Chương 74: Chiếc giày vải
Cái tên Đả Thần Tiên như nhát dao sắc lẹm, khơi dậy ký ức đau đớn tận sâu trong tâm Văn Trọng. Ngày Phong Thần năm ấy, giữa thiên địa mênh mông, trên có thiên cung uy nghiêm nhìn xuống, dưới có đại địa chứng giám, xung quanh là ánh mắt của chư tướng, Khương Tử Nha tay cầm Đả Thần Tiên quất lão quỳ xuống đất, nhục nhã không gì sánh bằng. Thù nước, hận nhà, cộng thêm mối thù cá nhân chất chứa hàng ngàn năm nhưng Văn Trọng chỉ có thể nuốt hận mà sống, không dám nghĩ đến báo thù rửa nhục.
Giờ đây, khi Đả Thần Tiên một lần nữa xuất hiện trước mắt, ngọn lửa hận thù trong lồng ngực bùng cháy dữ dội. Lão không nói một lời, tay rút cự kiếm bên hông, lưỡi kiếm đen kịt khắc đầy phù văn cổ xưa, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo. Văn Trọng giơ cao cự kiếm, hai tay siết chặt, từng đạo lôi điện từ bốn phương tám hướng tụ hội, sấm chớp đùng đùng vang vọng. Một kiếm này, như rút cạn lôi đình của trời đất, mang theo khí thế hủy thiên diệt địa.
Hai vị Lôi Bộ chính thần sắc mặt tái nhợt. Một người khẽ thì thầm: “Chủ thần điên rồi! Một kiếm này… quá khủng bố! Giết một tên thi ma mà thôi.”
Người còn lại gật đầu, thấp giọng: “Tránh xa một chút, coi chừng tai bay vạ gió.” Hai người từ từ lùi xa.
Cự kiếm hạ xuống, không gian như đông cứng lại. Trong mắt Lý Nguyên Cát, chỉ còn lại một đạo kiếm quang chói lòa, tựa như mặt trời bùng nổ, nuốt chửng mọi thứ. Hắn hoảng loạn tột độ, trái tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Ý chí cầu sinh trỗi dậy, Lý Nguyên Cát gầm lên một tiếng, dồn toàn bộ sức lực vung Đả Thần Tiên đánh ra, cố gắng chống lại đạo kiếm quang kinh thiên kia.
Oanh!
Tiếng nổ rung chuyển đất trời, tựa như thiên băng địa liệt. Đại lôi kiếm vỡ vụn thành từng mảnh, tia điện bắn tung tóe, ánh sáng chói lòa khiến mọi người xung quanh không thể mở mắt. Nhưng Đả Thần Tiên như một con độc xà, không chút chậm lại, lao thẳng về phía Văn Trọng. Lão đưa tay trái chụp tới, ý định dùng thần lực ngăn cản.
Phốc!
Đầu roi sắc bén xuyên thủng bàn tay, máu tươi bắn ra, không dừng lại mà tiếp tục đâm xuyên qua vai trái của lão. Một cơn đau nhức nhối lan tỏa, Văn Trọng cắn chặt răng, không rên lên dù chỉ một tiếng. Đôi mắt hắn lóe lên vẻ kiên định, giọng trầm như sấm:
“Quả nhiên là Đả Thần Tiên, có thể xuyên thủng mọi thần pháp, phá thần khu. Nhưng… mấy ngàn năm qua, Văn Trọng ta không phải ngồi chơi!”
Lão hai ngón tay điểm vào con mắt thứ ba giữa trán, miệng nhẩm chú ngữ cổ xưa: “Thiên nhãn, mở!”
Ngay lập tức, Viên Thiên Cang – người đang duy trì trận pháp hương hỏa ở phía dưới– cảm nhận được một luồng hấp lực kinh khủng. Trận pháp rung chuyển dữ dội, như thể bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, vắt kiệt. Hắn cắn răng, dồn toàn bộ pháp lực để chống đỡ, nhưng luồng hương hỏa khổng lồ bị cưỡng ép rút ra khiến trận pháp không chịu nổi. Một ngụm máu tươi phun ra, trận pháp sụp đổ hoàn toàn, luồng hương hỏa bị cắt đứt.
Viên Thiên Cang ngã khuỵu, sắc mặt trắng bệch, mắng thầm trong bụng: “Bọn thần này… thật khốn kiếp mà! Chỉ muốn cướp đoạt hương hỏa của ta.”
Hương hỏa chỉ hé mở được nửa con mắt thứ ba nhưng như vậy đã đủ. Luồng sáng hủy diệt bắn ra khiến trời đất biến sắc. Hắn chỉ tay xuống Lý Nguyên Cát, giọng lạnh như băng: “Diệt!”
