Chương 82: Tu La Tràng
Thiên Táng xưng vương, hiệu gọi Vô Địch Vương, sáng lập Bá Vương Thành, lập Tu La Tràng, mười người lấy một, chiến đấu đến chết. Vì số dân có hạn nên hắn chỉ lấy mười đội trưởng, chưa thể bắt chước hoàn toàn huy hoàng thời thượng cổ.
Việc hắn xưng vương gây chấn động toàn bộ Atula giới, bởi vì ngàn năm nay lại có kẻ chán sống như vậy. Kẻ gần đây nhất xưng vương đầu lâu vẫn còn treo trên cổng Cổ Độc Thành.
Tu La Giới chiến đấu khốc liệt, có thể từ núi thây biển máu bước lên đỉnh cao chỉ có bốn vương.
Ách Nan Vương chủ nhân của Cổ Độc Thành.
Băng Sơn Vương lãnh địa là thảo nguyên băng giá.
Ngu Xạ Vương thống trị vùng đồng cỏ hoang vắng.
Cảo Chùy Vương sáng lập Kích Sát Thành.
Cả bốn người thực lực cực mạnh, chấn nhiếp quần hùng, bất kỳ ai muốn xưng vương đều phải vượt qua bọn họ, nhưng những kẻ khiêu chiến đều đã chết.
Thiên Táng xưng vương, đã thế còn xưng Vô Địch, đây là khiêu chiến trực tiếp với Tứ Vương và toàn thể Atula giới. Trận chiến giữa hắn và Tứ Vương chắc chắn phải diễn ra, không thể nào tránh được.
…
Lúc này, Thiên Táng đang ngồi trên vương tọa, nhìn xuống Tu La Tràng, nơi mười đứa nhỏ đang tử chiến với một con hổ răng kiếm. Trận chiến diễn ra khốc liệt, tử vong. Xét về sức mạnh thì con hổ hơn hẳn mười đứa nhỏ, bởi vậy bọn nhóc phải dùng chiến thuật du đấu, du kích, đánh lén.
Nửa giờ sau, trận chiến kết thúc, con hổ nhấm nháp xé thịt chiến lợi phẩm. Không có bất kỳ ai tiếc thương kể cả mẹ những đứa nhỏ.
Lát sau lại một nhóm mười đứa nhỏ khác được thả vào. Con hổ bị giết, ba đứa còn sống. Thiên Táng lạnh nhạt, không ấn tượng, con hổ kiệt sức mới giết được, đã thế chết bảy người, đúng là quá bình thường. Nhưng như đã hứa ba đứa nhỏ này nhận được một phần thịt và mười buổi huấn luyện 72 thức Tiểu Thí Thần, học được bao nhiêu tùy thiên phú, sau thời gian huấn luyện sẽ được tham gia đi săn.
Tiếp theo một con sư tử trắng được dắt ra, Tu La Tràng lại bắt đầu. Đây là trận chiến đầu tiên của mỗi đứa nhỏ, tương lai sẽ không ngừng chiến đấu, số phận Atula tộc hoặc sống thành thần hoặc chết thành xương khô, không có kết quả khác.
Trong thời gian huấn luyện chiến sĩ, Thiên Táng cũng ra lệnh mở rộng lãnh thổ, liên tục khiêu chiến các làng, thành cướp đoạt lãnh thổ, tài nguyên và quan trọng nhất là tộc nhân.
…
Một lần dẫn quân đi xâm lược, Thiên Táng gặp phải một đoàn lính hơn bảy mươi tên đang áp giải hàng dài nô lệ. Hắn phất tay ra lệnh bao vây.
“To gan! Các ngươi biết bọn ta là ai không?” Tên thủ lĩnh quát lớn. “Bọn ta chính là Khí Đồ của Thần Khí.”
Thiên Táng không đáp chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn. Tên thủ lĩnh cảm nhận được áp lực vô hình. “Ta nhận ra ngươi. Cái tên dám xưng vương!”
“Nhận ra thì tốt, vậy giết ngươi không cần báo danh nữa.” Thiên Táng phẩy tay.
“Khốn kiếp! Dám chống lại thần, tất cả các ngươi đều phải chết.” Tên thủ lĩnh cầm chùy sắt lao lên. Bành! Đập nát bét Atula nhân lẫn con heo rừng hắn cưỡi, sức mạnh này thật là đáng sợ.
Minh Diệt Thiên hừ lạnh, hai chân thúc vào bụng con long mã lệnh nó tiến lên. Tên thủ lĩnh cười ha ha vung chủy quét ngang. Bành! Đầu con long mã bị đánh nát, máu thịt tung tóe. Hắn đắc ý tưởng đã đập chết đối thủ. Nhưng trong đám huyết nhục, ánh đao lóe lên, Minh Diệt Thiên đã đứng trên chiến thú sau lưng hắn.
Phụt! Máu từ cổ bắn ra như vòi nước, tên thủ lĩnh trợn mắt ngã xuống.
Minh Diệt Thiên: “Con gấu này tốt, ta nhận.”
Con gấu có một vết sẹo dài trên mũi, tướng hung ác, chắc là đã ăn không ít thịt Atula. Nó chồm lên chống cự. Minh Diệt Thiên liếc nhẹ, ánh đao sáng bóng chiếu lên mặt nó.
“Ưm ưm…” Con gấu thè lưỡi, làm bộ ngây thơ, đứng ngoan ngoãn như chó.
Đám Khí Đồ tan nát, lần lượt bị diệt sát. “Các ngươi dám giết bọn ta. Thần Khí sẽ tiêu diệt các ngươi.”
“Lắm lời!” Đội trưởng số hai vung đao chém bay đầu tên vừa nói.
Thiên Táng nhìn tất cả nô lệ, nói: “Từ bây giờ các ngươi là người của Bá Vương Thành.”
Đội trưởng số hai gọi La Liệt nói: “Vương, bọn họ có thể đã nhiễm dịch bệnh, nên giết hết đi.”
Thần Khí thật sự là nỗi sợ với mỗi Atula, ai mà chưa từng chứng kiến người bên cạnh bị Thần Khí giết chết chứ.
Thiên Táng: “Thần Khí là nguyền rủa của bọn thần tiên. Nếu sợ một nguyền rủa sau này làm sao đánh lên Thiên Đình??”
Lời Vương đã quyết, tất cả đều cúi đầu nhận lệnh.
…
Chuẩn bị ba năm, Bá Vương Thành đã đi vào nề nếp tương đối, dân số đạt tới một ngàn người. Đại Tu La Tràng lần thứ nhất được tổ chức, lần này muốn chọn ra một vị tướng quân.
Nhưng khác với Tu La Tràng thượng cổ, hình thức lần này là leo kim tự tháp, ai đứng được trên đỉnh sẽ là người thắng. Cách này sẽ giúp giảm thiểu rất nhiều cái chết.
Tàn hồn La Hầu bay quanh người Thiên Táng khinh bỉ: “Ngươi thật là nhu nhược. Không có máu thì làm sao đúc được chiến thần. Vẫn là cách của ta tốt.”
Thiên Táng không bận tâm, đáp: “Xưa khác, nay khác. Số lượng Atula không cho phép tổ chức kiểu nguyên thủy. Vả lại bại không chết cũng là một cách trưởng thành.”
“Hừ, thất bại thì chết chứ trưởng thành gì.”
“Vậy sao ngươi không đi chết đi.” Thiên Táng liếc xéo nói.
La Hầu bị nói trúng chỗ đau, đỏ mặt tức giận. “Con cháu hỗn láo.”
Thiên Táng không thèm để ý hắn, đưa mắt nhìn xuống mọi người, lệnh: “Bắt đầu!”
Mấy trăm Atula ào lên như châu chấu, không chỉ có Atula của Bá Vương Thành mà còn có Atula từ những nơi khác đến. Kẻ yếu xông lên, kẻ mạnh từ tốn. Yêu cầu là đứng trên đỉnh chứ có phải lên nhanh nhất đâu.
Kim tự tháp chia làm năm tầng, mỗi tầng là một chiến trường riêng biệt. Càng lên cao, bậc thang càng hẹp, không gian càng chật chội, cuộc chiến càng tàn khốc. Không cần lên nhanh nhất, chỉ cần là người cuối cùng còn sống.
Ngay từ những bước đầu tiên, máu đã chảy thành sông. Một Atula to lớn, da xám xịt, cầm rìu hai lưỡi, gầm lên: “Cút khỏi đường ta, lũ sâu bọ!”
Hắn vung búa, một nhát chém ngang, chặt đôi ba Atula non trẻ đang cố chen qua. Máu phun như suối, nội tạng văng khắp bậc thang. Nhưng ngay khi hắn cười đắc thắng, một bóng đen lướt tới từ phía sau, là một Atula gầy gò, mắt lấp lánh tà khí, đâm một thanh đoản kiếm vào lưng hắn.
“Ngươi nói nhiều quá, đồ ngu!” Gã gầy gò cười khẩy, rút kiếm ra, máu phun thành vòi. Hắn đá xác gã khổng lồ xuống dưới, nơi đám Atula khác đang chen lấn, giẫm đạp lên thi thể mà không thèm nhìn. Ở góc khác, một nữ Atula tóc đỏ rực, thân hình uyển chuyển như rắn, chiến đấu như nhảy múa. Mỗi bước chân là một cái chết, móng tay sắc như dao cạo, cắt cổ đối thủ nhanh đến mức họ không kịp hét.
“Thật đáng thương, chỉ biết lao đầu vào chết!” Nàng lẩm bẩm, nhảy lên một bậc thang cao hơn, tránh một lưỡi rìu vung tới từ bên trái. Kẻ tấn công nàng gào lên: “Đứng yên đó, tiện nhân!”
Nhưng lời còn chưa dứt, nàng đã xoay người, tung một cước vào mặt hắn, khiến đầu hắn nổ tung như quả dưa. Tầng thứ nhất là nơi kẻ yếu bị thanh lọc. Những Atula thiếu kinh nghiệm hoặc quá tự mãn nhanh chóng ngã xuống. Máu chảy thành dòng, thấm đẫm đá đen, khiến bậc thang trơn trượt. Một số kẻ cố bám víu, nhưng bị những kẻ phía sau giẫm đạp hoặc chém chết không thương tiếc.
Lên đến tầng thứ hai, số lượng Atula giảm đi đáng kể. Chỉ những kẻ đủ mạnh, đủ khôn ngoan mới vượt qua được. Ở đây, cuộc chiến không còn là hỗn chiến mù quáng mà bắt đầu có tính toán. Các nhóm Atula liên minh tạm thời, phối hợp tấn công những kẻ đơn độc. Nhưng liên minh trong Tu La Tràng chẳng khác gì giao kèo với quỷ, ai cũng biết nó sẽ tan vỡ.
Một nhóm năm Atula, dẫn đầu bởi một gã to lớn với cặp răng cong vút, đang vây đánh một Atula đơn độc. Kẻ này mặc áo giáp đen, tay cầm trường kiếm dài, đứng im như tượng, không hề hoảng loạn dù bị bao vây.
“Chết đi, kẻ ngoại lai!” Gã to con gầm lên, vung cây chùy gai khổng lồ. Bốn kẻ còn lại đồng loạt lao tới, vũ khí lấp lóe ánh thép.
Nhưng kẻ áo giáp chỉ khẽ nhếch môi. “Các ngươi nghĩ số đông là lợi thế sao?”
Hắn xoay người, trường kiếm vẽ một vòng cung hoàn hảo. Một luồng kiếm khí sắc lẹm chém ngang qua năm tên. Máu bắn tung tóe, ba kẻ ngã xuống ngay lập tức, hai kẻ còn lại nhảy ngược về sau, kinh hoàng.
“Quái vật… ngươi là ai?!” Bọn họ hét lên, kiếm của kẻ áo giáp đã xuyên qua ngực từng người.
“Tên ta là Vô Danh. Nhớ kỹ, vì đó là thứ cuối cùng các ngươi biết.” Hắn rút kiếm, máu phun thành vòi, rồi tiếp tục bước lên tầng tiếp theo, không thèm nhìn lại.
Tầng thứ ba, chỉ còn khoảng ba mươi Atula sống sót, mỗi kẻ đều là tinh anh trong tinh anh. Ở đây, không còn liên minh, không còn lời nói thừa thãi. Mỗi ánh mắt, mỗi cử động đều toát lên ý chí giết chóc thuần túy.
Một Atula khổng lồ, cao hơn ba thước, da đỏ như máu, đứng chặn giữa bậc thang. Hắn là Huyết Ma, chiến binh khét tiếng từ Bá Vương Thành, từng xé xác hàng trăm đối thủ trong các trận chiến. Trong tay hắn là một cây thương dài, lưỡi thương lấp lánh ánh đỏ.
“Ga!!!” Huyết Ma gầm lên, làm rung chuyển cả kim tự tháp.
Nhưng từ phía dưới, Vô Danh chậm rãi bước lên, trường kiếm kéo lê trên đá, phát ra tiếng leng keng vui tai.
“Ồn ào.” Vô Danh lạnh lùng nói.
Huyết Ma cười lớn, vung thương đâm tới, nhanh như chớp. Nhưng Vô Danh chỉ nghiêng người, tránh mũi thương trong gang tấc, rồi lao tới, kiếm chém ngang. Một vết cắt sâu hoắm xuất hiện trên ngực Huyết Ma, máu phun như suối.
“Không thể nào…” Huyết Ma gầm lên, cố vung thương lần nữa, nhưng Vô Danh đã nhảy lên, kiếm đâm thẳng vào cổ hắn. Gã khổng lồ ôm cổ đổ sụp, lăn ầm ầm xuống dưới.
Chỉ còn mười Atula sống sót đến tầng thứ tư. Ở đây, không gian chật hẹp, chỉ đủ cho vài người đứng. Mỗi bước chân là một lần đối mặt tử thần. Nữ Atula tóc đỏ, giờ đây đầy vết thương nhưng vẫn giữ nụ cười kiêu ngạo, đối đầu với một lão già gầy gò, tay cầm trượng gỗ kỳ lạ.
“Ngươi già yếu thế, còn dám tranh?” Nàng ta chế nhạo.
Lão già cười khùng khục: “Cô bé, ta thấy máu nhiều hơn cả tuổi đời của ngươi đấy.”
Lão vung trượng, một luồng năng lượng đen kịt bùng nổ, hóa thành hàng trăm lưỡi dao bay về phía nữ Atula. Thuật pháp! Mọi người lập tức nhận ra, ở Atula giới thường dùng thể thuật chiến đấu, rất ít khi dùng thuật pháp. Không phải không muốn mà thiên sinh đã như vậy.
Nàng ta nhảy múa, né tránh với tốc độ kinh người, nhưng vẫn bị một lưỡi dao cắt qua vai, máu chảy ròng ròng.
“Chết tiệt!” Nàng gầm lên, lao tới, móng tay sắc nhọn nhằm vào cổ lão. Nhưng lão già chỉ khẽ lắc trượng, một bức tường năng lượng vô hình chặn lại, rồi búng tay. Một vụ nổ nhỏ vang lên, nữ Atula bị hất văng xuống tầng dưới, sống chết không rõ.
Tầng cuối cùng chỉ còn ba kẻ sống sót: Vô Danh, lão già cầm trượng, và một Atula bí ẩn che mặt, chưa từng nói một lời. Đỉnh kim tự tháp nhỏ đến mức chỉ đủ cho một người đứng. Ba kẻ đứng thành hình tam giác, sát khí bùng nổ, nhưng vẫn bất động.