Chương 75: Tiên cung dưới chân đạo quán
Chư Vấn chậm rãi đi theo hướng Lý Nguyên Cát, dự tính đến nơi thì Thanh Hiên Đạo Quán đã máu chảy thành sông.
Con chuột trong chiếc lồng thò tay ra nói: “Này, cho ta xem với.”
Ý nó là chiếc giày vải ăn mày. Chư Vấn cong ngón búng “cóc” vào đầu nó. La Hầu không cam lòng: “Ta cảm nhận được cỗ huyền diệu trong đó. Không phải hương hỏa tín ngưỡng. Hương hỏa chỉ là lớp vỏ bọc che giấu huyền cơ.”
La Hầu thể hiện giá trị bản thân, có giá trị thì lão cáo già này mới chia sẻ. Ở bên nhau một đoạn thời gian, nó coi như hiểu tính cách Chư Vấn: Có thóc mới cho mượn gạo. Nếu lão đột nhiên cho mượn mà không đòi lãi thì lãi đó chính là ngươi.
Chư Vấn cười nhạt: “Ta biết. Ta còn biết đó là lực lượng gì, biết chủ nhân chiếc giày là ai?”
La Hầu tròn mắt, lão già này còn biết nhiều hơn mình, bây giờ ngược lại là nó tò mò hỏi: “Là gì? Là ai?”
“Lực lượng này khắc chế ma đạo nếu đưa cho ngươi, ngươi kiểu gì cũng bóc tách hương hỏa sau đó thần thức thăm dò, lúc đó sẽ ăn quả đắng. Còn của ai? Tất nhiên là của một người mất giày rồi! Ha ha ha…”
La Hầu xụ mặt, những lời đe dọa, thần thần bí bí như vậy đáng lẽ nên do Ma Đạo Tổ Tông nó nói chứ. Cảm giác lão này còn ma hơn cả mình. Nhưng nó không giận, bởi vì tất cả là do chênh lệch thông tin gây ra, đây là lý do vì sao nó phải ra ngoài, cho dù làm chuột cũng phải ra. Chỉ cần nó bổ sung thông tin vậy thì lão già này không thể lên mặt được nữa.
La Hầu đổi chủ đề: “Lão già màu mè lôi điện kia có phải là Văn Trọng trong sách Phong Thần Ký?”
“Ừm!” Chư Vấn gật đầu.
“Lão ta lúc đó nói Đả Thần Tiên gì đó.” La Hầu ngừng lại một nhịp nhìn Chư Vấn, thăm dò sắc mặt nhưng Chư Vấn như đeo mặt nạ, cảm xúc không đi đôi với biểu cảm. Không dò ra được thứ hữu ích, nó tiếp tục: “Nhưng cây roi đó rõ ràng do ngươi luyện, làm sao có thể là Đả Thần Tiên trong truyền thuyết?”
Chư Vấn cười: “Ngươi đoán!”
Muốn lấy được thông tin vậy phải lấy ra giá trị trao đổi. Giá trị của nó chính là trí tuệ lão tổ, tồn tại cổ xưa từ thời thượng cổ, vô thượng ma đầu, kẻ đã tính toán hủy diệt tam tộc, khơi mào Long Hán Sơ Kiếp.
La Hầu trịnh trọng nói ra suy nghĩ: “Ta nói ngươi luyện cột sống thành trường tiên dùng máu người, vấn đề không phải ở máu đồng tử mà ở chính tên tiểu tử đó, đúng không? Chẳng lẽ… liên quan đến Nguyên…”
Bởi vì trong truyện, Đả Thần Tiên là của Nguyên Thủy Thiên Tôn trao cho Khương Tử Nha.
Chư Vấn khóe mắt nhảy lên, đưa bàn tay chặt đứt khí cơ, che đậy thiên cơ. Phải biết gọi ra tên Thánh Nhân sẽ bị cảm ứng được.
La Hầu cười hắc hắc, xem ra ta đoán đúng rồi. “Trảm Tam Thi thành thánh, có rất nhiều vấn đề a. Tam Thi Chấp – Thiện – Ác, mỗi một lần trảm đều sẽ mang đến tăng trưởng đạo tâm nhưng vô cùng khó khăn. Mỗi thi đều đồng pháp, đồng mệnh, đồng căn với bản thể, chỉ khác mỗi tín niệm.”
Chư Vấn: “Vậy làm sao diệt?”
La Hầu trợn mắt hỏi ngược lại: “Tại sao phải diệt?”
“Không diệt đi làm sao thành thánh?”
“Điên à, có ba cái phân thân sức mạnh y hệt mình, tại sao phải diệt? Ngươi có biết lúc đó lão khốn Hồng…” Nói đến giữa chừng thì dừng lại, đổi cách gọi. “Lão khốn Hồng Hồng đó lấy bốn đánh một mình ta. Thật khốn nạn, không có võ đức.”
