Chương 81: Con Đường Vô Địch
Bãi rác Cửu U, nơi đây chẳng có thứ gì tốt, hoàn cảnh khắc nghiệt. Thiên Táng dẫn theo vài người trong làng còn sống sót, mọi người ủ rũ, lang thang trong vô định.
“Khà khà… tiểu tử, ngươi tuy có được Thí Thần Tam Thức nhưng chưa bao giờ phát huy được uy năng thật sự.” Tàn thức La Hầu như bóng ma bay lảng vảng quanh người Thiên Táng buông lời dụ hoặc. “Tộc nhân ngươi chết vì sự yếu đuối của ngươi.”
Thiên Táng im lặng.
La Hầu cười khặc khặc: “Ngươi là hậu nhân xuất sắc nhất mà ta biết. Nhận được truyền thừa Thí Thần Tam Thức nhưng ngươi lại sợ hãi. Hừ, vô dụng!”
“Ngươi còn muốn bảo vệ mọi người, vậy thì phải giết hết kẻ thù. Mà kẻ thù lớn nhất chính là bọn thần tiên cao cao tại thượng trên trời kia.”
“Muốn sát thần thì phải luyện Thí Thần Tam Thức đến đỉnh phong, nhưng trước tiên phải đúc Vô Địch Tâm mà muốn đúc Vô Địch Tâm thì phải có Vô Địch Thế, muốn có Vô Địch Thế thì phải không ngừng khiêu chiến, liên tục chiến thắng.”
“Con đường vô địch ngay trước mắt, bước lên đi!!!” Hình bóng La Hầu dần lui tán nhưng tiếng nói vẫn quanh quẩn trong đầu Thiên Táng.
Thiên Táng nhìn ngôi làng phía trước, lòng còn đắn đo, nhưng khi nhìn những người còn sót lại, trong ánh mắt của bọn họ là sự tuyệt vọng. Thế giới chó chết này không cho bọn họ con đường sống, muốn thoát khỏi thì phải đánh vỡ thế giới.
Hắn siết chặt nắm tay, hạ quyết tâm. Nghe lời Ma Tổ La Hầu, đặt chân lên con đường sát thần.
Thiên Táng bước vào trong làng hét lớn: “Thiên Táng tới đây khiêu chiến.”
Từng vòng sóng âm khuếch tán khiến tất cả Atula đều ôm đầu đau nhức.
“Ha ha… Để ta xem là tên ngốc nào muốn chịu chết.” Một tên cự nhân khổng lồ cao tới ba thước đột ngột xuất hiện, đứng trước mặt Thiên Táng, bóng của hắn phủ lên người đối thủ, tạo ra áp lực cực lớn.
Thiên Táng ngước mắt nhìn lên, thái độ lạnh nhạt.
“Hả? Chỉ là một con gián. Lại còn không có răng.” Tên cự nhân chỉ tay chế giễu, đám tộc nhân đồng loạt cười phá lên.
“Ngươi sẵn sàng?” Thiên Táng hỏi.
“Cái gì? Ngươi thật muốn chết.”
Nhưng lời chế giễu chưa hết thì… Phốc! Một âm thanh nhỏ. Thiên Táng đã nắm trong tay trái tim đỏ máu vẫn còn đang đập. Tên cự nhân trợn trừng mắt cúi xuống nhìn ngực, rồi ngã ầm ra sau, chết tức tưởi.
Thiên Táng cắt xuống đầu đối phương làm chiến lợi phẩm. Đưa mắt nhìn những Atula còn đang ngơ ngác, nụ cười cứng trên môi. “Còn ai?”
Tất cả cúi đầu. Thiên Táng rời đi, bọn họ vội vàng thu dọn đồ đạc đuổi theo, từ nay bọn họ là người của Thiên Táng.
Ngôi làng thứ hai cũng kết thúc trong một chiêu. Ngôi làng thứ ba, thứ tư, thứ năm… tất cả đều cùng một kết cục. Số lượng người theo Thiên Táng đã hơn ba trăm.
Thiên Táng rất mạnh, chỉ là xưa nay hắn không chủ động khiêu chiến, bây giờ theo lời lão tổ hắn muốn thống nhất Atula tộc, dựng lên Vô Địch Thế.
Đối thủ tiếp theo là thành nhỏ, quy mô dân số gấp ba lần làng, chiến lực cũng rất đáng gờm, trên tường thành có lính canh gác, bên trong có trăm lính thường trực. Lính canh thấy một đoàn di dân thì bắn tên cảnh cáo, quát lớn:
“Đây là thành của Lang Bái, tất cả các ngươi cút.”
Thiên Táng nâng tay sau đó phất xuống. “Tấn công!”
Lính canh không thấy bất ngờ. Đây chính là chuyện thường ngày của Atula tộc. Bọn họ lập tức báo động, đồng thời bắn tên. Ba mươi tên Atula to xác xung phong chạy lên trước, hứng lấy tên bắn, bọn chúng ỷ vào da dày thịt béo, cộng thêm mũi tên chất lượng kém nên chỉ xuyên vào được ba phân da thịt, chảy một ít máu không đáng kể.
Bọn chúng như không biết đau là gì, dùng thân mình tông thẳng vào cổng gỗ. Rầm rầm rầm… cổng gỗ rung lắc, mộng bị gãy. Bọn chúng tông lần nữa, cổng gỗ liền đổ ầm xuống. Quân Thiên Táng như nước lũ xông vào trong, có cả phụ nữ và trẻ em, bọn họ cầm bất kì thứ gì có thể chiến đấu: gậy gộc, xương, răng, đá…
Atula tộc không có khái niệm phụ nữ và trẻ em, tất cả đều là chiến binh, tất cả đều phải chiến đấu.
Đón nhận họ là hai mươi tên lực sĩ cầm chày gỗ khổng lồ quất ngang, mấy chục chiến sĩ bay ngược, có những người bị đánh nát thân trên, thân dưới vẫn đứng sừng sừng, máu và nội tạng trào ra.
“Hú hú…” Người phía sau liền đạp bọn họ xuống để xung phong. Chẳng mấy chốc cả thành đã đánh nhau hỗn loạn. Thiên Táng đứng trên người một con Giáp Mã – ngoại hình giống hà mã, thân phủ lớp vảy cứng như giáp – khoanh tay lẳng lặng quan sát.
Vút! Có một tên Atula nhỏ con nhảy từ vách đá xuống ám sát, hai tay hai dao mài từ răng cá sấu. Thiên Táng bất động. Chỉ còn cách nửa thước, mắt thấy sắp đắc thủ, hắn nở nụ cười ghê rợn nhưng hắn chợt phát hiện ánh mắt sai khác, hai nửa thân thể tách ra rơi xuống hai bên.
Minh Diệt Thiên thu dao, ánh mắt lạnh lùng, không con ruồi nào được phép làm phiền đại ca.
“Ha ha ha… Thiên Táng phải không? Ta nhận ra ngươi.” Chợt có tiếng cười vang, sau đó một thân hình khổng lồ quái dị nhảy ầm vào giữa chiến trường, hất văng mọi người ra xung quanh, cuốn lên cát bụi mịt mù.
“Lang Bái! Lang Bái! Lang Bái!” Tất cả chiến sĩ đều đồng thanh hô vang, tay cầm vũ khí giơ cao đập vào nhau.
Khi khói bụi lắng xuống, Lang Bái hiện ra rõ ràng, không phải một người mà là hai người. Lang thân hình to lớn nhưng quái dị, nửa trên cơ bắp cuồn cuộn như tinh tinh, nửa dưới lại nhỏ khiến hắn luôn phải đi gù lưng, thậm chí phải đi bằng bốn chi. Còn Bái thì trái ngược, thân hình nhỏ nhắn như khỉ, đứng trên vai Lang.
Bái nhìn Thiên Táng cười the thé mỉa mai: “Cái tên đạo đức giả nhà ngươi không phải vẫn rao giảng hòa bình sao?”
Minh Diệt Thiên hừ lạnh tức giận muốn xông lên. Thiên Táng đưa tay ngăn lại: “Đây là cuộc chiến giữa tộc trưởng.”
Bái: “Nhiều thật đấy! Nhưng ta không nuôi hết được đâu. Không sao! Có thể phơi khô ăn dần.” Vừa nói hắn vừa thè cái lưỡi dài liếm mép. Ở đây có truyền thống ăn thịt đồng loại. Ánh mắt hắn lướt qua đám trẻ con, không nhịn được ứa nước miếng.
Thiên Táng lười nói nhiều, nhảy khỏi lưng thú lao vút tới. Lang phản ứng nhanh kịp thời đấm ra. Oanh! Hai nắm đấm giao nhau, một to một nhỏ giằng co bất động. Bái trừng mắt, không ngờ Thiên Táng ngang sức với Lang.
Nhưng Thiên Táng đâu phải chỉ đánh với một người. Lang xòe bàn tay chụp lấy tay Thiên Táng, Bái như con khỉ nhanh chóng từ vai Lang chạy tới tay, lộn nhào mấy vòng, rút ra dao găm cắm thẳng vào hai mắt Thiên Táng. Trong tư thế bị giữ hai tay, bị tập kích, Bái đã thấy được chiến thắng, đây là tuyệt chiêu giúp bọn hắn đắc thủ rất nhiều lần.
Thiên Táng gặp nguy không loạn, chân vung đá thẳng. Bốp! Trúng ngay bụng Bái khiến hắn đau đến trợn mắt, cả người bắn lên trời cao. Cùng lúc, Thiên Táng xoay người cuốn theo Lang, khi thả tay ra thì Lang lảo đảo chóng mặt.
Bái rơi xuống, Thiên Táng đưa tay phất một đường lấy đi cái đầu. Lang tức giận, hai nắm đấm đánh vào ngực rầm rầm, nhào tới với tất cả sức mạnh như một con tê giác. Thiên Táng nhảy lên, chờ chuẩn đối phương tới gần, tay chém vào không khí. Phốc! Lang thân chạy tiếp mười bước theo quán tính rồi mới đổ xuống, còn đầu thì trong tay Thiên Táng.
“Còn ai nữa không?” Giọng nói lạnh nhạt nhưng lại khiến tất cả run sợ, bọn họ lần lượt hạ vũ khí quỳ xuống phục tùng.
Thiên Táng lấy thành này làm căn cứ tạm, cho người tản ra các làng xung quanh thông báo: Hoặc là quy phục hoặc là chết. Ba ngày nữa tại đồi Gió Hú.
Đúng thời gian, địa điểm, mười hai làng, sáu mươi chiến binh, mỗi tên đều đằng đằng sát khí, người Atula chưa bao giờ từ chối khiêu chiến.
Một tên chiến binh Atula râu xồm vác theo thanh đại đao răng kiếm, đứng trên đỉnh đồi nhìn Thiên Táng đi tới, lạnh giọng: “Oắt con, là ngươi mời bọn ta?”
“Không phải mời!” Thiên Táng dừng tại chân đồi, ngước mắt nhìn lên. “Là mệnh lệnh.”
“Mệnh lệnh? Ha ha ha…” Bọn họ cười ồ lên giống như nghe được chuyện hài lớn nhất thế gian. “Ngươi có tư cách gì?”
Thiên Táng vẫn lạnh nhạt. “Từ hôm nay, ta muốn thống nhất tất cả Atula tộc.”
Mọi người dừng cười, lão râu xồm mỉa mai: “Ngông cuồng, Atula tộc sẽ không nghe lệnh bất kỳ ai.”
Thiên Táng: “Vậy cứ theo quy tắc!”
Tộc Atula chỉ có một quy tắc: Thắng làm vua!
Thiên Táng động, phóng lên đồi. Đón hắn là cây gậy gỗ to, Thiên Táng đấm ra, cây gậy vỡ nát, vụn gỗ bay tứ tung. Hắn chụp lấy mặt đối thủ đập xuống đất. Ngay lập tức, ánh đao lóe lên chém ngang hông.
Thiên Táng vặn người vừa né lưỡi đao vừa tung cú đá móc. Lại có móng vuốt đâm tới, hắn nghiêng đầu né tránh, thuận thế cho đối phương một cú móc hàm. Thiên Táng giống như khiêu chiến giữa bầy sói, đối mặt với vô số công kích đều dễ dàng tránh né rồi phản kích. Mỗi bước đi để lại xác trên đường.
Một lát sau hắn đã lên đến đỉnh, đứng đối mặt với gã râu xồm.
“Khà khà… tới hay lắm. Xem ra ngươi cũng có chút bản lĩnh. Thanh đao của ta thích nhất máu kẻ mạnh.”
“Lắm lời!” Thiên Táng đã tung ra cú đấm, gã râu xồm phản ứng cực nhanh, hoành đao trước ngực phòng thủ. Rầm! Tiếng nắm đấm va vào kim loại, gã râu xồm trượt dài ra sau. Thiên Táng vượt lên tung liên hoàn cước.
Gã râu xồm tối tăm mặt mày. “A~~~ Khốn kiếp!” Gã gầm lên, vung đao chém loạn xạ, tạo thành ba thước tuyệt đối, xông vào sẽ bị băm thành thịt vụn. Nhưng đối thủ của gã quá mạnh. Thiên Táng cười nhạt: “Quá chậm!”
Hắn xuyên qua tầng tầng đao ảnh, đánh ra bảy mươi hai chưởng. Bành bành bành! Gã râu xồm cảm giác mạch máu toàn thân bị bóp nghẹt, trái tim, phổi, gan, lá lách… tất cả đều đau nhói.
Gã râu xồm đổ gục, ôm người co ro đau đớn. Thiên Táng dùng ánh mắt của kẻ chiến thắng từ trên cao nhìn xuống.
“Vì sao không giết ta?” Gã hỏi.
“Vì chúng ta không phải kẻ thù.”
Mọi người ngơ ngác. Thiên Táng nhìn quanh, lớn tiếng: “Kẻ thù của chúng ta là Thiên Đình. Ta muốn thống nhất Atula tộc chinh phạt Thiên Đình. Các ngươi có dám theo ta chiến một trận.”
“Hô!” Tất cả hét lớn. Cái tên Thiên Đình khiến bọn họ sục sôi chiến ý.