Chương 71: Ma vương xuất thế
Lý Thuần Phong sững sờ, cảm nhận máu đen lạnh ngắt hôi thối bắn trên mặt. Lý Kiến Thành cúi đầu nhìn mũi kiếm xuyên thủng ngực từ trước ra sau, tay vẫn đang làm động tác giơ kiếm chém xuống. Hắn khẽ quay đầu ra sau, hỏi: “Tại sao? Tại sao đệ cũng muốn giết ta?”
Lý Nguyên Cát kéo lên nụ cười tới mang tai: “Đừng trách đệ, hãy tự trách huynh quá nhu nhược. Bây giờ đệ đã hiểu cảm giác của nhị ca.”
Lý Kiến Thành sau giây phút chết sững thì lạnh lùng, hắn chỉ thấy đau trong lòng, bản thân là thi ma đã không thể chết được nữa. Nhát kiếm này thật sự quá vô nghĩa, không giết được hắn còn phá hỏng tình huynh đệ.
“Hừ, xem ra vẫn là ta quá nhân từ.”
Hắn chụp lấy lưỡi kiếm dùng sức giữ, tay còn lại cầm kiếm động thủ, tam đệ đã không còn kiếm thì chống làm sao được. Nhưng Lý Nguyên Cát vẫn giữ nụ cười, tay phải giữ kiếm, tay trái kết ấn đưa lên miệng niệm chú. Từ thanh kiếm lan tràn những ấn chú như sợi xích phong tỏa cơ thể Lý Kiến Thành, hắn kinh hãi phát hiện mình không thể động.
“Khặc khặc… đây là Phệ Hồn Chú. Đại ca, ngươi đã không thể làm vua, vậy thì để cho ta đi.”
Lý Kiến Thành cảm giác linh hồn đang bị khóa lại, từ từ bị hút vào thanh kiếm. “Gừ gừ… a a… rừ rừ…” Miệng ú ớ những lời vô nghĩa.
Trong những giây phút cuối cùng, Lý Nguyên Cát ghé sát tai đại ca, đắc ý nói nhỏ: “Chú này là do Tả Thiên Cơ dạy ta. Huynh nhu nhược đã sớm mất hết nhân tâm.”
“Ga~~~” Lý Kiến Thành kêu lên một tiếng cuối sau đó đầu liền gục xuống, đôi mắt đỏ chớp sáng chớp tắt mấy lần rồi tắt ngúm.
Lý Nguyên Cát rút kiếm, đạt được điều mà trước đây chỉ dám mơ không dám nghĩ, hắn không nhịn được ngửa mặt lên trời cười lớn: “Ha ha ha…”
Sau hồi lâu cười thỏa thích, hắn cúi xuống: “Bây giờ tới phiên… Ủa?”
Lý Thuần Phong đã chạy mất từ lúc nào không hay. Lý Nguyên Cát lại không nghĩ nhiều, đi đến bên hồ, từ từ bước xuống, thân hình ngập trong nước, ngồi khoanh chân ngũ đỉnh vấn thiên. Hắn cầm kiếm đã hấp thụ linh hồn Lý Kiến Thành bất ngờ đâm phập vào giữa ngực, hai tay lập tức kết ấn miệng lẩm nhẩm chú ngữ.
Từ thanh kiếm tỏa ra muôn vàn chú ngữ xích bao phủ cả thân hình hắn, không dừng lại, chú xích tiếp tục lan ra khắp lòng hồ, cắm sâu vào long mạch.
Long mạch cảm nhận uy hiếp sinh ra kháng cự. Long mạch Tần Lĩnh trước đây chỉ là luồng khí do phong thủy hội tụ, là vật chết, khi Trường An trở thành kinh đô của mấy triều đại, nó dần dần được tẩm bổ từ khí hóa long. Cho đến nhà Đường, khí số đại thịnh, long mạch mới được điểm hóa mở ra linh trí nhưng vẫn còn sơ khai.
Lý Nguyên Cát hừ lạnh, quát: “Nằm im cho ta!” Bàn tay vỗ xuống, bộc phát ra khí số, long khí bản thân và đại ca. Long mạch cảm nhận được chính tông Đại Đường, khí số tương liên, chưa phát hiện ra ma khí do nó còn quá ngốc nên dễ dàng bị thu hút, bơi tới hấp thụ khí số, lớn mạnh tự thân.
“Hắc, phải như vậy chứ.” Lý Nguyên Cát yên tâm ngồi xuống cùng long mạch cộng hưởng.
Phương xa, Chư Vấn quan sát đen cả mặt. La Hầu hỏi: “Kịch bản ngươi viết đó hả?”
Chư Vấn: “Đừng đổ cho ta, ta đâu có ngu như vậy.”
Để Lý Kiến Thành giết Lý Thuần Phong xong mới ra tay có phải tốt hơn không, tự dưng ra tay giữa chừng, sau đó lại cười như điên để cho Lý Thuần Phong chạy. Kịch bản cẩu huyết cũng không ngu như vậy.
La Hầu: “Diệt cỏ phải diệt tận gốc. Sao ngươi không ra tay đi? Giết tên đạo sĩ kia đối với ngươi đâu khó.”
Chư Vấn: “Ta không thể, che giấu khỏi Thiên Đạo làm gì còn sức.”
Lời này tất nhiên là nói dối, có ngu mới nói thật. Nhưng có một điều đúng là lão không thể giết người bởi vì sẽ rơi vào nhân quả giới này, nên từ khi nhập giới lão chưa từng giết người, đều dùng chiêu họa thủy đông dẫn.
La Hầu thu hồi ánh mắt, nó tin không? Tin làm chó.
Tại hồ nước, thi khí của Lý Nguyên Cát tràn ra làm ô nhiễm nguồn nước, từ trong suốt mát lạnh như thủy tinh từ từ hóa đen, bốc mùi hôi thối. Long mạch thấy không ổn, lập tức quẫy đuôi bỏ chạy.
“Chạy được sao?” Lý Nguyên Cát đưa tay, phù xích phóng tới khóa lại long mạch, mặc cho nó giãy giụa. Hắn chậm rãi kéo long mạch trở về, dựa vào phương pháp Chư Vấn đưa cho, hấp thụ long mạch.
Cùng lúc này, tại trong hoàng cung đại yến, Lý Thế Dân đang say sưa cùng nâng chén với quần thần, đạo quán và đại tự, chợt mắt giật giật mất kiểm soát, sau đó:
“Á!” Hắn hét lên một tiếng lớn, hai tay ôm mặt ngã vật xuống long tọa, lăn lông lốc xuống bậc thang. Mọi người kinh hãi chết khiếp, Trưởng Tôn Vô Kị vội vàng đến gần xem, hỏi thăm tình hình.
“Bệ hạ, bệ hạ…”
Lý Thế Dân ôm mặt lăn lộn, không ngừng kêu gào. Viên Thiên Cang và đạo trưởng Thanh Hiên bấm đốt ngón tay, sau đó sầm mặt kêu lên: “Là yêu tà.”
Trụ trì Kim Sơn Tự mở mắt chắp tay nói: “Số mệnh bệ hạ đang bị cướp, bần đạo thấy vô số ác quả đang quấn lấy bệ hạ.”
Viên Thiên Cang chợt bừng cơn mê: “Là long mạch! Chết tiệt, sao lại không nghĩ ra chứ?! Có kẻ động long mạch.”
“Bệ hạ phải làm sao đây?” Ngụy Trưng lo lắng.
“Chuyện này cứ để bần tăng lo.” Chủ trì Kim Sơn Tự cùng chúng tăng vây quanh Lý Thế Dân, chấp tay niệm Phật, Phật âm đan xen tạo thành thiên võng bảo vệ Lý Thế Dân, tạm thời ngăn khí số tiếp tục hao hụt.
Lý Thế Dân từ từ ổn định, mở mắt ra, hỏi: “Sao trời tối thế này, người đâu nhanh thắp nến.”
Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, bởi vì trong đại điện sáng chưng, bọn họ thấy hai mắt Lý Thế Dân đen kịt, chảy xuống dịch đen. Không biết làm thế nào thì Trưởng Tôn Vô Kị phản ứng nhanh, vội nói: “Bệ hạ, ngài bị trúng tà. Các vị tăng nhân làm pháp phải tắt hết đèn, ngài cố gắng chịu đựng.”
Lý Thế Dân khẽ gật đầu: “Vậy làm phiền các vị cao tăng.”
“Đó là trách nhiệm của bọn bần tăng.” Chủ trì Kim Sơn tự chắp tay nói.
Trưởng Tôn Vô Kị ngoắc đầu ra hiệu mọi người ra ngoài, kể cả cung nữ thái giám. Hắn dặn dò, bất kỳ ai cũng không được nói chuyện bệ hạ không nhìn thấy, nếu không chém đầu cả nhà rồi đuổi hết đi.
Chỉ vài đại thần ở lại bàn chuyện. Đạo trưởng Thanh Hiên vừa bấm ngón tay vừa nhìn trời, lát sau nét mặt như chợt hiểu ra, nói: “Đối phương quả nhiên âm hiểm, không chỉ bày xuống chướng khí che mặt trời, mà còn một tầng phong ấn che đậy thiên cơ khiến chúng ta không thể sớm phát hiện nguy cơ.”
Ngụy Trưng: “Vậy phải làm sao?”
Đạo trưởng Thanh Hiên: “Bần đạo tính toán, đối phương đang cướp đoạt mệnh số của bệ hạ. Chỉ cần giết hắn mọi thứ sẽ quay trở về. Nhưng phải nhanh lên, trước khi đối phương hoàn toàn hấp thụ mệnh số.”
“Đối phương ở đâu? Ta lập tức dẫn quân sang bằng.” Bọn tướng quân hùng hổ nói.
“Ta không biết.” Đạo trưởng Thanh Hiên lắc đầu.
Viên Thiên Cang suy tư một hồi, nói: “Có lẽ ta biết đối phương ở đâu?”
Mọi người đưa mắt nhìn hắn, hiện rõ sự bực tức, nhất là những hổ tướng như Tần Thúc Bảo: Biết sao còn chưa nói.
Tần Thúc Bảo đã xách đao lên, chuẩn bị chiến nhưng đạo trưởng Thanh Hiên ngăn lại: “Chuyện đấu pháp này vẫn nên để bọn ta xử lý đi.” rồi quay sang nói với Viên Thiên Cang: “Xin dẫn đường.”
Viên Thiên Cang gật đầu lập tức dẫn tới chỗ Long Nhãn. Chỉ hai người bọn họ, những đạo sĩ còn lại bảo vệ hoàng thành đề phóng đối phương dương đông kích tây. Vị đạo trưởng Thanh Hiên này tự tin đến từ tu vi Trúc Cơ hậu kỳ. Tổ sư không ra, hắn chính là người mạnh nhất đạo quán. Mà tổ sư đã bế quan nhiều năm đến nỗi mọi người tưởng đã chết, đệ tử trẻ thậm chí còn không biết tổ sư méo tròn ra sao.
Đạo trưởng Thanh Hiên cưỡi phi kiếm phóng đi, đây là đặc quyền chỉ có tu sĩ Trúc Cơ trở lên làm được. Viên Thiên Cang dán bảy tấm bùa Tốc Chạy mới miễn cưỡng duy trì khoảng cách.
Đột nhiên, đạo trưởng Thanh Hiên giơ tay: “Dừng lại chút!”
Viên Thiên Cang thắng gấp, cày ra một đường đất. “Đạo trưởng, có chuyện gì sao?”
Đạo trưởng Thanh Hiên đi tới gần vách đồi đá xung quanh dây leo trải thảm, tay kết chỉ kiếm, nói với tảng đá: “Đạo hữu không biết người phương nào, sao lại núp ở đây?”
Im lặng.
“Nếu đạo hữu không trả lời thì tại hạ chỉ có thể ra tay.”
Phi kiếm lơ lửng bay tới trước chuẩn bị đâm vào.
“Đừng đừng…” Bên trong phát ra tiếng nói, trận pháp che mắt giải trừ, một lão nhân tóc bạc lộn xộn, quần áo rách rưới, trên người nhiều vết thương, hơi thở lúc nhanh lúc chậm bước ra.
“Lý huynh!” Hai người ngạc nhiên đồng thanh lên tiếng.
“A, thì ra là Lăng huynh và Viên huynh.” Lý Thuần Phong mừng rỡ. Tên thật của đạo trưởng Thanh Hiên là Lăng Túc Đạo, cùng Lý Thuần Phong quen biết thâm hậu.
Ba ngươi trao đổi tin tức, biết được Lý Thuần Phong bảo vệ Long Nhãn thất bại, Lý Nguyên Cát giết huynh trưởng. Lý Thuần Phong đoán hắn hấp thụ mệnh số, dùng hai cái mệnh số hấp thụ long mạch. Một khi thành công sẽ vô cùng đáng sợ.
Lăng Túc Đạo tiện tay đưa cho Lý Thuần Phong viên tiên đan. “Thứ này ta luyện.”
Hai ngươi thân tình không cần nhiều lời, không cần khách sáo, Lý Thuần Phong lập tức uống, ngồi xuống điều tức. Viên Thiên Cang thấy ghen tị với nhân mạch của Lý Thuần Phong.
Oanh! Đúng lúc này vang lên tiếng nổ lớn, bầu trời đang dần sáng bỗng chuyển màu đỏ quặt như tấm lụa máu rực rỡ bao trùm thiên địa. Ba người cùng lúc bấm đốt, sắc mặt tái đi.
“Không tốt! Ma vương xuất thế.”