Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nganh-hach-cau-sinh-ta-cung-giao-hoa-tai-hoang-dao-thuong-ngay.jpg

Ngạnh Hạch Cầu Sinh, Ta Cùng Giáo Hoa Tại Hoang Đảo Thường Ngày

Tháng 1 17, 2025
Chương 525. Đại kết cục Chương 524. Về nhà hài tử
bat-dau-cuoi-nu-sat-than-tro-nang-tao-phan-xung-de.jpg

Bắt Đầu Cưới Nữ Sát Thần, Trợ Nàng Tạo Phản Xưng Đế!

Tháng 2 6, 2026
Chương 700: Thổi lên tập kết hào! Chương 699: Kiến càng lay cây? Ta lấy xác phàm chiến thánh vương!
c1070d5c6629881329ef6a1bc4eac627

Ta Cũng Không Phải Huấn Luyện Sư

Tháng 1 15, 2025
Chương 392. Việc đã đến nước này, ăn cơm trước đi! Chương 391. Lệ đại sư muốn cùng ta kết hôn
hai-tac-khong-ta-muon-tro-thanh-hai-vuong.jpg

Hải Tặc? Không, Ta Muốn Trở Thành Hải Vương!

Tháng 1 23, 2025
Chương 350. Đỉnh phong chi chiến · hoàn tất —— Chương 349. Momonosuke kết cục
ngo-tinh-cua-ta-tot-den-bung-no.jpg

Ngộ Tính Của Ta Tốt Đến Bùng Nổ

Tháng 1 21, 2025
Chương 536. Ngôn Tổ Tô Đồng Chương 535. Hiến tế cùng ngươi
gia-thieu-gia-bi-truc-xuat-nha-ve-sau-tro-ve-that-thanh-hao-mon.jpg

Giả Thiếu Gia Bị Trục Xuất Nhà Về Sau, Trở Về Thật Thành Hào Môn

Tháng 2 11, 2025
Chương 232. Phiên ngoại Liêu San ba xong Chương 231. Phiên ngoại Liêu San hai
tu-thanh-dia-bat-dau-danh-dau.jpg

Từ Thánh Địa Bắt Đầu Đánh Dấu

Tháng 2 3, 2025
Chương 693. Tái tạo vũ trụ Chương 692. Dư Sinh xuất quan
toan-dan-linh-chu-trong-sinh-thanh-npc-ta-cu-the-vo-dich.jpg

Toàn Dân Lĩnh Chủ: Trọng Sinh Thành Npc, Ta, Cử Thế Vô Địch!

Tháng 2 6, 2025
Chương 390. Ngũ hổ thượng tướng, Ngụy Diên Chương 389. Diệp u vương tới!
  1. Bói Toán Lấy Mạng Đổi Mệnh Dối Trời Gạt Đất
  2. Chương 56: Lý Thuần Phong đi tìm Lâu Lan
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 56: Lý Thuần Phong đi tìm Lâu Lan

Trở lại chuyện của Lý Thuần Phong, hắn sau khi tra được tin tức về cựu quân nhân trong đội quân viễn chinh Lâu Lan năm xưa thì cấp tốc lên đường. Lúc này Trường An vẫn bình yên vô sự.

Hắn đến một huyện thành xa xôi hướng tây nam Trường An, mất nhiều ngày đi đường và dò hỏi mới tìm được Vương lão. Ông ta năm nay đã ngoài năm mươi, chính là người lính phục vụ dưới trướng Lý Kiến Thành.

Cuộc sống của Vương lão hiện nay rất bình yên, tuy vết thương ở đùi vẫn thỉnh thoảng tái phát, đau tận xương tủy. Nhưng con cháu đầy đàn chính là niềm an ủi lớn nhất.

Lý Thuần Phong giới thiệu bản thân, sau đó nói về chuyện Lý Kiến Thành dẫn quân lạc vào Lâu Lan Quốc. Hiện nay có tà đạo liên quan đến Lâu Lan muốn gây loạn thiên hạ nên cần Vương lão tường thuật lại tình hình lạc vào Lâu Lan lúc đó.

Vương lão đôi mắt mờ đục trầm ngâm, thời gian như bị đảo ngược, quay về thời điểm lúc đó. Đoàn quân bọn họ gặp bão cát sa mạc, tình thế vô cùng khó khăn, sau nhiều ngày khổ cực sắp chết thì gặp được một thành quốc ốc đảo xanh tươi, những người nơi đó rất thân thiện, cho bọn họ ăn uống, nơi nghỉ ngơi, tiếp đón nồng hậu, tham gia lễ hội, nắm tay nhau nhảy múa.

Thái tử Lý Kiến Thành thường xuyên lui tới cung của Sa Thần Tỳ, hai người phát sinh chuyện thân mật.

Khoảng một tháng sau bọn họ rời đi, theo quan sát của Vương lão thì lúc đó thần nữ khả năng đã mang thai. Từ đó về sau lão cũng không biết chuyện gì nữa.

Lý Thuần Phong trầm ngâm, hắn nhận được tin tức quan trọng: thần nữ mang thai. Hắn liền hỏi Lâu Lan ở đâu. Vương lão tận trí nhớ vẽ lại đường đi, nhưng nhắc nhở không chắc chắn. Lý Thuần Phong chắp tay cảm tạ, lập tức lên đường tìm kiếm Lâu Lan.

…

Lý Thuần Phong theo thương đoàn dừng chân tại một khách điếm nằm trơ trọi bên giữa sa mạc mênh mông và những rặng núi đá lởm chởm. Khách điếm này được dựng từ những khối gạch lớn màu nâu đỏ, tường dày để chống lại cái nóng ban ngày và cái lạnh buốt giá ban đêm. Mái ngói cong cong đã phai màu theo năm tháng, phủ một lớp cát mịn do gió sa mạc thổi đến. Bên ngoài, một tấm biển gỗ khắc chữ “Khách Điếm Vân Lai” treo lủng lẳng, kêu kẽo kẹt mỗi khi cơn gió lùa qua. Bên cạnh cửa chính, vài cây xương rồng cằn cỗi mọc lưa thưa, như những người lính canh bất đắc dĩ.

Bước vào bên trong, không khí mát mẻ bất ngờ so với cái nóng hầm hập ngoài trời. Sảnh chính của khách điếm được lát đá thô, chính giữa đặt một lò sưởi lớn đã tắt, chỉ còn vài đốm than hồng lấp lóe. Xung quanh, những chiếc bàn gỗ thấp được xếp ngay ngắn, trên mỗi bàn là một ngọn đèn dầu cháy lập lòe, tỏa ra ánh sáng vàng cam ấm áp. Mùi thơm của thịt nướng và bánh bột mì hòa quyện với hương thảo mộc khô, tạo nên một không gian vừa gần gũi vừa bí ẩn. Trên tường treo vài tấm thảm dệt tay sặc sỡ, họa tiết vẽ những câu chuyện cổ về sa mạc. Quầy nhỏ ở góc sảnh, bà là một phụ nữ trung niên dáng người mũm mĩm, khuôn mặt tròn trịa nhưng ánh mắt sắc bén, đang lau chùi chiếc bát sành.

Tiểu nhị gầy gò với đôi mắt lanh lợi, nhanh nhẹn chạy qua chạy lại, mang nước trà thảo mộc và những đĩa thức ăn đơn giản như bánh nướng, thịt cừu nướng và một ít quả chà là khô cho các vị khách. Đầu bếp, một người đàn ông cao lớn, râu quai nón, đứng sau quầy bếp lộ thiên, tay thoăn thoắt thái rau củ, thỉnh thoảng quát tiểu nhị nhanh chân nhanh tay. Không khí trong khách điếm rộn ràng, tiếng cười nói của thương đoàn hòa lẫn với tiếng leng keng của bát đĩa và tiếng gió rít ngoài cửa.

Lý Thuần Phong chọn một góc bàn khuất, gần cửa sổ, nơi hắn có thể quan sát cả sảnh lẫn lối ra vào, khẽ nhíu mày bởi vì ngửi được mùi yêu khí. Hắn chỉ gọi một bát cháo đậu nóng và một ly trà thảo mộc, vừa nhấm nháp vừa lắng nghe cuộc trò chuyện của các thương nhân. Họ nói về những chuyến hàng, giá cả lụa và gia vị, nhưng khi hắn khéo léo hỏi về Lâu Lan, cả nhóm nhìn nhau rồi lắc đầu. Một người lớn tuổi vuốt râu, nói: “Lâu Lan à? Ta đi buôn hai mươi năm nay chưa từng nghe cái tên này.”

Đêm đến, khi ánh trăng bàng bạc len qua cửa sổ, Lý Thuần Phong đẩy cửa, nhẹ nhàng bước đi. Đứng bên ngoài nhà bếp, hắn nghe được tiếng rì rầm của bà chủ và đầu bếp.

“Lần này có bao nhiêu?” Gã đầu bếp hỏi.

“Mười bảy.” Bà chủ đáp. “Giết trước ba, còn lại để nuôi ăn dần. Tối nay liền bắt đầu.”

“Được, vậy tối nay hành động.”

Hai người sau đó vang lên tiếng cười khúc khích yêu dị. Lý Thuần Phong yên lặng trở về phòng.

Căn phòng nhỏ, chỉ đủ kê một chiếc giường gỗ trải chăn len thô, một bàn nhỏ với ngọn đèn dầu cháy yếu ớt, và một chiếc hòm gỗ cũ kỹ trong góc. Cửa sổ bằng gỗ đã sứt sẹo, để lộ những khe hở cho gió sa mạc lùa vào, mang theo mùi cát bụi và chút hương thảo dược thoang thoảng. Hắn nằm trên giường, mắt nhắm hờ nhưng tâm trí vẫn tỉnh táo, tay đặt nhẹ trên chuôi kiếm giấu dưới áo choàng.

Đột nhiên, một mùi hương kỳ lạ lọt vào khứu giác, không phải mùi trà thảo mộc hay thịt nướng, mà là một thứ hương ngọt ngào, hơi gắt, như hoa dại hòa lẫn với khói thuốc. Hắn nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng ngoài cửa, rồi một ánh sáng mờ mờ lóe lên qua khe cửa. Tiểu nhị dáng người lén lút, đang cẩn thận đặt một lư hương nhỏ trước cửa phòng, khói trắng mỏng manh tỏa ra từ đó. Lý Thuần Phong lập tức bật dậy, kiếm đã rút ra khỏi vỏ, lao ra cửa như một cơn gió.

“Ngươi làm gì?” Hắn quát, tay giữ chặt cổ áo tiểu nhị.

Tiểu nhị hoảng loạn, lư hương rơi xuống đất, vỡ tan. “Đại nhân, xin tha mạng! Ta chỉ đốt hương đuổi muỗi thôi, giúp khách ngủ ngon!”

“Hừ, tin ngươi mới là kẻ ngốc.” Lý Thuần Phong vung chân đá bay hắn từ lầu một xuống sảnh.

Cả khách điếm bừng tỉnh bởi tiếng động. Các thương nhân từ phòng mình chạy ra, bà chủ và đầu bếp cũng xuất hiện, tay cầm gậy gỗ và dao bếp. Một trận hỗn chiến nổ ra, nhưng Lý Thuần Phong với võ nghệ cao cường nhanh chóng khống chế cả ba. Dưới ánh đèn dầu, đôi mắt của bà chủ màu vàng đồng tử dọc, tiểu nhị có móng tay sắc nhọn bất thường, còn đầu bếp thì để lộ hai cái răng nanh móc lên, cái mũi heo phì phò. Hắn lạnh lùng nói: “Yêu quái, hiện nguyên hình đi!”

Nhưng không ngờ, đám đông thương nhân không những không sợ hãi mà còn xì xào chỉ trỏ. Một lão thương nhân bước lên, cau mày: “Này, người trẻ tuổi, ngươi làm loạn đủ chưa? Ai trên con đường tơ lụa này chẳng biết khách điếm Vân Lai là do yêu quái điều hành? Nhưng họ không hại ai! Nhờ họ mà bọn ta có chỗ nghỉ chân, có nước uống, thức ăn giữa sa mạc khắc nghiệt này.”

Bà chủ Mèo Yêu phủi áo đứng dậy, giọng đầy bất mãn: “Chúng ta mở khách điếm này hơn trăm năm, chưa từng hại một vị khách nào! Ngươi nghĩ người thường chịu nổi cái nóng, cái lạnh, cái khát ở đây để mở quán à?”

“Hừ, vậy các ngươi đốt hương đó là gì?”

Tiểu nhị Chuột Yêu ôm cánh tay bầm tím, kêu khổ: “Ta nói thật, đại nhân, tĩnh hương đó không có độc, dùng để đuổi muỗi. Muỗi sa mạc ở đây rất độc. Nếu không tin, hỏi mọi người đây xem!”

Lý Thuần Phong quay sang nhìn các thương nhân, họ gật đầu xác nhận.

“Đúng vậy, không có hương đuổi muỗi, người ngựa đều không chịu nổi.” Trưởng đoàn lên tiếng.

“Vậy… trong bếp ta nghe hai người này nói muốn ra tay.” Lý Thuần Phong.

“Ý ngươi là bầy cừu kia.” Bà chủ chỉ ra sau nhà. “Bọn ta mới mua, giết trước mấy con làm đồ ăn sáng cho khách.”

Hắn thở dài, vỗ trán, biết mình đã hành động vội vàng. “Ta hiểu rồi. Là ta lỗ mãng. Nhưng các ngươi cũng nên nói rõ từ đầu, tránh hiểu lầm.”

Đầu bếp Heo Yêu hừ một tiếng: “Nói rõ? Ngươi có chịu nghe không hả?”

Đám đông bất mãn, bà chủ liền đuổi hắn đi, Lý Thuần Phong đành thu kiếm rồi lặng lẽ dắt ngựa rời khỏi khách điếm. Khi hắn bước ra ngoài, gió sa mạc thổi qua, mang theo cái lạnh cắt da. Hắn nhìn lại tấm biển “Khách Điếm Vân Lai” đang đung đưa trong gió, lòng thầm nghĩ: “Sa mạc này, ngay cả yêu quái cũng phải học cách sống tử tế. Vậy mà ta lại để thành kiến che mờ mắt.”

…

Lý Thuần Phong đứng trên một tảng đá nhô lên khỏi cát, ánh nắng sa mạc gay gắt chiếu xuống, từng giọt mồ hôi lăn dài trên khuôn mặt phong trần. Những tảng đá lớn xù xì, phủ đầy cát bụi, đứng sừng sững như những người lính. Xung quanh, gió sa mạc thổi qua mang theo tiếng rít khô khốc, cuốn theo cát mịn bám vào áo choàng rách rưới. Hắn đưa tay lau mồ hôi, nheo mắt nhìn về phương xa.

Bầu trời dần chuyển màu cam cháy khi hoàng hôn buông xuống, cái nóng dịu đi, nhường chỗ cho không khí lạnh buốt của sa mạc về đêm. Lý Thuần Phong ngồi xuống tảng đá lớn, mở tấm bản đồ do Vương lão vẽ, giờ đã nhàu nhĩ vì gió cát. Hắn lẩm bẩm: “Lâu Lan, rốt cuộc ngươi ở đâu? Một ốc đảo xanh tươi, một vương quốc ẩn mình, sao có thể tan biến như chưa từng tồn tại?”

Con ngựa của hắn, người bạn đồng hành trung thành, đứng cách đó không xa, khịt mũi và gặm mấy ngọn cỏ khô mọc lưa thưa trong khe đá. Hắn liếc nhìn nó, bật cười: “Ngươi thì sướng thật, chỉ cần có cỏ là sống được. Ta đây còn phải tìm cả một vương quốc!”

Đêm buông xuống, ánh trăng bàng bạc phủ lên vùng núi đá một lớp ánh sáng mờ ảo, như thể đang kể một câu chuyện cổ xưa. Lý Thuần Phong đốt một đống lửa nhỏ, ánh lửa tí tách chiếu lên khuôn mặt trầm tư của hắn. Hắn lấy từ túi vải một bầu rượu nhỏ, nhấp một ngụm, vị cay nồng trôi xuống cổ họng khiến hắn khẽ nhăn mặt.

“Rượu ngon, rượu ngon…” Hắn lẩm bẩm rồi ngâm nga một bài thơ:

“Sa mạc mênh mông gió lạnh lùng,

Trăng treo lơ lửng, bóng vô cùng.

Lâu Lan đâu tá, thành huyền thoại,

Một bước lạc lối, kiếp long đong.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

lanh-chu-tren-duoi-rong.jpg
Lãnh Chủ Trên Đuôi Rồng
Tháng 1 31, 2026
ta-an-cu-dong-cung-thai-tu-phi-nang-hang-dem-den-nha.jpg
Ta! Ẩn Cư Đông Cung, Thái Tử Phi Nàng Hàng Đêm Đến Nhà
Tháng 1 31, 2026
tam-quoc-cai-gi-dieu-thuyen-la-ty-ta
Tam Quốc: Cái Gì! Điêu Thuyền Là Tỷ Ta!
Tháng mười một 11, 2025
ta-tai-akatsuki-lam-viec-tu-9-gio-sang-toi-5-gio-chieu.jpg
Ta Tại Akatsuki Làm Việc Từ 9 Giờ Sáng Tới 5 Giờ Chiều
Tháng 1 12, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP