Chương 64: Kết thúc ngày thứ nhất
Bầu trời đêm đen kịt, mây giăng kín, ánh trăng nhợt nhạt. Gió rít từng cơn, mang theo mùi máu tanh và tử khí nồng nặc. Đám thi ma đông như bầy châu chấu, gào thét chạy tới dưới chân thành, móng tay bấu vào tường bò lên, con này đạp lên đầu con kia, chen chúc lúc nhúc.
Tướng quân giữ thành gầm lên: “Phóng tên! Bắn chết lũ quỷ đó! Không để một con nào leo lên thành!”
Trên tường thành, hàng ngàn mũi tên lao xuống như mưa, xuyên thủng cơ thể đám thi ma. Máu đen bắn tung tóe, thân thể chúng lủng lỗ như tổ ong, bị ghim chặt xuống mặt đất nhưng chẳng con nào ngừng lại. Một thi ma bị tên xuyên sọ, ngã vật xuống, xương gãy răng rắc, vậy mà chỉ vài giây sau, nó lại lồm cồm bò dậy, đôi mắt trắng dã lóe sáng ma quái. Một con khác bị bắn rơi đầu, lò mò như kẻ mù. Chúng bấu móng tay sắc nhọn vào tường đá, cào xé đến tóe lửa, leo lên như lũ ác quỷ trồi từ địa ngục.
“Đâm! Đâm chết chúng!” Một tướng quân thủ thành lệnh. Binh lính vung giáo dài, đâm mạnh vào thi ma hất bọn chúng xuống. Những thi ma rơi xuống đất vỡ tan, nội tạng đen ngòm vương vãi nhưng vẫn đứng dậy, tiếp tục leo. Chúng giẫm đạp lên xác đồng loại, xương trắng lạo xạo dưới chân, trèo lên với tốc độ kinh hoàng. Tiếng gào rú của chúng át cả tiếng gió, xé toạc màng nhĩ mọi người.
Trên tường thành, Lý Thế Dân ngự giá thân chinh, người khoác áo giáp vàng, hông đeo bảo kiếm, đứng sừng sững, đôi mắt sắc bén. Bá quan văn võ đứng sau, vài người mới mặt mày tái mét, run rẩy đến mức đứng không vững.
Dù tình thế nguy cấp, Lý Thế Dân vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng sợ, như thái sơn bắc đẩu, ban bố từng cái mệnh lệnh. Hắn nam chinh bắc chiến, những thi ma này thì có là gì.
Lý Kiến Thành và Lý Nguyên Cát thấy kẻ thù thì tức đỏ mắt. Lý Kiến Thành còn giữ được lý trí, Lý Nguyên Cát đã gầm lên, tiếng thét kinh thiên động địa vang lên, át cả tiếng gào của thi ma. Lý Nguyên Cát, đôi mắt đỏ rực như máu, không chờ lệnh của huynh trưởng, hắn thúc ngựa lao ra, kéo theo đội quân thi ma tinh nhuệ. Trong lòng ngập tràn thù hận chỉ muốn xé xác Lý Thế Dân.
Cách chân thành hai mươi thước, Lý Nguyên Cát chỉ kiếm ra lệnh. Đám thi ma lập tức nhào tới, con trước nằm xuống, con sau đè lên, bám vào nhau, tạo thành một cây cầu dốc lên tới trường thành.
Lý Nguyên Cát thúc ngựa phi thẳng lên tường thành, kỵ binh tinh nhuệ bám theo phía sau. Binh lính phía trên cố thủ kiếm chém loạn xạ nhưng Lý Nguyên Cát như ác thần, thanh đao vung lên, đầu người lăn lóc, máu tươi bắn thành vòi, huyết vũ rơi lộp độp. Chỉ trong chớp mắt, hắn cùng với hai mươi thi ma tinh nhuệ chiếm được một đoạn tường thành.
“Lý Thế Dân! Mau ra đây chịu chết!” Lý Nguyên Cát gào lên, thanh đao sáng loáng chỉ thẳng vào Lý Thế Dân. Hắn thúc ngựa lao tới, binh lính cản đường bị chém đôi, nội tạng văng khắp nơi. Tường thành rung chuyển, tiếng la hét của binh lính hòa lẫn với tiếng gào của thi ma như khúc nhạc tử thần.
Lý Thế Dân đứng yên, híp mắt quan sát, không chút dao động. Khi Lý Nguyên Cát chỉ còn cách vài bước, con ngựa chồm dậy, hắn dùng hết sức cùng với oán hận vô tận chém xuống, mắt thấy sắp chém Lý Thế Dân làm đôi. Keng! Tiếng kim loại va chạm chát chúa, hỏa hoa văng tung tóe.
Một bóng người chắn trước mặt Lý Thế Dân, sừng sững như thái sơn. “Ầm!” cây đại đao cán dài đập xuống đất, chấn động khiến đá vụn nhảy múa. Hắn là Uất Trì Cung, đại tướng quân uy phong lẫm liệt, khí thế như núi, cương khí tỏa ra làm cho thi ma cũng phải e dè.
Lý Nguyên Cát bị chấn lực đẩy lùi, con ngựa hí lên, lùi lại vài bước, suýt ngã. Hắn hừ lạnh, đôi mắt lóe lên tia kiêng kị. Khi còn sống đánh không lại nhưng giờ đây, với sức mạnh tà ác thì còn sợ gì, đây ngược lại là cơ hội tốt trả thù. Giết Uất Trì Cung, đả kích tinh thần Lý Thế Dân, khiến hắn phải thật đau khổ trước khi chết.
“Ngươi già rồi, Uất Trì Cung! Hôm nay bổn vương sẽ lấy đầu ngươi!” Lý Nguyên Cát gào lên, ra lệnh cho đám thi tướng và thi ma xông tới. Hàng chục thi ma gầm rú, lao vào Uất Trì Cung như lũ sói đói, móng vuốt sắc nhọn chực chờ xé nát ông.
Uất Trì Cung không nói lời nào, đại đao múa như vũ bão. Mỗi nhát chém là một thi ma bị cắt đôi, đầu lìa khỏi cổ, thân thể đổ sụp. Máu đen bắn lên áo giáp nhưng ánh mắt ông vẫn sắc lạnh, không chút dao động. Dù thi ma không biết đau, không thể chết nhưng bị chém nát, chúng cũng thành đống bầy nhầy vô dụng.
Lý Nguyên Cát nghiến răng, lòng nóng như lửa đốt. Hắn biết nếu không hạ Uất Trì Cung, cả đội quân thi ma sẽ bị chặn đứng. Hắn lùi lại, đôi mắt đỏ rực quan sát, chờ thời cơ. Cuối cùng, khi Uất Trì Cung vừa chém gục một thi tướng, lộ ra một sơ hở nhỏ, Lý Nguyên Cát lập tức thúc ngựa lao tới, thanh đao nhắm thẳng vào cổ Uất Trì Cung, ánh đao lạnh lẽo lóe lên, nhanh như chớp.
“Xoẹt!” Đôi song giản bất ngờ chắn ngang, chặn đứng nhát đao. Tần Thúc Bảo xuất hiện, ánh mắt lấp lánh ý cười, nhưng giọng nói đầy sát khí: “Uất Trì lão, ngươi già rồi. Đừng cố quá kẻo quá cố!”
Uất Trì Cung hừ một tiếng, đại đao chém bay một thi ma khác: “Ngươi thì biết cái gì, tiểu tử! Ta cố ý dụ hắn ra! Ngươi là hỏng đại kế của ta.”
“Phải không?” Tần Thúc Bảo cười cười.
Hai lão tướng vừa đánh vừa mắng nhau, giọng điệu hào sảng, không coi đám thi ma này ra gì. Binh lính xung quanh dù sợ hãi, như được tiếp thêm sĩ khí, đồng loạt hô vang, vung vũ khí phản công quyết liệt. Nhưng áp lực ngày càng lớn, thi ma tràn lên như sóng dữ, từng đoạn tường thành bắt đầu lung lay. Xác chết hai bên rơi xuống như sung rụng.
Lý Nguyên Cát đánh lâu không được, tâm tình nóng nảy: “Các ngươi muốn chết, ta sẽ cho toại nguyện!” Hắn vung đao, dẫn đầu đám thi tướng còn lại lao vào Tần Thúc Bảo và Uất Trì Cung. Mỗi nhát chém của hắn đều mang theo tử khí, chỉ cần sượt qua sẽ khiến da thịt thối rữa, nhiễm độc mà chết.
Lý Thế Dân siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt sắc bén như diều hâu. Hắn biết, nếu không cầm cự được đêm nay, không chỉ tường thành, mà cả giang sơn sẽ rơi vào tay lũ thi ma. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, máu đỏ và máu đen hòa lẫn, tiếng vũ khí va chạm vang vọng không ngừng. Tường thành rung chuyển.
Trận chiến kéo dài suốt đêm cho tới khi phương đông hừng cháy, những tia nắng đầu tiên chiếu xuống đại địa, dương thăng âm giáng. Lý Kiến Thành nhíu mày, cảm giác cơ thể suy yếu, tất cả thi ma tỏ ra uể oải, động tác chậm chạp.
Lý Kiến Thành cho thổi kèn thu quân, quân đoàn thi ma khổng lồ ầm ầm dịch chuyển, rút lui vào trong bóng tối. Lý Nguyên Cát đang hăng chiến không muốn dừng lại, mắt thấy chỉ cần một chút nữa thôi là giết được Lý Thế Dân. Hai tên thi tướng kéo hắn lại.
“Tề vương, Thái Tử có lệnh thu quân, chúng ta nhanh đi.”
“Không được! Bổn vương sắp chém được hắn rồi.” Lý Nguyên Cát không cam lòng, gồng lên chém tới.
“Đi nhanh, nếu không chúng ta sẽ bị cô lập giữa địch quân.”
Lý Nguyên Cát khựng lại, vẫn chưa đến mức mất hết lý trí. Hắn nhìn xuống tường thành, chỗ đại ca đang đứng, trong lòng hiện lên bất mãn. Nếu đại ca chịu dốc hết sức vậy thì đã chiếm được trường thành, băm vằm đối phương thành trăm ngàn mảnh.
“Lui!” Lý Nguyên Cát bất lực, buộc phải lui quân.
Trong lúc rút quân, thi ma kéo theo xác đồng đội cùng xác lính đối phương. Bọn chúng chui xuống đất vẫn giữ thế bao vây, cách thành chỉ trăm thước.
Khi tiếng gà gáy vang, nắng chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi, máu me của binh lính, thi ma đã hoàn toàn trở lại trong bóng tối.
“Hô hô hô…” Tất cả hò reo vui mừng.
Lý Thế Dân sắc mặt vẫn trầm trọng, hắn lập tức ban lệnh thiết quân toàn thành, triệu tập văn võ bá quan bàn chuyện.
“Chuyện này là thế nào, ai có thể nói rõ cho trẫm biết?”
Bá quan ngơ ngác, trị quốc đánh nhau bọn họ còn hiểu chứ chuyện yêu ma quỷ quái thì tối thui.
“Bệ hạ, chuyện này có thể đi hỏi Viên Thiên Cang.” Ngụy Trưng nói.
“Cho truyền Viên Thiên Cang.” Lý Thế Dân lệnh.
Nhưng không chờ công công truyền chỉ, Viên Thiên Cang biết trước nên đã lật đật chạy tới, ngoài triều đã quỳ hô lớn: “Thần có tội, xin bệ hạ trừng phạt.”
Lý Thế Dân cho hắn vào, hỏi: “Khanh có tội gì?”
Viên Thiên Cang quỳ sấp mặt nói: “Thần trông coi thiên tượng, nhưng lại để yêu ma xuất hiện không báo trước, đây chính là tội.”
“Được rồi, đứng lên rồi nói, chuyện này rốt cuộc là sao?” Lý Thế Dân lệnh, hắn không phải hôn quân hở tí là chém chém giết giết.
Viên Thiên Cang: “Bẩm bệ hạ, thần đã bói một quẻ, chuyện này là do người làm. Loạn nghịch âm dương, chống lại Thiên Đạo, hồi sinh người chết.”
“Ai?”
“Thần xấu hổ, không tính ra được nhưng đối phương chắc chắn là đạo sĩ rất lợi hại, giỏi phong thủy, giỏi âm dương đạo, giỏi thi thuật.” Viên Thiên Cang cúi đầu chắp tay nói.
Nhắc đến đạo sĩ, Lý Thế Dân chỉ nghĩ đến một người là Lý Thuần Phong nhưng không có lý nào Thuần Phong lại làm như vậy. Triều đình xầm xì, nhiều người cũng đã đổ tội cho Lý Thuần Phong. Đúng lúc này có Trưởng Tôn Vô Kị đứng ra thưa:
“Bệ hạ, ngài còn nhớ dưới trướng Tức Ẩn vương có một vị đạo sĩ.”
“Ồ, có sao?” Lý Thế Dân ngạc nhiên, thật sự không có ấn tượng.
Trưởng Tôn Vô Kị gật đầu: “Kẻ này thân thế, hành tung cực kỳ thần bí, có vài lần bày mưu nhưng bị Tức Ẩn vương gạt đi nên vô danh vô thế. Trong cuộc loạn biến năm đó, thần không thấy tung tích hắn.”
“Hắn tên gì? Lợi hại sao?”
“Bẩm bệ hạ, hắn gọi Tả Thiên Cơ. Bệ hạ còn nhớ chiến dịch Phu châu, Tức Ẩn vương chém giết bắt sống hàng trăm ngàn người Hung Nô.”
Lý Thế Dân gật đầu.
“Tức Ẩn vương giả vờ cho phóng thích số tù nhân Hung Nô bị bắt, khiến một lượng lớn người Hung Nô đến xin hàng, sau đó thấy bọn họ quá đông, lo sợ sẽ có biến nên đã giết chết hết. Án thảm này do thần điều tra theo lệnh Cao Tổ. Kết quả điều tra kẻ xúi dục Tức Ẩn vương không ai khác chính là Tả Thiên Cơ.”
Lý Thế Dân trầm ngâm, chuyện xưa như ùa vào đầu. Năm đó khó hiểu tại sao đại ca lại ra tay tàn nhẫn như vậy. Phụ hoàng cũng không vui nhưng do chém đều là ngoại tộc nên chuyện này không gây ra sóng gió gì.
Viên Thiên Cang thầm nghĩ: Tả Thiên Cơ! Trên đời có đạo sĩ giỏi như vậy sao ta không biết?
Nếu là Tả Thiên Cơ vậy việc Lý Kiến Thành và Lý Nguyên Cát sống lại đã được giải thích. Nguyên nhân đã biết, tiếp theo là giải quyết.
“Vậy phải làm thế nào?” Lý Thế Dân hỏi.
Mọi người lại đưa mắt hướng về Viên Thiên Cang, chuyện đạo sĩ không phải nên do đạo sĩ giải quyết sao.