Chương 66: Vây kín
Trên tường thành, Lý Thế Dân còn đang ngơ ngác trước tin dữ, khuôn mặt sắt đá thoáng hiện vẻ kinh hoàng. Tên lính đưa tin, mặt tái mét, run rẩy lặp lại: “Bệ hạ… không phải thành bị phá… mà Du Thiệp tướng quân… mở cổng thành!”
“Cái gì???” Lý Thế Dân như bị sét đánh, đôi tay siết chặt lan can.
Dưới chân thành, Lý Kiến Thành ngước lên, đôi mắt đỏ rực lóe sáng trong bóng tối, nhếch mép cười. Đối phương sẽ không thể nào ngờ được, Du Thiệp là người của hắn, chính xác thì năm đó Du Thiệp gia đình quân Đột Quyết bắt làm nô lệ, khi hắn đánh Đột Quyết đã giải thoát bọn họ, Du Thiệp lúc đó là chàng trai trẻ xin đi lính theo hắn. Trong sự kiện Huyền Vũ Môn thì Du Thiệp chỉ là tiểu đội trưởng nên thoát qua một kiếp, không ngờ bây giờ đã thành tướng giữ thành, đúng là món quà từ trên trời rơi xuống.
Lý Nguyên Cát đã dẫn quân thi ma lao về cổng đông, các cổng khác cũng sẽ nhanh chóng sụp đổ.
“Tại sao? Tại sao Du Thiệp lại phản bội?” Lý Thế Dân gầm lên, nắm cổ tên lính, mắt đỏ ngầu như muốn phun lửa. Tên lính hoảng loạn, lắc đầu: “Thần… thần không biết! Thần chỉ…”
Lý Thế Dân giận dữ ném hắn xuống đất. Binh lính xung quanh cúi đầu, không dám thở mạnh. Trưởng Tôn Vô Kị vội bước tới, nói: “Bệ hạ, xin bình tĩnh! Giữ gìn long thể! Chuyện chưa đến bước đường cùng!”
Lý Thế Dân thở hổn hển, đôi tay nắm chặt thành quyền, nhưng ánh mắt nhanh chóng lấy lại sự sắc bén. Không hổ là thần binh thánh quân, đánh trận lẫn trị quốc đều nhất tuyệt, hắn lập tức ra lệnh, giọng trầm như sấm:
“Ba cổng thành còn lại giữ vững vị trí! Trẫm sẽ dẫn năm trăm Cấm Vệ Quân, hai trăm quân từ các phủ, trên đường vận động dân chúng, tiến tới cổng đông đẩy lùi quân địch!”
“Bệ hạ, quá nguy hiểm! Xin cho thần đi theo!” Uất Trì Cung quỳ một chân, đại đao chống đất, khí thế hiên ngang.
“Thần cũng xin đi!” Tần Thúc Bảo bước lên, ánh mắt rực cháy ý chí.
“Thần nữa!” Sài Thiệu hô lớn.
“Thần nữa!” Lý Tĩnh siết chặt kiếm, giọng vang như chuông.
Lý Thế Dân gật đầu, ánh mắt sắc lạnh: “Được! Các ái khanh theo trẫm. Chỉ huy tường thành giao cho Trưởng Tôn Vô Kị!”
Nhưng đúng lúc hắn xoay người định rời đi, một tiếng hét lớn, át tất cả tiếng trên chiến tường: “Cổng đông đã thất thủ! Tất cả hãy đầu hàng!” Kẻ lên tiếng tất nhiên là Lý Kiến Thành, nắm bắt rất tốt thời cơ.
Binh lính trên thành nghe vậy ngơ ngác nhìn về phía cổng đông nửa tin nửa ngờ, nơi khói đen bốc lên ngùn ngụt, sau đó lập tức hoảng loạn, tinh thần dao động.
Lý Thế Dân nghiến răng, đấm mạnh lên lan can, mắng: “Khốn kiếp!” Hắn biết tình thế đã hỏng bét, cổng đông thất thủ nghĩa là thi ma đang tràn vào kinh thành. Hắn cắn răng, giọng lạnh như băng: “Rút quân! Thủ hoàng thành! Toàn quân theo trẫm!”
Sài Thiệu và Lý Tĩnh đồng thanh: “Bệ hạ, để thần bọc hậu!” Hai tướng quân rút kiếm, dẫn một đội quân tinh nhuệ chặn hậu, bảo vệ Lý Thế Dân và quần thần rút lui an toàn.
…
Trong thành, Viên Thiên Cang đứng trên đàn pháp, mồ hôi chảy dài trên mặt. Tin cổng đông thất thủ khiến hắn có chút loạn, xem ra không thể theo kế hoạch được nữa, phải tùy cơ ứng biến. Lúc này bảo vệ hoàng thành, bảo vệ hoàng đế mới là quan trọng nhất.
Hắn vung kiếm gỗ, hét lớn: “Chư thần, trở về! Thủ vệ hoàng thành!”
Bầu trời rung chuyển, sấm chớp rền vang. Bốn vị thần Thể Vân Tiên Cô, Hạm Chi Tiên Cô, Dực Hỏa Hầu và Lưu Hoàn hóa thành bốn luồng sáng, lao về hoàng thành. Mây mù giăng kín, gió lốc gào thét, ngọn lửa đỏ rực chiếu sáng bầu trời.
Trong Rừng Tha Ma, ba tên ác thần mất đi đối thủ, bọn chúng quay lại nhìn Chư Vấn liếm mép, cười khặc khặc nói: “Nào, đến lúc ngươi thực hiện lời hứa rồi.”
Chư Vấn liếc xéo bọn họ, thản nhiên nói: “Các ngươi có biết ta họ Hứa không?”
Ba ác thần ngơ ngác không hiểu câu hỏi này ý gì. “Hứa gì cơ?”
Chư Vấn: “Là hứa suông đó.”
“Gào!” Ba tên ác thần nổi giận, xưa nay chỉ có bọn họ nuốt lời, chưa ai dám lừa bọn họ. “Tốt lắm, vậy nuốt luôn ngươi.”
Bọn chúng gồng lên xé rách ấn chú trói buộc trên con rối. “Ngươi nghĩ vài cọng rơm này khống chế được bọn ta?! Hôm nay cho ngươi nếm thử chết là gì.”
Chư Vấn ánh mắt vẫn lạnh nhạt, tay kết ấn, miệng nhẩm chú ngữ nhưng không có chuyện gì xảy ra. Ba ác thần đã lao tới, đột nhiên phía sau lão, phát ra lực hút khủng bố thôn phệ cả ba tên ác thần.
“Không~~~~” Bọn chúng kêu thảm, chết oan chết uổng.
Trong chiếc lồng, con chuột vuốt vuốt ria mép như vừa thưởng thức bữa ăn nhẹ. Chư Vấn kết ấn, đọc chú ngữ khôi phục lại phong ấn trên lồng.
La Hầu: “Ngươi sợ ta chạy?”
Chư Vấn: “Hừm, ngươi dám chạy?”
…
Từ cổng đông, Lý Nguyên Cát cưỡi ngựa xung phong, dẫn đầu đàn thi ma tràn vào kinh thành như lũ quỷ đói. Thanh đao trong tay hắn vung lên, chém bay đầu dân chúng chạy loạn, máu tươi bắn tung tóe.
Thi ma gào rú, lao vào nhà dân, móng vuốt xé toạc bất cứ ai chúng bắt được. Tiếng khóc la, tiếng cầu cứu vang khắp đường phố, kinh thành hóa thành địa ngục. Nhưng chính vì lo tàn sát bừa bãi đã làm chậm bước tiến, cho Lý Thế Dân thời gian bố trí lại phòng thủ hoàng thành.
Tại hoàng thành, tường đá kiên cố, cao chót vót, cung thủ và giáo binh dày đặc. Lý Thế Dân đứng trên đài cao, ánh mắt sắc bén quan sát. Uất Trì Cung và Tần Thúc Bảo đứng hai bên, vũ khí sẵn sàng.
Từ xa, Lý Nguyên Cát dẫn thi ma đến chân hoàng thành, máu đã chảy thành sông dưới chân chúng. Hắn ngẩng đầu, cười gằn: “Lý Thế Dân! Mau ra đây chịu chết, đừng làm con rùa rụt cổ!”
Lý Thế Dân không đáp, chỉ siết chặt kiếm, ánh mắt lạnh băng, cố thủ không ra, bị chửi thế nào cũng không ra.
Trong lúc đó, Lý Kiến Thành dẫn quân đánh hạ các cổng thành còn lại, hội quân với Lý Nguyên Cát, bao vây hoàng thành kín như nêm.
“Công thành! Giết sạch người sống.” Lý Kiến Thành ra lệnh.
Thi ma gào thét đấm ngực, lao tới như thiêu thân lao vào ngọn lửa nhưng hoàng thành vững chãi, quân tinh nhuệ chống trả quyết liệt, đồng thời có bốn vị thần hỗ trợ nên nhất thời không thể phá.
Nửa giờ sau, xác thi ma đã chất đầy dưới chân thành nhưng vẫn không thể công vào. Kéo dài hơn nữa sẽ bất lợi, nắng lên bọn chúng sẽ buộc phải rút lui.
Lý Kiến Thành nhíu mày, ánh mắt lóe lên tia độc ác, ra lệnh: “Tản ra! Bắt dân chúng lại đây cho ta!”
Thi ma lập tức lao vào khu dân cư bắt người. Tiếng khóc la vang vọng, máu tươi nhuộm đỏ đường phố. Tiếp theo, Lý Kiến Thành lôi nạn nhân đến chân hoàng thành, bắt quỳ một hàng dài.
Hắn đứng trước đám đông dân chúng đang run rẩy, thanh kiếm kề cổ một đứa trẻ, cười lạnh: “Lý Thế Dân! Ngươi không ra, ta sẽ giết sạch bọn họ! Đây là con dân của ngươi?”
Hắn vung kiếm, “phốc!” đầu đứa trẻ lăn lóc, máu phun thành vòi. Đám đông gào khóc, binh lính trên thành đỏ mắt, vài người nhận ra người thân trong đám dân chúng, nắm vũ khí run rẩy. Lòng quân dao động dữ dội.
Lý Thế Dân tay siết kiếm đến chảy máu, gầm lên: “Lý Kiến Thành! Ngươi từng là Thái Tử Đại Đường, sao lại tàn sát con dân của mình? Ngươi muốn lưu tiếng xấu muôn đời sao?”
Lý Kiến Thành cười nhạt, giọng khinh bỉ: “Ta đã là kẻ chết, còn quan tâm cái gì con dân, cái gì danh tiếng? Ngươi không phải đã bôi nhọ ta đen thui rồi sao? Ta sợ gì nữa?” Hắn vung kiếm, thêm một người nữa ngã xuống, máu từ từ chảy dọc theo khe đá.
Binh lính trên thành gào lên, vài người không kìm được, định lao xuống nhưng bị Uất Trì Cung quát: “Đứng lại! Giữ vị trí!”
Hắn lập tức ra tay chém chết kẻ gây loạn, những lúc đặc biệt phải dụng hình đặc biệt. Phải dùng thủ đoạn tàn nhẫn nhất chỉnh đốn quân ngũ. Nhưng dù vậy chỉ ngăn được nhất thời, nhìn từng đầu người thân rơi xuống, các binh sĩ không chịu nổi nữa.
Cùng lúc Lý Nguyên Cát cùng thi ma tấn công, dùng xác người làm thang leo lên tường thành.
Khi việc vượt sức người thì chỉ có thể cầu thần. Viên Thiên Cang múa kiếm: “Chư vị thần linh xin giúp con dân Đại Đường ta.”
Bốn vị thần phóng lên trời, đưa tay làm mưa gió, bão lửa giáng xuống bầy thi ma. Tiêu diệt không biết bao nhiêu tên.
“Khốn kiếp, sao bọn sâu bọ này nhiều như vậy, giết hoài không hết.”
“Thần lực của ta không còn bao nhiêu nữa. Viên Thiên Cang, nhanh bổ sung hương hỏa.”
Viên Thiên Cang cười méo miệng, hắn muốn lắm nhưng đã hết rồi. Từng cây nhang đang cháy nốt phần chân.
“Không có hương hỏa, bọn ta không thể hạ xuống thần lực.”
“A! Thật tức mà!”
“Thần lực cạn rồi. Bọn ta phải đi.”
“Viên Thiên Cang, thất bại này đều do ngươi không có chuẩn bị.”
Bốn vị thần thân thể hư ảo, hút lên trời cao. Viên Thiên Cang sầm mặt, trong lòng giận dữ, một lũ thần khốn kiếp, ăn hương hỏa của ta nhưng không làm được việc gì, còn đổ tội cho ta. Nếu như bị Thiên Đình ghi tội, số mệnh ta sẽ rơi thẳng tắp, không chờ kiếp sau, ngay kiếp này có thể thành ăn xin. Bao nhiêu tính toán đều đổ sông đổ biển.
Ngụy Trưng thấy thần biến mất, mặt tái mét: “Đạo trưởng, tại sao bọn họ lại rời đi? Chúng ta phải làm sao đây?”
Viên Thiên Cang nuốt khang, cố bình tĩnh, nói: “Yên tâm, bần đạo còn có cách.”
Ngụy Trưng: “Vậy thì nhanh lên! Nếu hoàng thành bị vỡ, tất cả đều phải chết.”
Viên Thiên Cang nghĩ cách đến đau buốt đầu chỉ thấy tuyệt lộ vô sinh.
Đúng lúc tuyệt vọng nhất, bốn góc kinh thành bỗng rung chuyển. Từ phía đông, một hư ảnh Thanh Long khổng lồ trồi lên, vảy xanh lấp lánh, gầm vang xé trời. Phía tây, Bạch Hổ hiện ra, lông trắng như tuyết, móng vuốt sắc bén xé tan tử khí. Phía nam, Chu Tước giương cánh, ngọn lửa đỏ rực thiêu đốt thi ma. Phía bắc, Huyền Vũ giáp đen uy nghiêm, trấn áp đất trời.
Tứ Thần Thú Hộ Trận!
Viên Thiên Cang tóc bạc tung bay, cười lớn: “Lý Thuần Phong, ha ha ha… ta biết mà, cái tên khốn nhà ngươi! Tứ Thần Thú Hộ Trận, kinh thành được cứu rồi!”
Năm xưa, Lý Thuần Phong đã lợi dụng phong thủy kinh thành, bố trí trận pháp này để bảo vệ Đại Đường. Vốn dĩ chỉ là biện pháp phòng ngừa. Không ngờ, nó thực sự được kích hoạt, bốn thần thú gầm vang, linh khí tỏa ra, trấn áp thi ma. Tứ Thần Thú lao xuống như cọp vào bầy dê, điên cuồng chém giết, thi ma gặp phải khắc tinh gần như không có sức chống trả.