Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-vo-dich-tu-giang-sinh-bat-dau.jpg

Ta, Vô Địch, Từ Giáng Sinh Bắt Đầu!

Tháng 1 24, 2025
Chương 686. Ta, vô địch, từ giáng sinh bắt đầu Chương 685. Vô địch chân chính! Tất cả thời không song song, thời gian luân hồi hình chiếu! Toàn bộ cực hạn
hai-tac-so-hai-the-gioi-khong-du-bao-luc.jpg

Hải Tặc: Sợ Hãi Thế Giới Không Đủ Bạo Lực!

Tháng 1 23, 2025
Chương 452. Cái gì? Đại tướng chạy trốn!? Chương 451. Sengoku nguyên soái muốn về hưu, Ortoren được tuyển hải quân mới người nói chuyện!
comic-tu-cap-5-mutant-bat-dau.jpg

Comic Từ Cấp 5 Mutant Bắt Đầu

Tháng 1 18, 2025
Chương 658. Chân chính toàn trí toàn năng cùng cuối cùng! Chương 657. Hết thảy ban sơ bởi vì
vo-hiep-xem-boi-bat-dau-in-an-mot-van-phan-tich-ta-kiem-pho.jpg

Võ Hiệp Xem Bói: Bắt Đầu In Ấn Một Vạn Phần Tịch Tà Kiếm Phổ

Tháng 2 4, 2025
Chương 612. Chứng đạo thành Thánh Chương 611. Tạ Hiểu Phong cùng Lạc hàng chỗ tương tự
tuan-son-giao-uy

Tuần Sơn Giáo Úy

Tháng 2 8, 2026
Chương 741 Ma Nữ khống chế Thanh Dương Tử Chương 740 các phương hội tụ
dao-hoa-son-luu-gia-tu-tien-truyen

Đào Hoa Sơn Lưu Gia Tu Tiên Truyện

Tháng 12 14, 2025
Chương 1278: Đi tới Vô Cực Hải chỗ sâu Chương 1277: Đại hiển thần uy
dang-chet-cai-nay-au-hoang-qua-manh.jpg

Đáng Chết, Cái Này Âu Hoàng Quá Mạnh!

Tháng 1 20, 2025
Chương 302. Cuối cùng màn chi địa! Chương 301. Sử thi cấp tiến giai!
thien-dia-long-hon.jpg

Thiên Địa Long Hồn

Tháng 1 26, 2025
Chương 567. Đại kết cục Chương 566. Người sáng lập nói dối
  1. Bói Toán Lấy Mạng Đổi Mệnh Dối Trời Gạt Đất
  2. Chương 70: Phá long mạch
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 70: Phá long mạch

Thi ma bị đẩy lùi khỏi kinh thành, mười không còn nổi một, chật vật chạy trốn. Hai phe tăng đạo tiến hành thanh tẩy ma khí, cầu siêu cho người chết. Hai bên vốn tồn tại nhiều mâu thuẫn ngầm, lần này vô tình cùng hợp tác, mỗi người một việc, không giao tiếp, không trao đổi.

Kinh thành mặc dù bị thi ma vây, không truyền ra được tin tức nhưng xung quanh có nhiều thành trấn, trang viên thường xuyên giao thương nên bọn họ sớm biết chuyện, tới cầu cứu Kim Sơn Tự và Thanh Hiên Đạo Quán.

Trong đại điện bày yến tiệc, Lý Thế Dân trọng thưởng hai bên, hứa xây chùa, xây đạo quán, cho cả nước thờ phụng.

Cùng thời điểm Lý Kiến Thành và Lý Nguyên Cát trốn chui trốn nhủi như chó nhà có tang. Giữa đêm trăng lạnh buốt, khi sức mạnh hai người đạt tới cực điểm lại phải đào mộ, nằm cùng quan tài rách nát với người chết nghèo hèn, che giấu sự truy sát của đạo nhân. Thật là sỉ nhục to lớn. Nhưng chuyện còn chưa kết thúc.

Vút! Phi kiếm lướt qua, có tiếng cười ha ha.

“Chuột nhắt, cuối cùng tìm được ngươi. Đường đường là thái tử cùng Tề vương không ngờ lại hèn như vậy. Các ngươi nghĩ thoát được thiên nhãn thần thông của ta sao? Con mắt này của ta đứng hàng đầu trong nhãn thông, mô phỏng chính là con mắt của Dương Tiễn Đại Thần, có thể soi hư thực, nhìn bốn phương tám hướng, cho dù có hóa thành tro ta cũng nhận ra.”

Hai người mặt tái mét, chẳng lẽ bị phát hiện rồi?

“Cho hai ngươi một cơ hội cuối, chết được tôn nghiêm. Ta đếm đến ba, nếu không ra ta sẽ bắt các ngươi mang về cho bệ hạ, treo các ngươi giữa chợ chịu đủ mọi loại sỉ nhục.”

Hai người nghiến răng vừa tức giận vừa chua xót. Lòng như tro nguội.

“Một… hai…”

Hai người động tâm, có lẽ đây là kết cục tốt nhất của kẻ bại trận. Đúng lúc này có động, lớp đất khẽ trồi lên nứt ra, giống như có nấm mọc sau mưa.

“Ha ha… bắt được ngươi!” Tên đạo sĩ cười lớn.

Phập phập phập… liên tiếp ba mươi sáu thanh phi kiếm đâm xuống, xuyên mặt đất thành cái sàn, cày sâu ba thước.

Sau khi thấy bất động, tên đạo sĩ ngoắc ngón tay quát: “Lên!”

Ba mươi sáu thanh phi kiếm bay lên, trong đó có một thanh xuyên thủng bụng con chuột.

“Thì ra là chuột, vậy mà ta còn tưởng…” Tên đạo sĩ thất vọng, rời đi nơi khác, lặp lại chiêu cũ.”

Lý Kiến Thành và Lý Nguyên Cát trong bụng mắng lớn. Thật là khốn kiếp mà! Từ bao giờ đạo sĩ lại thâm hiểm như vậy! Nhưng cũng thở phào, may mắn thoát qua một kiếp.

Được một thoáng lại có tiếng bước chân, tiếng nốc rượu ực ực, sau đó “phập!” lưỡi xẻng cắm xuống đất rồi hất lên.

Hai người: ???

Có ai đó đang đào đất. Bịch bịch… từng nắm đất rơi xuống. Trong Rừng Tha Ma này có người đào đất chẳng có gì lạ, chắc lại chuẩn bị chôn ai đó. Không cần lo lắng, bình thường sẽ chôn rất qua loa, chắc đào nửa thước là dừng lại. Bọn họ thế nhưng vùi sâu đến hai thước.

Nhưng tiếng đào càng lúc càng gần, cho tới khi chạm vào được ván gỗ. Cạch! Lưỡi xẻng đâm thủng ván gỗ mục, ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên xác chết. Chư Vấn nhếch mép cười nói: “Cung nghênh Tề vương!”

Nghe thật mỉa mai.

Nhận ra giọng lão, Lý Nguyên Cát không che giấu nữa, đẩy cái xác ra, bản thân ngồi dậy, chỉ tay cách đó ba thước: “Đại ca nằm bên kia.”

“Không vội, bần đạo có lời cần nói với ngài.”

Lý Nguyên Cát nhíu mày, rơi xuống một mảng da lông mày, vội vàng dùng tay đắp lại, không bày đặt nhíu mày nữa. Dù chết nhưng vẫn muốn giữ hình tượng.

Lát sau Lý Kiến Thành bị đào lên, trên mặt hắn lộ rõ nét lo lắng, thất vọng, chán chường và nhất là… nhu nhược. Đúng, chính là nhu nhược. Mỗi lần vào thời điểm quyết định đều tỏ ra thiếu quyết đoán và nhu nhược.

“Tiên sinh, chúng ta phải làm thế nào đây?” Lý Kiến Thành chắp tay hỏi Chư Vấn.

Lão vuốt râu cười nói: “Chúng ta vốn phải thắng nhưng lại liên tiếp gặp cản trở dẫn đến thất bại. Đó là do Lý Thế Dân cao số, trong cõi u minh tự có giúp đỡ.”

“Vậy… chúng ta phải làm sao? Thời gian sắp hết rồi.”

Lúc này đã qua nửa đêm, ước chừng hai giờ nữa gà gáy.

“Muốn giết Lý Thế Dân trước phải phá số mệnh của hắn?”

“Làm sao phá?”

Chư Vấn chỉ tay, nói: “Đi theo con đường này, gặp một hồ nước, chính là long mạch của Lý Thế Dân, chỉ cần ô nhiễm hồ nước, mệnh hắn tất vong.”

“Long mạch sao?” Lý Kiến Thành thì thầm, không cần là đạo sĩ thì hắn cũng biết long mạch đối với mỗi triều đại đều rất quan trọng, nếu long mạch bị phá, không chỉ Lý Thế Dân chết mà cả Đại Đường của hắn cũng diệt. Hắn sẽ trở thành tội nhân thiên cổ, còn mặt mũi nào đối diện với tổ tiên họ Lý.

Nhìn ra đối phương lưỡng lự, Chư Vấn tiếp tục nói: “Thái Tử ngài sở dĩ không thể làm vua bởi vì đã bị ám hại rút đi long khí. Nếu như lần này có thể ngâm trong hồ nước, hấp thụ long mạch, khôi phục long khí, kiếp sau lại thành đế.”

Lý Kiến Thành nghe vậy bừng sáng, hại người lợi mình, không làm thì là đồ ngu. “Tiên sinh dạy phải, ta xin nghe.” Hắn chắp tay cung kính. Nhưng sau đó lại tỏ ra lo lắng.

Biết lòng hắn, Chư Vấn lấy ra một thanh kiếm: “Đây là Sát Minh Đạo, gặp thần giết thần, gặp Phật giết Phật.”

“Được!” Cầm kiếm, Lý Kiến Thành tự tin hơn hẳn. Chư Vấn cũng trao cho Lý Nguyên Cát một thanh kiếm khác.

“Điện hạ, đường dưới chân sẽ đưa các vị đến nơi.” Nói xong, Chư Vấn từ từ rút vào trong bóng tối.

“Tiên sinh thần thông quảng đại, sao không đi cùng bọn ta, như vậy mọi sự mười phần chắc chín.” Lý Kiến Thành gọi.

Chư Vấn nở nụ cười, trong bóng tối nụ cười của lão hiện lên đặc biệt ghê rợn. “Đây là long tranh, số mệnh của bần đạo không chống đỡ nổi.”

Lý Kiến Thành thở dài, dù rất tiếc nuối nhưng cũng không thể cưỡng cầu. Khi hắn nhìn xuống mặt đất thấy từng đốm sáng nhỏ xếp hàng, trong bóng tối dày đặc, ma khí lượn lờ thì khá nổi bật. Chúng chính là những kim ngân mà lão đã chôn xuống, bây giờ phát huy diệu dụng.

Hai người theo con đường lên núi, khi rẽ ra bụi cỏ lá dài, dưới ánh trăng bàng bạc thấy một nam nhân tóc bạc đứng xoay lưng, kiếm chỉ xéo mặt đất. Đối phương từ từ quay lại, không chút nào ngạc nhiên, ngược lại còn nở nụ cười:

“Hai vị điện hạ!”

“Ngươi là… Lý Thuần Phong.” Cả hai cùng kêu lên.

Lý Thuần Phong biết chuyện thi ma phá thành, bấm đốt ngón tay thấy số mệnh Đại Đường chưa tận nên không đến chi viện, cho dù đến cũng chẳng mấy tác dụng, ngược lại nơi đây mới là nơi quan trọng nhất, nếu bị phá sẽ khiến Đại Đường suy vong.

Hắn đột nhiên ngước nhìn quanh lớn tiếng kêu: “Ta không biết vì sao các hạ năm lần bảy lượt muốn phá long mạch Đại Đường, nói cho ta biết được không?”

Không ai đáp lời. Lý Kiến Thành hừ lạnh, giả thần giả quỷ, nhanh chóng giết ngươi hoàn thành bá nghiệp của ta. Hai huynh đệ không hẹn, cùng lúc xông tới. Lý Thuần Phong mỉm cười, pháp trận dưới chân lập tức sáng lên. Mấy chục sợi dây đỏ căng lên giăng khắp nối, trên mỗi sợi dây hai mươi phân lại dán một lá bùa.

“Hai vị từng là hoàng tộc, giờ lại để ma khí thao túng, thật đáng tiếc!” Giọng ông trầm vang mang theo sự tiếc nuối.

“Lý Thuần Phong, ngươi theo Lý Thế Dân, cướp ngôi của ta! Hôm nay, ta sẽ lấy trước mạng ngươi tế cờ!”

Lý Kiến Thành vung Sát Minh Đạo kiếm chém, sợi dây bị cắt đứt nhưng những lá bùa lại phát nổ khiến hắn bị ngọn lửa bao trùm, mùi thịt khét lan tỏa. Dù là thi ma không còn nỗi đau xác thịt nhưng ma khí bị thiêu cháy thì vô cùng khó chịu, thân hình loạng choạng lùi lại.

“Khốn kiếp!” Hắn gào lên, vung kiếm liên tục, cố phá tan mạng lưới dây đỏ.

Lý Thuần Phong lạnh lùng cười: “Trước pháp trận Thiên Cương, các ngươi khoanh tay chịu trói cho bớt đau khổ!”

Hắn giơ tay, một lá bùa lớn hiện ra giữa không trung, lấp lánh ánh sáng như sao trời. “Thiên Cương Phá Ma, khai!” Lá bùa hóa thành một cột sáng, bắn thẳng vào Lý Kiến Thành.

Lý Kiến Thành vội vung kiếm chặn lại, nhưng cột sáng quá mạnh, đẩy hắn trượt dài tạo thành rãnh sâu trên mặt đất, ma khí quanh thân tản ra.

Lý Nguyên Cát thấy vậy thì cẩn thận hơn, hạ thấp thân hình, chân đạp mạnh mặt đất, lao tới như con thoi, cầm Xích Chỉ Kiếm đâm tới nhắm thẳng vào ngực Lý Thuần Phong.

Lý Thuần Phong xoay người, động tác nhẹ nhàng như gió thoảng, tay áo phất lên, một luồng khí xoáy đẩy lưỡi kiếm của Lý Nguyên Cát lệch đi. Đồng thời, tay trái búng ra một lá bùa, ánh sáng lóe lên. Oanh! Lá bùa nổ tung ngay trước mặt Lý Nguyên Cát, ngọn lửa bùng lên như một con rồng, nuốt chửng hắn. Lý Nguyên Cát gào lên đau đớn, ma khí quanh thân bị thiêu cháy, thân hình lảo đảo lùi lại.

“Lý Thuần Phong, ngươi…” Hắn nghiến răng, ánh mắt đỏ rực như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương.

“Hai ngươi… hài… thật đáng buồn!” Lý Thuần Phong lắc đầu, tay phải vẽ một vòng tròn trong không trung. Lập tức, pháp trận dưới chân tỏa sáng mãnh liệt hơn, những sợi dây đỏ giăng khắp không gian rung lên dữ dội, như một tấm lưới khổng lồ siết chặt lấy hai thi ma.

Lý Kiến Thành và Lý Nguyên Cát không khuất phục, đồng loạt gầm lên, ma khí bùng nổ, hóa thành một đám mây đen kịt bao phủ cả khu hồ. Lý Kiến Thành vung Sát Minh Đạo liên tục chém ra hàng chục đường kiếm khí, mỗi nhát như xé toạc không gian, cắt đứt hàng loạt dây đỏ. Những lá bùa nổ tung liên tiếp, lửa vàng và khói đen hòa quyện, tạo nên khung cảnh hỗn loạn.

Lý Nguyên Cát sử dụng tốc độ kinh người, lao qua mạng lưới dây đỏ, cố tiếp cận Lý Thuần Phong. Hắn nhảy vọt lên không trung, Xích Chỉ Kiếm chém xuống, mang theo một luồng huyết quang đỏ rực.

“Chết đi!” Hắn hét lớn, kiếm khí thế như một rồng hạ sơn.

Lý Thuần Phong không hề nao núng, giơ tay, một chiếc gương đồng cổ xưa hiện ra, lấp lánh ánh sáng huyền bí. “Huyền Ma Kính!” Ông quát lớn, chiếc gương bắn ra một luồng sáng trắng, chiếu thẳng vào Lý Nguyên Cát. Luồng sáng phản chiếu huyết quang của Xích Chỉ Kiếm, khiến lưỡi kiếm lệch đi, cắm phập xuống đất. Lý Nguyên Cát bị phản chấn, ngã nhào ra sau, ma khí quanh thân tan rã một chút.

Lý Kiến Thành nhân cơ hội, lao tới từ bên trái, Sát Minh Đạo chém ngang, nhắm vào hông Lý Thuần Phong, kiếm khí đen kịt như một con rắn độc lao tới.

Lý Thuần Phong xoay người, tay áo phất mạnh, một luồng gió xoáy cuốn theo hàng chục lá bùa bay ra, tạo thành một bức tường chắn trước người. Oanh! Kiếm khí va chạm với tường lửa, nổ tung thành một cơn bão năng lượng, khiến cả mặt đất rung chuyển.

Lao vút ra từ trong biển lửa, hai người tập kích trái phải, một kiếm cắt cổ, một kiếm chém ngang eo. Lý Thuần Phong bật nhảy khéo léo lướt giữa hai lưỡi kiếm.

Lý Kiến Thành và Lý Nguyên Cát liên tục ra tay không cho đối phương có cơ hội thở dốc, mặc cho bùa chú đánh cơ thể rách toạc. Bọn họ biết ưu điểm của mình là gì và khuyết điểm đối phương là gì.

Với cường độ chiến đấu cực cao, chỉ mới qua nửa giờ mà Lý Thuần Phong đã hết sức, hết pháp lực, toàn bộ dây treo, bùa chú bị phá hủy, tóc tai rối bù, trên người xuất hiện vết thương, huyết nhục bị ma khí ăn mòn chảy ra dịch đen. Hắn quỳ một chân, tay chống kiếm gãy cắm xuống mặt đất, thở dốc từng cơn.

“Kết thúc!” Lý Kiến Thành giơ kiếm. Lý Thuần Phong cười khổ, chỉ có thể xin lỗi bệ hạ, hạ thần đã cố gắng hết sức.

Vút! Ánh kiếm chém xuống, máu bắn tung tóe.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

minecraft-van-gioi-an-toan-rut-lui.jpg
Minecraft: Vạn Giới An Toàn Rút Lui
Tháng 2 1, 2026
bi-ma-nu-phu-the-sau-do-ta-tro-thanh-ngoai-vong-phap-luat-cuong-do.jpg
Bị Ma Nữ Phụ Thể Sau Đó, Ta Trở Thành Ngoài Vòng Pháp Luật Cuồng Đồ
Tháng 1 17, 2025
tong-vo-ta-co-mot-toa-dai-khach-san
Tổng Võ: Ta Có Một Toà Đại Khách Sạn
Tháng 10 20, 2025
tan-ac-phu-thuy-boss-chi-muon-dieu-thap-phat-duc.jpg
Tàn Ác Phù Thủy Boss Chỉ Muốn Điệu Thấp Phát Dục
Tháng 12 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP