Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
noi-xong-cau-dao-tu-tien-nguoi-khoa-lai-mot-dam-nu-ma-dau.jpg

Nói Xong Cẩu Đạo Tu Tiên, Ngươi Khóa Lại Một Đám Nữ Ma Đầu

Tháng 2 3, 2026
Chương 238: Ước định! Thuận tay thanh trưởng lão! (1) Chương 237: Muốn dưỡng dược vương! Thiên Công Phủ thỉnh cầu! (2)
truong-sinh-tu-nuoi-duong-do-de-bat-dau.jpg

Trường Sinh Từ Nuôi Dưỡng Đồ Đệ Bắt Đầu

Tháng 2 9, 2026
Chương 342: : Thanh Quân bài Tiểu Long làm (5,600/ 10,000) (1) Chương 341: : Thanh Quân, cứu cực tiến hóa! (2)
bach-nhan-lang-toan-trung-sinh-ta-khong-thu-nguoi-khoc-cai-gi.jpg

Bạch Nhãn Lang Toàn Trùng Sinh, Ta Không Thu Ngươi Khóc Cái Gì

Tháng 12 27, 2025
Chương 305 Hôm nay nghỉ tĩnh dưỡng. Chương 304: Phượng Thiên Tường ý đồ dạy bảo
cai-nay-tien-khong-co-kha-nang-tu.jpg

Cái Này Tiên, Không Có Khả Năng Tu

Tháng 2 9, 2026
Chương 245: quỷ dị dị vực (2) Chương 245: quỷ dị dị vực (1)
dau-la-long-vuong-chi-tu-nhien-than-vuong

Đấu La: Long Vương Chi Tự Nhiên Thần Vương

Tháng 10 9, 2025
Chương 457: Kết cục! Tự Nhiên Thần Vương! Chương 456: Thần tinh!
bi-duoi-ra-vuong-phu-ve-sau-ta-tro-thanh-manh-nhat-cam-y-ve.jpg

Bị Đuổi Ra Vương Phủ Về Sau, Ta Trở Thành Mạnh Nhất Cẩm Y Vệ

Tháng 2 6, 2026
Chương 872: Lại có hợp tác? Chương 871: Đến từ Thánh Nhân hợp tác
toaru-majutsu-no-index-copy-nang-luc-gia.jpg

Toaru Majutsu No Index Copy Năng Lực Giả

Tháng 2 2, 2025
Chương 1628. Xong xuôi Chương 1627.
vua-hai-tac-chi-bao-ruong-he-thong.jpg

Vua Hải Tặc Chi Bảo Rương Hệ Thống

Tháng 2 4, 2025
Chương 19. 46: Đoàn viên Chương 19. 45: Triệu Công Minh cùng Nhiên Đăng
  1. Bói Toán Lấy Mạng Đổi Mệnh Dối Trời Gạt Đất
  2. Chương 61: Hoán hồn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 61: Hoán hồn

Một tháng đã qua kể từ khi triều đình thông báo chấm dứt dịch bệnh, mọi chuyện trở lại bình thường như chưa từng có đau thương.

Dưới ánh trăng bàng bạc, Thanh Nhạc Lâu – đệ nhất thanh lâu của Trường An – rực rỡ như một cung điện trong mộng. Những lồng đèn đỏ treo cao, ánh sáng lung linh hắt lên bức rèm lụa thêu hoa, hòa quyện với tiếng đàn sáo văng vẳng từ các gian phòng. Hương hoa quế thoảng trong không khí, xen lẫn mùi rượu thơm nồng và phấn son nhẹ nhàng. Thanh Nhạc Lâu không chỉ nổi tiếng vì vẻ xa hoa, mà còn vì những cô nương giỏi đàn ca thổi sáo.

Trong gian phòng sang trọng nhất lầu ba, Kính Hà ngồi tựa trên ghế bọc lụa, ánh mắt mơ màng hướng về sân khấu nhỏ giữa phòng. Linh Lan vận áo lụa hồng phấn mỏng manh, đang múa uyển chuyển. Đôi tay nàng vung khăn lụa, từng động tác mềm mại đầy sức hút, như thể kéo cả hồn phách của Kính Hà theo từng vòng xoay.

Hắn hoàn toàn chìm đắm trong men say của chốn phấn hoa. Chỉ một tháng trước, Kính Hà còn ngượng ngùng, e dè trước những ánh mắt đưa tình của các cô nương. Nhưng giờ, mỗi tối hắn đều rủ Chư Vấn đến Thanh Nhạc Lâu, chỉ để được ngắm Linh Lan múa, nghe nàng nói cười.

Chư Vấn vẫn với bộ dạng phú ông bụng bự, áo gấm đỏ thắm, ngồi một góc, tay nâng chén rượu ngọc, ánh mắt sắc sảo quan sát Kính Hà. Lão nhấp một ngụm rượu, cười khẩy, giọng trầm trầm: “Tiểu tử, xem ra ngươi thực sự mê mẩn Linh Lan cô nương rồi. Một tuần nay, đêm nào cũng đến đây, tốn không biết bao nhiêu bạc chỉ để xem nàng múa. Nói thật đi, có phải đã động lòng rồi không?”

Kính Hà giật mình, quạt giấy trên tay khựng lại, sau đó hề hề nói: “Chư lão… Linh Lan cô nương quả thực… không giống người thường. Nàng như tiên nữ giáng trần. Ta… ta thực sự rất mến nàng.” Trong ánh mắt lấp lánh tia si mê.

Chư Vấn khóe môi nhếch lên thành một nụ cười bí ẩn. Lão nghiêng người, giọng hạ thấp thì thầm: “Vậy à? Muốn thân mật hơn với nàng không?” Lão nháy mắt đầy ẩn ý.

Kính Hà thoáng sững sờ, đôi mắt mở to, tim đập thình thịch. Ý của Chư Vấn, hắn hiểu. Ở Thanh Nhạc Lâu, những cô nương cầm biển như Linh Lan thường chỉ bán nghệ không bán thân. Muốn qua đêm với một hoa đán như nàng, số tiền bỏ ra không nhỏ, có khi là cả một gia tài. Nhưng nghĩ đến Linh Lan đôi mắt trong veo, nụ cười như hoa, chiếc eo nhỏ uốn éo như rắn làm hắn hồn bay phách lạc.

Kính Hà không kìm được lòng, khẽ gật đầu, giọng run run: “Được… được sao?”

Chư Vấn cười lớn. “Hắc hắc, chuyện nhỏ với ta mà thôi!” Lão vỗ ngực, ra vẻ hào phóng nhưng ánh mắt lại lóe lên một tia gian ác.

Kính Hà mừng rỡ, đứng bật dậy, ôm quyền cúi đầu: “Chư lão, đại ân này, Kính Hà nguyện khắc ghi! Sau này, ta sẽ trả ơn lão gấp mười, gấp trăm lần!” Hắn cười tươi, ánh mắt sáng rực, tưởng tượng đến khoảnh khắc được gần gũi Linh Lan, lòng ngập tràn hứng khởi.

Chư Vấn phẩy tay, ra hiệu cho các cô nương khác trong phòng lui ra. Chỉ còn Linh Lan, đứng lặng bên sân khấu, ánh mắt nàng khẽ liếc về phía Kính Hà, nụ cười dịu dàng như gió xuân. Nàng cúi chào, giọng trong trẻo: “Công tử, tiểu nữ xin hầu hạ ngài.”

Kính Hà nhìn nàng, tim đập thình thịch nhưng trước khi kịp nói gì, Chư Vấn bất ngờ đứng dậy, động tác nhanh như chớp, rút từ trong tay áo hai lá Định Thân Phù, dán lên trán Kính Hà và Linh Lan. Một luồng khí lạnh tỏa ra từ lá bùa, khiến cả hai bất động như tượng gỗ đứng sững giữa phòng. Đôi mắt Kính Hà mở to, kinh hãi, cố gắng động nhưng cơ thể không thể nhúc nhích, nhìn Chư Vấn như muốn hỏi: Đây là ý gì??? Linh Lan cũng vậy, nụ cười trên môi nàng đông cứng, ngơ ngác.

Chư Vấn không để ý đến ánh mắt của hai người, vung tay hất đổ tất cả thức ăn, rượu thịt trên bàn, bày ra lư hương bằng đồng, cắm ba cây nhang thơm, một xấp bùa chú, hai con rối rơm. Lão châm nhang, khói trắng bay lượn, miệng lẩm nhẩm niệm chú, âm thanh như từ cõi u minh vọng lại. Một luồng ánh sáng xanh kỳ lạ lóe lên bao trùm cả căn phòng.

Chư Vấn dùng hai ngón tay làm bút, chấm vào mực chu sa, sau đó vẽ chú lên hai con rối rơm, vẽ xong thì đột nhiên quát lớn: “Đi!”

Kính Hà bỗng cảm thấy nhẹ bẫng, hồn bị rút ra khỏi cơ thể, rồi đột ngột bị kéo vào một không gian xa lạ. Khi mở mắt, mọi thứ đã thay đổi. Hắn nhìn xuống, kinh hoàng nhận ra mình đang mặc áo lụa hồng phấn, đôi tay thon nhỏ, mái tóc dài buông xõa. Hắn sờ lên mặt, cảm giác mềm mại, mùi hương hoa quế thoảng ra từ chính cơ thể mình. Kính Hà hét lên, giọng trong trẻo của Linh Lan vang vọng: “Chư Vấn! Ngươi… ngươi làm gì ta? Mau trả ta về cơ thể!”

Chư Vấn cười hắc hắc, ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy thích thú. “Ngươi không phải muốn thân mật với Linh Lan sao? Hắc, lão phu giúp ngươi thành Linh Lan, còn gì thân mật hơn nữa? Giờ ngươi là nàng, cảm giác thế nào, hử?”

Kính Hà trong cơ thể Linh Lan cực độ hoảng loạn nhưng không thể động. Lão bóp miệng “nàng” nhét một viên thuốc màu trắng sữa vào miệng. Kính Hà chỉ biết ư ư, viên thuốc trôi xuống cổ họng. Trong bụng, cảm giác ngọ nguậy kinh hãi lan tỏa, như có thứ gì đó đục lỗ trong bụng rồi len lỏi đến tận não. Chư Vấn tháo xuống Định Thân Phù.

Kính Hà ọe ọe, đưa tay vào móc họng nhưng vô ích, chỉ có thể run rẩy quỳ xuống, giọng lạc đi: “Chư lão… xin ngươi… tha cho ta! Đây là thứ gì? Mau lấy nó ra!”

Chư Vấn khoanh tay, đứng nhìn Kính Hà với nụ cười nhạt. “Đó là cổ trùng, tiểu tử. Nó sẽ điều khiển cơ thể này, khiến ngươi ngoan ngoãn làm một Linh Lan thực thụ. Ngươi hãy tận hưởng cảm giác sung sướng phục vụ nam nhân đi!”

“Tha tha… mạng.” Kính Hà cầu xin.

Kính Hà quỳ trên sàn, đôi mắt long lanh đẫm lệ. Còn linh hồn Linh Lan thì đứng bất động bên cạnh, ánh mắt trống rỗng.

Bỗng nhiên, nhiệt độ trong phòng giảm xuống, một luồng gió lạnh buốt thổi qua, làm rèm lụa đỏ khẽ lay động, lồng đèn chập chờn như sắp tắt. Từ trong bóng tối, hai bóng hình hiện ra. Một người mặc áo trắng, mặt tái nhợt, lưỡi thè dài đỏ lòm, trên mũ cao viết “Nhất Kiến Phát Tài”. Người còn lại mặc áo đen, mặt mũi hung tợn, mũ ghi “Thiên Hạ Thái Bình”. Hắc Bạch Vô Thường xuất hiện, xích sắt trên tay leng keng, tỏa ra khí lạnh tạo thành làn sương trắng dưới chân.

Hắc Vô Thường giọng nói như vọng từ đáy vực: “Linh Lan theo bọn ta xuống Địa Phủ!” Hắn giơ xích sắt, chuẩn bị trói hồn. Nhưng Bạch Vô Thường giơ tay ngăn lại, lưỡi dài thu vào, giọng nghi hoặc: “Khoan đã. Linh hồn này… có gì đó không đúng. Ta cảm nhận được thọ nguyên của nàng vẫn còn, chưa đến lúc chết!”

Hắc Vô Thường nghiêng đầu, cũng nhận ra sự bất thường. Đúng lúc này, một bàn tay vỗ mạnh lên vai Hắc Bạch Vô Thường khiến bọn hắn giật bắn mình, xích sắt suýt rơi xuống sàn. “Ối, má ơi! Ma!”

“Ha ha… các ngươi là quỷ mà còn sợ ma sao?”

Bọn họ quay phắt lại thấy Chư Vấn đứng đó, nụ cười khà khà đầy giảo hoạt. Hai quỷ sai vội cúi đầu, hô: “Tiên trưởng! Bọn tiểu quỷ xin chào!”

Bạch Vô Thường giọng nói mềm mỏng: “Tiên trưởng, Linh Lan cô nương này rõ ràng còn thọ nguyên. Không biết rốt cuộc là chuyện gì?” Chư Vấn ở đây nên hắn đoán chắc chắn sự việc do lão làm.

Chư Vấn khoanh tay, bộ áo gấm đỏ thắm lấp lánh dưới ánh đèn. Lão cười nhạt, giọng điệu thản nhiên: “Còn thọ nguyên? Hắc hắc, các ngươi lầm rồi. Linh Lan cô nương đã chết, sổ Sinh Tử ghi rõ. Không tin, chúng ta cùng xuống Địa Phủ, hỏi Diêm Vương cho rõ ràng!”

Hắc Vô Thường nhíu mày, ánh mắt nghi ngờ lướt qua cơ thể và linh hồn Linh Lan. “Nếu tiên trưởng đã nói vậy, chúng ta đi tra sổ!” Hắn ném xích sắt quấn lấy linh hồn Linh Lan kéo đi. Bạch Vô Thường nhẹ nhàng vung quạt giấy, mở ra cánh cổng hắc ám dẫn xuống Địa Phủ.

Kính Hà hoảng loạn hét lên: “Chư Vấn! Ngươi không thể bỏ ta lại.”

Chư Vấn chỉ liếc nó rồi nở nụ cười lạnh lẽo. “Làm tốt Linh Lan cô nương của ngươi đi.”

…

Cảnh vật thay đổi, không gian tối tăm của Địa Phủ hiện ra. Cây cầu Nại Hà đỏ rực, dòng sông Vong Xuyên cuộn chảy, hàng dài linh hồn mờ ảo lặng lẽ xếp hàng chờ phán xét. Khí lạnh thấu xương, tiếng khóc than văng vẳng từ xa.

Diêm Vương ngồi trên ngai cao, vận áo đen thêu rồng, khuôn mặt uy nghiêm, giọng trầm như sấm: “Hắc Bạch Vô Thường, hai ngươi không biết quy củ gì cả, sao lại dẫn linh hồn chen ngang, không thấy ta đang…” lời nói nửa chừng nuốt trở lại, vội vàng hấp tấp cầm tà áo chạy xuống, đối với Chư Vấn cung kính nói: “Tiên trưởng đến chơi sao không báo trước, để tiểu quỷ chuẩn bị yến tiệc chào đón.”

Chư Vấn cười: “Có chút chuyện nhờ Diêm Vương.”

“Chuyện gì mà phải đích thân tiên trưởng đến đây?” Diêm Vương trợn mắt làm vẻ ngạc nhiên, sau đó đưa mắt nhìn hai tên trắng đen.

Hắc Vô Thường cúi đầu bẩm báo: “Bẩm Diêm Vương, linh hồn Linh Lan cô nương có điều bất thường. Theo tiểu quỷ thấy, nàng còn thọ nguyên, nhưng tiên trưởng nói nàng đã chết!”

Diêm Vương nhíu mày, ngoắc ngón tay ra hiệu cho Phán Quan, ông ta ôm cuốn sổ Sinh Tử dày cộp bước tới. Phán Quan lật từng trang, ngón tay khô khốc lướt qua từng dòng chữ. Cuối cùng, lão dừng lại, giọng nói khàn khàn: “Linh Lan, sinh năm Canh Thìn, tại Trường An. Theo sổ, nàng chết năm 32 tuổi, hiện tại mới 22 tuổi, còn mười năm thọ nguyên.”

Bạch Vô Thường gật đầu, lưỡi thè ra, giọng đắc ý: “Đúng như bọn ta nói! Linh hồn này chưa thể bắt!” Chúng quỷ quay nhìn Chư Vấn: Tiên trưởng nói đối phương đã chết là ý gì.

Chư Vấn bước tới, đưa ngón tay nhẹ nhàng xóa đi một nét trên trang sổ, chữ “32” lập tức biến thành “22”. Chư Vấn cười khà khà, giọng điệu tỉnh bơ: “Như vậy không phải được rồi sao? Linh Lan cô nương đã hết thọ nguyên!”

Diêm Vương giọng sợ hãi pha lẫn bất lực. “Tiên trưởng, ngài… ngài làm thế này… thế này… Bọn tiểu quỷ làm sao bàn giao với Thiên Đình được.”

Chư Vấn cười nhạt không hề dao động. “Ta thấy đây chỉ là chuyện nhỏ. Ta tin với năng lực của Diêm Vương, ngài tự lo liệu được. Không phải ngài vẫn hay làm đó sao!”

Diêm Vương trầm tư. Chư Vấn mặt lạnh xuống, liếc mắt nhìn, ánh mắt sắc bén. “Hửm, không làm được sao?”

Diêm Vương lập tức lật mặt, cười tươi như hoa: “Được được… chuyện nhỏ này cứ bao trên đầu tiểu quỷ.” Hắn sau đó cầm tay Chư Vấn, thân mật như tri kỷ, kéo lên ghế ngồi. Phán Quan lập tức đấm lưng.

Chư Vấn cười lớn: “Hắc hắc, Diêm Vương quả là người hiểu lý lẽ!”

Diêm Vương quay sang Hắc Bạch Vô Thường, phất tay đuổi: “Dắt đi, dắt đi…”

Hắc Bạch Vô Thường gật đầu, xích sắt quấn quanh, kéo linh hồn Linh Lan vào bóng tối.

Chư Vấn: “Bây giờ nói chính sự. Bọn hắn thế nào?”

Diêm Vương: “Ý tiên trưởng là bọn… Lý Kiến Thành?”

Chư Vấn gật đầu: “Nuôi chó lâu như vậy, đến lúc thả ra cắn người rồi.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trong-rau-kho-lau-di-vuc-khai-hoang
Trồng Rau Khô Lâu Dị Vực Khai Hoang
Tháng 1 31, 2026
vo-hiep-the-gioi-dai-minh-tinh.jpg
Võ Hiệp Thế Giới Đại Minh Tinh
Tháng 2 4, 2025
Cái Này Thật Không Phải Máy Móc Phi Thăng
Cái Này Thật Không Phải Máy Móc Phi Thăng
Tháng mười một 8, 2025
dragon-ball-frieza-van-cau-nguoi-lam-cai-nguoi-di.jpg
Dragon Ball, Frieza, Van Cầu Ngươi Làm Cái Người Đi!
Tháng 5 8, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP