Chương 73: Đả Thần Tiên
Vừa nhìn thấy chiếc giày vải ăn mày, hai vị Lôi bộ chính thần ánh mắt tỏa sáng như mèo con thấy cá, chỉ muốn nhào tới nuốt chửng. Bởi vì hương hỏa quá nồng đậm, như đại dương mênh mông, chỉ thấy được ở chỗ Chủ thần Lôi bộ thời đỉnh cao.
“Tên nhãi này, sao bây giờ mới lấy ra? Nhanh đốt hương hỏa, bọn ta có thể hạ xuống toàn bộ thần lực.”
Viên Thiên Cang dùng kiếm gỗ vẽ vòng tròn, lại vạch trái vạch phải tạo thành trận pháp tế tự đơn giản, đặt chiếc giày vào giữa, thắp ba cây nhang, sau đó các ngón tay gập, duỗi, đan xen kết liên tục mười ấn.
Trên không trung, hai cột sáng khổng lồ từ trời giáng xuống, bao phủ Đặng Thiên Quân và Trương Thiên Quân. Thần lực bùng nổ, lôi điện cuồn cuộn như hàng ngàn con rồng bạc gầm thét, thiên đạo ấn ký xoay tròn quanh thân, tỏa ra ánh sáng chói lòa, như muốn thiêu đốt cả không gian. Dị tượng thần vĩ khiến đất trời rung chuyển, đá tảng từ đỉnh núi ầm ầm lăn xuống, cây cối đổ rạp.
Viên Thiên Cang cắn răng, mồ hôi chảy dài trên trán, giọng gấp gáp: “Hai vị thần quân, nhanh kết thúc trận chiến! Hương hỏa không duy trì được lâu nữa!”
Trương Thiên Quân từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh lùng, giọng nói như sấm vang: “Phàm nhân, ngươi dám ra lệnh cho thần?” Một luồng gió mạnh từ giọng nói của hắn cuốn tới khiến Viên Thiên Cang lảo đảo, suýt nữa bị thổi bay.
Đặng Thiên Quân cười khẩy, bàn tay khổng lồ giơ lên, lôi điện tụ lại thành một quả cầu sáng chói, nhắm thẳng vào Lý Nguyên Cát. “Con kiến hôi, hôm nay cho ngươi tan thành mây khói!”
Lý Nguyên Cát nghiến răng, ma khí quanh thân bùng nổ, nhưng dưới áp lực của lôi đình, ma khí của hắn như băng tan dưới ánh mặt trời, bị áp chế hoàn toàn. Hắn giơ Vạn Lân Tiên lên, cây roi hóa thành một dải sáng dài mười thước, quất mạnh về phía hai vị thần. Nhưng lôi điện từ Đặng Thiên Quân giáng xuống, roi bị đánh bật, ma khí tán loạn. Lý Nguyên Cát bị lôi điện đánh trúng, cơ thể rung lên, vảy đen trên người vỡ vụn, máu đen chảy ra như suối.
“Khốn kiếp!” Lý Nguyên Cát gầm lên, ánh mắt đầy tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được ma khí trong cơ thể đang cạn kiệt, sức sống bất tử dần suy yếu. Hai vị Lôi Bộ chính thần chơi đùa với con mồi, từng đòn lôi đình giáng xuống, không cho hắn cơ hội phản kháng.
Đúng lúc này, Vạn Lân Tiên quanh cổ tay hắn bất ngờ rung động. Những gai nhọn trên roi mở ra, đâm sâu vào da thịt, đầu roi đâm vào tim hút máu tươi. Lý Nguyên Cát đau đớn hét lên: “Khốn kiếp! Ngay cả ngươi cũng dám phản trẫm?”
Nhưng ngay sau đó, điều kỳ diệu xảy ra. Roi sau khi hút máu phủ lên một tầng huyết quang, như một con rắn sống dậy, linh hoạt và đầy uy lực. Nó tự chủ chuyển động, vặn vẹo như có ý thức riêng, phát ra tiếng rít ghê người.
Đặng Thiên Quân cười khẩy, giơ bàn tay khổng lồ chụp xuống, lôi điện hóa thành một lưới sét khổng lồ, bao vây Lý Nguyên Cát. “Chết đi!” Hắn quát lớn, thần lực bùng nổ, không gian rung chuyển.
Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, Vạn Lân Tiên như một con rắn độc phóng ra, đầu roi sắc bén lóe lên huyết quang. Hai vị thần khinh thường, bởi vì bọn họ có thần khu, miễn nhiễm với tất cả sát thương vật lý. Trước đó trong trận chiến Lý Nguyên Cát không làm bị thương bọn họ đã chứng minh điều đó.
Nhưng… phốc! Trước ánh mắt ngỡ ngàng của tất cả mọi người, đầu roi xuyên thủng bàn tay của Đặng Thiên Quân, khiến hắn hét lên đau đớn, thần lực từ vết đâm liên tục chảy ra, hòa lẫn với lôi điện, tạo thành một cảnh tượng bất khả tư nghị.
Đặng Thiên Quân gầm lên đau đớn. “Tên khốn! Sao có thể?!” Hắn kinh ngạc nhìn cây roi, không tin nổi một bảo vật phàm trần lại có thể đả thương thần khu bất hoại của mình.
Lý Nguyên Cát mừng rỡ, cười lớn: “Trẫm chính là thiên mệnh chi tử! Thần thì đã sao? Nghịch trẫm, tất cả đều phải chết!”
Hắn nhảy lên, Vạn Lân Tiên trong tay vung vẩy hóa thành một cơn bão huyết quang quét về phía hai vị thần. Trương Thiên Quân tức giận, bàn tay khổng lồ chụp xuống, lôi đình hóa thành một con rồng điện khổng lồ, há miệng nuốt chửng Lý Nguyên Cát.
Vạn Lân Tiên quấn chặt lấy lôi long, gai nhọn móc vào lôi khu, huyết quang bùng nổ. Lý Nguyên Cát giật mạnh, lôi long bị cắt đứt thành mười khúc rồi tan thành muôn vàn tia sét rơi xuống đất, đánh mặt đất cháy đen lõm lỗ chỗ, khói bụi mịt mù.
“Không thể nào!” Trương Thiên Quân gầm lên, ánh mắt đầy phẫn nộ. Vạn Lân Tiên sau khi hút máu Lý Nguyên Cát, như được kích hoạt một loại lực lượng thần bí, đủ sức chống lại thần thể.
Thứ này đã có khả năng sát thần, không thể để nó tồn tại.
Hai người đồng loạt ra tay, vận dụng đại chiêu, lôi điện như tích tụ trăm năm dồn hết về một lần, tràng diện hủy diệt như tận thế. Viên Thiên Cang phải hét lớn: “Hai vị đại thần, bọn ta vẫn còn đây.”
“Ta sẽ nhớ sự hy sinh của ba ngươi.” Đặng Thiên Quân đơn giản nói. Phải bất chấp tất cả hủy diệt cây roi này, thần là không thể bị uy hiếp, thần phải bất tử bất bại.
Lý Nguyên Cát thấy được chiến quả thì vô cùng tự tin, đạp mạnh chân phóng lên, roi vung lên quét một vòng. Xoạt! Cây roi cắt ngang hết thảy, bốn ngón tay của hai thần bị cắt ngang dễ dàng như cắt đậu phụ, đại chiêu bị phá lôi điện tán loạn mất kiểm soát.
Hai người rên lên đau đớn, đã bao lâu rồi, không nhớ được nữa, từ khi lên Phong Thần Bảng, đảm nhiệm Lôi bộ chính thần phụ trách sấm sét mây mưa, bọn họ chưa từng bị thương qua. Lên Phong Thần Bảng là một sự ràng buộc cũng là sự bảo vệ. Bọn họ không thể chết nhưng bây giờ niềm tin ấy nung lay.
“Nào! Hai ngươi chơi với trẫm.” Lý Nguyên Cát cười điên cuồng xông tới, roi quét một vòng tròn.
Hai vị thần quay đầu chạy nhưng bị quất mạnh lên thân, đau đớn lan truyền khắp thần hồn khiến bọn họ sinh ra sợ chết. “Dừng tay, ngươi không thể ra tay với bọn ta. Bọn ta chính là thần.”
Lý Nguyên Cát cười điên dại, cảm giác vô cùng thành tựu, vung roi chát chát đánh lên người. Bọn họ tức giận giơ tay phóng ra lôi điện nhưng khi bị quất, lập tức thần hồn đau nhức, thần lực tan rã, không thể ra chiêu được. Sau vài lần phản kháng thất bại, bị đánh càng đau, bọn họ co ro, lê lết cầu xin.
“Thần thì sao? Cũng chỉ như chó trước mặt trẫm.” Lý Nguyên Cát vừa đánh vừa cười hả hê.
Ba người Viên Thiên Cang bên ngoài quan chiến càng sững sờ hơn, thần cao cao tại thượng vậy mà lại sợ.
“Chủ thần, cứu với!” Đặng Thiên Quân hét lên, tiếng như lôi âm đâm thẳng lên trời xanh.
“Á á á… Chủ thần cứu thuộc hạ.” Trương Thiên Quân cũng kêu lên.
Bầu trời lúc này đã sáng tỏ, những tia nắng đầu tiên lấp ló sau đỉnh núi. Đột nhiên từ trên trời cao có tiếng hừ vọng xuống, hiển nhiên thể hiện thất vọng với hai bộ hạ, đồng thời tức giận vì có kẻ dám dĩ hạ phạm thượng.
Đặng Thiên Quân quay nhìn Viên Thiên Cang nói: “Nhanh tế hương hỏa mời Chủ thần, ta truyền cho ngươi khẩu quyết.”
Viên Thiên Cang làm theo. Lập tức bầu trời giống như bị chọc thủng, một cột sáng khổng lồ giáng xuống, thần lực mênh mông vô tận khiến tất cả chúng sinh kinh thành kinh hãi quỳ rạp, liên tục dập đầu bái, mặc dù không biết bái ai nhưng cứ bái trước đã.
Ngay cả những Long Vương, Thần Hoàng, Thổ Địa, Yêu Thú cũng ngước mắt nhìn lên, run run sợ hãi, thần thức thăm dò xem là vị đại thần nào bạo nộ nhưng tất cả thần thức giao lưu đều bị lôi điện xoắn nát.
Trong Đại Yêu Lộ, Ngưu Ma Vương đang uống rượu say sưa cùng đám huynh đệ. Khi nghe tiếng sét tất cả đều sợ hãi, cụp tai xù lông, có tên thậm chí chui xuống gầm bàn. Sấm sét vẫn luôn là khắc chế tự nhiên của yêu quái.
Ngưu Ma Vương hừ lạnh, yêu khí bộc phát, nói: “Không cần sợ, chỉ là một chút sấm sét. Nào, uống, uống tiếp đi…” Lão nâng cốc cười ha hả.
Chúng yêu được yêu khí của hắn bảo vệ nhanh chóng lấy lại tinh thần, cụng cốc chúc mừng:
“Đại ca uy vũ!”
“Chúc đại ca và đại tỷ sinh một đàn con trắng trẻo mập mập.”
“Chúc hai vị vạn niên giai lão.”
Hôm nay là lễ cưới của Ngưu Ma Vương và tiểu hồ ly, chúng yêu uống rượu rất vui vẻ. Nếu không phải sợ Thiết Phiến, Ngưu Ma Vương đã mời nhiều huynh đệ hơn.
Trở lại trận chiến, từ trong thác lôi điện, một thân hình dần dần hiện ra, thân mặc áo giáp còn lưu nhiều dấu vết chiến đấu, đầu đội mũ quan, phong cách cổ xưa, cổ đến mức ít người nhận ra. Ngoại hình ngoài sáu mươi, tóc hoa râm, râu dài tới ngực nhưng dáng người uy phong, lực lượng, ánh mắt sắc bén, trên trán mọc thêm con mắt nằm ngang.
Lão chính là Thái sư Văn Trọng! Thái sư triều đại cuối cùng của nhà Thương, văn võ song toàn, uy danh hiển hách. Sau khi chết lên Phong Thần Bảng, nguyên văn phong thần: “Văn Trọng có công tu luyện, không được thành tiên, phò hai triều đều tận trung, sau thất trận mà mãn số. Trung liệt cũng đáng thương, nay cho làm đầu Lôi Bộ, cai trị 24 vị Thiên Quân xem gió, mưa, mây, chớp. Lấy oai sấm sét trị tội loài tà.”
Lão đứng đó như thái sơn áp đỉnh, mọi người nín thở, hai tên thiên quân quỳ sấp mặt, ngay cả Lý Nguyên Cát cũng đơ cứng người, nuốt khan từng đợt.
“Vô dụng!” Lời đầu tiên chính là trách mắng hai tên thuộc hạ.
Hai vị chính thần ngày thường cao cao tại thượng nay ngoan ngoãn như chó con, quỳ gối run rẩy. “Cây… cây roi kia… rất quỷ dị…”
Văn Trọng dời ánh mắt lên người Lý Nguyên Cát, quét một đường đã rõ ràng nội tình, chỉ là cái xác rỗng chứa ma khí, không đáng để tâm, ngược lại cây roi kia… cho cảm giác rất quen.
Lão đơn giản đưa bàn tay chụp tới, Lý Nguyên Cát không có chút sức phản kháng nào bị bắt, hắn gào thét giãy giụa nhưng đều vô dụng, khoảng cách sức mạnh tuyệt đối. Đúng lúc này chiếc roi lóe sáng, tự phát động công kích cắt đứt khí thủ, Lý Nguyên Cát rơi xuống, trong lòng vẫn còn thấy sợ.
Văn Trọng nhíu mày, nhìn lòng bàn tay có một vết ngấn, thần lực liên tục tuôn ra. Lão dùng hai ngón tay vuốt dọc theo vết thương, xóa bỏ.
“Hèn gì thấy quen.” Lão lên tiếng. “Đả Thần Tiên! Ngươi từ đâu có được nó?”
Đả Thần Tiên – cái tên này khắc sâu vào tâm mỗi vị thần, nhất là những thần trên Phong Thần Bảng. Đây là vũ khí Nguyên Thủy Thiên Tôn tặng cho Khương Tử Nha, quan trọng chỉ sau Phong Thần Bảng.