Chương 60: Cẩm Y Lệ Tú
Lý Thuần Phong đứng dậy, lê bước rời đi. Trong bóng tối những đôi mắt đỏ nhấp nháy, bọn chúng dường như đang phân vân có nên tấn công không. Lý Thuần Phong cười nhạt, dáng đi chuẩn chỉnh, thong dong, từng bước đều nhịp, hơi thở ổn định. Bầy nhện cuối cùng vẫn để cho hắn rời đi.
Vừa ra khỏi hang, Lý Thuần Phong leo lên lưng ngựa, nói: “Đi nhanh!” lúc này nhịp tim tăng gấp bội, trán toát mồ hôi. Bọn nhện kia mà đuổi theo là hết còn đường sống. Ý thức dần trở nên mơ hồ, mí mắt nặng trĩu từ từ khép lại.
Khi mở mắt lần nữa Lý Thuần Phong thấy mình trong lều, cơ thể được băng bó chằng chịt, vẫn là cụ già lần trước chăm sóc mình. Hỏi ra mới biết mình đã mê man suốt ba ngày. Bây giờ thì vết thương trên người đã tạm ổn định. Lý Thuần Phong cảm tạ rồi lập tức trở về.
…
Giữa ban ngày, trên bầu trời Trường An, một ánh sao băng hồng nhạt lướt ngang từ tây sang đông, rất nhanh biến mất, không gây chú ý cho phần lớn mọi người.
Viên Thiên Cang là người trông coi tế tự, đang đứng trên trích tinh lâu nhìn trời, thấy sao băng lập tức bấm đốt tính toán, sắc mặt trầm xuống, càng lúc càng tệ. Hắn liền lập đàn, tìm hiểu thiên cơ.
Cuối cùng sắc mặt càng tệ hơn. Hung Tinh chạy từ tây sang đông, mối nguy không hề được giải, ngược lại thiên cơ bị nhiễu loạn, chỉ sợ nguy cơ tăng nhiều biến số, sẽ càng nguy hiểm.
“Tên họ Lý kia, ngươi đã làm ra cái gì thế này?” Viên Thiên Cang bực dọc cũng chỉ có thể mắng Lý Thuần Phong.
Tại Thanh Hiên Đạo Quán, Chư Vấn đang ngồi phơi nắng, nhìn thấy ánh sao thì mỉm cười. Tất cả đều không thoát khỏi bàn tay của lão.
Mấy trăm năm trước hạ cờ Lâu Lan, Sa Thần cái gì chứ, chỉ là cái tiểu thần tranh đấu thất bại hồn tiêu phách tán, chờ đợi Lâu Lan bị sa mạc nhấn chìm chi bằng trở thành quân cờ của ta.
Hiến tế tất cả người dân Lâu Lan tạo thành Huyết Tà, mượn long khí của Lý Kiến Thành đúc đạo cơ và tạo mối dây nhân quả với nhà Đường. Huyết Tà có thể xem như con của Lý Kiến Thành mà triều Đường hiện nay do Lý Thế Dân giết huynh mà thành nên trong sâu thẳm nhân quả, Huyết Tà và triều Đường là kẻ thù không đội trời chung. Cuối cùng dùng Lý Thuần Phong ép Huyết Tà xuất thế sớm khi cơ thể chưa hoàn thành, để tránh cho sau này nuôi chó không khống chế được bị nó cắn.
Phiến ngọc là của lão để lại, chỉ khi Lý Thuần Phong hiểu rõ toàn bộ nhân quả, mức độ nguy hiểm của Huyết Tà thì hắn mới chịu toàn lực ra tay, không tiếc hy sinh tuổi thọ.
Kế hoạch này của Chư Vấn rất… mâu thuẫn, cân bằng mong manh: Muốn Huyết Tà sinh ra nhưng không được quá mạnh. Muốn hại Lý Thuần Phong nhưng không được chết. Muốn nhà Đường tổn hại căn cơ nhưng không được diệt.
Bởi vì Huyết Tà quá mạnh sẽ lật đổ nhà Đường, bản tính của nó sẽ thành bạo chúa. Nói gì thì nói nhà Đường lúc này cai trị Giao Châu “đỡ ác” hơn các thời bạo chúa.
…
Quả nhiên trăm năm sau, Huyết Tà xuất thế gây ra loạn thiên hạ, đánh cho vua tôi nhà Đường chạy té khói, chiếm lấy kinh đô lập quốc nhưng chỉ có thể thành vương không thể thành đế. Lịch sử gọi là loạn An Lộc Sơn.
Nguyên nhân thứ nhất là do đạo cơ chưa hoàn thành. Lý Kiến Thành lúc đó chỉ là giả long, chưa phải chân long, lại thêm việc bị cắt đứt giữa chừng nên khí số của An Lộc Sơn vượng nhưng phù phiếm. Thứ hai là do triều Đường khí số vẫn còn mạnh, chưa thể chết được.
…
Lý Thuần Phong trở về, lúc này dịch bệnh đã kết thúc, kinh đô mở cửa trở lại, mọi người nô nức ra ngoài, giải tỏa cảm giác bị áp bức. Đường phố, hàng quán, kinh doanh, giải trí dường như nhộn nhịp hơn bình thường.
Lý Thuần Phong và Viên Thiên Cang trao đổi, cảm thấy thiên cơ đang nhiễu loạn, biến hóa rất nhanh. Bọn họ không thể dựa vào tính toán trước đây để hành sự. Lý Thuần Phong hạ quyết tâm sửa chữa Hỗn Thiên Nghi, lại cùng Viên Thiên Cang cùng nhau thôi diễn Thôi Bối Đồ dâng lên Lý Thế Dân.
Lý Thế Dân có được thứ mình muốn thì vô cùng vui mừng, trọng thưởng cho hai công thần. Nhưng Lý Thuần Phong chỉ muốn hồi hương bởi vì thọ nguyên chỉ còn lại mấy năm. Tóc hắn đã bạc trắng, da nhăn nheo nổi đồi mồi, tay chân thường run rẩy mất khống chế, ăn uống không ngon, nhai cơm cũng thấy đau răng.
Lý Thế Dân thấy hắn như thế không nỡ giữ, ban cho hắn phủ đệ ngoài thành, sơn thanh thủy tú để nghỉ ngơi. Rõ ràng vị hoàng đế này muốn giữ Lý Thuần Phong trong tầm mắt. Lý Thuần Phong hiểu ý, chỉ đành bái lạy hoàng ân.
…
Đêm nay trăng đẹp, là thời điểm tốt đi lầu xanh, Chư Vấn đúc cho Kính Hà một nhân hình để tiện sử dụng. Lão vào thành không sợ bị Viên Thiên Cang hay Lý Thuần Phong nhận ra, Thiên Đạo lão còn dấu được huống chi dăm ba cái Viên Thiên Cang.
Dưới ánh trăng dịu nhẹ, kinh thành Trường An nhộn nhịp như một bức tranh sống động. Những con phố lát đá xanh bóng loáng, hàng quán hai bên đường tấp nập người qua kẻ lại, tiếng rao hàng hòa lẫn với tiếng cười nói rôm rả.
Chư Vấn hóa trang thành một lão già mũm mĩm, vận áo gấm đỏ thắm, thắt lưng lấp lánh ngọc bích, trông chẳng khác gì một phú ông quyền thế, sải bước hiên ngang.
Theo sau là Kính Hà, một chàng trai trẻ tuổi, dáng vẻ thư sinh, áo lụa trắng tinh, khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo, đôi mắt long lanh toát lên vẻ ngây thơ xen lẫn chút ngại ngùng. Mái tóc đen buộc cao gọn gàng, chiếc quạt giấy trên tay khẽ phe phẩy, Kính Hà trông như một công tử con nhà nho nhã, chẳng hợp chút nào với cái không khí náo nhiệt, hỗn tạp của chốn kinh thành.
Chư Vấn cười khà khà, giọng sang sảng: “Kính Hà, hôm nay trời đẹp thế này, không đi chơi thì uổng! Đi, theo lão phu đến Cẩm Y Lệ Tú, mở mang tầm mắt một phen!” Lão vỗ vai Kính Hà, bàn tay to bè khiến chàng thư sinh loạng choạng.
Kính Hà nhíu mày, khẽ lùi lại một bước, quạt giấy che nửa mặt, giọng nhỏ nhẹ: “Chư lão, nơi đó… không phải chốn dành cho ta. Ta vốn là…”
Hắn ngập ngừng, ánh mắt lấp lánh như muốn nhắc đến thân phận Long Vương ngày trước, cao quý, thanh tao, nào đã từng đặt chân đến những nơi như thế này.
Chư Vấn ngắt lời, nhe răng cười, để lộ hàm răng vàng khè: “Long Vương cái gì? Ngươi giờ là Kính Hà, con người bằng xương bằng thịt, phải biết hưởng thụ nhân gian chứ! Đi, đi, đừng có mà làm bộ!”
Lão chẳng thèm nghe, túm lấy tay áo Kính Hà, kéo đi như kéo một con mèo nhỏ.
…
Cẩm Y Lệ Tú nằm ở phố lớn sầm uất nhất của kinh thành, một tòa lầu năm tầng nguy nga, mái ngói cong vút, lồng đèn đỏ treo cao, hương thơm phấn son thoảng trong không khí. Tiếng đàn sáo văng vẳng từ bên trong, hòa lẫn tiếng cười khe khẽ của các cô nương. Cánh cửa sơn son thếp vàng vừa mở, một làn hơi ấm áp xen lẫn mùi hương hoa quế ùa ra, khiến Kính Hà khựng lại lúng túng, tay nắm chặt quạt, mắt nhìn xuống đất, rõ ràng không muốn bước tiếp.
Tú bà là một phụ nữ trung niên, dáng vẻ đẫy đà, mặc áo lụa tím thêu hoa, bước ra đón khách. Đôi mắt sắc sảo lướt qua Chư Vấn, rồi dừng lại ở Kính Hà, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ. “Ôi, hai vị đại quan nhân, hoan nghênh đến Cẩm Y Lệ Tú! Mời vào, mời vào!” Bà ta vung khăn lụa, giọng ngọt như rót mật.
Chư Vấn chẳng nói chẳng rằng, thò tay vào túi áo, ném ra một thỏi bạc lấp lánh. “Gọi Tứ Đại Hoa Đán ra đây phục vụ!” Lão hất hàm, giọng điệu chẳng khác gì ông hoàng ra lệnh.
Tú bà thoáng giật mình, nụ cười trên mặt cứng lại nhưng vẫn cố giữ vẻ niềm nở. “Đại quan nhân, Tứ Đại Hoa Đán của chúng tôi nổi danh khắp Trường An, nhưng hôm nay chỉ có Lan Hương còn rảnh. Ba muội muội kia… đã có khách đặt trước… mong đại nhân thông cảm.”
Chư Vấn nhướng mày, ánh mắt sắc lạnh. “Ta không biết!”
Lão gằn giọng, tay lại rút ra một thỏi vàng rực rỡ, ném lên trời, tú bà chớp chớp mắt đưa hai tay hứng. Thỏi vàng nặng trịch khiến bà ta suýt đánh rơi, mắt sáng lên như bắt được báu vật. “Được, được, để tiểu nữ sắp xếp ngay!” Tú bà vội vã gọi người, chân bước nhanh như sợ Chư Vấn đổi ý.
Chỉ một lát sau, Chư Vấn và Kính Hà được dẫn lên gian phòng sang trọng nhất ở tầng ba. Căn phòng rộng rãi, sàn gỗ đánh bóng, rèm lụa đỏ thắm buông hờ, hương trầm thoang thoảng khiến không khí thêm phần ấm cúng. Một chiếc bàn gỗ mun chạm khắc tinh xảo được bày đầy món ngon, từ thịt quay vàng óng, cá hấp lá sen, đến những đĩa bánh ngọt tinh tế. Rượu được rót đầy trong bình ngọc, mùi thơm nồng nàn lan tỏa.
Lan Hương bước vào đầu tiên, dáng người mảnh mai, áo lụa xanh biếc ôm sát, đôi mắt long lanh như nước hồ thu. Nàng khẽ cúi chào, giọng nói dịu dàng: “Lan Hương xin chào hai vị công tử.” Ngón tay thon dài lướt nhẹ trên cây đàn tỳ bà, một giai điệu du dương vang lên, như nước chảy róc rách, khiến Kính Hà bất giác ngẩn ngơ.
Chưa đầy một khắc sau, ba hoa đán còn lại cũng xuất hiện. Y Nhung vận áo đỏ rực, đôi môi đỏ mọng, ánh mắt sắc sảo. Thảo Lam áo lụa vàng nhạt, tóc vấn cao, nụ cười dịu dàng như gió xuân. Ngọc Điệp áo tím nhạt, dáng vẻ yểu điệu, đôi mắt lấp lánh như chứa cả đại dương trong đó.
Chư Vấn ngồi một góc, tay nâng chén rượu, ánh mắt lão sáng quắc nhìn Kính Hà. “Các nàng, phục vụ công tử đây cho tốt. Lão phu chỉ uống rượu, không ai được quấy rầy!”
Một cô kỹ nữ trẻ tuổi lân la đến, định rót rượu cho Chư Vấn, lập tức bị lão trừng mắt, giọng gầm gừ: “Tránh ra!” Cô nàng sợ hãi, vội vàng lùi lại, không dám tiến thêm bước nào.
Kính Hà ngồi giữa căn phòng, mặt đỏ bừng, tay nắm chặt quạt giấy đến mức khớp tay trắng bệch. “Chư lão, ta… ta không quen với mấy chuyện này…” lắp bắp, ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào bốn mỹ nhân đang vây quanh.
Chư Vấn cười lớn oang oang. “Kính Hà, ngươi căng thẳng thế này thì làm sao hưởng thụ được nhân gian? Cứ thả lỏng đi, lão phu dẫn ngươi đến đây không phải để làm gì xấu xa. Hôm nay cứ vui vẻ, mai sau ngươi sẽ cảm tạ ta. Tin ta đi, rất quan trọng đấy!”
Kính Hà nghe vậy, dù vẫn ngượng ngùng nhưng khẽ gật đầu. Để Y Nhung kéo mình ngồi xuống chiếc ghế bọc lụa êm ái, dịu dàng đặt đầu hắn tựa lên đùi mình. Lan Hương ngón tay lướt trên dây đàn, khúc nhạc như dòng suối mát lành, cuốn trôi đi phần nào sự bối rối của Kính Hà.
Thảo Lam ngồi bên ngâm thơ, từng câu từng chữ như gió nhẹ nhàng: “Trăng treo lơ lửng giữa trời cao, lòng người say đắm giấc chiêm bao…” Mỗi lời nàng thốt ra đều khiến Kính Hà cảm thấy tâm hồn như được gột rửa, trở về những ngày còn là Long Vương tiêu dao giữ thiên địa.
Y Nhung khẽ mỉm cười: “Công tử, uống rượu.”
Ngọc Điệp: “Công tử, để tiểu nữ họa vũ minh họa.”
Bốn mỹ nhân, mỗi người một vẻ, tài năng và sắc đẹp, khiến Kính Hà như lạc vào cõi mộng. Nó nằm đầu tựa đùi Y Nhung, tai nghe tiếng đàn Lan Hương, mắt ngắm vũ khúc của Ngọc Điệp, lòng chìm nổi theo những vần thơ của Thảo Lam. Chưa bao giờ, trong suốt hàng trăm năm làm Long Vương, cảm nhận được sự sống động, rực rỡ của nhân gian như thế này.
Chư Vấn ngồi một góc, nhấp từng ngụm rượu, ánh mắt lão lấp lánh một tia bí ẩn. Lão khẽ lẩm bẩm, như nói với chính mình: “Tiểu tử, cứ tận hưởng đi. Rồi ngươi sẽ hiểu, khà khà khà…”
Đáng tiếc lão chỉ có thể uống rượu, nguyên nhân rất đơn giản: Sợ vợ a!
Căn phòng ngập trong ánh đèn vàng ấm áp, tiếng cười, tiếng đàn, hương thơm dịu dàng. Những ngày tiếp theo hai người đều thường xuyên lui tới các kỹ viện nổi tiếng trong thành.