Chư Vấn nhận được thông tin quan trọng: trảm tam thi là trảm khỏi bản thể của mình, tam thi sau khi trảm có thể cùng chiến đấu. Quả nhiên nuôi một lão bất tử trong nhà… à nhầm, trong lồng thì tất có nơi hữu ích.
Chư Vấn bôn ba trăm ngàn năm, tìm căn cơ kẻ địch nhưng manh mối quá ít, kẻ cùng thời đã biến mất. May mà có được lão bất tử này.
Nghe thấy đối phương câu hỏi, La Hầu lập tức nhận định đối phương từ sau thời Long Hán Sơ Kiếp, tự nhiên thấy quân bài trong tay đánh cược rất nhiều. Hắc hắc… không tin không lấy được thứ hữu ích từ ngươi.
Suy nghĩ của La Hầu không nằm ngoài tính toán của Chư Vấn. Lão vốn đã muốn đưa thông tin nhưng phải tự nhiên, thuận nước đẩy thuyền, nếu quá miễn cưỡng sẽ khiến La Hầu nghi ngờ. Để cho tự suy ra La Hầu mới phấn khích, càng lộ ra nhiều thông tin hơn.
“Nói ta biết tên nhóc Vũ Hùng kia là ai? Ta có khi sẽ giúp ngươi lập kế.”
Chư Vấn cười nhạt: “Không phải ngươi đã đoán ra được rồi sao?”
La Hầu: Quả nhiên là như vậy! Vũ Hùng chính là một trong tam thi của Nguyên Thủy Thiên Tôn. Nói về tính cách thì có lẽ là Thiện Thi, cũng có thể là Chấp Thi nhưng không thể nào là Ác Thi.
Tại sao Nguyên Thủy lại thả Thi ra, theo như ta biết về pháp tu Trảm Tam Thi thì không nên như vậy. Bởi vì Tam Thi có thể sinh ra ý thức, phản khách thành chủ giết chết bản thể. Tên nhóc Vũ Hùng này lại giống như được nhiều lần tẩy trắng, không nhìn ra có dây dưa với Nguyên Thủy.
…
Trở lại Thanh Hiên Đạo Quán, hai người Trương Huân và Từ Hạt đang trong thư phòng với một đống sách cùng giấy viết, trên mỗi tờ giấy là những ký tự nguệch ngoạc, gạch gạch xóa xóa, giống như tính toán ra nhưng lại thấy không đúng nên gạch đi.
Nhắc lại chuyện cũ, Trương Huân và Từ Hạt là những người đã tiếp đón Chư Vấn, từ chỗ lão trộm đi con chuột, nhờ đó tìm thấy mạch vàng, sau đó hai người hăng hái đào, đến nay đã được hơn hai mươi cân vàng, con số đáng mơ ước với bất kỳ ai.
Nhưng khi đào xuống trăm thước, bọn họ bị chặn lại bởi một tảng đá lớn, màu đen tuyền, nếu soi ánh sáng vào sẽ thấy lấp lánh hạt cát như sao trời. Ban đầu Trương Huân chẳng thèm để ý, tùy ý tung chưởng, dùng sức mạnh của Luyện Khí tầng tám cộng với Đại Hổ Chưởng dư sức phá đá đoạn thạch. Nhưng kết quả là tảng đá không chút sứt mẻ.
Trương Huân không tin tà, vận dụng hết sức mạnh cộng với bảo kiếm. Keng! Tiếng vang thanh thúy, trên tảng đá thậm chí còn không lưu vết ngấn. Thật không thể tin nổi, với tu vi Luyện Khí tầng tám cộng với công pháp, cộng với bảo kiếm có thể phát huy ra lực lượng vạn cân vậy mà vẫn vô ích.
Từ Hạt: “Sư thúc, hay là dùng Bạo Lôi Oanh Phù?”
Trương Huân gõ đầu hắn: “Ngươi định chôn luôn chúng ta à?”
“Chúng ta có thể kích hoạt từ xa.”
“Ngu ngốc! Ngươi nghĩ mọi người đều điếc à.”
“Vậy phải làm sao?” Từ Hạt lo lắng, cá nằm trên thớt chẳng lẽ còn để nó nhảy khỏi bàn. Hắn đã lên kế hoạch dùng số vàng này đổi công pháp tu luyện Trúc Cơ, lại đổi một món bảo vật, đổi mấy bình An Khí Đan, tu vi sẽ ngày đi ngàn dặm, sớm đạt tới Luyện Khí Hậu Kỳ, thậm chí trở thành Trúc Cơ chân nhân. Tương lai tươi đẹp như thế, há bị chặn lại bởi một tảng đá.
Trương Huân cũng là như thế, hắn cần số vàng này giúp hắn đột phá Trúc Cơ, mười năm sau tranh vị trí trưởng lão.
Bọn họ thử đủ mọi cách đều vô dụng nhưng phát hiện chỉ cần công kích đạt tới Luyện Khí hậu kỳ thì trên bề mặt đá sẽ xuất hiện cổ ký tự màu vàng. Đọc không hiểu nhưng Trương Huân nhìn quen quen.
Vậy là hai người ghi chép lại, sau đó tìm đọc các loại sách vở trong quán, cuối cùng thật sự tìm ra manh mối trong các sách thời sơ tổ.
Trương Huân lại dùng hết trí tuệ, sau nhiều ngày miệt mài, hắn cầm tờ giấy lớn giơ lên, bên trên có mười bảy ký tự, mặt mày hớn hở: “Ha ha… giải được rồi, giải được rồi.”
Từ Hạt bên cạnh vui mừng không kém: “Giải được rồi sao?!!”
“Đi, đi thử xem.” Trương Huân hớn hở lên đường.
Bọn họ đến khu mỏ, đưa mắt nhìn quanh, thấy không có ai. Trương Huân kết ấn niệm chú mở ra trận pháp che đậy, sau đó đi vào, dùng Phù Quang Chú thắp sáng, sâu bên trong mỏ không có dưỡng khí nên không thể dùng đèn hay nến.
Đứng trước tảng đá đen, Trương Huân tay bấm thủ quyết, tụ linh khí lên đầu ngón tay sau đó liên tục vẽ phù. Trên tảng đá, các ký tự vàng hiện lên, lập lòe sáng, gợn sóng nhấp nhô hưởng ứng.
Trương Huân mừng rỡ: “Thành công!”
“Chúng ta vào!”
Hắn xuyên qua tảng đá đi vào trong, Từ Hạt đi theo ngay sau. Cảnh tượng trước mắt khiến hai người ngẩn ngơ.
Tiên cảnh! Bọn họ đã xuyên tới tiên cảnh!?
Khắp tiên cảnh, linh khí đậm đặc hóa thành những luồng sáng lung linh, bay lượn như dải lụa giữa không trung. Hít một hơi cũng đủ một năm tu hành.
Tiếng gió nhẹ hòa quyện với âm thanh đinh đương của chuông đồng treo trên các mái đạo trường. Nhắm mắt hít một hơi sâu cảm giác như mình hòa vào thiên địa, linh khí thẩm thấu, tâm hồn thanh thản, thoát tục.
Hồi lâu sau hai người mở mắt, ngước nhìn lên hòn đảo trôi nổi giữa không trung, biển mây cuồn cuộn, ánh nắng vàng rực xuyên qua màn sương mỏng, tạo thành những dải cầu vồng lấp lánh. Thác nước bạc từ vách đá đổ xuống như dải lụa, phát ra âm thanh trong trẻo tựa tiếng đàn trời.
Hai người khẽ nhìn nhau, cùng đắp Phi Hành Phù phóng lên trên đảo.
Xung quanh là rừng cây cổ thụ, lá ánh lên sắc ngọc bích, xen lẫn hoa tiên nở rộ, tỏa hương thơm ngát khiến lòng người say mê. Những dòng suối linh khí chảy lấp lánh, nước trong veo, phản chiếu ánh sáng ngũ sắc.
Tòa cung điện tráng lệ được xây dựng từ ngọc thạch và bạch kim, lấp lánh ánh sáng thần thánh. Những tòa tháp cao vút, mái cong tựa cánh chim phượng, được chạm khắc tinh xảo với họa tiết muông thú, hoa văn lưu chuyển sống động. Cột trụ làm từ tinh thạch, phát ra ánh sáng dịu nhẹ, hào quang bảy màu. Cửa chính là cổng ngọc khổng lồ, khảm bảo thạch, sàn sân trong suốt như gương, phản chiếu hình ảnh mây trời.
Tất cả đều giống như tiên cung trong sách mô tả, chỉ thiếu mỗi sinh vật sống. Tiên nữ, tiên hạc, tiên nhân đâu?
Hai người nhìn nhau, ánh mắt lóe dị sắc. Liệu ở đây có đào tiên? Nghe nói chỉ cần cắn một miếng có thể vũ hóa thành tiên, trường sinh bất tử, tiêu dao thiên địa.
Hai người lòng rạo rực đi tìm kiếm, hòn đảo không lớn, đi một lát là hết, gặp nhau tại chỗ cũ. Cả hai đều nhún vai lắc đầu.
Không sao! Bảo vật lớn nhất có khi ở bên trong. Hai người tâm trí đặt lên cánh cửa ngọc khổng lồ trước mắt, cùng nhau dùng sức đẩy. Két két… cửa ngọc từ từ hé mở, hai người bước vào trong rồi cùng trợn mắt không thể nào tin được.