Chương 72: Ma đạo chi chiến
Bầu trời đỏ rực như máu, quanh hồ Long Nhãn ngập trong mùi tử khí nồng nặc. Nước hồ đen kịt, sủi bọt như đầm lầy, từng đợt khói độc bốc lên, hòa quyện cùng không khí. Lý Nguyên Cát thân thể biến dạng quái dị, cơ bắp cuồn cuộn như dây thừng xoắn chặt, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa. Vảy đen bóng loáng như vảy rắn mọc chi chít trên làn da, lấp lóe ánh sáng lạnh lẽo. Hắn ngửa mặt cười lớn, rền vang khắp không gian, làm rung chuyển cả núi rừng.
“Ta đã vượt qua giới hạn phàm nhân! Thiên hạ này, không ai có thể ngăn cản ta!” Lý Nguyên Cát hét lên. Hắn búng ngón tay, một tảng cự thạch bên bờ hồ nổ tung thành vô số mảnh vụn, bụi đá bay mù mịt.
Chư Vấn từ trong bóng tối bước ra, quỳ một chân, cung kính nói: “Chúc mừng bệ hạ! Long mạch đã nhập thể, bệ hạ giờ đây chính là thiên mệnh chi tử, vô địch thiên hạ!”
Lý Nguyên Cát cười đắc ý, đôi mắt đỏ rực quét qua Chư Vấn. “Lão già, nói hay lắm! Khà khà khà…”
Cười xong, hắn nắm chặt tay, răng nghiến vào nhau: “Lý Thế Dân giờ chết của ngươi đã đến.”
Chư Vấn khẽ cúi đầu, làm vẻ lo lắng: “Bệ hạ, khí số của Lý Thế Dân vẫn còn rất mạnh.”
“Hừ, ngươi nói cái gì?” Lý Nguyên Cát tức giận, thân hình biến mất tại chỗ, xuất hiện đã tại trước mặt Chư Vấn, bàn tay chụp xuống đầu, máu vuốt sắc nhọn ghim vào da, máu chảy ròng ròng xuống mặt.
“Bệ hạ minh giám!” Lão vội lên tiếng. “Bệ hạ vừa chọc mù mắt rồng nhưng khí số của Lý Thế Dân chủ yếu nằm tại tâm rồng. Mà nơi này do Thanh Hiên Đạo Quán trấn giữ. Muốn cướp khí số, trước tiên phải phá đạo quán, hấp thụ Long Tâm. Khi đó, sức mạnh của bệ hạ sẽ đạt đến cảnh giới không gì sánh nổi!”
Lý Nguyên Cát ánh mắt lóe lên vẻ tham lam. “Tốt lắm! Thanh Hiên Đạo Quán, thù cũ hận mới, hôm nay trẫm bắt các ngươi phải trả lại gấp bội.”
Chư Vấn mỉm cười, lấy từ trong tay áo một cây roi dài, dẹp, phủ đầy hoa văn vảy cá lấp lánh. “Bệ hạ, đây là bảo vật Vạn Lân Tiên, dài có thể trăm thước, ngắn có thể vài thốn. Xin bệ hạ nhận lấy!”
Lý Nguyên Cát cầm cây roi, cây roi như vật sống lập tức quấn chặt tay hắn rồi ra sức siết, máu lấm tấm chảy ra, thân roi tỏa ra huyết khí lượn lờ, mùi máu tanh xộc vào mũi. Hắn thoáng ngạc nhiên, không giận mà còn cười lớn. “Tốt tốt tốt…”
Hắn vung nhẹ, roi hóa thành một dải sáng dài mười thước, quất mạnh xuống đất, để lại một vết nứt sâu hoắm. “Tốt! Bảo vật này hợp ý trẫm!” Hắn cười lớn, quấn roi quanh thân như một bộ giáp mỏng, ôm sát cơ thể, lấp lánh ánh sáng bạc.
Đúng lúc này, khóe mắt Chư Vấn khẽ giật. Lão ngẩng đầu, cảm nhận luồng khí tức từ xa đang lao đến. “Bệ hạ, kẻ địch đã đến. Lão thần xin cáo lui, chúc bệ hạ mã đáo thành công!” Chư Vấn khom người, lặng lẽ lùi vào bóng tối, thân ảnh tan biến như chưa từng xuất hiện.
Từ phía xa, ba bóng người xuất hiện. Lý Thế Dân ánh mắt lo lắng, trường kiếm trong tay lóe lên hàn quang. Bên cạnh là Viên Thiên Cang, đạo bào tung bay, hai tay kết ấn, luồng linh khí hùng hậu tỏa ra. Lăng Túc Đạo phi kiếm lơ lửng bên cạnh, kiếm quang sắc bén.
“Lý Nguyên Cát!” Lý Thế Dân quát lớn, giọng nói như sấm. “Ngươi dám hấp thụ long mạch, ô nhiễm Long Nhãn, tội nghiệt ngập trời! Hôm nay ta sẽ thay trời hành đạo!”
Lý Nguyên Cát cười gằn, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ khinh miệt. “Lý Thế Dân, gặp trẫm sao không hành lễ!” Hắn giậm chân, mặt đất rung chuyển, ma khí từ cơ thể bùng phát, hóa thành một cơn lốc đen kịt cuốn về phía ba người.
Lăng Túc Đạo phản ứng nhanh nhất, giơ tay, phi kiếm hóa thành một đạo lưu quang, mang theo tiếng rít sắc bén lao thẳng về phía Lý Nguyên Cát. Kiếm pháp của hắn tinh xảo, mỗi chiêu đều nhắm vào điểm yếu, kiếm quang như mưa, liên tục tìm kiếm kẽ hở trong phòng thủ của đối phương. Thân pháp Đạp Phong lướt đi như gió, lúc ẩn lúc hiện, khiến Lý Nguyên Cát khó lòng nắm bắt.
“Điêu trùng tiểu kỹ!” Lý Nguyên Cát gầm lên, Vạn Lân Tiên trong tay hóa dài, quất mạnh một roi. Không khí bị xé toạc, roi hóa thành một con rắn khổng lồ, lao thẳng về phía Lăng Túc Đạo. Phi kiếm va chạm với roi, tóe ra tia lửa chói mắt.
Viên Thiên Cang đứng phía sau bày ra pháp đàn, hai tay kết ấn, miệng lẩm nhẩm thần chú, đốt hai cây nhang. Một luồng sáng vàng rực rỡ bùng lên, không gian rung chuyển. Hai bóng người khổng lồ từ trên trời giáng xuống, mang theo khí thế hủy thiên diệt địa. Đó là Đặng Trung – Đặng Thiên Quân và Trương Tiết – Trương Thiên Quân, hai vị Lôi Bộ chính thần. Cả hai tay cầm lôi chùy, ánh mắt như điện, lôi đình cuồn cuộn quanh thân.
“Lôi Bộ chính thần, tru tà!” Viên Thiên Cang quát lớn. Hai vị thiên quân giơ chùy, lôi điện từ trên trời giáng xuống, hóa thành hai cột sáng trắng xóa đánh thẳng vào Lý Nguyên Cát. Một tiếng nổ kinh thiên động địa, mặt đất bị đánh nứt toác, khói bụi mịt mù.
Lý Nguyên Cát gầm lên đau đớn, nửa bên đầu bị lôi điện đánh tan nhìn rõ bên trong khối óc núng nính như thạch, máu đen chảy dài xuống mặt. Nhưng chỉ trong chớp mắt, cơ thể rung lên, vết thương nhanh chóng khép lại, vảy mới mọc lên che kín. Hắn cười ghê rợn: “Các ngươi nghĩ chút lôi điện này có thể giết trẫm? Trẫm bất tử!”
Lý Thuần Phong đứng ngoài vòng chiến, dù bị thương nhưng vẫn vận dụng phong thủy trận pháp hỗ trợ hai người. Hắn giơ tay kết ấn, mỗi khi Lý Nguyên Cát tung đòn tấn công, trận pháp lập tức chuyển hóa khiến đòn đánh lệch hướng, hoặc đánh vào hư không, hoặc quay lại tấn công chính chủ.
“Khốn kiếp! Thật đáng ghét!” Lý Nguyên Cát gầm lên, ma khí trong người bùng nổ, cố gắng phá tan trận pháp. Lý Thuần Phong cắn răng chịu đựng, máu tươi rỉ ra khóe miệng, vẫn kiên trì duy trì trận pháp, không để Ma Vương thoát ra.
Lăng Túc Đạo nhân cơ hội lao tới, cầm kiếm nhắm thẳng vào cổ họng Lý Nguyên Cát. Kiếm quang sắc bén xuyên qua không gian, chuẩn xác đâm trúng mục tiêu. Máu đen bắn ra, Lý Nguyên Cát khựng lại, nhưng ngay lập tức, hắn chụp lấy thanh kiếm, không cho Lăng Túc Đạo rút ra. Miệng nở nụ cười ghê rợn: “Bắt được ngươi!”
Móng vuốt của Lý Nguyên Cát vung lên, một chiêu Đào Tâm sắc bén nhắm thẳng vào ngực Lăng Túc Đạo. Không gian như bị xé toạc, móng vuốt mang theo ma khí kinh hoàng. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lăng Túc Đạo quyết đoán bỏ kiếm, thân pháp Đạp Phong được thi triển đến cực hạn, lùi lại hàng chục thước, tránh được đòn chí mạng.
Lý Nguyên Cát không buông tha, Vạn Lân Tiên hóa thành một dải sáng, muốn quấn chặt lấy Lăng Túc Đạo. Nhưng đúng lúc này, hai vị Lôi Bộ chính thần đồng loạt ra tay. Đặng Thiên Quân giáng một chùy, lôi điện hóa thành lưới điện khổng lồ bao phủ Lý Nguyên Cát. Trương Thiên Quân tung chùy còn lại, lôi đình hóa thành một con rồng điện, gầm thét lao tới.
“Ầm!” Lý Nguyên Cát bị đánh bay, cơ thể đâm sầm vào vách núi, đá vụn rơi lả tả. Hắn gầm lên, rút thanh phi kiếm khỏi cổ, dùng sức bẻ gãy như bẻ một cành cây khô. Lăng Túc Đạo nhíu mày, trong lòng kinh hãi. Thanh kiếm này được luyện từ Kim Vẫn Thạch, cứng hơn cả thép, chịu được vạn cân lực lượng vậy mà Lý Nguyên Cát dễ dàng bẻ gãy. Sức mạnh của hắn đã vượt xa tưởng tượng.
Viên Thiên Cang hét lớn: “Hương hỏa sắp cháy hết! Hai vị thiên quân, nhanh ra tay!” Hai vị Lôi Bộ chính thần gầm lên, lôi điện trong tay bùng nổ, hóa thành một cơn bão sét đánh thẳng vào Lý Nguyên Cát. Lôi đình không chỉ tấn công cơ thể mà còn đánh thẳng vào thần hồn, khiến Lý Nguyên Cát ôm đầu gào thét, ma khí trên người dao động dữ dội.
“Các ngươi… dám!” Lý Nguyên Cát gầm lên, đôi mắt đỏ rực chảy máu. Hắn vung Vạn Lân Tiên, hóa thành hàng ngàn bóng ảnh tấn công. Nhưng lôi điện quá mạnh, từng sợi roi bị đánh tan, Lý Nguyên Cát bị đẩy lùi liên tục, cơ thể đầy vết thương.
Lăng Túc Đạo nhân cơ hội lao tới, trường kiếm trong tay chém xuống, mang theo khí thế khai thiên lập địa. Một kiếm chém trúng ngực Lý Nguyên Cát, máu đen bắn tung tóe. Nhưng Lý Nguyên Cát chỉ cười gằn, vết thương nhanh chóng khép lại. “Ngươi nghĩ chút kiếm khí này đủ để giết trẫm sao?”
Lăng Túc Đạo lạnh nhạt. “Dù ngươi có bất tử, hôm nay ta cũng sẽ phong ấn ngươi!” Hắn quay sang Viên Thiên Cang: “Chuẩn bị trận pháp, phong ấn hắn!”
Viên Thiên Cang gật đầu, hai tay kết ấn, triệu hồi một đạo phù chú khổng lồ. Lôi đình trên trời hội tụ, hình thành một lồng giam ánh sáng bao bọc lấy Lý Nguyên Cát. Lăng Túc Đạo và Lý Thuần Phong đồng thời ra tay, trận pháp phong thủy và kiếm khí kết hợp, tạo thành một mạng lưới hoàn hảo, ép chặt Lý Nguyên Cát vào giữa.
Lý Nguyên Cát gào thét, ma khí bùng nổ, cố gắng phá tan lồng giam. Nhưng lôi điện và trận pháp phối hợp quá hoàn hảo, mỗi lần hắn vùng vẫy, thần hồn lại chịu thêm một đòn nặng nề. “Trẫm là thiên tử! Trẫm không thể thua!” Hắn gầm lên, ma khí bộc phát đến cực hạn.
Ầm! Lồng giam rung chuyển, lôi điện tán loạn. Lý Nguyên Cát nhân cơ hội thoát ra, nhìn ba người đầy sát ý. “Các ngươi, hôm nay đều phải chết!”
Hắn nắm chặt tay, vận mười phần sức lực. Ba người Lăng Túc Đạo cảm giác nguy hiểm lập tức lùi lại. Lý Nguyên Cát nhếch mép cười, bất ngờ nắm đấm lại đánh xuống mặt đất mà không phải công kích ba người.
Oanh! Một tiếng nổ lớn, mặt đất nứt toạc, vết nứt lan rộng như mạng nhện, lan tới tận đỉnh núi, đất đá sụp đổ. Trận pháp dựa vào phong thủy của Lý Thuần Phong lập tức bị phá, hắn ôm ngực phun ra ngụm máu lớn.
“Lý huynh không sao chứ!?” Lăng Túc Đạo vẻ mặt lo lắng hỏi thăm.
Ngay lúc này Lý Nguyên Cát đạp mạnh mặt đất, lao vút đi như con thoi. Viên Thiên Cang vội vàng né tránh. Lăng Túc Đạo nhíu mày, nếu hắn chạy, Lý Thuần Phong tất chết. Không còn cách nào khác, hắn vội vàng vận hết linh lực chém ra một kiếm.
Bùm! Nắm đấm đánh gãy thanh kiếm, giáng lên ngực Lăng Túc Đạo. Dù là Trúc Cơ thân thể cũng không chịu được lực lượng này, xương ngực sụp xuống, hắn bay ngược ra sau như diều đứt dây, hàm răng cắn chặt bắn máu. Rầm! Đập vào vách đá lún sâu.
Lý Nguyên Cát nhếch mép cười, kẻ mạnh nhất đã bị hạ, bàn tay lập tức chụp lấy cổ Lý Thuần Phong nâng lên. “Khà khà khà… các ngươi chống lại trẫm tức là chống lại trời. Chỉ có con đường chết.”
Viên Thiên Cang tái mặt, hai người bị hạ tiếp theo sẽ là hắn. “Hai vị Lôi thần nhanh ra tay.”
Đặng Thiên Quân và Trương Thiên Quân nhìn nhau, hiểu ý. Bọn họ không thể hạ tên Ma Vương này, phải hạ xuống càng nhiều thần lực hoặc mời chủ bộ.
“Họ Viên, ngươi còn cái gì tích lũy nhanh lấy hết ra. Bọn ta phải hạ xuống chín phần thần lực mới tiêu diệt được hắn.”
Viên Thiên Cang cắn răng do dự.
“Còn do dự gì nữa! Nhanh!”
Viên Thiên Cang hết cách, không vì Đại Đường, không vì hai người kia thì cũng phải vì mình, lấy ra át chủ bài lớn nhất.
Một chiếc giày vải cũ kỹ, bạc màu, sờn lông, phía trên còn dính chút bùn đất!