Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
vo-han-mo-phong-nhan-sinh

Vô Hạn Mô Phỏng Nhân Sinh

Tháng mười một 12, 2025
Chương 344: cuối cùng Chương 343: bẫy rập
cuong-kiem-vu-than.jpg

Cuồng Kiếm Vũ Thần

Tháng 1 19, 2025
Chương 953. Cổ Mị Nương bại Chương 952. Siêu cấp cực bạo binh khí
thap-ac-lam-thanh.jpg

Thập Ác Lâm Thành

Tháng 1 26, 2025
Chương 685. Lại hồi cuối Chương 684. Hồi cuối
tac-thien-tu

Tặc Thiên Tử

Tháng 12 22, 2025
Chương 1168: Thiên Tử Hoàn Thành Đại Sự Chương 1167: Thiên Giáng Thánh Nhân.
tu-kinh-lenh.jpg

Tử Kinh Lệnh

Tháng 2 3, 2025
Chương 2575. Ta về nhà Chương 2574. Thời gian đảo lưu
tai-phu-tu-do-tu-tro-lai-huyen-thanh-nho-bat-dau

Tài Phú Tự Do, Từ Trở Lại Huyện Thành Nhỏ Bắt Đầu

Tháng mười một 11, 2025
Chương 480: Ngươi nhìn chuyện này gây (đại kết cục) Chương 479: Khoái hoạt chí thượng
vu-toc-co-van-ta-khoa-phu-phoi-thai-duong-lien-co-the-manh-len.jpg

Vu Tộc Cố Vấn, Ta Khoa Phụ Phơi Thái Dương Liền Có Thể Mạnh Lên

Tháng 12 2, 2025
Chương 344: 100 ngàn hệ thống nhập đấu phá (đại kết cục) Chương 333: Mưu đồ Đấu Khí đại lục
trung-toc-yeu-ta-uc-van-mau-sao-co-the-che-troi

Trùng Tộc Yếu? Ta Ức Vạn Mẫu Sào Có Thể Che Trời!

Tháng mười một 8, 2025
Chương 1728: Đại kết cục. Chương 1727: Chìa khóa.
  1. Bói Toán Lấy Mạng Đổi Mệnh Dối Trời Gạt Đất
  2. Chương 69: Cứu viện bất ngờ
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 69: Cứu viện bất ngờ

Trên đài cao, Lý Thế Dân tức giận tay đập mạnh xuống lan can. Bá quan văn quỳ xuống run rẩy.

“Một lũ vô dụng!”

Quần thần quỳ rạp dưới sàn, không ai dám ngẩng đầu, mồ hôi túa ra, thân thể run rẩy như lá khô trước gió bão.

“Các ngươi còn quỳ đó làm gì? Mau điều tra cho trẫm! Trước khi mặt trời lặn phải có câu trả lời cho trẫm!” Lý Thế Dân quát, ánh mắt quét qua từng người như muốn xuyên thấu tâm can.

Bên ngoài kinh thành, thấy trận đã phá, Chư Vấn thu tay, trận pháp 18 tầng địa ngục lập tức ngừng trệ, hư ảnh bảo vật tan biến. Lão thở hộc hộc, miệng phun ra sương trắng, mồ hôi to như hạt đậu lăn dài trên mặt.

Lý Kiến Thành và Lý Nguyên Cát vội đỡ lấy, nói lão hãy nghỉ ngơi, chuyện còn lại giao cho bọn họ. Vốn định nói lão tấn công vào trong nhưng thấy lão như vậy, lời nói đều nuốt xuống bụng.

Chư Vấn cười nhạt trong lòng, muốn ta tăng ca sao? Còn lâu.

Tiếng gào rú của thi ma hòa lẫn với tiếng kim loại va chạm, tiếng kêu thét của binh sĩ. Từng đợt thi ma, đôi mắt đỏ rực, móng vuốt sắc nhọn, điên cuồng lao vào tường thành. Máu chảy thành sông, xác người rơi từ trên tường thành xuống chất thành đống như con dốc.

Chỉ binh sĩ thủ thành là không đủ chống lại đám thi ma hung tợn. Cấm quân tinh nhuệ nhất chuyên bảo vệ hoàng đế và hậu cung cũng đã được điều động nhưng tình hình vẫn ngày càng tuyệt vọng.

Chỉ một lát sau, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Một đội cấm quân, áo giáp loang lổ máu, áp giải một người đàn ông gầy gò, mặc áo văn nhân bị trói chặt, dây thừng siết vào da thịt đến rướm máu, bước vào đại điện. Hắn bị ấn quỳ xuống nhưng đôi mắt vẫn cương nghị, không chút sợ hãi.

Lý Thế Dân từ trên nhìn xuống, thấy đối phương thoáng ngạc nhiên: “Lưu Tri Cơ!” Giọng gằn từng chữ, quay sang nhìn cấm vệ.

“Chuyện này là sao?”

“Bẩm bệ hạ, phát hiện Lưu Tri Cơ hành vi mờ ám, dán những lá bùa này khắp nơi.” Cấm vệ thưa, đồng thời đưa lên bằng chứng.

Lý Thế Dân liếc qua lá bùa, đưa lại cho Viên Thiên Cang, Viên Thiên Cang kiểm tra lập tức kêu lên: “Bệ hạ, những lá bùa này phá hủy mạch phong thủy, chắc chắn trận pháp bị phá là do chúng.”

Lý Thế Dân nhìn Lưu Tri Cơ, nói: “Trẫm cho ngươi một cơ hội giải thích.”

Lưu Tri Cơ nhếch mép: “Hừ, có gì phải giải thích. Chính ta làm.”

“Trẫm đối đãi ngươi không tệ, cho ngươi vinh hoa phú quý, ngươi muốn chép sử, trẫm cho người chép sử. Vậy mà ngươi lại phản bội, phá trận pháp hộ thành, dẫn thi ma vào kinh thành, hại chết muôn vàn dân chúng. Ngươi có biết tội của ngươi đáng chém ngàn lần?”

Lưu Tri Cơ ngẩng đầu, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lý Thế Dân. Hắn hất mạnh vai, đẩy tay tên lính đang áp giải mình, đứng thẳng dậy, giọng nói vang vang không chút run rẩy:

“Lý Thế Dân, ngươi đối ta không tệ? Ha! Ta ăn lộc của điện hạ, nhìn điện hạ bị ngươi hãm hại, bị ngươi giết chết. Mỗi ngày, lòng ta đau như cắt! Ngươi, một kẻ tiểu nhân đắc chí, cướp ngôi đoạt vị, giết huynh bức cha. Là người đọc sách thánh hiền, không giết ngươi, ta làm sao dám đối mặt với các vị hiền nhân.”

“Hồ đồ!” Đám quan văn lập tức mắng chửi. Bọn họ cũng là người đọc sách, nói như Lưu Tri Cơ hóa ra bọn họ đều là bè lũ tiểu nhân, chó liếm chân sao?!

Lưu Tri Cơ trong lòng vẫn luôn trung với Lý Kiến Thành, hắn đã chờ cơ hội này lâu lắm rồi. Năm xưa hắn vốn đã muốn tuẫn táng theo chủ tử nhưng được Tả Thiên Cơ ngăn lại, khuyên nhủ: “Quân tử có thể cầm có thể buông, nếu ông chết bây giờ thì chỉ có lợi cho kẻ phản nghịch. Chi bằng học Việt Vương Câu Tiễn nếm mật nằm gai chờ cơ hội.”

Lưu Tri Cơ nghe vậy mới buông chén rượu độc xuống, tận tâm làm một quan chép sử không màng thế sự. Theo gợi ý của Tả Thiên Cơ làm thân với Lý Thuần Phong, âm thầm theo dõi, lấy hữu tâm tính vô tâm. Cuối cùng biết được vị trí Lý Thuần Phong bố trí trận pháp. Nhưng vẫn chưa hành động.

Gần đây gặp lại Tả Thiên Cơ, nói hắn đầu tiên dụ Lý Thuần Phong đi tìm Lâu Lan, sau lại nhân lúc mấu chốt mà dán bùa này lên mắt trận.

“Hôm nay, ta phá trận pháp để báo đáp ơn tri ân của điện hạ. Dù chết, ta cũng không hối hận!”

Đám quần thần nín thở. Không ai ngờ một văn nhân yếu đuối như Lưu Tri Cơ lại to gan như vậy. Lý Thế Dân nghiến răng, gân xanh nổi lên trên trán. Ông không ngờ rằng, dù Lý Kiến Thành đã chết, nhân mạch vẫn như rễ ngầm không chết.

“Ngươi…” Lý Thế Dân chỉ tay, giọng run lên vì giận dữ. “Tên văn nhân khốn kiếp! Ngươi nghĩ ngươi làm vậy là trung thành? Ngươi đẩy cả kinh thành vào cảnh diệt vong! Bao nhiêu người sẽ chết vì sự ngu trung của ngươi.”

Lưu Tri Cơ đáp lại bằng một tràng cười lớn: “Ha ha ha…”

Lý Thế Dân quay sang cấm quân, giọng lạnh lùng: “Trảm! Lập tức hành hình!”

Lưu Tri Cơ cười điên cuồng. “Không cần động tay!” Hắn đột nhiên vùng thoát khỏi đám lính, lao nhanh về phía lan can lầu cao. Trước ánh mắt kinh hoàng của mọi người, Lưu Tri Cơ nhảy xuống, thân thể rơi tự do. Một tiếng “rầm” vang lên, kết thúc cuộc đời của kẻ vừa đáng thương vừa đáng tội.

Lý Thế Dân đứng lặng, nắm tay siết chặt đến trắng bệch, trong lòng không chút hả dạ. Lưu Tri Cơ chết nhưng nguy cơ vẫn còn. Bên ngoài, tiếng gào rú của thi ma ngày càng gần.

Đúng lúc này, một tướng quân lao vào, giáp trụ vỡ nát, máu chảy loang lổ khắp người. “Bệ hạ! Thành đã bị phá! Thi ma tràn vào trong, không thể cầm cự thêm được nữa!” Giọng hắn khàn đặc, đầy tuyệt vọng.

Ngụy Trưng bước lên: “Bệ hạ, không thể chần chừ. Xin hãy theo mật đạo rời khỏi kinh thành. Thần và các tướng sẽ ở lại giữ chân lũ thi ma.”

Lý Thế Dân ánh mắt đau đớn, đã từng chinh phục thiên hạ, đánh qua không biết bao nhiêu trận lớn nhỏ, giờ phải chạy trốn như một con chuột. Thật xấu hổ, còn mặt mũi nào gặp tổ tiên nữa.

Nhưng hắn biết nếu ở lại, cả triều đại sẽ sụp đổ, giữ được rừng xanh sợ gì không có củi đốt. “Được!”

“Uất Trì Cung, Tần Thúc Bảo, các ngươi hộ tống. Ngụy Trưng, ngươi ở lại chỉ huy.”

Uất Trì Cung và Tần Thúc Bảo lập tức bước tới, quỳ một chân chắp tay. “Bệ hạ, thần nguyện chết bảo vệ người!”

Ngụy Trưng quay sang các tướng sĩ còn lại, hét lớn: “Thành còn, người còn! Thành mất, người mất! Các ngươi, theo ta ra chiến trường!” Đám binh sĩ gầm lên, rút kiếm, chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.

Lý Thế Dân dưới sự hộ tống của Uất Trì Cung và Tần Thúc Bảo đi tới hậu hoa viên ở hậu cung, nơi đó giấu mật đạo. Bọn họ chỉ mang theo vài hoàng thân bởi vì không thể bảo vệ hết được. Tiếng bước chân dồn dập vang lên, mỗi bước chạy, lòng hắn nặng trĩu.

Bên ngoài, tình cảnh càng thêm thảm khốc. Thi ma tràn vào kinh thành như cơn lũ. Binh bại như núi lở, quân lính vứt bỏ đội ngũ, chạy trốn trong hoảng loạn. Phi tần, cung nữ lẫn đám công công kêu gào, chen lấn nhau tìm đường sống. Kết cục dường như đã định.

“Yêu ma to gan dám xâm phạm nhân gian.”

Đúng lúc đó, từ chân trời xa, một luồng kiếm quang rực rỡ lóe lên, dùng tốc độ không thể tưởng tượng được xông vào quần ma, xuyên thủng hàng trăm tên. Sau đó hàng chục đạo sĩ của Thanh Hiên Đạo Quán, tay cầm phù chú, chân cưỡi phi kiếm bay tới. Nhìn vô cùng… thần tiên(???) Đây chẳng phải là tiên nhân mà mọi người luôn hướng tới hay sao?!

Phi kiếm của họ lóe sáng, mỗi nhát chém trúng thi ma liền khiến chúng hóa thành tro bụi, không thể tái sinh. Tiêu sái không thể diễn tả nổi.

Cùng lúc, từ phía tây, một chiếc áo cà sa khổng lồ bay tới, tỏa ánh vàng rực rỡ, Phật âm vang vọng. Đó là tăng nhân của Kim Sơn Tự, bọn họ ngồi xếp bằng trên áo cà sa, miệng niệm kinh phật, tiếng như chuông ngân, tiêu trừ ma khí. Thi ma bị Phật quang chiếu vào lập tức ngã xuống, như thể bị rút cạn sức sống.

“Chúng ta được cứu rồi!” Một binh sĩ reo lên.

Trước cửa mật đạo, Lý Thế Dân nghe được tiếng hò reo từ bên ngoài thì lập tức dừng bước, quay đầu nhìn Uất Trì Cung. “Trẫm vừa rồi nghe được cái gì đó?”

“Thanh Hiên Đạo Quán!”

“Kim Sơn Tự!”

“Đến hộ giá bệ hạ.” Một vị trung niên đạo trưởng và một vị cao tăng cùng hành lễ kêu lớn.

“Là người của Thanh Hiên Đạo Quán và Kim Sơn Tự?” Lý Thế Dân vui mừng quá đỗi, đẩy hai người Uất Trì Cung và Tần Thúc Bảo đang hộ giá sát bên cạnh ra, chạy ra ngoài cung nghênh các vị cao nhân.

Hai giới tăng đạo hạ xuống, bọn họ đến số lượng không nhiều, tổng cộng năm mươi ba vị nhưng vị nào cũng tràn đầy pháp lực và phật lực, ra tay đều là lật sông lấp biển, sức mạnh vô cùng lớn, không phải phàm nhân có thể so sánh. Quan trọng nhất là bọn họ khắc chế được thi ma, đánh thi ma không thể hồi phục.

Đạo nhân Thanh Hiên Đạo Quán đứng trên phi kiếm, vung tay phóng ra hàng chục lá phù chú. Những lá phù hóa thành ngọn lửa thiêu đốt thi ma thành tro. “Súc sinh, dám xâm phạm nhân gian, hôm nay ta sẽ cho các ngươi vĩnh bất siêu sinh!”

Bên kia, các tăng nhân Kim Sơn Tự xếp thành trận pháp Kim Cương, ánh sáng Phật quang tỏa ra rực rỡ. Một vị hòa thượng già, tay cầm tràng hạt, miệng niệm kinh “Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật”. Mỗi câu kinh vang lên, ma khí lại tan biến một phần, thi ma ngã xuống hàng loạt, như lá rụng mùa thu.

Dưới sự chi viện của các tu sĩ, binh sĩ lấy lại tinh thần, cầm vũ khí xông lên, nhanh chóng đẩy lùi thi ma.

Lý Kiến Thành hừ lạnh, đối đầu với tăng đạo hai phe hắn thúc thủ vô sách, quay sang tìm Chư Vấn thì lão đã biến mất lúc nào không hay.

Trên đài cao, Lý Thế Dân ánh mắt quét khắp nơi, dần dần nhẹ nhõm.

Ngụy Trưng bước vào, quỳ xuống bẩm báo: “Bệ hạ, thi ma đã bị đẩy ra khỏi kinh thành. Thanh Hiên Đạo Quán và Kim Sơn Tự đã lập đại trận phong ấn, tạm thời ngăn chặn ma khí.”

Lý Thế Dân gật đầu, lại hỏi: “Diệt được Lý Kiến Thành và Lý Nguyên Cát chưa?”

“Bẩm, chưa.”

“Ngụy Trưng, trẫm giao cho ngươi toàn quyền, nhất định phải diệt được hai người họ.”

“Hừ! Muốn diệt trẫm?! Không có dễ đâu, trẫm là thiên tử được Thiên Đạo bảo vệ. Đại Đường của trẫm vĩnh viễn trường tồn.”

Bá quan văn võ đồng loạt quỳ xuống hô: “Bệ hạ thánh minh, bậc chân thiên tử. Đại Đường xuân thu vĩnh thế.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tam-quoc-ta-co-bay-cai-thien-tai-su-huynh.jpg
Tam Quốc: Ta Có Bảy Cái Thiên Tài Sư Huynh
Tháng 2 16, 2025
trong-co-the-cua-ta-co-cai-quy.jpg
Trong Cơ Thể Của Ta Có Cái Quỷ
Tháng 2 2, 2025
ta-99-lan-hoan-my-san-ban
Ta 99 Lần Hoàn Mỹ Săn Bắn
Tháng 12 31, 2025
ta-thach-co-bat-dau-thu-hoach-duoc-nhan-sinh-may-mo-phong.jpg
Ta Thạch Cơ: Bắt Đầu Thu Hoạch Được Nhân Sinh Máy Mô Phỏng
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP