Chương 59: Huyết Tà
Lý Thuần Phong cúi đầu nhìn lồng ngực. Năm lỗ máu sâu hoắm, máu tươi rỉ không ngừng, sau đó mắt thường có thể nhìn thấy máu đỏ hóa thành màu đen. Đau đớn lan tỏa khắp cơ thể nhưng may mắn trái tim chưa bị tổn thương.
Hắn cắn răng, lấy từ trong túi một viên đan dược óng ánh màu ngọc bích, nuốt chửng. Vị đắng lan tỏa trong miệng, luồng linh khí ấm áp từ viên đan lập tức lan tỏa, làm dịu đi cơn đau. Hắn điểm huyệt liên tục quanh vết thương, những ngón tay linh hoạt như múa, phong bế mạch máu. Cuối cùng, xé toạc vạt áo, băng bó sơ qua, ánh mắt vẫn không rời Huyết Tà.
Đối diện, Huyết Tà lại chẳng màng đến hắn. Nó đứng đó, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong đêm, ngơ ngác nhìn quanh. Cơ thể nó là một khối huyết nhục méo mó, không hẳn hình người nhưng cũng chẳng phải quái thú, tỏa ra mùi máu tanh nồng khiến không khí như quánh lại. Đây là lần đầu tiên nó “thấy” thế giới. Mọi thứ đều mới mẻ.
Huyết Tà giơ bàn tay gớm ghiếc, móng vuốt sắc nhọn, ngắm nghía những giọt máu đỏ tươi chảy dài trên ngón tay. Nó đưa tay lên miệng, liếm thử. Đôi mắt đỏ rực bừng sáng, mê ly như vừa tìm thấy kho báu.
“Ưm ưm…” Huyết Tà thì thào. Bản năng nguyên thủy trỗi dậy, thôi thúc nó nuốt chửng kẻ trước mặt, hoàn thiện cơ thể bất tử. Ánh mắt lóe lên vẻ thèm khát điên cuồng. Nó gào lên, cơ thể lao tới như tấm lụa đỏ, móng vuốt vung lên xé tan không khí.
Lý Thuần Phong thân hình lướt nhẹ như lá rơi, né tránh đòn đánh. Hắn giơ tay, tung một chưởng mang theo linh lực cuồn cuộn, đánh trúng ngực Huyết Tà. Bành! Âm thanh trầm đục vang lên, Huyết Tà lùi lại vài bước nhưng dường như chẳng hề hấn gì. Lý Thuần Phong nhíu mày, ngoắc tay. Thanh kiếm lập tức bay tới, lưỡi kiếm ánh lên hàn quang lạnh lẽo. Hắn nắm chặt chuôi kiếm, thân kiếm rung lên phát ra tiếng ngân khe khẽ.
“Giết!” Lý Thuần Phong quát lao tới, thân hình để lại từng cái tàn ảnh phía sau.
Huyết Tà trí óc non nớt như trẻ sơ sinh, vẫn đứng tại chỗ.
Thập Tự Trảm! Lý Thuần Phong tung ra kiếm chiêu. Huyết Tà lãnh trọn, trên người khắc sâu chữ thập, máu tóe ra như hoa hồng nở rộ. Nó rít lên đau đớn nhưng cơ thể cấp tốc tự hồi phục.
Lý Thuần Phong nhíu mày: Vậy mà không giết được, thậm chí còn không gây ra sát thương chí mạng.
Huyết Tà nhìn đối phương, ánh mắt không hiểu: Tại sao lại làm nó đau? Tại sao không nhảy vào miệng nó, để nó ăn? Tại sao chứ?
“Gào!” Huyết Tà gào lớn, há rộng cái miệng đưa tay chỉ chỉ vào trong, như muốn nói: Chui vào miệng ta đi.
Lý Thuần Phong: Tên điên!
Hai bên giao chiến, Huyết Tà không có khái niệm phòng thủ, chỉ biết vung vẩy móng vuốt tạo thành những đường huyết quang sắc lẹm. Nhưng Lý Thuần Phong với kinh nghiệm chiến đấu dày dặn, dễ dàng lướt qua những đòn đánh vụng về. Thanh kiếm trong tay hắn múa lên, từng đường kiếm như ánh sao băng, khắc trên cơ thể Huyết Tà. Mỗi nhát kiếm đều chuẩn xác, để lại những vết cắt sâu hoắm, máu đỏ bắn tung tóe. Một nhát chém ngang cổ, một nhát xuyên ngực, một nhát xẻ dọc cánh tay… Huyết Tà nhanh chóng bị bao phủ bởi hàng chục vết thương.
Nhưng điều khiến Lý Thuần Phong kinh ngạc là những vết thương ấy lập tức khép lại. Máu ngừng chảy, da thịt nhúc nhích, tự động tái tạo.
Huyết Tà gầm lên, vừa đau đớn vừa phấn khích, đưa tay vuốt qua một vết thương vừa lành, liếm máu trên móng vuốt, ánh mắt càng thêm điên dại.
Lý Thuần Phong nhíu mày, cứ thế này không ổn. Đối thủ không chỉ bất tử, mà còn đang học hỏi. Ban đầu chỉ lao vào như dã thú nhưng giờ đây, nó bắt đầu quan sát, bắt chước.
Khi Lý Thuần Phong đâm kiếm xuyên ngực nó, Huyết Tà không né mà cố ý để lưỡi kiếm cắm sâu, đổi lại một cú móng vuốt quét ngang vai hắn. Máu tươi bắn ra, Huyết Tà đưa móng vuốt lên miệng liếm sạch.
“Hahaha! Khà khà…” Nó gào lên, ánh mắt rực rỡ như kẻ nghiện được hút thuốc.
Lý Thuần Phong cắn răng, cảm nhận được linh lực trong cơ thể đang suy yếu. Máu chảy ra từ vết thương trên vai làm hắn hơi choáng váng. Hắn biết nếu tiếp tục thế này, sẽ kiệt sức trước khi Huyết Tà gục ngã.
“Không thể kéo dài thêm nữa.” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán.
Lý Thuần Phong lùi lại tạo khoảng cách, với người kinh nghiệm sẽ đoán ra đối phương muốn tung tuyệt chiêu, phải lập tức áp sát. Nhưng Huyết Tà chỉ nghiêng đầu ngây ngô, tự hỏi đối phương đang làm gì.
Lý Thuần Phong tay kết ấn nhanh như chớp, rồi liên tục điểm lên cơ thể, đánh vào các huyệt tuyệt mệnh như ở mi tâm, thái dương, đỉnh đầu, giữa ngực. Các huyệt đạo nhóm lửa, cháy rực, thiêu đốt thọ nguyên để đổi lấy sức mạnh khủng khiếp. Linh khí trong không gian cuộn trào, hóa thành một cơn lốc xoáy quanh người. Thanh kiếm trong tay bừng sáng, ánh sáng trắng như tuyết, sắc bén đến mức không khí xung quanh lưu lại vết ngấn.
Huyết Tà cảm nhận được nguy hiểm, bản năng khiến nó lùi bước.
Lý Thuần Phong há cho nó cơ hội chạy, giậm chân mặt đất nứt toác. Thanh kiếm trong tay chém xuống, mang theo sức mạnh hủy diệt. “Thiên Trảm!” Một đường kiếm quang dài hàng trăm trượng phóng ra, như ánh chớp xé tan bóng tối. Huyết Tà bị chém đôi, không dừng lại, hai mảnh cơ thể bị kiếm khí xoắn nát, nổ tung thành từng mảnh huyết nhục, bắn tung tóe khắp nơi.
Không khí trở nên tĩnh lặng. Lý Thuần Phong thở hổn hển, dựa vào thanh kiếm cắm xuống đất để giữ cơ thể không ngã. Mỗi nhịp thở đều đau đớn, thọ nguyên bị thiêu đốt khiến khuôn mặt hắn tái nhợt, tóc mai điểm vài sợi bạc.
Chưa kịp vui, những mảnh huyết nhục trên mặt đất bắt đầu nhúc nhích. Chúng bò lổm ngổm, hợp lại với nhau, tái tạo thành hình dạng Huyết Tà. Nó đứng dậy, cơ thể hoàn hảo như chưa từng bị tổn thương. Nhưng trong mắt nó lóe lên một tia sợ hãi.
“Đau… đau quá!” Huyết Tà thì thào, mặt mếu máo như trẻ con bị đánh đòn. Nó liếc nhìn Lý Thuần Phong vừa hờn giận vừa sợ hãi.
Lý Thuần Phong nâng kiếm, định tung đòn kết liễu. Nhưng chưa kịp ra tay, Huyết Tà đột ngột quay người, hóa thành một vệt huyết quang, phóng lên trời chạy mất. Chung quy thì nó vẫn là đứa trẻ, khi bị đánh đau sẽ sợ. Lý Thuần Phong nhìn, lập tức phóng theo, diệt cỏ phải diệt tận gốc nhưng đầu gối không cho phép, khuỵu xuống đập mạnh vào đất.
Hắn quỳ một chân, tay chống kiếm, nhăn mặt đau đớn, gian nan hô hấp. Đầu tóc bù xù, từng sợi tóc xõa xuống trước mặt, hắn nhận ra tất cả đã bạc trắng. Lý Thuần Phong vội vàng điểm huyệt, nuốt xuống đan dược, ngồi xuống hô hấp thổ nạp.
Một nén nhang sau, Lý Thuần Phong từ từ mở mắt, nội thương đã tạm ổn, ngoại thương thì không đáng lo. Bây giờ bình tĩnh lại, cẩn thận xem xét tất cả mọi việc, hắn nhận ra thứ đối phương muốn có thể chính là… mình.
Để nghiệm chứng, Lý Thuần Phong lấy ra ba đồng xu và mai rùa, cắn đầu ngón tay, dùng máu vẽ ấn ký lên mai rùa, đồng thời bôi lên đồng xu. Dùng máu làm chất dẫn bói cho chính mình. Chuẩn bị xong xuôi, bỏ đồng xu vào mai rùa, vừa lắc vừa lẩm nhẩm đọc.
Khi xả ra ba đồng tiền, hắn ghi lại, sau đó lặp lại cho đủ sáu lần, tạo thành một quẻ hoàn chỉnh.
Đây là gieo quẻ Lục Hào dựa trên Kinh Dịch, sử dụng các quẻ (kết hợp các hào) để diễn giải các tình huống, sự kiện và đưa ra dự đoán về tương lai hoặc giải đáp các thắc mắc. Có tổng cộng sáu bước:
Bước một: Chuẩn bị 3 đồng xu (hoặc các vật tương tự) và mai rùa, nếu không có mai rùa thì dùng tay cũng được.
Bước hai gieo quẻ: Ba đồng xu được tung lên và kết quả của mỗi lần gieo được ghi lại. Có hai loại hào: Hào âm (biểu diễn bằng số 6 hoặc hai vạch đứt đoạn ||) và Hào dương (biểu diễn bằng số 9 hoặc một vạch liền ).
Bước ba Lập quẻ: Kết quả của 6 lần gieo sẽ tạo thành một quẻ Lục Hào, bao gồm 6 hào, được sắp xếp từ dưới lên trên.
Bước bốn Xác định hào động: Trong quá trình gieo, nếu có hào nào có số 6 hoặc 9, hào đó được gọi là hào động.
Bước năm Lập quẻ biến: Hào động sẽ biến thành hào đối của nó (hào 6 thành hào 7, hào 9 thành hào 8).
Bước sáu Giải quẻ: Dựa vào quẻ gốc, quẻ biến (nếu có hào động) và các yếu tố khác như hào thế, hào ứng, ngũ hành,… người giải quẻ sẽ đưa ra những luận giải về tình huống, sự kiện mà người gieo quẻ quan tâm.
Sau khi quẻ hoàn thành, Lý Thuần Phong bấm tay tính toán, càng bấm mặt hắn càng nhăn, cuối cùng nặn ra nụ cười khổ.
Quẻ này thuộc Ly tức Hỏa, chính quẻ Hỏa Sơn Lữ.
Luận Tượng Kinh Dịch:
Hỏa sơn lữ Túc điểu phần sào (Chim cháy mất tổ).
Khách, ở đậu, tạm trú, ít người thân, tạm thời, đi xa khách bất chính, chán nản, mất danh giá, nhu thuận, lưu vong.
Hỏa Sơn Lữ ‐ Hỏa ‐ 火 山 旅: Lữ là khách. Trong quẻ thiếu hào Phụ Mẫu và Quan quỷ. Lấy hào sơ của quẻ Ly là Mão mộc đem phục dưới hào sơ của quẻ này là Thìn thổ. Thìn thổ là Phi thần, Mão mộc là Phục thần. Mộc khắc Thổ, ấy là Phục khắc Phi, gọi là xuất bạo. Lại lấy hào tam của quẻ Ly là Hợi thủy đến phục dưới hào tam của quẻ này là Thân kim. Thân kim là Phi thần, Hợi thủy là Phục thần. Kim sinh Thủy, Thủy Trường Sinh ở Thân. Ấy là Phi sinh Phục được Trường Sinh.
Giải thích đơn giản: “Túc điểu phần sào” xuất phát từ một điển tích Trung Hoa, mang ý nghĩa con chim én tự đốt tổ, là hình ảnh ẩn dụ hành động tự hại chính mình, hoặc vì lợi ích nhỏ trước mắt mà phá hoại nền tảng của bản thân, cuối cùng dẫn đến diệt vong.
Lý Thuần Phong day day mi tâm: Đây là nói ta ngu ngốc, tự làm hại mình. Không thích nhưng không cãi được.
Nhưng ta làm tất cả vì lo cho an nguy Đại Đường, không phải tư lợi cho bản thân. Ta không tin!
Lý Thuần Phong đổi sang Quỷ Cốc Thần Quẻ, hắn nhận được thẻ số 17. Đây là quẻ Hạ Hạ La Thành Bị Tên, thơ rằng:
Quẻ này, hạ hạ chẳng hay,
Làm ăn thương mãi có tài cũng tan.
Kiện thưa gã cưới chẳng an,
Văn thơ khẩu thiệt bị quan quở hành.
Hôn nhân chồng vợ không thành,
Tật bệnh cầu đảo tiên sanh chỉ rành.
Làm chi các việc chẳng lành,
Phải phòng mà giữ gian manh đoạt tài.
Cẩn thận van vái họa may,
Tai nạn qua khỏi tổn tài không sao.
Không thời tật bệnh ốm đau,
Khỏi nơi lưới thỏ mắc vào bẫy cheo.
Tam nương hương đốt đèn treo,
Vái Trời Phật độ hiểm nghèo cũng qua.
Có người bày kế hại ta,
Trước mặt không dám, ngấm ngầm sau lưng.
Gặp quẻ xui xẻo quá chừng,
Tai nạn đau ốm ta đừng có khi.
Lại một quẻ siêu xấu, lần này muốn không nhận mệnh cũng không được. Lý Thuần Phong ngồi bệt xuống đất thở hắt ra, cảm thấy mình thật ngu ngốc biết bao, giống như con lừa treo củ cải trước mặt, bị dẫn đi lòng vòng mà không biết.
Hắn lúc này đã hiểu vì sao đối phương dụ mình đến đây. Thật âm hiểm a! Không nghĩ trên đời này lại có người tính toán thâm sâu được như vậy. Thua xứng đáng lắm, thua đến cái quần cũng không còn.
“Ha ha ha…” Lý Thuần Phong ngửa mặt lên trời cười tự giễu.