Chương 68: Mượn lực lượng Địa Phủ
Lý Kiến Thành và Lý Nguyên Cát ngồi trong biệt phủ, xung quanh chỉ còn lại vài vị thân tín, năm mươi người nay thành mười bảy, hoàng thành chưa hạ được, Lý Thế Dân vẫn sống nhởn nhơ, thời gian chỉ còn lại một đêm. Cay a!
Chư Vấn bước vào, cả bọn liền nhao nhao:
“Tiên sinh!”
“Tiên sinh!”
“Tiên sinh, nhanh ngồi.” Lý Kiến Thành tận tình ra đón, đỡ tay mời lão ngồi xuống.
Lý Nguyên Cát rót trà. Chư Vấn cầm lên chén trà, thấy lạnh ngắt, lá trà lềnh bềnh, ám mùi hôi xác chết. Lão đặt xuống, không nể mặt. Lý Nguyên Cát mặt tối sầm nhưng không dám ý kiến. Không phải trà không nóng mà do hắn vừa chạm vào, ấm trà liền lạnh tanh.
“Tiên sinh, ngài có cách nào không?” Lý Kiến Thành vào thẳng vấn đề.
Chư Vấn lại tỏ ra rất từ tốn khiến đám người này nóng ruột.
“Tiên sinh ngài chắc chắn có cách đúng không?”
“Thời gian không còn nhiều, ta không cam lòng.”
“Không giết được Lý Thế Dân, ta không thể đầu thai được.” Đám bộ hạ nhao nhao lên tiếng.
Chư Vấn liếc nhìn bọn họ: Hừm, các ngươi nghĩ hơi xa rồi, với bằng đấy tội ác ta thấy không đầu thai còn tốt hơn.
Lão giả vờ thở dài: “Cách thì có… hài…”
Đám ma này đôi mắt sáng ngời. “Ta biết tiên sinh có cách mà. Mau nói.”
“Nhưng cách này rất thương thiên hại lý.”
Đám người bị dội gáo nước lạnh, rơi vào trầm mặc, bọn họ là ma nhưng vẫn mang nhân tính, vẫn có ranh giới đạo đức. Lý Nguyên Cát lên tiếng: “Xin tiên sinh nói rõ.”
“Sẽ phải hiến tế rất nhiều người để mở cổng địa ngục.” Lão chậm rãi nói.
Tất cả lần nữa rơi vào trầm mặc. Nhưng lại có tiếng cười vang lên.
“Ha ha ha… tưởng chuyện gì!”
Bọn họ dồn hết ánh mắt vào Lý Nguyên Cát, hắn tỏ ra chẳng sợ hãi, thẳng thắn nói: “Đã giết bao nhiêu rồi, giết một người là giết, giết hai người cũng là giết, giết trăm vạn người cũng là giết.”
“Nhưng…” Lý Kiến Thành ngập ngừng.
“Đại ca, chúng ta đã không còn đường quay lại. Nếu huynh không chịu làm thì mọi chuyện để ta. Huynh đi đầu thai đi.” Lý Nguyên Cát lớn tiếng áp đảo, những lời đại nghịch này hắn dấu trong bụng lâu lắm rồi, chỉ hận bản thân sinh sau nếu không đâu đến lượt tên nhát gan này làm thái tử.
Lý Kiến Thành im lặng, coi như đồng ý. Lý Nguyên Cát quay sang Chư Vấn nói: “Tiên sinh cứ thoải mái làm.”
“Được! Tề vương sảng khoái.” Chư Vấn vỗ tay cười lớn.
Lát sau, bọn họ vận chuyển xác người xây dựng thành mười tám tế đàn cao bảy thước, cảnh tượng kinh dị, xác chết rỉ nước chảy thành dòng nhỏ, mùi hôi thối xộc vào mũi xông lên não thật buồn nôn. Cảnh tượng này ai thấy cũng sẽ mất ngủ ba ngày ba đêm. Rốt cuộc đã chết bao nhiêu rồi.
Bên ngoài có dị động, bọn Lý Thế Dân nhao nhao lên đài cao quan sát. Chư Vấn bắt đầu làm phép.
Lý Thế Dân hỏi: “Viên ái khanh, hắn đang làm gì?”
Viên Thiên Cang quan sát, sau đó chắp tay báo: “Bệ hạ, dường như là phép triệu hoán.”
Lý Thế Dân nhíu mày lo lắng. Viên Thiên Cang vội nói: “Bệ hạ yên tâm, hiện tại là ban ngày, lại có Tứ Thần Thú Hộ Trận. Cho dù có làm gì thì cũng vô ích.”
Nghe vậy, mọi người hơi yên lòng.
Bên ngoài Chư Vấn vẫn đang làm phép, khi tụ lực đã đủ, lão hét lớn, bàn tay vỗ xuống đất, mạch xung trận pháp sáng lên, cổng địa ngục mở ra. Hắc khí phun trào, ngưng tụ trên không bao phủ toàn bộ kinh thành biến ngày thành đêm, dối trời gạt đất.
Tại Địa Phủ, Phán Quan lập tức cấp báo: “Bẩm Diêm Vương có kẻ phàm gian ăn cắp lực lượng địa ngục ta.”
“To gan!” Diêm Vương tức giận đập bàn, hai mắt trợn ngược, bộ râu dựng lên, trông cực kỳ đáng sợ. “Để ta xem là tên nào không muốn sống nữa. Mang thiên kính lên đây.”
Hai tên tiểu quỷ khệ nệ khiêng một cái kính lớn cao bằng đầu người, khung kính chạm khắc quỷ – thần – nhân ba giới. Diêm Vương hai ngón tay bắn pháp lực, quát: “Hiện!”
Tấm gương xoáy tròn, hình ảnh nhân gian dần dần hiện lên, khi mọi thứ sắp rõ nét thì tấm gương kịch liệt rung lắc, vang lên giọng nói trầm ổn: “Mượn dùng một chút.”
“A, là tiên trưởng.” Diêm Vương đổi sắc mặt, cười hì hì. “Nếu là tiên trưởng thì không sao? Tiên trưởng mượn dùng là có việc gì?”
Trên lý thuyết đối phương sẽ không nghe được nhưng vẫn phải làm cho ra dáng. Đối với đám này, không biết bọn họ sẽ có thủ đoạn nào nên đóng kịch phải triệt để.
Không có lời đáp, vòng xoáy nhạt dần rồi biến mất. Diêm Vương vẫn giữ vẻ khúm núm, hỏi: “Tiên trưởng, tiên trưởng… ngài có đó không?”
Hồi lâu không có câu trả lời lão mới cho tiểu quỷ mang đi, sắc mặt lập tức trầm xuống. Phán Quan đứng bên cạnh, lo lắng nói: “Diêm Vương, chuyện này phạm luật trời. Nếu Thiên Đình biết được, chúng ta sẽ bị trách phạt.”
“Ta biết.” Diêm Vương híp mắt ngước nhìn trần nhà, nhưng sâu trong ánh mắt là bao la mây trắng Thiên Cung ẩn hiện. “Tên đạo sĩ thối kia luôn miệng nói: Dối trời gạt đất. Để ta xem năng lực ngươi có tương xứng với lời nói.”
Phán Quan: “Nhưng nếu bị Thiên Đình phát hiện thì sao?”
Với chuyện này, Diêm Vương lại tỏ ra thoải mái: “Vậy thì chịu trách phạt thôi. Dù sao cũng đã chịu không ít. Bọn họ chẳng lẽ dám thay thế ta.”
Nghĩ thông thì nghĩ thông, Diêm Vương vẫn không chịu được mắng: “Bả Cẩu!”
…
Thiên Cung, trời cao mây trắng, hai vị thượng thần Thuận Phong Nhĩ và Thiên Lý Nhãn đang quan sát nhân như mọi khi. Nhìn bốn phương, nghe tám hướng. Nhân gian vẫn một cảnh phồn hoa.
“Tên Thái Tông làm việc tốt thật, khắp nơi thái bình thịnh trị.” Thiên Lý Nhãn nói.
“Ừm.” Thuận Phong Nhĩ gật đầu.
Thiên Lý Nhãn nhìn qua thấy đối phương mặt đỏ như say thì quát: “Ngươi lại nghe cái gì tầm bậy nữa đúng không?”
Hắn nhéo tai Thuận Phong Nhĩ nhấc lên. “Ngươi tập trung làm việc cho ta.”
“Au au… đau, thả ra đi, người ta chỉ nghe chút thôi mà, cũng đâu có ảnh hưởng ai.”
Thiên Lý Nhãn: “Hừ, ngươi như vậy thì coi chừng bị đuổi việc.”
Thuận Phong Nhĩ bĩu môi: “Đuổi việc? Ha ha… bát cơm sắt này ta ăn đã bao nhiêu năm. Ghế của ta vững như bàn thạch, không ai có thể xô đổ.”
“Trước thì đúng như vậy nhưng sau này sẽ khác.”
“Cái gì khác?” Thuận Phong Nhĩ vểnh tai lên nghe.
Thiên Lý Nhãn đảo mắt nhìn quanh không thấy ai mới hạ giọng nói: “Ta uống rượu với lão Thái Bạch, lão nói Linh Sơn và Thiên Đình muốn hợp nhất. Đến lúc đó cắt giảm biên chế.”
“Thật sao?” Thuận Phong Nhĩ lo lắng.
“Ngươi không thấy sao? Một số thần tiên đang rục rịch hành động.”
Thuận Phong Nhĩ suy nghĩ, hình như là có. “Vậy chúng ta phải làm sao? Bao giờ hợp nhất? Vị trí của chúng ta đặc thù chắc không bị thay đâu?”
“Hừ, biết sợ rồi sao?!”
“Hì hì… huynh đệ đừng giận, chúng ta như chim liền cánh, cây liền cành. Biết cái gì, tiết lộ cho ta chút đi.”
Thiên Lý Nhãn nét mặt giãn ra, nói: “Chú ý tên Đường Tăng kia.” Hắn gạt mây ra nhìn rõ bóng hình nhỏ bé đang lững thững trên lưng ngựa.
Thuận Phong Nhĩ nhìn rõ, thắc mắc hỏi: “Chỉ là một phàm nhân thôi mà.”
“Ngươi cứ coi đi rồi sẽ biết.”
…
Trường An mặt trời bị che khuất, các thi ma nghe lệnh rục rịch sống dậy. Thấy cảnh này, Lý Thế Dân muốn chửi tục. Bà mẹ nó, không phải nói ban ngày không đánh được sao?
Viên Thiên Cang vội nói: “Bệ hạ yên tâm, chúng ta vẫn còn trận pháp bảo vệ.”
Ngay lúc này, thi ma lần nữa công thành, binh sĩ mệt mỏi cả đêm tưởng được nghỉ ngơi lại phải gồng mình ra chống đỡ, tinh thần lẫn sức lực đều sa sút. Trận pháp khởi động, Tứ Thần Thú lại hiện thân. Nhưng Chư Vấn đã có chuẩn bị. Mười tám ngọn đồi thây mượn sức mạnh mười tám tầng địa ngục hiển hóa lên bảo vật.
Tầng thứ nhất Bạt Thiệt địa ngục hiện lên là một cây kìm, chuyên dùng kéo lưỡi những kẻ nói dối, xuyên tạc, chia rẽ.
Tầng thứ hai Tiễn Đao địa ngục hiện lên là một cây dao nhọn, dùng để cắt mười đầu ngón tay những linh hồn khi còn sống thường xuyên xúi dục, rủ rê quả phụ sa ngã, không giữ đức hạnh.
Tầng thứ ba Thiết Thụ địa ngục hiện lên là một cây cổ thụ không hoa không lá chỉ có những cành cây nhọn hoắt chĩa lên, dành cho những ai chia rẽ gia đình, nói lời dèm pha, xào xáo để cắt đứt tình ruột thịt như phụ tử, mẫu tử,..
Tầng thứ tư Nghiệt Kính địa ngục hiện lên là một tấm kính, dành cho những người cố tình trốn tội, chối tội trên trần gian.
Những tầng tiếp theo đều tương ứng có hư ảnh bảo vật hiện lên.
Chư Vấn chỉ tay lên trời, quát: “Đi!”
Hư ảnh bảo vật phóng tới Tứ Thần Thú công kích, có kẹp, có đâm, có đấm… Tứ Thần Thú bị đánh cho da tróc thịt bong, thân rồng bị chém nát thành mười khúc, chu trước bị ghim trên cành cây, huyền vũ bị đánh nát mai rùa, bạch hổ bị chặt đầu. Đám người Lý Thế Dân mặt tái mét, kinh hãi tột độ, lúc này mới cảm nhận được bản thân nhỏ bé. Đúng là thần tiên đấu phép, sâu kiến chết.
Còn may bốn thú đều là hư ảnh trận pháp huyễn hóa nên trận pháp chưa diệt, bọn chúng bất tử. Đám người có thể thở phào.
Chư Vấn hét lớn điều động thêm lực lượng nhanh chóng đánh tan tứ thú vừa mới phục hồi nhưng dù vậy, bọn chúng vẫn ương ngạnh sống lại.
Viên Thiên Cang nhân cơ hội, chắp tay thưa: “Bệ hạ, trận này dựa vào phong thủy kinh thành, dùng khí số Đại Đường làm căn cơ. Khí số Đại Đường bất diệt, trận pháp bất diệt. Chúng ta vĩnh viễn đứng ở thế bất bại.”
Lý Thế Dân gật đầu, trong lòng vui mừng, tự hứa sau đó phải phong thưởng hậu hĩnh cho Thuần Phong ái khanh.
Nhưng đúng lúc giao chiến kịch liệt thì bốn thú thân thể mờ đi, rung lắc bất ổn, sau đó tan biến.
“Viên ái khanh, chuyện này… chuyện này… là sao?” Lý Thế Dân run giọng hỏi.
Viên Thiên Cang mồ hôi ướt sống lưng, vội vàng bấm đốt ngón tay tính toán, kinh hãi kêu lên: “Không tốt! Trận pháp bị phá.”
Ngụy Trưng: “Sao lại bị phá!?? Không phải ngươi nói mắt trận giấu kín bên trong hoàng thành, muốn phá mắt trận phải phá được hoàng thành, mà muốn phá được hoàng thành phải phá mắt trận trước. Không kẽ hở. Bây giờ ngươi nói bị phá là sao???”
“Thần thần…” Viên Thiên Càng quỳ sụp xuống, ngón tay liên tục bấm đốt. Hồi lâu sau run giọng lên tiếng: “Bệ… bệ hạ… khả năng có… có… nội gián phá hoại.”