Chương 62: Lừa gạt Lý Kiến Thành
Gió lạnh rít lên từng hồi, tiếng gào thét của những linh hồn bị tra tấn trăm vạn năm. Không khí trong Địa Phủ nặng nề, phảng phất mùi lưu huỳnh và mùi cháy khét. Chư Vấn bước theo sau Diêm Vương, đôi hài vải chạm đất không phát ra tiếng động nhưng mỗi bước chân như nặng ngàn cân, bị áp lực vô hình từ bốn phía đè ép.
Hành lang dẫn sâu xuống lòng đất, hai bên là những bức tường đá đen xì, loang lổ vết máu khô và dấu móng tay cào xước. Ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đuốc treo trên cao chập chờn, chiếu lên khuôn mặt nghiêm nghị của Diêm Vương, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa, không lộ chút cảm xúc.
Càng đi sâu, không gian càng trở nên ngột ngạt. Những tiếng rên rỉ, gào thét từ xa vọng lại, hòa lẫn với âm thanh kim loại va chạm leng keng. Hai bên hành lang, những đội quỷ sai đứng thẳng, tay cầm trường mâu sắc lạnh, đôi mắt trống rỗng dõi theo từng bước chân của Chư Vấn. Mỗi quỷ sai đều cao lớn dị thường, da xám ngoét, vài kẻ còn có những vết thương hở toác, bên trong thấy rõ dòng dung nham luân chuyển.
Cuối hành lang, những nhà giam khổng lồ hiện ra, được dựng bằng những thanh sắt to bằng bắp chân, đỏ rực như thép mới nung, tỏa ra hơi nóng khiến không khí xung quanh méo mó.
Bên trong, cảnh tượng kinh hoàng hiện lên như một bức tranh kinh dị. Một nhà giam chứa đầy những bộ xương khô, vẫn còn chuyển động, tay chân co giật như muốn bò ra ngoài, nhưng bị những sợi xích đen sì trói chặt. Nhà giam khác trống rỗng, chỉ có một làn khói đen lởn vởn, đôi khi ngưng tụ thành hình dạng một khuôn mặt người đầy đau đớn, rồi lại tan biến. Xa hơn, một con quái thú khổng lồ, thân phủ vảy sắt, gầm rú điên cuồng, đâm sầm vào thanh sắt khiến chúng rung lên từng hồi. Ở phòng khác, một con mắt khổng lồ trôi lơ lửng, không mí, không đồng tử, chỉ có một màu trắng đục, nhìn chằm chằm vào Chư Vấn như muốn xuyên thấu tâm can lão.
Diêm Vương dừng bước trước một nhà giam đặc biệt. Bên trong, hàng chục bóng người đang gào thét, tiếng kêu oan vang vọng khắp không gian. Những linh hồn này y phục rách nát, tóc tai rối bù, khuôn mặt méo mó vì đau đớn và phẫn uất. Họ đập tay vào thanh sắt, nhưng mỗi lần chạm vào, da thịt bốc khói, cháy xém, khiến họ rú lên đau đớn nhưng vẫn không ngừng gào thét. “Oan uổng! Ta không phục! Lý Thế Dân, đồ tiểu nhân!” Những lời nguyền rủa hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản hợp xướng kinh dị.
Chư Vấn đứng bên cạnh Diêm Vương, đôi mắt lão dưới lớp áo choàng rưng rưng, giọng run run: “Có phải… Thái Tử và Tề vương đó không?”
Một bóng người trong nhà giam, thân hình cao lớn nhưng gầy guộc, tóc dài rối bời che nửa khuôn mặt, nghe thấy giọng Chư Vấn thì giật mình ngẩng lên. Đôi mắt hắn đỏ ngầu đầy oán khí nhưng khi nhìn rõ Chư Vấn, ánh mắt bỗng lóe lên tia hy vọng.
Hắn lao tới, nắm chặt thanh sắt dù da tay bị cháy xém, gào lên: “Ngươi… ngươi là… Thiên Cơ? Có phải Tả Thiên Cơ đạo trưởng đó không?”
Chư Vấn gật đầu, kéo mũ trùm xuống, để lộ khuôn mặt xấu xí, đầy sẹo và nếp nhăn, đôi mắt lão long lanh nước. “Chính là bần đạo!”
Lão nói với giọng nghẹn ngào, quỳ xuống trước nhà giam. “Thái Tử… Tề vương… bần đạo vô dụng, không thể cứu các ngài!”
Lý Kiến Thành, Thái Tử Đại Đường năm xưa uy vũ hiên ngang bao nhiêu, giờ trái ngược bấy nhiêu, chỉ còn là một linh hồn đầy oán khí, nhìn Chư Vấn như thấy ánh sáng cuối đường hầm. Hắn gào lên: “Thiên Cơ, ngươi còn sống? Ngươi đến đây làm gì? Có phải để cứu ta, cứu Tề vương và các huynh đệ?”
Bên cạnh Lý Kiến Thành, Tề vương Lý Nguyên Cát cũng bước tới. Thân hình hắn thấp hơn nhưng oán khí còn nặng nề hơn, đôi tay đầy vết cháy vẫn siết chặt thanh sắt. “Nói đi, Thiên Cơ! Lý Thế Dân giờ ra sao? Hắn có bị trời phạt chưa? Có bị lôi xuống đây chịu tội chưa?”
Chư Vấn cúi đầu, giọng run rẩy: “Bần đạo hổ thẹn… Lý Thế Dân không những không bị trời phạt mà còn lên ngôi trị vì Đại Đường, được muôn dân kính trọng. Sau khi các ngài bị hại, hắn ra lệnh diệt cỏ tận gốc, truy sát tất cả huynh đệ và gia quyến, tru di cửu tộc, không từ ngữ nào có thể hình dung. Xác các ngài… bị băm nát, phơi ngoài đồng, cho chó ăn, quạ rỉa. Bần đạo may mắn biết chút bói toán, trốn được một kiếp nhưng sống những năm qua như cái xác không hồn.”
Lý Kiến Thành nghe xong, đôi mắt đỏ rực như muốn bùng cháy. Hắn gào lên, tiếng kêu thấu tận trời xanh: “Lý Thế Dân! Đồ súc sinh! Ta làm huynh trưởng, nhường nhịn hắn đủ điều, vậy mà hắn dám phản bội, giết huynh đệ! Hắn không xứng làm người! Làm cầm thú cũng không bằng!”
Lý Nguyên Cát cũng gầm lên, đập mạnh vào thanh sắt, khiến cả nhà giam rung chuyển: “Thiên Cơ ngươi từng nói hắn là kẻ tiểu nhân, tham vọng ngút trời! Ta đã khuyên đại ca trừ khử hắn từ sớm nhưng đại ca không nỡ! Giờ thì sao? Chúng ta bị giam dưới này, còn hắn ngồi trên ngai vàng, hưởng vinh hoa phú quý!”
Chư Vấn ngẩng đầu, đôi mắt lão lóe lên một tia sáng kỳ lạ nhưng nhanh chóng che giấu dưới vẻ đau buồn. “Nếu Thái Tử nghe lời bần đạo tại hồng môn yến hạ độc hắn, thì đâu đến nỗi này… Hây da…”
Diêm Vương đứng bên cạnh phối hợp với Chư Vấn, giọng trầm như sấm: “Lý Kiến Thành, Lý Nguyên Cát, các ngươi oán hận, Địa Phủ không dung thứ. Nếu không chịu buông bỏ, các ngươi sẽ mãi bị giam trong lồng sắt này, chịu lửa thiêu vạn năm!”
Lý Kiến Thành quay sang Diêm Vương, gào lên: “Ngài là Diêm Vương, cai quản công lý cõi âm, vậy sao không bắt Lý Thế Dân xuống đây? Hắn giết huynh đệ, tàn sát lương thần, tội ác ngập trời, sao lại để hắn ung dung?”
Diêm Vương lạnh lùng đáp: “Mệnh số của Lý Thế Dân chưa tận. Hắn vẫn còn dương thọ, ta không thể can thiệp.”
Chư Vấn ánh mắt lướt qua đám linh hồn trong nhà giam, rồi dừng lại ở Lý Kiến Thành. “Thái Tử, Tề vương, bần đạo có một cách, có thể giúp các ngài trả thù Lý Thế Dân, nhưng…”
Lão dừng lại, giọng hạ thấp. “Cái giá rất lớn.”
Lý Kiến Thành và Lý Nguyên Cát nhìn nhau, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Nói đi Thiên Cơ!”
“Chỉ cần trả được thù, ta nguyện đánh đổi tất cả!”
Chư Vấn mỉm cười, nụ cười ẩn chứa một âm mưu thâm độc, ánh sáng từ những thanh sắt đỏ rực chiếu lên khuôn mặt, khiến lão trông như một con quỷ đang ẩn mình dưới lớp áo đạo sĩ. Diêm Vương đứng bên, đôi mắt đỏ rực khẽ nheo lại, như thể đã nhìn thấu mọi thứ nhưng chọn im lặng, để Chư Vấn tiếp tục trò chơi của lão.
Chư Vấn làm ra bộ mặt đau khổ như bị táo bón nhiều ngày, rặn mãi mới ra chữ: “Thái Tử, có một cách nhưng… nhưng…”
Lý Kiến Thành nghiêm sắc mặt, giọng ra lệnh: “Cô lệnh ngươi nói. Còn có gì không dám nói chứ?”
Chư Vấn thở phào giống như vừa tống khứ được đống táo trong ruột: “Thái Tử, Tề vương và các vị huynh đệ xác đã mục ruỗng, muốn sống lại là điều không thể. Chỉ có thể mượn xác hoàn hồn. Nhưng…”
Lão nhìn qua Diêm Vương, đám Lý Kiến Thành đưa mắt nhìn theo. Diêm Vương không cần nói gì cả, chỉ cần làm bộ mặt khó coi là được. Chư Vấn tiếp lời: “Diêm Vương muốn trao đổi, một hồn đổi trăm người sống, mà chỉ có ba ngày dương gian.”
Cuộc làm ăn này tính ra quá lỗ, giết người để được phục sinh, những người chết đều là con dân Đại Đường, cũng là con dân của Lý Kiến Thành ta. Một vị minh quân sao có thể hại nước hại dân được chứ.
Chư Vấn đoán được hắn tâm tư, giả vờ sầu khổ, buồn bã nói: “Bần đạo biết Thái Tử yêu nước yêu dân, tuyệt đối sẽ không chấp nhận điều này. Bần đạo… hầy…” Lão phất tay áo muốn bỏ đi.
“Khoan đã!” Tề vương Lý Nguyên Cát kéo tay áo lão lại, nói: “Đạo trưởng, cho bọn ta nói chuyện một chút.”
Lý Nguyên Cát nhìn đại ca mặt vừa buồn vừa tức, giận vị đại ca này quá nhu nhược thiếu quyết đoán. “Đại ca, cũng vì huynh như vậy mới khiến cho chúng ta đều bị giết. Đây là cơ hội cuối cùng giết Lý Thế Dân, huynh không được mềm lòng nữa.”
“Nhưng…”
“Hừ, những kẻ đó đâu phải con dân của huynh, bọn chúng đều thờ phụng Lý Thế Dân. Bọn chúng chết không oan.”
“Nhưng đổi lại cũng chỉ có ba ngày dương gian.”
“Chỉ cần trả thù được Lý Thế Dân, giá nào đệ cũng chịu. Đại ca hỏi những huynh đệ phía sau đi.” Lý Nguyên Cát đưa tay chỉ.
Đám oan hồn kích động giận dữ, đồng loạt hô lên: “Giết Lý Thế Dân, trả thù cho chúng ta.”
Lý Kiến Thành bị cảm nhiễm, đôi mắt hiện lên huyết sắc, đưa ra quyết định, gật đầu nói: “Được. Xin đạo trưởng giúp đỡ.”
Chư Vấn khóe mắt cong lên, giấu đi nụ cười xấu xa.
Nhà giam, tiếng gào thét của các linh hồn vang vọng, hòa lẫn với tiếng gió lạnh và mùi tử khí nồng nặc, như báo trước một cơn bão sắp sửa ập đến.
…
Trở lại dương gian, lại một ngày nắng đẹp nữa, Chư Vấn đang khảo bài Vũ Hùng, lát sau gật đầu hài lòng, Vũ Hùng rất thông minh, học đâu hiểu đấy, bây giờ đã nắm được lượng lớn chữ, đọc viết không còn vấn đề nữa.
Chư Vấn nói: “Ta chuẩn bị làm phép trấn yểm yêu vật, ngươi coi như đạo sĩ, ở bên giúp ta một tay.”
Vũ Hùng vui mừng hớn hở, hắn học đạo, ham muốn rất lớn với đạo thuật, phép thuật, trừ yêu diệt ma. Đáng tiếc không được dạy cũng không có tiền mua sách để học. Bây giờ có cơ hội xem tận mắt, không vui mừng sao được.
“Con… con được sao?” Vũ Hùng tự chỉ mình, vẫn làm bộ khiêm tốn.
Chư Vấn gật đầu: “Đừng tự khinh thường mình, bần đạo thấy ngươi là người có thiên phú nhất trong đám đệ tử trẻ của Thanh Hiên này.”
Vũ Hùng thụ sủng nhược kinh, trong lòng như con nai nhảy nhót vui mừng. Chư Vấn bày ra bàn làm phép, Vũ Hùng bên cạnh lăng xăng giúp đỡ, chủ yếu là sắp xếp đồ vật. Chư Vấn ân cần chỉ dẫn, Vũ Hùng có gì không hiểu đều được lão tận tình giảng giải.
Chuẩn bị xong, lão bắt đầu làm phép, Vũ Hùng ngoan ngoãn đứng bên cạnh chăm chú quan sát. Đến cao trào, lão lấy ra một cột sống, giới thiệu là của yêu quái khỉ đầu chó.
“Con yêu quái này rất độc ác, chiếm núi làm vương, ăn thịt không biết bao nhiêu người đi qua núi, xương người chất thành đống.”
Vũ Hùng nghe giảng mà lòng căm hờn, nắm đấm siết chặt nhớ lại cha mẹ em gái bị yêu quái lột da.
“Nó xui xẻo gặp phải bần đạo, bị ta đánh chết nhưng yêu khí nó không tan, nếu để yên thì trăm năm sau sẽ lại sinh ra yêu vật làm hại thế gian.”
“Ta cần thanh tẩy yêu khí trong bộ xương, phải dùng máu đồng tử.” Chư Vấn nói, sau đó đưa mắt nhìn Vũ Hùng. “Việc này đành nhờ ngươi, có nguyện ý không?”
Vũ Hùng gật đầu, có thể trừ yêu diệt ma hắn ngàn lần đồng ý nhưng vẫn đưa ánh mắt đầy dị sắc nhìn lão.
“Nhìn ta như vậy là có ý gì???” Chư Vấn bực mình quát.
“Không, không có gì.” Vũ Hùng vội cúi đầu nhưng vẫn thì thầm. “Nói vậy, chẳng lẽ lão sư đã có vợ.”
“Này! Ta nghe thấy đó. Ngươi nghĩ sao vậy, ta tất nhiên có vợ rồi.”
“Vâng vâng…” Vũ Hùng nhận lỗi, nhưng trong lòng lại nghĩ: xấu như lão sư mà vẫn có người lấy được sao? Chắc chắn là cường đoạn.
“Tên ngốc này, còn nghĩ cái gì đó.” Chư Vấn nhéo tai hắn.
La Hầu trong lồng treo trên cành cây gần đó cũng tò mò: “Vợ ngươi không phải bà la sát đó chứ? Hay là cái lu di động, người ngồi ba chỗ, chim sợ cành cong, khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang.”
“Vợ ta quốc sắc thiên hương, đệ nhất mỹ nhân thiên hạ đó.”
La Hầu bĩu môi, dùng ánh mắt khinh bỉ phán xét cùng kết luận.
Chư Vấn: “Mà ngươi học cách nói văn thơ đó ở đâu vậy?”
La Hầu: “Gần đây đạo quán nhiều người, nghe được nhiều chuyện, tự nhiên cũng biết được nhiều.”
Chư Vấn: “Hừ, tối nay cho ngươi đi đào khoáng.”
La Hầu xì một tiếng dài, không thèm chấp. Nhìn hai tên già trẻ làm phép, nó lại thắc mắc: “Ngươi vì sao lừa thẳng nhỏ, rõ ràng đây là xương sống người.”
Chư Vấn liếc xéo nó: “Ma Tổ thành người tốt từ bao giờ vậy?”
La Hầu: “He he… ngươi không qua mắt được ta đâu, thằng nhóc này rất đặc biệt, linh hồn của nó… thập phần cường đại. Không kém hơn Thần Ma bọn ta ngày xưa. Ngươi định làm gì nó, nói cho ta nghe đi.”
Chư Vấn không thèm đáp, ta việc gì phải trả lời ngươi.