Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
do-thi-chi-ton-ba-chu.jpg

Đô Thị Chí Tôn Bá Chủ

Tháng 1 22, 2025
Chương 1458. Hiểu nhau không gần nhau Chương 1457. Xây Địa Phủ thương Luân Hồi
ta-that-khong-phai-la-su-kien-linh-di-hac-thu-sau-man.jpg

Ta Thật Không Phải Là Sự Kiện Linh Dị Hắc Thủ Sau Màn

Tháng 2 1, 2026
Chương 190: Đem người đã chết biến thành Linh Dị Chương 190: Hôm nay ngoài ý muốn gì cũng không có phát sinh
anh-linh-dao-su-hang-vu-goi-so-ba-vuong-nguoi-khong-hieu.jpg

Anh Linh Đạo Sư: Hạng Vũ Gọi Sở Bá Vương Ngươi Không Hiểu?

Tháng 4 26, 2025
Chương 237. Đại kết cục Chương 236. Ma vương Sauron! Tà Kiếm Tiên!
hong-hoang-trong-sinh-thai-nhat-vinh-hang-thien-de.jpg

Hồng Hoang: Trọng Sinh Thái Nhất, Vĩnh Hằng Thiên Đế

Tháng 1 17, 2025
Chương 496. Vô hạn vĩnh hằng Chương 495. Không chiến mà thắng, lần Nguyên Siêu thoát
o-dc-lam-tam-linh-dao-su-thang-ngay

Ở Dc Làm Tâm Linh Đạo Sư Tháng Ngày

Tháng 2 4, 2026
Chương 4367: Justice League: Tập kết (mười lăm) Chương 4366: Justice League: Tập kết (mười bốn)
vo-han-hop-thanh-ta-truong-sinh-van-co.jpg

Vô Hạn Hợp Thành Ta, Trường Sinh Vạn Cổ

Tháng 2 21, 2025
Chương 160. Hợp Đạo Chân Tiên! Trường sinh vạn cổ! Chương 159. Đạo thứ ba Hỗn Độn Tiên Khí!
Ta Không Phải Là Đại Sư Bắt Quỷ

Ta Có Một Tấm Thẻ Dính Dính

Tháng 1 21, 2025
Chương 970. Cửu trọng chi chủ Chương 969. Vĩnh hằng trục xuất
toan-vien-hoang-de-dem-tu-tien-gioi-cho-lam-mo-ho.jpg

Toàn Viên Hoàng Đế: Đem Tu Tiên Giới Cho Làm Mơ Hồ

Tháng 1 31, 2026
Chương 499: U Minh vạn quỷ trận Chương 498: Ta nguyện thử một lần
  1. Bói Toán Lấy Mạng Đổi Mệnh Dối Trời Gạt Đất
  2. Chương 57: Bí ẩn dưới cát vàng
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 57: Bí ẩn dưới cát vàng

Lý Thuần Phong lê bước giữa biển cát mênh mông, đôi chân nặng trĩu như bị cát níu chặt. Môi khô nứt, máu rỉ ra thành từng vệt đỏ sậm, cổ họng khô khốc đến mức mỗi lần nuốt nước bọt là một lần đau rát như bị dao cứa. Ánh nắng sa mạc thiêu đốt da thịt, bầu trời xanh thẳm không một gợn mây dường như đang cười nhạo sự nhỏ bé của con người. Bầu nước cuối cùng đã cạn từ hai ngày trước, con ngựa bị cơn bão cát hung tợn cuốn phăng. Hắn ngã quỵ, tay bấu chặt vào cát, hơi thở yếu ớt.

“Lâu Lan… ta phải tìm được ngươi…” Hắn thì thầm rồi bị bóng tối nuốt chửng ý thức.

Khi tỉnh dậy, Lý Thuần Phong thấy mình nằm trên một tấm chăn len thô ráp trong một chiếc lều nhỏ. Ánh sáng lờ mờ xuyên qua lớp vải lều, mùi sữa dê và thảo dược thoang thoảng trong không khí. Một cụ già râu tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt sáng ngời, đang ngồi bên cạnh, tay cầm bát nước đưa cho hắn.

“Uống đi, người trẻ tuổi. Ngươi suýt nữa đã thành cá khô rồi.” Cụ già nói, giọng khàn ấm áp.

Lý Thuần Phong đỡ lấy bát nước, uống từng ngụm nhỏ, cảm nhận dòng nước mát lành trôi xuống cổ họng như cứu rỗi.

“Đa tạ, đa tạ…” Hắn nói với giọng yếu ớt. “Vãn bối là Lý Thuần Phong, đang trên đường tìm Lâu Lan.”

Cụ già nheo mắt. “Lâu Lan? Hài, nơi đó chỉ còn là truyền thuyết. Ngươi tìm làm gì?”

“Không giấu gì, thật sự có chuyện quan trọng liên quan đến mạng sống rất nhiều người.”

Lão ngừng lại, nhìn sâu vào mắt Lý Thuần Phong. “Ta từng nghe tổ tiên kể, Lâu Lan không hoàn toàn biến mất. Nó chỉ ngủ sau, chờ người đánh thức.”

Lý Thuần Phong ngồi thẳng dậy, lòng bừng lên hy vọng. “Lão nhân, xin hãy chỉ đường. Vãn bối muôn phần biết ơn.”

Cụ già thở dài, chỉ tay về phía tây. “Đi về hướng mặt trời lặn, nơi có những cột đá cổ đổ nát. Nếu vận mệnh chọn ngươi, Lâu Lan sẽ hiện ra. Nhưng hãy cẩn thận!”

…

Sáng hôm sau, Lý Thuần Phong bước ra khỏi lều, không khí mát lạnh của bình minh sa mạc khiến hắn tỉnh táo hơn. Bên ngoài, những túp lều khác của bộ lạc chăn dê rải rác trên một vùng đất bằng phẳng, xung quanh là vài cây xương rồng và những bụi cỏ khô. Đàn dê kêu be be, lũ trẻ con trong bộ lạc chạy nhảy, tiếng cười giòn tan vang vọng. Bỗng nhiên, hắn nghe thấy một tiếng hí quen thuộc. Quay lại, hắn thấy con ngựa của mình đang thong thả gặm cỏ khô bên một máng nước. Đôi mắt nó long lanh, như thể đang cười nhạo chủ nhân.

“Đồ ngựa chết tiệt!” Lý Thuần Phong bước tới, vừa bực vừa buồn cười, vỗ mạnh vào vai nó. “Ta tưởng ngươi chết rồi, giờ lại ung dung thế này à? Có biết ta rất lo cho ngươi không?”

Con ngựa khịt mũi khì khì hí vang như muốn nói: Ngươi chết, ta cũng không chết được.

Hắn lắc đầu, vuốt ve bờm ngựa. “Thôi được, ngươi giỏi, ta không bằng ngươi. Đi nào, ta còn việc lớn phải làm.”

Theo lời chỉ dẫn của cụ già, Lý Thuần Phong lên ngựa, hướng về phía tây. Sau nhiều ngày vượt qua những đụn cát khổng lồ và những cơn gió rít, hắn cuối cùng đến được khu di tích. Những cột đá khổng lồ, phần lớn đã đổ nghiêng, gãy đổ, chôn vùi một nửa, minh chứng cho một nền văn minh rực rỡ từng tồn tại. Bề mặt đá khắc đầy hoa văn phức tạp, hình xoáy trôn ốc, hình con chim cách điệu, những ký tự kỳ lạ mà Lý Thuần Phong chưa từng thấy.

Hắn đưa tay sờ, cảm nhận sự thô ráp của đá dưới cái nóng sa mạc, lòng thầm nghĩ: “Nơi này từng là một nền văn minh huy hoàng. Lâu Lan, ngươi thật sự ở đây sao?”

Hắn lấy từ trong túi áo ra la bàn bát quái, vận pháp lực. Kim la bàn xoay tít mù, rồi đột nhiên dừng lại, chỉ về một hướng cố định. Lý Thuần Phong quỳ xuống, dùng tay đào lớp cát dày. Sau một lúc, hắn chạm vào một bề mặt cứng, là một cánh cổng đá. Trên cổng khắc hình một người phụ nữ đôi tay giơ cao như đang cầu khấn. Hắn đẩy mạnh, cổng đá rung lên, rồi mặt đất bất ngờ sụp xuống.

Lý Thuần Phong rơi tự do, cát bụi mịt mù. Bịch! tiếng va đập mạnh, toàn thân đau nhức, hắn nhăn mặt lồm cồm bò dậy, phủi cát trên áo. Hắn lấy từ trong người ra chiết hỏa, mở nắp và thổi nhẹ. Ngọn lửa nhỏ bùng lên, chiếu sáng không gian tối tăm. Trước mắt hắn là một thành phố cổ bị cát chôn vùi. Những ngôi nhà bằng gạch đất sét đứng san sát, mái nhà sụp đổ, cửa sổ trống hoác như những con mắt vô hồn. Trên đường phố, bàn ghế gỗ mục nát nằm ngổn ngang, chén bát đất nung vỡ vụn rải rác. Những chậu cây khô héo, trái cây khô quắt trọng giỏ, như thể thời gian đã dừng lại hàng trăm năm.

Hắn bước đi, tiếng giày vang lên trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rít từ đâu vọng lại. “Nơi này… như một ngôi mộ khổng lồ.” Hắn lẩm bẩm. “Người dân Lâu Lan rốt cuộc đã đi đâu?”

Cuối con đường, một ngôi đền lớn dần hiện ra. Hai bức tượng đá khổng lồ đứng gác hai bên cổng, mỗi bức cao hơn ba trượng, chiến binh đội mũ giáp, tay cầm giáo, ánh mắt như nhìn xuyên thấu tâm can. Lý Thuần Phong cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Bên trong, đền thờ nguy nga tráng lệ, dù thời gian đã để lại dấu vết. Các cột đá lớn khắc hoa văn tinh xảo, trần nhà cao vút với những bức bích họa phai màu, miêu tả cảnh người dân Lâu Lan dâng lễ vật cho thần linh. Chính giữa đền là một bức tượng khổng lồ của Thần Sa Mạc đầu chim thân người, khuôn mặt uy nghiêm, đôi mắt đá quý lấp lánh dưới ánh lửa, tay cầm một cây quyền trượng hình chim ưng.

Lý Thuần Phong đứng trước bức tượng, lòng đầy kinh ngạc. “Thần Sa Mạc của Lâu Lan?” Hắn thì thầm, tay chạm vào bệ đá dưới chân tượng. Đột nhiên, một tiếng “rắc” vang lên, bệ đá dịch chuyển, để lộ một cầu thang đá dẫn xuống lòng đất.

Hắn do dự một giây, rồi siết chặt chuôi kiếm, bước xuống. Cầu thang sâu hun hút, không khí lạnh lẽo khô khốc. Cuối bậc thang là một căn phòng nhỏ, tường đá khắc đầy ký tự cổ. Ở giữa phòng là một chiếc bàn đá, trên đó đặt một khối ngọc lấp lánh ánh xanh.

Lý Thuần Phong nhìn khối ngọc, ánh sáng từ nó như đang gọi mời. Hắn hít một hơi sâu, tay từ từ vươn ra.

Khi ngón tay hắn chạm vào, một luồng sáng chói lòa bùng lên, kéo hắn vào dòng chảy ký ức của Lâu Lan. Trước mắt hắn, hình ảnh vương quốc xưa hiện lên sống động như thể thời gian chưa từng trôi qua.

Trong không gian ký ức của khối ngọc, Lý Thuần Phong thấy mình đứng giữa một ốc đảo trù phú. Những cánh đồng lúa mạch vàng óng trải dài, dòng sông trong xanh lấp lánh dưới ánh mặt trời, những khu chợ nhộn nhịp với tiếng cười nói của dân chúng. Những ngôi nhà đất sét mái cong được trang trí bằng tranh vẽ rực rỡ, những cột đá khắc hình chim ưng. Ở trung tâm vương quốc, ngôi đền Thần Sa Mạc sừng sững, bức tượng thần uy nghiêm, đôi mắt đá quý lấp lánh như chứa đựng cả bầu trời.

Một giọng nói trầm bổng vang lên kể lại truyền thuyết cổ xưa của Lâu Lan:

“Ngày xưa, khi sa mạc còn là biển cát vô tận, không một giọt nước, không một mầm sống, Sa Thần – nữ thần của cát và gió – đã xuất hiện. Nàng là hiện thân của sự sống và cái chết, mang trong mình sức mạnh tạo dựng và hủy diệt. Nàng giáng xuống, biến cát khô cằn thành ốc đảo xanh tươi. Dân chúng thờ phụng nàng, gọi nàng là Mẹ của Sa Mạc, người ban nước, ban sự sống.”

Hình ảnh thay đổi, Lý Thuần Phong thấy dân chúng Lâu Lan quỳ trước ngôi đền, dâng lên những giỏ hoa quả, lương thực, vải lụa, ngọc quý. Một nữ tư tế trẻ, đội vương miện hình chim ưng, đứng trước bức tượng, tay giơ cao quyền trượng, hát những bài ca tụng thần linh.

“Thần Sa Mạc ban cho Lâu Lan phồn vinh, nhưng nàng cũng đặt ra một giao ước: dân chúng phải giữ gìn sự thuần khiết, không được để lòng tham và dục vọng làm vấy bẩn đất thánh. Đổi lại, nàng hứa bảo vệ Lâu Lan khỏi mọi tai ương. Nhưng đã là con người, làm sao có thể thoát khỏi lòng tham.”

“Quốc vương đời thứ 13 đã khởi binh mở rộng quốc thổ, đánh chiếm các bộ lạc du mục xung quanh. Bọn họ say đắm trong men chiến thắng nên đã đi quá đà. Đụng phải Hung Nô hung hãn, người Lâu Lan bị đánh bại, giày xéo, thảm sát. Lâu Lan đứng trước nguy cơ hủy diệt. Bọn họ cầu nguyện trước nữ thần Sa Mạc nhưng nữ thần không đáp lại bởi vì bọn họ đã vi phạm lời hứa của mình.”

“Trong cơn túng quẫn, một kẻ mặc áo choàng đen rách rưới, che kín mặt, từ trong bão cát sa mạc tiến vào trong thành. Hắn nói mình là sứ giả của thần, hắn mang đến cho vương quốc sức mạnh chiến thắng mọi kẻ thù. Hắn thành lập tổ chức Những Đứa Con Của Cát Đen – Hắc Sa Chi Tử. Quốc vương và tất cả hoàng tộc, dân chúng đều tham gia vào tổ chức.”

Ký ức chuyển cảnh, Lý Thuần Phong thấy một nhóm người mặc áo choàng đen, khuôn mặt ẩn dưới mũ trùm, tụ họp trước ngẫu thần. Bọn họ hiến tế những lễ vật cấm kỵ, máu của người dân và tù binh.

Nữ Thần Sa Mạc nổi giận, lời nguyền giáng xuống, bão cát nổi lên nuốt chửng Lâu Lan, chôn vùi vương quốc dưới biển cát.

Trong cơn hoảng loạn tên giáo chủ hắc ám lại nói với mọi người vẫn còn cách cứu. Chỉ cần mọi ngươi hợp nhất, tuổi thọ mỗi người cộng lại sẽ kéo dài hàng trăm năm. Chờ đợi cho đứa con của Thần được sinh ra, sẽ lần nữa đưa Lâu Lan tái hiện nhân thế, sáng chói thiên địa.

Bọn họ lần nữa tin lời, từng người tự nguyện bước lên bậc thang, nhảy vào trong hồ máu.

Luồng sáng tan biến, Lý Thuần Phong trở lại căn phòng đá lạnh lẽo, tay vẫn nắm chặt khối ngọc. Hắn thở hổn hển, mồ hôi lăn dài trên trán. “Thần Sa Mạc… lời nguyền… tà đạo…” Hắn lẩm bẩm, cố sắp xếp những mảnh ghép trong đầu. Đột nhiên thốt lên:

“Không đúng! Không đúng! Mọi chuyện không hợp lý. Mốc thời gian không đúng.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nu-de-dung-lam-ta-thao-dan-that-khong-muon-lam-quan.jpg
Nữ Đế Đừng Làm Ta, Thảo Dân Thật Không Muốn Làm Quan
Tháng 2 3, 2026
cuu-tu-thanh-de-sau-ta-bat-dau-nam-thang
Cửu Tử Thành Đế Sau Ta Bắt Đầu Nằm Thẳng
Tháng 10 21, 2025
chung-ta-la-tro-choi-nguoi-choi.jpg
Chúng Ta Là Trò Chơi Người Chơi
Tháng 1 10, 2026
de-quoc-bong-toi
Đế Quốc Bóng Tối
Tháng 1 30, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP