Chương 67: Kết thúc ngày thứ hai
Tứ Thần Thú hư ảnh khổng lồ ngự trị trên hoàng thành, hoặc là cự trảo vỗ xuống, hoặc là há miệng phun nước lửa, hoặc là quẫy đuôi càn quét. Đám thi ma trí tuệ đần độn chỉ biết xông lên gặp gì cắn đấy, gặp gì xé đấy, đối với thứ không với được thì bất lực chịu trận.
Lý Nguyên Cát tức đến xì khói, là xì khói thật theo đúng nghĩa đen, do cảm xúc bất định dẫn tới không kiểm soát được ma khí. Hắn chỉ kiếm lên trời với Tứ Thần Thú hét lớn: “Giết, giết cho ta!”
Đám thi ma ngơ ngác, hồi lâu có con cúi xuống cầm cục đá ném lên, những con khác thấy vậy cũng cầm đá ném, không có đá thì cầm gậy, cây, đao, thương… ném, bất cứ thứ gì thấy được, kể cả đầu đồng bọn đang lăn trên đất. Vụt vụt vụt… như trò con nít, hoàn toàn không trúng được bốn thú.
“Hô~~~” Trong thành dậy tiếng vang hô, mọi người cảm giác như vừa từ cõi chết sống lại.
“Phải làm sao đây?” Lý Nguyên Cát đưa mắt nhìn Lý Kiến Thành hỏi.
Lý Kiến Thành cũng nào biết làm sao, trong lòng đã có thoái ý muốn rút lui, từ từ lại tính. Hắn chính là như vậy mới bị cướp ngôi. Đúng lúc này vang lên giọng nói:
“Hai vị điện hạ chớ lo, có bần đạo ở đây.” Một tên đạo sĩ thong dong bước đi giữa đám thi ma ghê rợn, xác chết ngổn ngang, trên tay còn cầm lồng chuột. Không phải Chư Vấn thì là ai.
Hai huynh đệ họ Lý ánh mắt sáng ngời. “Đạo trưởng, nhanh giúp!”
Chư Vấn cười nhẹ tự tin, vung tay ném ra 36 tiểu kỳ, rơi xuống 36 phương vị, tạo thành hình bát quái mạng nhện, tay kết sáu loại ấn miệng đọc lớn:
“Tử, Huyền, Minh, Cơ, Tạng, Địa.”
“Dục khuyết trùng sinh. Ma trướng trũng nhật. Tạo lạc ngoại sinh.”
“Đi!!!”
Lão cầm bảy cây chủ kỳ màu vàng ném tới người đám thuộc hạ của Lý Kiến Thành, mấy tên này không đề phòng bị kỳ cắm vào ngực. Dưới trận pháp thôi động, từ lá cờ lập tức sinh sôi mạch máu lan khắp cơ thể, mạch máu nổi cộm đập thình thịch.
“Chuyện gì? Chuyện gì thế này?”
“Á! Cứu, cứu ta.”
Lý Kiến Thành lo ngại: “Đạo trưởng, đây là…”
Chư Vấn liếc xéo đám ồn ào: “Các ngươi chết rồi, còn la cái gì. Đây chính là cơ hội cho các ngươi báo đáp ân nghĩa điện hạ.”
“Không, không muốn! Á á~~~”
Thân xác bọn họ đang bành trướng thành khối thịt lớn, trên người vỡ ra những cái miệng với răng lởm chởm, thè cái lưỡi dài cuốn lấy tất cả máu thịt cho vào miệng, bất chấp là người hay là thi ma.
Lý Kiến Thành thấy quá mức tàn nhẫn muốn lên tiếng nhưng đã bị Lý Nguyên Cát tay đặt lên vai ngăn lại. “Đại ca, đạo trưởng nói đúng. Đây là cơ hội cho bọn chúng.”
Bảy con quái vật thịt bành trướng khổng lồ dài đến trăm thước, nặng vạn cân, kinh dị ghê tởm, trên thân là hàng trăm cái miệng. Sau khi hoàn thành cắn nuốt, bọn chúng biến hóa. Phốc phốc… vô số bàn tay mọc ra, nắm lấy nhau tạo thành cánh, tứ chi. Những cái miệng phát ra tiếng cười khặc khặc, vỗ cánh bay lên đánh nhau với tứ thánh thú.
Rầm rầm rầm… hai bên va chạm phát ra tiếng nổ khủng bố, tứ thánh thú bị quái vật quấn lấy, chật vật vất vả. Đám người Lý Thế Dân ngước mắt nhìn, trong lòng lo lắng. Đám nữ nhân hậu cung nước mắt lã chã quỳ xuống dập đầu cầu thần khấn phật.
Tứ thánh thú mặc dù bị số lượng áp đảo nhưng thánh thú không hổ là thánh thú, đánh giằng co kéo dài không hề rơi xuống hạ phong. Tất cả đều tập trung hướng ánh mắt vào trận chiến, không biết thời gian trôi qua cho tới khi có tiếng gà gáy. Lý Kiến Thành và Lý Nguyên Cát giật mình, cảm nhận ma khí trong người đang bị ức chế, bầu trời dần trong sáng, tia nắng đầu tiên sắp xuất hiện.
Lý Kiến Thành nghiến răng ken két, không còn cách nào khác ngoài ra lệnh thi ma chui xuống đất, kinh thành vẫn bị bọn chúng chiếm giữ, đêm mai sẽ là đêm quyết định.
Bảy con quái vật đã mất hết tư duy, không biết chạy, khi ánh nắng chiếu vào người, lập tức toàn thân nổi bọt rồi nổ tung thành nước dịch màu vàng nhạt sền sệt, chết đến không thể chết lại.
Trong hoàng thành mọi người thở phào nhẹ nhõm, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, chữa thương, trấn an nhau. Mấy trăm con chim tung bay mang tin tức cầu cứu đến các địa phương nhưng tất cả đều đập đầu vào tường chắn vô hình rơi xuống dưới.
Lý Thế Dân sắc mặt trầm trọng, hỏi: “Thế này là sao?”
Viên Thiên Cang vội đứng ra giải thích: “Bệ hạ, đối phương đã thiết lập trận pháp cấm không.”
“Khanh phá được không?”
“Bẩm… muốn phá trận cần phá mắt trận, nhưng chúng ta không thể ra ngoài nên là…”
“Hừ, vô dụng!” Lý Thế Dân mắng, phất tay áo đi vào, bá quan theo sau. Viên Thiên Cang vẫn đang cúi đầu trán toát mồ hôi hột. Hắn lẽo đẽo theo sau, hô lên, cố tỏ ra mình có giá trị:
“Nhưng bệ hạ không cần lo, có đại trận Tứ Thánh Thú ở đây, đối phương không đột phá được. Đối phương không có khả năng kéo dài, chỉ vài ngày nữa thôi.”
Lý Thế Dân quay đầu hừ lạnh: “Vậy trong mấy ngày này bao nhiêu con dân Đại Đường sẽ bị tàn sát, ngươi chịu trách nhiệm được sao?”
Viên Thiên Cang cúi gằm mặt không dám đáp, cảm giác lạnh buốt ở cổ, nhưng trong lòng lại nghĩ: Dân đen chết thì đã sao?! Đây cũng là suy nghĩ của bá quan văn võ, kể cả Lý Thế Dân. Nhưng những lời này giữ trong lòng được rồi, nói ra chẳng khác nào tự lấy dây thắt cổ mình.
Cả kinh thành Trường An phồn hoa lúc này hoang tàn, tràn ngập mùi máu, mùi xác chết tươi lẫn đang phân hủy, máu đã khô tạo thành nhiều vệt xám trên tường, mặt đất thì lủng lỗ chỗ, mỗi lỗ có thể cất giấu mấy chục cái thi ma. Dân chúng còn sống sót sợ hãi, hoảng loạn, co rúm chốn trong góc tối, có là hầm, chum nước, gầm giường… Ôm lấy nhau run rẩy như mèo con bị ướt.
Chư Vấn thong dong đi trên đường ngắm cảnh quan.
La Hầu: “Ha ha… tốt tốt, cảnh sắc này, mùi vị này… thật tốt a… khiến ta hoài niệm những ngày tháng ấy.”
Chư Vấn chỉ cười.
La Hầu tiếp tục: “Con người các ngươi… ban đầu chỉ là những sinh vật nhỏ bé không đáng chú ý, trải qua trăm ngàn năm lại trở thành vạn vật chi linh. Chậc! Nữ Oa cũng thật có tài.”
Chư Vấn nhếch mép: “Nữ Oa sao?”
“Ấy! Ngươi thái độ đó là sao? Nữ Oa là tổ mẫu của ngươi đó.”
“Của người Hoa Hạ thôi, không phải của ta.”
“Vậy ngươi là người của ai?”
Chư Vấn im lặng không đáp, nhìn rõ đối phương đang thăm dò mình. Trước nay lão chỉ tiết lộ một điều: Bản thân là thiên ngoại nhân, khách nơi khác đến. Còn lại tất cả đều bí mật.
La Hầu không dò la được cũng không vội, cười nói: “Vậy ra đó là lý do ngươi giết người Hoa Hạ không chút nương tay.”
Chư Vấn vẫn giữ im lặng, La Hầu là tên cáo già, nói nhiều sai nhiều.
“Ta rất tò mò, ngươi đến từ đâu, nơi đó đẹp sao? Có những sinh vật gì? Có ma tộc không?”
Chư Vấn nhìn nó, từ từ kéo lên nụ cười, nói: “Muốn biết không? Hôm nay ta sẽ dẫn ngươi đi.”
La Hầu nghe lời này lại có cảm giác bất an, lão già khốn kiếp này thế nhưng rất đen a, bản thân thì chưa khôi phục thực lực, theo lão khác nào dê vào miệng cọp.
“Thôi đi, ta không phải loại người tò mò.” Nó phẩy tay vuốt hàng ria mép dài.
Bọn họ đi đến lầu xanh, lúc này đã hoang tàn không chịu nổi, cửa chính đầy vết cào sâu, cửa sổ bung ra treo lửng lơ, bàn ghế lộn xộn, mảnh sành sứ vương vãi trên sàn. Còn đâu cảnh hương phấn, những thiếu nữ ngọt ngào như đàn bướm lượn qua lượn lại. Chư Vấn đi thẳng tới nhà bếp, nơi đây cũng lộn xộn chẳng kém nhà trên, đưa mắt nhìn quanh, dừng lại tại lu đựng gạo, khóe miệng nhếch lên cười.
Mở nắp gỗ, bên trong là một cô gái đang co ro sợ hãi, lão cười nói: “Đến lúc trở về rồi.”
Kính Hà trong thân xác kỹ nữ ngước mắt nhìn lên mang vẻ hoảng sợ, không chỉ hoảng sợ bởi thi ma mà những ngày làm kỹ nữ đã khiến nó chết tâm. Nhìn thấy lão không biết có nên xông lên cắn một miếng thịt.
Chư Vấn lấy ra một tấm gương bát giác, xung quanh khắc ký tự bát quái, lại điểm mười hai tướng mặt, gương soi thật sự chỉ có bằng trái lê, thứ này gọi là Nhiếp Hồn Bát Quái Kính. Lão vận phép, miệng đọc chú ngữ, tấm gương xoay tròn, mười hai tướng mặt luân phiên thay đổi, khi xoay nhanh lại giống như chồng vào nhau thành một mặt mười hai tướng, gương mặt Kính Hà hiện lên trên gương.
Kính Hà bỗng chốc ngơ ngơ ngác ngác, từ từ đứng dậy bước ra như con rối bị điều khiển. Chư Vấn nhếch mép cười lấy ra búp bê bằng vải vô diện, ấn mặt búp bê vào gương, phát ra tiếng xèo xèo, tỏa ra khói xám lượn lờ. Khi thu lại búp bê đã thấy từ vô diện chuyển sang mặt Kính Hà. Cô kỹ nữ lập tức ngã vật xuống đất chết, đúng hơn thì đã chết từ lâu.
Chư Vấn rời đi. La Hầu bên cạnh từ đầu đến cuối quan sát, nhíu mày hỏi: “Ta biết các ngươi quen nhau từ lâu, thật không hiểu ngươi vì sao dụng tâm nhiều như vậy với nó? Có âm mưu gì nói cho ta biết với.”
So với việc moi thông tin từ Chư Vấn thì từ Kính Hà dễ dàng hơn rất nhiều. Nhưng biết càng nhiều càng khiến La Hầu thắc mắc: Tại sao Chư Vấn lại nuôi Kính Hà lâu như vậy? Còn dốc tâm bồi dưỡng?
Ở cấp độ Thánh Nhân bọn hắn, sẽ không bao giờ làm việc gì tùy hứng, tùy tiện cũng sẽ không nguyện dấn thân quá sâu vào hạ giới, sợ bị lây nhiễm nhân quả. Ví dụ như Nữ Oa muốn diệt Triều Thương chỉ cần điểm ba con yêu quái mộ Hiên Viên, sau đó giết yêu diệt khẩu, tẩy sạch nhân quả. Tất cả Thánh Nhân đều phải giơ ngón cái lên khen, trong tất cả Thánh Nhân thì Nữ Oa luôn là người làm việc sạch đẹp nhất.