Chương 65: Thành phá
Viên Thiên Cang việc tốt không nhường ai, vội tâu: “Cầm tặc cầm vương, chỉ cần giết chết kẻ thi pháp thì thi ma sẽ tự động dừng lại.”
“Vậy khanh biết đối phương ở đâu sao?” Lý Thế Dân hỏi.
“Xung quanh Trường An chỉ có Rừng Tha Ma là nơi âm khí nặng nhất, nhiều thi thể nhất. Hắn nhất định tại đó lập xuống trận pháp.”
“Tốt! Vậy việc này giao cho khanh. Cần điều gì có thể hỏi Ngụy Trưng.”
“Thần tuân chỉ.” Viên Thiên Cang lẫn Ngụy Trưng chắp tay nhận lệnh.
Lý Thế Dân tiếp tục: “Lực lượng địch ta thế nào?”
Lúc này giám quân mang theo một đống sổ sách lật đật bước ra, quỳ xuống đáp: “Bẩm bệ hạ, theo tính toán, đối phương có khoảng ba vạn thi ma, năm mươi chỉ huy nhưng đã bị Ngạc quốc công (Uất Trì Cung) và Hồ quốc công (Tần Thúc Bảo) hạ hai tên.
Nhưng nếu đối phương dùng Rừng Tha Ma làm nguyên liệu, tính số nạn nhân chết trong dịch bệnh, cộng số người chết trước đó, vậy thì có thể nên tới… mười vạn.”
Mười vạn thi ma, con số quá khủng khiếp đủ sức nghiền ép bất kỳ thành nào, nhất là đối phương không biết đau, không biết sợ. Sắc mặt mọi người trầm xuống, ngay cả những vị tướng dày dạn kinh nghiệm cũng thấy khó.
“Chúng ta mỗi cổng thành có năm ngàn quân, tổng cộng hai vạn quân giữ thành. Ba trăm quân từ các phủ, một ngàn quân Cấm vệ, nam đinh trong thành ba vạn có thể tạm thời điều động. Tổng cộng có hai vạn một ngàn ba trăm quân chính quy, ba vạn quân dự bị.”
“Lương thực, hậu cần thế nào?” Đỗ Như Hối hỏi.
Câu hỏi này lại khiến giám quân mặt giãn ra, nói: “Lương thực đủ cho ba năm, quân bị khí giới đầy đủ. Quân y, thuốc men có thể điều động từ các nhà thuốc, không phải vấn đề lớn. Trong thành có tổng cộng ba trăm lẻ hai giếng sạch, đảm bảo nguồn nước đầy đủ.”
Nghe xong mọi người khẽ thở phào, nói vậy chỉ cần kiên trì thì thắng chính là bọn họ.
Viên Thiên Cang lại đứng ra nói: “Bẩm bệ hạ, nói là có mười vạn thi ma nhưng số lương điều động phụ thuộc vào pháp lực kẻ thi pháp. Theo hạ thần, ba vạn thi ma đã là cực hạn. Thêm nữa, thời gian có hạn, cao nhất kéo dài mười ngày.”
Mọi người nghe vậy thì càng thêm kiên định.
Sau đó hành loạt các lệnh được ban ra: Lệnh các cánh quân về cứu giá. Cho quân bảo vệ nguồn nước, kho lương, những nơi trọng yếu. Tiến hành điều tra lại dân số, sẵn sàng trưng binh bất cứ lúc nào. Củng cố lại tường thành, tăng cường tuần tra, trừng phạt nặng những kẻ lợi dụng hỗn loạn kiếm lợi.
Những toán quân truyền tin cấp tốc ra khỏi thành, tỏa đi bốn phương tám hướng nhưng đột nhiên từ dưới đất thi ma nhảy lên giết chết người ngựa, kéo xác vào rừng.
…
Trong Rừng Tha Ma, Chư Vấn, Lý Kiến Thành, Lý Nguyên Cát và 48 chiến tướng tinh anh họp bàn, bọn họ là những thi ma cao cấp nên không sợ ánh nắng. Lý Nguyên Cát nhìn chằm chằm đại ca lên tiếng trách móc.
Lý Kiến Thành hừ lạnh: “Ngươi không phải Thái Tử, chưa từng giám quốc, không biết nội tình thành Trường An mạnh thế nào, tùy tiện xông lên chỉ có chết càng thảm.”
Lý Nguyên Cát phản bác: “Nhưng chúng ta không có thời gian, chỉ ba ngày dương gian, vừa rồi đã phí mất một ngày mà chẳng được gì.”
“Ai nói không được gì.” Hắn nở nụ cười nhạt. Lý Nguyên Cát nhướng mày muốn biết đó là gì nhưng hắn không nói, cứ thích thần thần bí bí.
…
Mặt trời vừa khuất, bóng tối như mực đen trùm xuống chiến trường, không một vì sao, chỉ có ánh trăng nhợt nhạt vô cảm. Đêm thứ hai bắt đầu, mặt đất đột nhiên nứt toác. Từ những khe nứt, hàng ngàn bàn tay xương xẩu trồi lên, kéo theo cơ thể gớm ghiếc, da thịt rách nát, đôi mắt trắng dã lóe sáng như đèn lồng ma quái. Tiếng gào rú quỷ khóc thần sầu, hòa lẫn với tiếng gió rít, khiến binh lính trên thành dù đã chuẩn bị tinh thần vẫn cảm thấy tim lạnh buốt.
Trên tường thành, ánh đuốc chập chờn chiếu lên khuôn mặt kiên định của binh sĩ. Sau đêm kinh hoàng trước, họ đã quen với nỗi sợ. Cung thủ nắm chặt cung, giáo thủ siết trường mâu, hàng ngũ ngay ngắn chỉnh tề.
Lý Thế Dân mặc áo giáp bạc lấp lánh dưới ánh trăng, đứng trên thành, ánh mắt sắc bén như dao, giọng trầm vang như sấm: “Phóng tên lửa! Đổ dầu sôi! Thiêu rụi lũ quái vật này, không để chúng leo lên!”
Hàng ngàn mũi tên lửa lao xuống như mưa, cắm sâu vào cơ thể thi ma, máu đen bắn tung tóe. Dầu sôi trút xuống như thác, bùng lên thành biển lửa đỏ rực, nuốt chửng hàng trăm thi ma. Chúng cháy phừng phừng, hóa thành những ngọn đuốc sống, gào thét điên cuồng, va vào nhau khiến lửa lan rộng, biến chiến trường thành địa ngục rực cháy. Mùi da thịt cháy khét xộc lên, khiến vài binh sĩ non gan nôn khan.
Nhưng khi ngọn lửa dần tàn, từ trong tro tàn, từng bộ xương trắng hếu bước ra. Xương sọ nhe răng cười ghê rợn, hốc mắt lóe ánh đỏ ma quái, móng vuốt sắc nhọn cào vào tường đá, phát ra âm thanh ken két như dao cứa vào tim. Chúng leo lên, không ngừng nghỉ như lũ ác quỷ từ địa ngục.
“Chúng… chúng không chết!” Một binh sĩ hét lên, tay run rẩy cầm giáo.
“Im miệng! Chém chúng!” Uất Trì Cung gầm lớn, đại đao vung mạnh, chém đôi một bộ xương. Xương trắng vỡ vụn, rơi lả tả nhưng chỉ vài giây sau, chúng kêu lạo xạo, tự lắp ráp lại, tiếp tục bò tới.
…
Cùng lúc đó trong hoàng thành, tại một khoảng sân trống, Viên Thiên Cang cho dựng pháp đàn bằng gỗ hương, khắc đầy phù chú đỏ rực, dựng bảy trăm lẻ hai đèn dầu tỏa ánh sáng mờ ảo. Đạo bào tung bay trong gió, tay cầm kiếm gỗ đào liên tục múa, miệng phun chú ngữ khó hiểu.
“Thiên địa chính khí, Lôi Bộ chư thần, Hỏa Bộ chư tướng, giáng lâm diệt tà!” Viên Thiên Cang hét lớn. Một luồng sáng vàng bắn thẳng lên trời, mây đen cuồn cuộn, sấm chớp rền vang. Từ trong ánh sáng, bốn vị thần hiện ra, khí thế uy nghiêm như núi.
Hưng Vân Thần Thể Vân Tiên Cô, áo lụa trắng phấp phới, quạt lông vung lên, mây mù giăng kín trời, che mờ ánh trăng.
Trợ Phong Thần Hạm Chi Tiên Cô, tay cầm ngọc tiêu, gió lốc gào thét, cuốn bay cây cối.
Hỏa Bộ Dực Hỏa Hầu Vương Giác, thân hình khổng lồ, giáp lửa rực cháy, mỗi bước chân khiến mặt đất để lại dấu chân lửa.
Tiếp Hỏa Thiên Quân Lưu Hoàn, hỏa luân xoay tròn, ngọn lửa đỏ rực như muốn thiêu đốt cả không gian.
Viên Thiên Cang chỉ kiếm về Rừng Tha Ma: “Quỷ đạo sĩ ẩn trong rừng, dùng tà thuật thao túng thi ma. Xin chư thần tiêu diệt hắn, cứu chúng sinh!”
Bốn vị thần gật đầu, hóa thành bốn luồng sáng lao về Rừng Tha Ma. Sấm chớp nổ vang, gió lốc cuốn bay mọi thứ, ngọn lửa thiêu đốt rừng cây, biến đêm đen thành ngày rực rỡ.
Trong Rừng Tha Ma, Chư Vấn đứng giữa pháp trận khổng lồ khắc bằng máu tươi. Xung quanh xếp ba con rối rơm, đôi mắt vẽ bằng máu, trên ngực vẽ phù chú. Lão khuôn mặt tái nhợt nhếch môi cười quỷ dị, đôi mắt lóe lên sát khí.
“Viên Thiên Cang, chỉ ngươi biết triệu hoán sao!?” Chư Vấn cười gằn, cầm dao nhọn giơ lên cao sau đó đâm phập xuống. “Éc~~~” Tiếng kêu kéo dài, máu từ cổ con heo phun ra như mưa, chảy xuống pháp trận, bốc lên khói đen kịt. “Hỡi các ác thần, xin giáng lâm nhận lấy lễ vật, nghiền nát lũ thần linh kiêu ngạo!”
Chư Vấn hai ngón tay chỉ vào con rối, khí đen bị điều khiển nhập thể. Pháp trận rực sáng, mặt đất rung chuyển, con rối rơm xào xạc cử động, các đường nét dần mềm mại, biến thành máu thịt. Ba ác thần hiện ra, khí thế kinh hồn, khiến không khí xung quanh như bị cô đặc, ngột ngạt và khó thở.
Mang Gu Rồng Bóng Tối, thân dài trăm thước, vảy đen lấp lánh, vẫy đuôi khiến đất đá vỡ vụn, độc khí phun ra làm cây cối héo rũ.
Tei Tà Linh Sa Mạc, thân hình mơ hồ, như bóng ma trôi nổi, đôi mắt đỏ rực phóng ra ảo giác, khiến kẻ yếu tâm trí phát điên, gào thét tự xé xác mình.
Khan Quỷ Lửa Khổng Lồ, cao hơn trượng, lửa đen bốc cháy quanh người, mỗi bước chân làm đất hóa tro, không khí nồng nặc mùi cháy khét.
Khan nhìn Chư Vấn, cười khặc khặc nói: “Ngươi biết cái giá khi triệu hồi bọn ta?”
Chư Vấn gật đầu, tay phất lên lá cờ đen nhỏ: “Bên trong có vạn linh hồn. Giết bọn chúng, thứ này thuộc về các ngươi.”
“Cần gì mất công như vậy.” Tei cười gian ác, bàn tay chụp tới lão. Chư Vấn hừ lạnh, tay kết ấn, miệng đọc chú ngữ. Bùa chú trên người rơm rực sáng khiến ba tên ác thần la thảm.
“Tốt tốt tốt!” Ba tên ác thần cùng kêu lên. “Bọn ta đồng ý với ngươi.”
Ngay lúc này, bốn vị thần Hỏa Bộ và Lôi Bộ đã đến.
Thể Vân Tiên Cô vung quạt, mây mù giăng kín bao phủ Mang Gu nhưng con rồng bóng tối gầm lên, há miệng hút khí, xua tan mây mù.
Hạm Chi Tiên Cô thổi ngọc tiêu, gió lốc cuốn lấy Tei xé nát thành trăm mảnh nhưng mỗi mảnh lại hóa thành một bóng ma, cười khanh khách.
Dực Hỏa Hầu gầm vang, vung quyền, ngọn lửa đỏ rực va chạm với lửa đen của Khan, vụ nổ kinh thiên làm khu rừng rung chuyển. Lưu Hoàn tung hỏa luân, nhắm vào Mang Gu nhưng con rồng uốn mình, nuốt chửng ngọn lửa, phun ra độc khí đen kịt, nơi khí độc lướt qua, cây cối khô héo, sinh vật thất khiếu chảy máu đen, chết thê thảm.
Trên đàn pháp, Viên Thiên Cang cắn đầu lưỡi phun lên kiếm gỗ, múa kiếm càng gấp, mồ hôi hòa máu chảy dài trên mặt, dù vậy ánh mắt vẫn rực cháy ý chí.
Cùng lúc, Chư Vấn nghiến răng, tay vẽ phù chú điên cuồng, máu chảy thành vũng, pháp trận rung lên bần bật. Hai pháp sư cách không giao chiến, ý chí va chạm như sấm sét, không gian muốn nổ tung.
“Hừ, tà không thể thắng chính khí! Khởi!” Viên Thiên Cang hét lớn, kiếm gỗ đâm xuống, một luồng sáng vàng bắn về Rừng Tha Ma, xuyên thủng bóng tối. Bốn vị thần bộ như được tiếp sức, tiếp dẫn thần lực càng nhiều.
“Chính khí? Chỉ là lời nói kẻ sắp chết!” Chư Vấn gào lên, pháp trận bùng sáng, ma khí cuộn trào, ba ác thần đồng loạt rít lên, khí thế áp đảo, khiến đất trời nghiêng ngả. Sấm chớp rền vang, gió lốc gào thét, cả khu rừng chớp sáng chớp tối.
Trên tường thành, Lý Thế Dân nhìn bầu trời mây đen vần vũ, lòng trầm xuống. Dưới chân thành, thi ma vẫn tràn lên như sóng dữ, bộ xương trắng kêu lạo xạo, móng vuốt cào xé, bọn chúng đã chiếm được vài đoạn tường ngắn.
“Giữ vững! Dù chết cũng không lùi!” Lý Thế Dân rút kiếm hô lớn.
“Bệ hạ, cẩn thận long thể.” Hai tên công công ôm eo hắn giữ lại.
“Tránh ra, trẫm phải giết bọn chúng.” Lý Thế Dân chiến ý ngút trời, sống lại khí thế tướng quân năm xưa.
“Bệ hạ, mọi chuyện đã có các quốc công lo. Ngài mà có mệnh hệ gì thì Đại Đường làm sao.” Bọn công công mếu máo, dừng hết sức giữ hắn lại.
Cả hai chiến tuyến đều hết sức căng thẳng. Đột nhiên thành đông vang lên tiếng kêu lớn. Một binh sĩ hớt hải chạy đến báo: “Bệ hạ, không xong rồi! Thành đông mở cửa.”
Lý Thế Dân sững sờ như không tin vào tai mình, thành đông sao lại bị phá? Theo dự tính thì phải cầm cự được qua đêm, cho dù không cầm cự được thì cũng có thể thông báo để hắn phái binh tiếp viện. Sao có thể nói phá là phá??? Sao lại nhanh như vậy được???