, tung ra Huyết Lãng Trảm, một luồng kiếm khí đỏ rực, cuồn cuộn như sóng thần, cuốn thẳng về phía Minh Diệt Thiên. Nhưng Minh Diệt Thiên chỉ cười lạnh, đoản kiếm vung lên, hóa thành một bức tường ánh sáng, dễ dàng hóa giải chiêu thức.

“Ngươi quá chậm.” Minh Diệt Thiên nói, rồi lao tới, tốc độ tăng vọt. Một nhát kiếm lóe lên, cắt qua vai Vô Danh, máu phun thành vòi. Hắn loạng choạng nhưng vẫn cố vung kiếm phản công. Bất ngờ, Minh Diệt Thiên đã ở sau lưng hắn từ lúc nào, đoản kiếm lướt qua, để lại một vết cắt sâu trên lưng.

Cuộc chiến dần nghiêng về một phía. Vô Danh dù mạnh mẽ, nhưng không thể theo kịp tốc độ và sự tinh quái của Minh Diệt Thiên. Hắn liên tục bị áp đảo, từng vết thương chồng chất, máu nhuộm đỏ thân thể. Cuối cùng, sau một pha giao chiêu kinh thiên động địa, Minh Diệt Thiên tung một đòn quyết định: Hắc Ảnh Đoạn Hồn. Thanh đoản kiếm hóa thành một luồng ánh sáng đen, xuyên qua phòng ngự của Vô Danh, đâm xuyên giữa ngực khiến hắn ngã quỵ, quỳ trên mặt đá lạnh lẽo.

Lưỡi kiếm của Minh Diệt Thiên đặt ngay trên cổ Vô Danh, chỉ cần một động tác là có thể lấy mạng hắn. Đám đông bên dưới im lặng, chờ đợi cái chết của kẻ khiêu chiến ngông cuồng.

Vô Danh cúi đầu, hơi thở nặng nhọc, máu chảy từ khóe miệng. Hắn không sợ hãi, chỉ lặng lẽ chờ đợi cái chết vinh quang của một chiến sĩ Atula. Nhưng từ ngai cao, giọng nói của Thiên Táng lại vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn: “Lấy hai tay của hắn. Để lại hai chân cho hắn chạy về. Nói với chủ ngươi, ta tùy thời tới lấy mạng.”

Minh Diệt Thiên không chút do dự. “Phốc! Phốc!” Hai nhát kiếm nhanh như chớp, hai cánh tay của Vô Danh rơi xuống, máu phun tung tóe. Hắn không hét lên, chỉ nghiến răng, ánh mắt rực cháy hận thù. Hắn đứng dậy, loạng choạng nhưng vẫn ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào Thiên Táng.

“Ách Nan Vương tại Cổ Độc Thành tùy thời đón tiếp!”

Hắn chỉ là một kẻ được phái đến để thăm dò lực lượng Bá Vương Thành, những kẻ mạnh hơn vẫn còn chưa ra. Thiên Táng! Ta chờ thấy cảnh đầu ngươi bị treo trên cổng thành. Không nói thêm lời nào, hắn quay người, máu chảy ròng ròng, bước xuống kim tự tháp, bóng dáng dần khuất trong cơn gió sa mạc.

Trở lại Cổ Độc Thành, hắn quỳ gối dập đầu, tình trạng cực kỳ tệ. Trên đài cao, chìm trong bóng tối là Vương của hắn, xung quanh đứng mười hai vị thần tướng. Một tên cười nhạo.

“Ba Tri, ngươi trông thật thảm hại.”

“Ngươi vẫn còn can đảm trở về.” Một tên khác tiếp lời.

“Ngươi không thấy xấu hổ sao? Đáng lẽ ngươi phải chết mới đúng.”

“Nếu ta là ngươi ta đã sớm đập đầu chết.”

Ba Tri ngẩng đầu lên, đối với tất cả lời mỉa mai coi như không. “Vương, thuộc hạ sống đến lúc này chỉ để truyền lời.”

“Nói!” Từ trên ngai vang lên âm thanh.

“Thiên Táng sẽ đến đây khiêu chiến.”

“Chỉ có vậy thôi?” Một giọng nữ lên tiếng. “Ngươi có thể đi chết được rồi.”

Ba Tri thẳng lưng, nhắm mắt. Phốc! Một ánh sáng lóe lên, nữ nhân đã thu hoạch đầu Ba Tri.

“Ai da, mười ba Quỷ Tướng chúng ta, bây giờ chỉ còn mười hai. Vương, ngài nghĩ chúng ta có nên chọn một người khác.”

“Không cần! Có thể đánh bại Ba Tri, ta thấy có thể dùng tên Thiên Táng thế chỗ.” Ách Nan Vương lên tiếng.

“Vương anh minh!”

Nhưng bọn họ không ngờ rằng đánh bại Ba Tri không phải Thiên Táng. Hắn cố tình không nói đó, muốn để cho mười hai tên kia ăn quả đắng. Ta chờ các ngươi tại Sảnh Vinh Quang.

Theo quan điểm của Atula tộc, những chiến binh chết dũng cảm sẽ được đưa tới Sảnh Vinh Quang, nơi bọn họ vĩnh viễn không thể chết nữa. Nơi đó toàn rượu và thịt, bọn họ có thể say sưa suốt ngày.

…

Thiên Táng đứng dậy từ ngai cao, ánh mắt sắc lạnh quét qua đấu trường. Giọng nói vang lên: “Còn hai ngươi, lại là ai phái đến?”

Đám đông ngơ ngác, không hiểu ý hắn. Nhưng rồi, một cảnh tượng khó tin diễn ra. Lão già cầm trượng và kẻ đeo mặt nạ, tưởng chừng đã chết dưới tay Vô Danh, đột nhiên đứng dậy từ đống xác. Vết thương trên người họ biến mất, như thể chưa từng bị chém.

Lão già nhếch môi, cây trượng gõ nhẹ xuống đất, phát ra tiếng vang trầm thấp: “Thuộc hạ Cảo Chùy Vương!”

Kẻ đeo mặt nạ: “Thuộc hạ Ngu Xạ Vương!”

Cả hai đồng thanh, giọng nói vang vọng: “Tham kiến Bá Vương Thành Chủ!”

“Có chuyện gì?” Thiên Táng vào thẳng vấn đề, lười dây dưa.

Lão già cười khà khà: “Cảo Chùy Vương ngưỡng mộ thành chủ, mời ngài đảm nhận Thất Sát Quỷ.”

Thì ra là chiêu mộ thuộc hạ. Cảo Chùy Vương đúng là đỡ hơn Ách Nan Vương, còn đánh giá cao Thiên Táng.

Lão già dứt lời ném ra một tấm thiệp vàng, khi bay tới gần Thiên Táng thì một con ác long bay ra há cái miệng đen ngòm nuốt chửng hắn. Thiên Táng bất động, khi ác long bay tới trong phạm vi ba thước lập tức đông cứng, thân thể từ từ tan rã, tấm thiệp cũng vỡ nát. Hắn không cần đọc, không cần tiếp.

Lão già nhíu mày, tấm thiệp này là của Vương, mang một tia sức mạnh, đối phương không biết dùng bao nhiêu lực lượng hóa giải? Biểu hiện nhẹ nhàng nhưng chắc chắn tốn phần lớn lực.

Thiên Táng lại liếc mắt nhìn tên còn lại. Hắn lập tức chắp tay nói: “Ngu Xạ Vương mời hợp tác. Chi tiết xin hãy đến nơi.”

Thiên Táng chỉ cười nhạt: “Ta chắc chắn sẽ đến.”

Lão già và kẻ đeo mặt nạ không nói thêm, chỉ lặng lẽ quay người, biến mất, để lại sau lưng bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Đỉnh kim tự tháp chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít và mùi máu nồng nặc. Thiên Táng ngồi xuống ngai cao, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời. Minh Diệt Thiên đứng bên cạnh, chậm rãi dùng khăn lau máu tươi.

Đại Tu La Tràng lần thứ nhất kết thúc nhưng đây chỉ là khởi đầu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chi-quai-ta-mot-thai-giam-nuoi-dam-nu-yeu-rat-hop-ly-di.jpg
Chí Quái: Ta Một Thái Giám Nuôi Đám Nữ Yêu Rất Hợp Lý Đi
Tháng 1 19, 2025
ta-deu-kim-dan-ky-nguoi-noi-voi-ta-la-quay-phim.jpg
Ta Đều Kim Đan Kỳ, Ngươi Nói Với Ta Là Quay Phim?
Tháng 1 28, 2026
phan-than-cua-ta-tu-tien-sieu-cuong.jpg
Phân Thân Của Ta Tu Tiên Siêu Cường
Tháng 2 1, 2026
ly-the-dan-gia-chet-cai-kia-tram-lien-uy-phuc-tu-hai.jpg
Lý Thế Dân Giả Chết? Cái Kia Trẫm Liền Uy Phục Tứ Hải !
Tháng 1 12, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP