Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dau-la-cho-tot-ta-toi-tac-dung-phu-nguoi-khieng.jpg

Đấu La: Chỗ Tốt Ta Tới, Tác Dụng Phụ Ngươi Khiêng

Tháng 5 7, 2025
Chương 289. Đại kết cục Chương 288. Lại thêm một cái lão bà?
hong-kong-vo-gian-dao-nam-vung-ta-khong-lam-nguoi

Hồng Kông: Vô Gian Đạo Nằm Vùng? Ta Không Làm Người!

Tháng 12 17, 2025
Chương 453: 451 đại kết cục Chương 452: 450 bắt lấy tội phạm hành động bắt đầu! Hối Phong cao ốc nổ nổ
do-thi-chi-tu-linh-dieu-khac-su.jpg

Đô Thị Chi Tử Linh Điêu Khắc Sư

Tháng 1 22, 2025
Chương 548. Ta cái thế anh hùng Chương 547. Điện ảnh lần đầu
quan-duc.jpg

Quan Đức

Tháng 2 23, 2025
Chương 838. Hắc động [đại kết cục] Chương 837. Lòng tham không đáy
sieu-dung-hop-ta-co-vo-han-hinh-thai.jpg

Siêu Dung Hợp, Ta Có Vô Hạn Hình Thái

Tháng 5 6, 2025
Chương 631. Chung yên Chương 630. Đạo hợp chân, Hỗn Độn đột kích ( xong )
ta-tai-the-gioi-yeu-ma-ben-trong-duong-than-bo.jpg

Ta Tại Thế Giới Yêu Ma Bên Trong Đương Thần Bộ

Tháng 1 24, 2025
Chương 345. Chung cực? ( Đại kết cục ) Chương 344. Huyền Hòa Minh
than-hao-thu-duoc-khoac-lac-he-thong-sau-ta-chan-kinh-roi-toan-the-gioi.jpg

Thần Hào: Thu Được Khoác Lác Hệ Thống Sau, Ta Chấn Kinh Rồi Toàn Thế Giới

Tháng 1 25, 2025
Chương 384. Tất cả bụi bậm lắng xuống Chương 383. Quyết tử đấu tranh, ánh rạng đông tái hiện
dai-mong-chu.jpg

Đại Mộng Chủ

Tháng 1 21, 2025
Chương 2081. Thương Khung Chi Nhãn Chương 2080. Đại thế
  1. Bói Toán Lấy Mạng Đổi Mệnh Dối Trời Gạt Đất
  2. Chương 54: Hiến tế cho Ôn Thần
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 54: Hiến tế cho Ôn Thần

Tại một nơi xa chứng kiến toàn bộ sự việc, Kính Hà liếc nhìn lão già Chư Vấn bên cạnh, hỏi: “Chơi đùa với bọn họ như vậy vui lắm sao?”

“Hả?” Chư Vấn làm bộ ngạc nhiên. “Ngươi định nói giúp cho kẻ thù đã giết ngươi sao?”

“Không, ta chỉ là rất ghét trêu đùa. Nếu đã có thù hận vậy thì dứt khoát một đao.”

Chư Vấn bật cười thành tiếng: “Nếu có năng lực ta cũng muốn một đao chấm dứt nhưng đối thủ quá mạnh buộc ta không thể không bày mưu tính kế.”

Kính Hà nhíu mày, không hiểu lời này của lão, chuyển chủ đề hỏi: “Viên Thiên Cang đã dầu cạn đèn tắt, đây là cơ hội tốt để giết hắn và phá Long Nhãn. Lão còn chưa đi?”

Chư Vấn lắc đầu: “Viên Thiên Cang còn có giá trị, số của hắn chưa chết được. Còn Long Nhãn… Ta phát hiện long mạch tựa vào khí vận Đại Đường nên rất mạnh nếu ta ra tay phá, tự khắc sẽ có thứ khác ngăn cản.”

“Chẹp chẹp…” Lão chép miệng. “Long mạch tăng khí số cho hoàng đế nhưng hoàng đế cũng làm lớn mạnh long mạch, đây là mối quan hệ nương tựa cùng phát triển. Phải thừa nhận Lý Thế Dân là hoàng đế tốt khiến cho khí vận đại vượng. Khó khó khó a…”

“Ngươi từ bỏ?” Kính Hà nói.

“Ha ha… sao có thể! Mạnh không có nghĩa là bất bại, luôn luôn có cách. Mà cách lại đang trong tay ta.” Chư Vấn cười lớn quay đầu đi.

…

Dù Chư Vấn đã chết nhưng dịch bệnh vẫn còn, hố chôn tập thể bị lấp kín, đến đất cũng không còn.

Trong kinh thành Trường An, màn đêm buông xuống như một tấm lụa đen phủ kín những con hẻm nhỏ. Khói hương nghi ngút bốc lên từ mọi ngõ ngách, từ những ngôi miếu hoang cho đến các phủ đệ quyền quý. Dân chúng từ kẻ ăn xin rách rưới đến những quan sang, đều quỳ trước bàn thờ, miệng lẩm nhẩm cầu khấn, mắt đỏ hoe vì sợ hãi và tuyệt vọng. Dịch bệnh như một con thú vô hình, càn quét từng nhà, không chừa một ai. Tiếng khóc than hòa lẫn với tiếng chuông chùa, tạo thành một bản nhạc bi ai vang vọng khắp thành.

Nhà Đường vốn đang thịnh trị, giờ đây lung lay như ngọn đèn trước gió. Dân chúng không còn tin vào triều đình, không còn trông mong vào những lời hứa hẹn. Họ quay sang cầu khấn thần linh, đốt vàng mã, dựng đàn cúng bái, thậm chí lén lút thực hiện những nghi thức tà giáo.

Có người ngậm thủy ngân, có người ăn nhau trâu bò, có người nghiền xác chuột trộn với lá dâu tằm thành viên rồi ăn, có người thậm chí còn mài móng chó thành bột đắp lên mắt, có người còn dùng đinh sắt khoan vào đầu… Mê tín dị đoan như cỏ dại, lan nhanh sau mưa, không gì ngăn nổi.

Giữa cơn hỗn loạn ấy, Viên Thiên Canh vào cung, quỳ trước ngai vàng, nói:

“Bệ hạ, dịch bệnh này là điềm trời giáng phạt. Muốn cứu muôn dân, chỉ có một cách: hiến tế đồng nam đồng nữ để dâng lên Ôn Thần, xoa dịu cơn giận của ngài.”

Lý Thế Dân nghe lời ấy mà lòng nặng trĩu, vốn không tin vào những chuyện ma quỷ, nhưng nhìn cảnh dân chúng chết dần chết mòn, ông không khỏi dao động. “Trẫm không thể để máu trẻ thơ nhuộm đỏ tay mình.”

“Chuyện này… khanh đừng nói nữa. Tiếp tục coi thiên tượng cho trẫm, bao lâu nữa thì hết dịch.”

Rồi phẩy tay cho Viên Thiên Cang lui.

Nhưng dịch bệnh không dừng lại. Nó như một cơn sóng thần, ngày càng hung bạo, cướp đi sinh mạng không ngừng. Từ những kẻ ăn xin bên vệ đường đến các quan viên trong triều, ai nấy đều run rẩy trước cái chết. Ánh lửa vàng mã mỗi đêm chiếu sáng từng góc kinh thành. Các thái y bó tay, thuốc thang cạn kiệt, niềm tin của dân chúng vào triều đình tan biến như sương sớm.

Trước áp lực nặng nề, nhiều đêm mất ngủ, Lý Thế Dân cuối cùng cũng đồng ý trước lời đề nghị của Viên Thiên Canh. Viên Thiên Cang nhận thánh chỉ, lập tức hành động. Dưới danh nghĩa cách ly trị bệnh, các quan binh lặng lẽ lùng sục, bắt đi những đứa trẻ đồng nam đồng nữ. Có gia đình nghèo phản đối nhưng lập tức bị dập tắt.

Viên Thiên Cang cười thầm trong bụng: Đa tạ ngươi, Chư Vấn, nếu không có ngươi, bệ hạ còn lâu mới để ta hiến tế.

…

Dưới ánh trăng bàng bạc, pháp đàn hiến tế được dựng trên một ngọn đồi hoang vắng ngoài kinh thành, xung quanh bị bao bọc bởi tầng tầng quân lính. Đàn tế hình bát quái, với tám cột gỗ cao chót vót, mỗi cột khắc đầy phù chú đỏ thắm như máu, tỏa ra mùi nhựa cây thoang thoảng. Ở trung tâm đàn là một bệ đá lớn, chạm trổ những con rắn quấn quanh một ngọn lửa – biểu tượng của Ôn Thần, vị thần cai quản bệnh tật và tai ương. Xung quanh bệ đá, vòng hoa dại khô héo được xếp thành hình tròn, xen lẫn là những đồng tiền cổ và bùa giấy vàng mã, hàng trăm lá cờ đủ màu sắc lay động phần phật trong cơn gió lạnh buốt.

Viên Thiên Canh trong bộ đạo bào trắng thêu hình hạc, đứng giữa pháp đàn. Đôi mắt sắc lạnh, lấp lánh dưới ánh đuốc, tay cầm một thanh kiếm bằng đồng xu.

Các đồng nam đồng nữ, một trăm đứa trẻ, bị trói chặt bằng dây thừng đỏ, đứng thành vòng tròn quanh bệ đá. Chúng mặc áo lụa trắng mỏng, khuôn mặt nhợt nhạt vì sợ hãi, đôi mắt ngây thơ ánh lên sự hoang mang. Bọn nhỏ hức hức khóc nức nở nhưng không ai quan tâm.

Viên Thiên Canh và đám đạo sĩ phụ tá đang tập trung tụng kinh, múa phép, những đạo đồng tay cầm chuông đồng liên tục rung lên từng nhịp đều đặn như gọi hồn từ cõi âm.

Khi mặt trăng treo trên đỉnh đầu, bóng người lặn ngay dưới chân. Nghi lễ bắt đầu!

Viên Thiên Canh giơ cao kiếm, miệng đọc chú ngữ bằng thứ ngôn ngữ khó hiểu, nghe như tiếng gió rít qua kẽ đá. Đám đạo sĩ đồng thanh hô ứng, giọng hát ma mị hòa lẫn với tiếng trống da trâu vang lên từ góc đàn, tạo nên âm thanh rùng rợn. Trên bệ đá, một chậu than đỏ rực được đặt sẵn, bên trong cháy những nhánh bạch đàn và lá cây ngải cứu, khói bốc lên mù mịt, mang theo mùi hương cay nồng khiến những đứa trẻ ho sặc sụa.

Viên Thiên Cang dùng kiếm đâm vào sấp lá bùa rút ra mười mấy tấm, hơ trên ngọn nến, bùa bốc cháy ngùn ngụt. Hắn cầm kiếm nhảy múa, uống một ngụm rượu lớn rồi phun vào cây kiếm. Phừng! Bùa cháy lớn rồi tắt ngúm, chỉ còn lại tro tàn.

Hắn hòa tro vào thau dịch đỏ sền sệt, không biết bên trong chứa thứ gì. Hắn phất tay ra lệnh, đám đạo sĩ cầm chén múc dịch đỏ rồi ép cho mấy đứa nhỏ uống. Uống xong, đám nhỏ rơi vào ảo giác, đầu óc lâng lâng, cũng vì thế mà không khóc nữa.

Viên Thiên Cang mời Lý Thế Dân tiến lên đọc bài tế lễ.

“Thiên Thượng trên cao, trẫm là Lý Thế Dân, hoàng đế Đại Đường. Trẫm làm việc vô năng, trên chưa thảo kính, dưới chưa yêu mến. Khiến Thiên Thượng nổi giận, nay trẫm xin dùng trăm đồng nam đồng nữ tạ lỗi trời đất. Từ nay làm minh quân sáng suốt. Mong trời đất chứng giám.”

Đọc xong, Lý Thế Dân lui về, dùng dải lụa vàng che mắt. Áp dụng bởi câu: Vải thưa che mắt thánh. Vì việc sau đây quá độc ác. Hắn không thấy, không biết, không liên quan, sau này vẫn là minh quân chiếu rọi cổ kim.

Viên Thiên Canh bước đến từng đứa trẻ, dùng kiếm cắt cổ tay để máu chậm rãi chảy xuống, nhỏ tong tong xuống tế đàn, xuôi theo mạch trận đổ về trung tâm. Mỗi lần hắn giết một đứa trẻ, một cơn gió lạnh bất chợt thổi qua, khiến ngọn đuốc chập chờn.

Khi máu đã lấp đầy mạch trận, Viên Thiên Canh giơ kiếm lên trời, hét lớn một câu chú, giọng vang vọng như sấm. Đám đạo sĩ đồng loạt quỳ xuống, miệng lẩm nhẩm, còn những đứa trẻ hắt ra hơi thở cuối cùng. Tiếng trống dồn dập, tiếng chuông đồng gấp gáp, tiếng máu nhỏ chậm dần chậm dần, thấm đẫm bệ đá. Một cơn gió mạnh bất ngờ nổi lên, thổi tắt gần hết ngọn đuốc, để lại pháp đàn chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ chậu than đỏ và tiếng tụng pháp chú.

Phù! Đột nhiên một bóng đen cao lớn hiện lên, áo choàng tung bay, dưới lớp áo choàng là cơ thể hư ảo như có như không. Nó phát ra những âm thanh khè khè nghe không nổi là gì.

Viên Thiên Cang và các đạo sĩ vội quỳ xuống, dập đầu lia lịa, miệng tụng liên tục. Tại chỗ Lý Thế Dân, đám hộ vệ, công công run sợ không dám nhìn, co ro xung quanh hoàng thượng. Còn Lý Thế Dân thì liên tục hỏi có chuyện gì.

Công Công nhỏ giọng bên tai: “Bệ hạ… Ôn Thần đến.”

Lý Thế Dân rất muốn tháo dải lụa ra xem nhưng nhớ đến lời dặn của Viên Thiên Cang đành nhịn xuống.

Bóng đen kia đưa mắt nhìn quanh, cười khà khà hài lòng. Nó há miệng hít một hơi dài, hút tất cả máu, sau đó xoay người biến mất. Gió lạnh lập tức ngừng thổi, tất cả đuốc đột nhiên bốc cháy trở lại.

Viên Thiên Cang lại gần Lý Thế Dân nói nhỏ: “Bệ hạ, xong rồi!”

“Xong… xong rồi sao?” Lý Thế Dân lúc này vẫn còn run.

“Vâng! Ôn Thần đã nhận lời.” Viên Thiên Cang nói, sau đó lệnh công công: “Nhanh đưa bệ hạ về cung.”

“Bệ hạ cứ nhắm mắt ngủ, coi như chưa có chuyện gì.”

Lý Thế Dân đã sớm muốn rời đi, hắn đưa tay, công công lập tức đỡ lấy. Về đến cung, đặt mình trên giường, hắn vẫn không dám tháo khăn lụa, cả đêm trằn trọc không ngủ, tim đập rộn ràng, sống lưng ướt đẫm. Cứ mấy phút lại gọi hỏi: Bây giờ là canh nào?

Khi nghi lễ kết thúc, pháp đàn được tháo dỡ ngay trong đêm, mọi dấu vết bị xóa sạch, như thể nó chưa từng xảy ra. Chỉ có mùi máu tanh còn đọng lại trong không khí.

Kỳ lạ thay, sau đêm ấy, dịch bệnh bắt đầu thuyên giảm. Ban đầu chỉ là vài trường hợp hồi phục, rồi dần dần, số người chết giảm đi rõ rệt. Không biết là do nghi thức tàn khốc kia, hay chỉ đơn giản là vì đã không còn ai để chết nữa.

Dân chúng reo mừng nhưng trong cung, Lý Thế Dân ngồi trầm ngâm, ánh mắt đầy đau đớn. Mỗi đêm, tiếng khóc của những đứa trẻ lại vang vọng trong đầu hắn. Viên Thiên Cang trấn an: Tất cả đều là ý trời, bệ hạ chỉ làm theo ý trời.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-doat-thanos-infinity-gauntlet.jpg
Ta Đoạt Thanos Infinity Gauntlet
Tháng 2 15, 2025
nguoi-thay-ta-giong-khong-giong-tien.jpg
Ngươi Thấy Ta Giống Không Giống Tiên
Tháng 2 2, 2026
cai-gi-thanh-nhan-do-de-ta-deu-la-tien-ton.jpg
Cái Gì Thánh Nhân? Đồ Đệ Ta Đều Là Tiên Tôn
Tháng 1 10, 2026
nhat-pham-bo-y.jpg
Nhất Phẩm Bố Y
Tháng 3 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP