Chương 53: Tiêu diệt Chư Vấn
Viên Thiên Cang biết với sức mạnh hiện tại, dù có thêm Thể Vân Tiên Cô và Lưu Hoàn, cũng khó mà đối phó với Huyết Tế Tà Thần. Tà thần này không chỉ mạnh mà còn được tiếp dưỡng bằng tử khí nạn dân nên gần như bất tử. Hắn ánh mắt lóe lên quyết tuyệt.
“Thể Vân Tiên Cô, Lưu Hoàn, xin hai vị yểm trợ!” Viên Thiên Cang lớn tiếng nói, sau đó hai tay kết ấn liên tục.
Cảm nhận được đối phương ra tuyệt chiêu, Chư Vấn lập tức ra lệnh Huyết Tế Tà Thần liều mạng tấn công, đôi mắt nó đỏ rực như máu, gào lớn nhào tới.
“Yêu tà dừng tay!” Thể Vân Tiên Cô lẫn Lưu Hoàn đồng loạt tấn công, kiềm chế yêu tà.
Chư Vấn thấy vậy thì tay kết ấn với tốc độ chóng mặt. “Ngươi muốn liều mạng, hỏi qua ta chưa?!”
Một luồng khí tức kinh hoàng bùng lên, không gian xung quanh méo mó, tử khí hóa thành sương mù dày đặc. Chư Vấn đang thi triển Thiên Ma Hàng Thân, một tà thuật cấm kỵ, lấy thân làm lô, dung luyện tất cả tà khí, ma khí, tử khí, oán khí…
Trong khoảnh khắc, cơ thể Chư Vấn biến đổi. Da thịt lão rách toạc, máu tươi tuôn trào, đôi mắt trở thành hai hố đen sâu thẳm, tỏa ra khí tức tà ác khiến cả Thể Vân Tiên Cô và Lưu Hoàn phải lùi lại. Thân hình lão phình to, hóa thành một con quái vật nửa người nửa quỷ, cao hơn trượng, hai tay mọc móng vuốt sắc nhọn như lưỡi hái. Thiên ma gào rú, sóng âm cuồn cuộn lao thẳng về phía Viên Thiên Cang.
“Chặn nó lại!” Viên Thiên Cang quát lớn. Thể Vân Tiên Cô vung quạt, triệu hồi mây đen cuồn cuộn, sấm sét giáng xuống như mưa, tạo ra một vành đai bão tố quanh ba người. Lưu Hoàn gầm lên, trường kích trong tay bùng cháy dữ dội, phóng ra hỏa diễm đỏ rực, tạo thành một bức tường lửa chặn đường thiên ma. Nhưng sức mạnh của thiên ma quá khủng khiếp, tử khí dễ dàng xuyên qua sấm sét và ngọn lửa, ép hai vị thần tướng phải lùi lại.
Huyết Tế Tà Thần đột ngột từ sau lưng đánh lén. Phốc phốc… hai bị thần bị huyết trảo xuyên thủng bụng, bọn họ không chết vì không phải bản thể nhưng thần lực tiêu hao cực độ, huyết tà ăn mòn cơ thể.
Thể Vân Tiên Cô hét lên: “Viên Thiên Cang, nhanh lên! Chúng ta không cầm cự được lâu!”
Lưu Hoàn ngửa mặt lên trời tức giận rống: “Khốn kiếp, ta chưa bao giờ chịu tủi nhục như thế này. A a a…”
Viên Thiên Cang cắn chặt răng, dùng kiếm gỗ đào chém đứt cổ tay để máu tuôn xối xả, niệm: “Thiên địa chứng giám, ta lấy máu này, linh hồn này, thỉnh Hoàng Long Chân Nhân, giáng lâm phá tà!”
Mặt hồ Long Nhãn rung chuyển dữ dội. Một luồng ánh sáng vàng rực bùng lên, xé tan mây đen. Từ ánh sáng, Hoàng Long Chân Nhân hiện ra, thân mặc đạo bào vàng, tay cầm phất trần, chân đạp song long uy nghiêm. Uy áp của hắn khiến tất cả run rẩy. Chư Vấn mặt tái đi.
Hoàng Long đưa mắt quét hiện trường, ánh mắt nổi sát khí, giọng lạnh băng: “Quỷ vật, đáng chém!”
Uy áp của Hoàng Long Chân Nhân khiến cả Huyết Tế Tà Thần run rẩy, còn Thiên Ma Chư Vấn khựng lại, phát ra tiếng gào đầy sợ hãi. Chư Vấn hoảng loạn, lão không ngờ Viên Thiên Cang lại có thể mời được một vị tiên cấp cao như vậy. Trong cơn tuyệt vọng, lão dốc toàn lực.
Huyết Tế Tà Thần gầm rú, thân hình phình to gấp đôi, tử khí cuộn trào như cơn bão, lao thẳng vào Hoàng Long Chân Nhân. Còn Thiên Ma Chư Vấn thì đánh về phía Viên Thiên Cang đang khuỵu gối không còn sức lực.
Nhưng Hoàng Long Chân Nhân chỉ khẽ phẩy phất trần. Một luồng ánh sáng vàng kim bắn ra, hóa thành lưới lớn, bao phủ Huyết Tế Tà Thần. Con tà thần giãy giụa, lưỡi hái tử khí chém liên hồi, nhưng lưới ánh sáng càng siết chặt, từng mảnh tử khí bị hòa tan, thân thể khổng lồ của nó dần tan rã thành khói đen. Chỉ trong khoảnh khắc, Huyết Tế Tà Thần hoàn toàn biến mất, không để lại chút dấu vết.
Chư Vấn chịu lấy phản phệ, lão đang chạy thì đổ sụp, thất khiếu tuôn trào hắc khí. Hoàng Long Chân Nhân nhìn xuống, giọng vang như sấm:
“Tà ma dám quấy nhiễu nhân gian, chết!”
Một luồng ánh sáng vàng kim từ phất trần bắn ra, bao phủ lấy Chư Vấn. Lão gào lên lần cuối, cơ thể bị ánh sáng thiêu đốt, hòa vào oán khí, rồi tan biến hoàn toàn, như chưa từng tồn tại, tử khí xung quanh mặt hồ Long Nhãn dần tiêu tán, trả lại sự tĩnh lặng.
Viên Thiên Cang quỳ trên mặt đất, hơi thở yếu ớt, máu từ cổ tay vẫn chảy, nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ nhẹ nhõm. Hắn cũng không ngờ mời được vị đại thần tiên trong truyền thuyết này, trước đó trong lòng chỉ cầu may.
Hoàng Long Chân Nhân là ai? Chính là Thập Nhị Kim Tiên một trong, đệ tử của Tam Thanh Nguyên Thủy Thiên Tôn. Tồn tại từ thời thượng cổ sơ khai, nghe nói vị này lấy thịt rồng làm thức ăn, lấy gân rồng làm đai lưng, lấy đầu rồng làm ghế, là một tồn tại khủng bố.
Hắn trước đó trong điện Tam Thanh bái lạy, đây là ngôi điện có lịch sử hàng trăm năm, vô cùng nguy nga và linh thiêng. Trong lúc thắp hương, hắn chợt có linh cảm, khi dạo quanh các tượng thần thì phát hiện dưới chân tượng Hoàng Long Chân Nhân có chữ. Thì ra đó là pháp lệnh của vị đại thần tiên này. Viên Thiên Cang vui mừng quá đỗi.
Đây là lần đầu tiên hắn thử thỉnh, không ngờ thành công. Chư Vấn thua chỉ có thể trách lão xui xẻo.
Thể Vân Tiên Cô và Lưu Hoàn cúi đầu hành lễ Hoàng Long Chân Nhân, rồi hóa thành hai luồng sáng, trở về thiên giới.
Hoàng Long Chân Nhân nhìn Viên Thiên Cang, khẽ gật đầu: “Tà ma đã bị tiêu diệt.”
Viên Thiên Cang dập đầu: “Đa tạ thượng tiên!”
Hoàng Long: “Ừm ừm…” vị thượng tiên này vẫn đứng đó như chờ đợi điều gì.
Viên Thiên Cang thoáng suy nghĩ, sau đó lập tức lấy ra ba cây hương hỏa đốt lên, tiếp tục bái tụng: “Thượng tiên trừ ma vệ đạo, đạo đức sáng ngời, chiếu rọi thế gian, vô lượng đức vô lượng thọ, tạo phúc cho muôn vàn chúng sinh.”
Hắn đang dập đầu, nếu ngước nhìn lên sẽ thấy Hoàng Long đang cười híp mắt cười thỏa mãn. Lát sau, Hoàng Long cưỡi rồng vàng bay lên, biến mất trong ánh sáng rực rỡ.
Viên Thiên Cang nhìn theo, đôi mắt rưng rưng xúc động. Nhưng hắn không thể nào ngờ được pháp lệnh hắn nhận được thật ra là do Hoàng Long sắp đặt. Hoàng Long sau khi tuần tra Địa Ngục, được lệnh sư tôn tiếp tục quan sát nhân gian tìm thủ phạm. Bế quan mấy trăm năm, cuối cùng được sư tôn cho ra ngoài, hắn tất nhiên phải chơi… à, tuyên truyền bản thân thật tốt. Để thỏa mãn lòng hư vinh, Hoàng Long truyền ra pháp lệnh của mình.
Mặt hồ Long Nhãn trở lại yên bình, ánh trăng chiếu xuống, phản chiếu trên mặt nước như một tấm gương bạc. Viên Thiên Cang ngồi bệt xuống, tay ôm cổ tay đẫm máu, miệng nở nụ cười mệt mỏi. Trận chiến này đã kết thúc nhưng cái giá phải trả quá lớn.
Sau một thoáng thả lỏng, Viên Thiên Cang chợt giật mình, sẽ không đơn giản như thế chứ (thật ra cũng không đơn giản lắm, đánh nhau sấp mặt). Theo Lý Thuần Phong kể đã từng đánh chết đối phương một lần, đối phương vậy mà vẫn nhảy ra tung tăng.
Viên Thiên Cang nhịn xuống cơn đau, lập tức đứng dậy, tìm vết tích của Chư Vấn, bói một quẻ, kết quả khiến hắn nhíu mày.
“Chư Vấn, ngươi quả nhiên không dễ chết như vậy.”
Không chần chừ, Viên Thiên Cang băng bó sơ sài, uống vào đan dược sau đó vận chút sức lực còn lại xuống núi tiến thẳng vào Rừng Tha Ma. Mỗi bước chân khiến lá khô dưới đất kêu xào xạc, không khí lạnh lẽo bao trùm, mang theo mùi tử khí nồng nặc. Cây cối trong rừng méo mó, cành lá khô héo như những cánh tay xương xẩu vươn ra, cố ngăn cản người sống. Hắn giơ hai ngón tay kẹp một tấm phù chú, rung cổ tay một cái phù chú bốc cháy, ánh sáng yếu ớt tỏa ra, xua tan phần nào tà khí.
Đột nhiên, một tiếng cười khàn đặc vang lên từ sâu trong rừng, lạnh lùng và đầy oán độc. “Viên Thiên Cang, ngươi thật sự không bỏ qua ta!” Giọng nói của Chư Vấn, dù yếu ớt, vẫn mang theo sự điên cuồng không đổi. Từ bóng tối, một thực thể chậm rãi bước ra. Đó là một con khôi lỗi gỗ cao hai thước, thân hình ghép từ những mảnh gỗ mục, dây leo quấn quanh như mạch máu, bên trong là từng mảng huyết nhục chắp vá. Đôi mắt khôi lỗi đỏ rực, chính giữa ngực là một viên huyết châu lấp lóe, tỏa ra mùi máu tanh.
Vậy là linh hồn lão đã nhập vào khôi lỗi, sống lại như dự đoán của Viên Thiên Cang.
Thứ này gọi là Oán Linh Khôi Lỗi, chế tạo từ cây cối quanh năm nhiễm oán khí, lại dùng huyết nhục người chết đắp thành, chủ tâm là viên huyết châu gắn trước ngực.
“Ngươi nghĩ một con khôi lỗi có thể thoát khỏi tay ta?” Viên Thiên Cang lạnh lùng nói, tay trái rút từ trong ngực áo ra một tấm bùa chu sa, tay phải giơ kiếm gỗ đào, sẵn sàng chiến đấu.
Chư Vấn khôi lỗi cười lớn: “Ngươi đã kiệt sức, pháp khí cạn kiệt, thần cũng không thỉnh được nữa, còn dám đối đầu với ta?!” Huyết châu trên ngực khôi lỗi phát sáng, tử khí cuộn trào, từ dưới đất trồi lên hàng chục bóng quỷ, mỗi con mang hình dạng méo mó, gào rú lao về phía Viên Thiên Cang.
Trận chiến bùng nổ ngay tức khắc. Viên Thiên Cang ném tấm bùa chu sa, miệng niệm: “Kim Quang Thần Chú, phá!” Bùa bùng cháy, hóa thành một luồng ánh sáng vàng, thiêu cháy quỷ vật xung quanh hắn.
Chư Vấn há miệng hút lấy oán khí trong rừng, từ trên người chui ra từng bóng quỷ. Viên Thiên Cang nhảy vọt lên, kiếm gỗ đào chém liên hoàn, mỗi nhát kiếm mang theo ánh sáng thanh tịnh, cắt đứt từng bóng quỷ. Nhưng hắn cảm nhận được, linh lực trong cơ thể đang cạn dần, mỗi động tác đều khiến vết thương ở cổ tay đau nhức.
Chư Vấn khôi lỗi lao tới, hai cánh tay gỗ vung lên, hóa thành những lưỡi dao sắc nhọn, chém xuống như bão táp. Viên Thiên Cang lách người né tránh, nhưng một lưỡi dao vẫn sượt qua vai, xé toạc đạo bào, máu tươi chảy ào ào. Hắn cắn răng, rút từ trong tay áo một chiếc Huyền Thiên Kính, một pháp khí cổ có khả năng phản chiếu tà khí. Hắn giơ kính lên, hét lớn: “Huyền Thiên phản chiếu tà ma, định!” Ánh sáng từ kính bắn ra, chiếu thẳng vào khôi lỗi, khiến nó khựng lại giống như trúng định thân thuật.
Nhưng Chư Vấn không dễ khuất phục. Huyết châu trên ngực khôi lỗi bùng sáng, tử khí hóa thành một con rắn khổng lồ, lao thẳng vào Viên Thiên Cang, há miệng cắn xé. Hắn vung kiếm gỗ đào chặn lại, nhưng lực va chạm quá mạnh, khiến hắn văng ra xa, lưng đập vào một thân cây khô bị bật ngược lại, ngã trên mặt đất, há miệng phun máu. Huyền Thiên Kính tuột khỏi tay, xuất hiện vết nứt.
Viên Thiên Cang thở hổn hển, ánh mắt lóe lên tia quyết tuyệt. Hắn lấy từ trong ngực áo ra một chiếc Tử Kim Phù Ấn. Đây là báu vật có thể phóng xuất lực lượng mạnh mẽ nhưng chỉ sử dụng được một lần. Hắn niệm chú: “Thiên Sư chi mệnh, tử kim diệt tà!”
Phù ấn phát sáng, hóa thành một đại kim ấn tỏa sáng rực rỡ, đập thẳng vào khôi lỗi. Chư Vấn gào lên, triệu hồi một bức tường tử khí để chặn, nhưng oanh! Kim ấn xuyên thủng tất cả, đánh thẳng vào huyết châu trên ngực khôi lỗi. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, huyết châu vỡ tan, tử khí tiêu tán, khôi lỗi gỗ đổ sập, từng mảng gỗ và huyết nhục rơi xuống lộp bộp. Chư Vấn vội vàng thoát ra chạy trốn.
Viên Thiên Cang chớp lấy cơ hội, dùng kiếm đào đâm xuyên qua linh hồn Chư Vấn.
“A~~~” Chư Vấn phát ra tiếng thét kéo dài trước khi hoàn toàn tan biến.
Oán khí trong Rừng Tha Ma dần lắng xuống, tiếng gào rú của các bóng quỷ cũng im bặt. Viên Thiên Cang quỵ xuống, tay ôm vết thương, Huyền Thiên Kính và Tử Kim Phù Ấn đều đã vỡ nát. Hắn thở hổn hển nhưng khóe môi nở một nụ cười mệt mỏi. “Chư Vấn, cuối cùng cũng tiêu diệt được ngươi.”
Diệt linh hồn ngươi, không tin ngươi còn có thể sống lại.
Rừng Tha Ma trở lại tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió nhẹ thổi qua. Viên Thiên Cang đứng dậy, lê bước ra khỏi khu rừng, ánh trăng chiếu lên bóng lưng.