Đó là một đạo quang mang rực rỡ mang theo sức mạnh hủy diệt tất cả. Lý Nguyên Cát không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy cơ thể mình như bị xé toạc. Ánh sáng chói lòa bao phủ toàn bộ chiến trường. Khi ánh sáng dịu đi, mọi người chỉ thấy một cảnh tượng kinh hoàng: Lý Nguyên Cát nằm dưới một hố đất sâu hoắm, lồng ngực thủng một lỗ lớn, huyết nhục cháy khét, Đả Thần Tiên trong tay đã vỡ vụn như mảnh sứ rơi vãi khắp nơi.
Văn Trọng nhìn kết quả, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười hài lòng nhưng rất nhanh lấy lại dáng bộ nghiêm khắc. Thân thể hắn từ từ tan ra hòa vào hư không. Hai vị Lôi Bộ chính thần đưa mắt nhìn nhau, không nói gì, chỉ lặng lẽ hóa thành ánh sáng trở về thiên giới. Không kịp tra hỏi thông tin Đả Thần Tiên, nhưng không sao. Sau đó lại đến Địa Phủ bắt hồn tra hỏi. Lão tin tưởng Lý Nguyên Cát tuyệt không thể sống.
Trên chiến trường, Viên Thiên Cang, Lý Thuần Phong và Lăng Túc Đạo nằm bất động, thân thể trọng thương, máu chảy lênh láng. Họ chưa chết nhưng sức lực cạn kiệt, chỉ có thể nằm đó, nhìn trời thở phào, cuối cùng cũng kết thúc rồi.
Đúng lúc này, một bóng người chậm rãi bước ra. Chư Vấn nở nụ cười nham hiểm trên môi, ngước nhìn ánh ban mai rực rỡ đang ló dạng phía chân trời. Hắn khẽ thì thầm: “Một ngày đẹp trời để… đồ sát.”
Nghiêng đầu nhìn ba người, cười: “Đúng không?”
Ba người Viên Thiên Cang nghe vậy, sắc mặt trắng bệch, trái tim như ngừng đập. Lăng Túc Đạo cố gắng gượng dậy, nhưng chỉ nhích được ngón tay, giọng thều thào:
“Tên điên này… ngươi định làm gì?”
Viên Thiên Cang: “Chư Vấn, ngươi dám! Đại Đường có thiên mệnh bảo hộ, ngươi chết tâm đó đi.”
Nhưng lời nói của hắn bị cắt ngang bởi tiếng cười khàn khàn của Chư Vấn, nhìn ba người như nhìn thịt cá trên thớt. Nụ cười khiến cả ba cảm thấy da gà nổi khắp người, một cảm giác bất lực chưa từng có bao trùm lấy họ.
Tuy nhiên, trái với dự đoán, Chư Vấn không ra tay. Lão chậm rãi bước đến bên thi thể Lý Nguyên Cát, lấy từ trong túi áo ra một viên huyết châu đỏ rực, lấp lánh ánh sáng ma mị. Đây chính là huyết châu đổi được của Tỏa Nô tại Cửu U Địa Ngục.
Thả viên châu vào lồng ngực thủng lỗ của Lý Nguyên Cát, hai tay bắt đầu kết ấn, miệng niệm chú ngữ với tốc độ nhanh đến mức không ai nghe rõ.
Viên huyết châu phát sáng, phóng ra vô số sợi tơ huyết mỏng manh, đâm sâu vào cơ thể Lý Nguyên Cát. Những sợi tơ như có sinh mệnh, nhanh chóng khôi phục huyết nhục, vá lành vết thương. Chỉ trong chốc lát, Lý Nguyên Cát bừng mở mắt, ngồi bật dậy, thở hồng hộc, khuôn mặt vẫn còn nguyên vẻ kinh hoàng.
Hắn ôm ngực, lắp bắp: “Ta… ta chết rồi sao? Chuyện gì vừa xảy ra?”
Chư Vấn chắp tay, cung kính cúi đầu: “Bệ hạ thánh an. Ngài là chân thiên tử, được trời cao phù hộ, làm sao có thể chết được?”
Lý Nguyên Cát nghe vậy, từ sợ hãi dần chuyển sang đắc ý. Hắn cười lớn, giọng đầy kiêu ngạo: “Phải, phải! Trẫm là thiên mệnh chi tử! Không ai có thể giết được trẫm!”
Hắn đứng dậy nhưng ánh mắt vẫn mơ hồ, chưa hoàn toàn nhớ hết những gì vừa xảy ra. Hắn quay sang Chư Vấn, hỏi: “Bây giờ… làm gì tiếp theo?”
Chư Vấn mỉm cười: “Bệ hạ đã phá được Long Nhãn, bước tiếp theo là phá Long Tâm, hủy diệt Đại Đường!”
Lý Nguyên Cát gật đầu lia lịa, như thể vừa được nhắc nhở một điều hiển nhiên. Hắn cười lớn: “Phải, phá Long Tâm! Nhưng… phá thế nào?”
Chư Vấn đưa tay chỉ về một hướng xa xôi, nơi ánh sáng ban mai đang chiếu rọi: “Theo hướng này, bệ hạ!”
Lý Nguyên Cát cười ha hả, thân hình hóa thành một đạo lưu quang, phóng đi như mũi tên. Hắn hoàn toàn quên mất ba người Viên Thiên Cang, Lý Thuần Phong và Lăng Túc Đạo đang nằm thoi thóp trên mặt đất.
Viên Thiên Cang nhìn theo bóng lưng Lý Nguyên Cát, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng. Hắn thì thào: “Long Tâm… Nếu để hắn phá được Long Tâm, Đại Đường… xong rồi.”
Lý Thuần Phong: “Hướng đi đó hình như là…”
Chư Vấn nhìn ba người, cảm thán: cao số thật! Lý Nguyên Cát chỉ cần đụng một ngón tay là xong, vậy mà… hây da. Trong cõi u minh số mệnh bảo vệ, che mờ lý trí Nguyên Cát.
Lão trở lại hiện thực, trả lời thay: “Thanh Hiên Đạo Quán.” tiếp tục nói: “Thanh Hiên Tử vốn là đệ tử thứ ba mươi hai của Xiển giáo. Tu luyện thất bại, không thể phá đan vũ hóa thành tiên, từ Kim Đan cảnh rớt xuống Hư Đan, Kim Đan mà không phải Kim Đan.”
“Hắn chán chường, xấu hổ, lại sợ đồng môn chê cười nên đã hạ giới thành lập Thanh Hiên Đạo Quán.”
“Ngoài mặt là chấp nhận số phận, vui thú điền viên, đào tạo mấy cái đệ tử sau này thắp nhang nhưng sự thật là Thanh Hiên Đạo Quán xây dựng trên long mạch, ngay tâm rồng, dùng long khí ôn dưỡng Kim Đan chờ ngày trở lại tiên cung.”
Trong lúc nói chuyện, Chư Vấn đi tới chỗ Viên Thiên Cang nhặt lên chiếc giày vải, phủi phủi bụi phía trên, nở nụ cười nhạt.
Viên Thiên Cang: “Trả đây, đó là của ta.”
Chư Vấn cúi xuống nhìn hắn, hỏi: “Ngươi từ đâu có được vật này?”
“Hừ, ta tại sao phải trả lời ngươi?”
“Không trả lời cũng không sao, ta biết vật này.”
Viên Thiên Cang tâm thần nhảy lên nhưng rất nhanh ổn định, nói: “Đó là tổ vật truyền thừa của sư môn ta.”
Chư Vấn bật cười: “Lại nói dối!” Thu hồi giày vải.
“Nhanh trả lại đây, ngươi cầm vào cũng không dùng được. Ở trên đó có ấn ký tông môn ta…”
Chư Vấn cười nhạt, không thèm để ý đến mấy lời hù dọa trẻ con.
Lăng Túc Đạo kinh ngạc, chuyện tổ sư là tiên nhân trên trời hắn biết nhưng không ngờ phía sau còn có chuyện. “Ngươi rốt cuộc là ai mà biết chuyện của đạo quán ta?”
Hắn thật lòng không tin lời lão nhưng vẫn muốn hỏi ra đối phương thân phận.
Khoan đã! Điều đó có nghĩa là… Lăng Túc Đạo tái mặt: “Đạo quán gặp nguy hiểm!”
Chư Vấn cười ha ha quay đầu bỏ đi. Lăng Túc Đạo lết theo hét lớn: “Dừng lại, dừng lại cho ta…”
Nhưng giọng hắn dần yếu đi, hòa vào làn gió lạnh lẽo của buổi sớm mai, chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc.
Lý Nguyên Cát bay trên ngọn cây, ánh nắng chiếu vào người nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng được hắn. Bay giữa chừng, Lý Nguyên Cát chợt dừng lại, cúi đầu nhìn xuống, ở dưới là Rừng Tha Ma, trong lòng sinh ra một cảm ứng mãnh liệt.
Hắn đưa bàn tay ra, từng sợi huyết tuyến đâm vào lòng đất. Lát sau, đại địa rung lắc, xuất hiện từng khối u vỡ đất, bước ra là những xác chết bị huyết tuyến điều khiển. Đây là năng lực mới của Lý Nguyên Cát sau khi sống lại: Điều khiển xác sống. Những xác sống này không dựa vào ma khí nên cũng không sợ ánh mặt trời.
Lý Nguyên Cát hiểu ra tiền căn hậu quả, không nhịn được ngửa mặt lên trời cười lớn. Ta đúng là thiên mệnh chi tử mà, làm gì cũng thuận lợi.