Chương 52: Thuật Thỉnh Thần
Đối diện Chư Vấn, không ai khác chính là Viên Thiên Cang. Lý Thuần Phong vội vã rời đi đã giao lại nhiệm vụ bảo vệ Long Nhãn cho Viên Thiên Cang. Đối phương tính ra Chư Vấn tạo ra dịch bệnh, dẫn tử khí nhập địa mạch bởi vậy đã ở đây mấy ngày chờ đợi.
Viên Thiên Cang một tay cầm thanh kiếm gỗ đào khắc đầy bùa chú chỉ xéo mặt đất. Đôi mắt anh sắc lạnh, không chút dao động, dù biết rằng kẻ trước mặt là bậc thầy tà thuật, đã đẩy kinh thành vào hỗn loạn.
Ngày xưa gặp nhau đã biết lão này không bình thường nhưng mấy lần thăm dò đều không ra khiến hắn bỏ qua. Nhưng hôm nay, hắn sẽ không lặp lại sai lầm.
“Chư Vấn!” Viên Thiên Cang lên tiếng, giọng vang vọng như sấm: “Đến đây kết thúc.”
Chư Vấn cười khẩy, tay vung lên, bay ra hàng chục lá bùa vàng, mỗi lá bùa khắc những ký tự đỏ như máu, lơ lửng trong không khí. Lão kết ấn chú, miệng lẩm nhẩm thần chú. Những lá bùa xoay tròn, chui ra hàng trăm bóng quỷ nhỏ, gào rú lao về phía Viên Thiên Cang. Mỗi bóng quỷ mang theo oán khí ngút trời, đôi mắt đỏ rực như than cháy.
Viên Thiên Cang không nao núng, tay trái nãy ẩn giấu kết ấn chú tụ lực, bây giờ đã hoàn thành.
“Lam Điện Diệt Độ!”
Mười mấy tia điện bắn ra, đám quỷ bị giật tan xương nát thịt, phát ra tiếng kêu ré chói tai. Viên Thiên Cang không dừng lại, quát:
“Chờ ngươi mấy ngày, há không có chuẩn bị.”
Hắn giậm mạnh chân, cát bụi tung bay lộ ra đường vân pháp trận phức tạp, cắm kiếm gỗ vào mắt trận trung tâm, Viên Thiên Cang hai tay liên tục kết ấn chú. Chư Vấn dự cảm bất an, lập tức ra tay cắt đứt đối phương hành pháp.
“Thạch Phá Kỳ!” Lão ném ra bùa chú, từ trong lá bùa bắn ra những viên đá nhọn hoắt.
Viên Thiên Cang: “Muộn rồi!” Hắn kết ấn hét lớn: “Thiên Thượng Địa Hạ, nhân gian hỗn loạn, tà ma quấy phá. Cung thỉnh Lôi Bộ chính thần Hưng Vân Thần, Giáng Lâm! Cung thỉnh Thể Vân Tiên Cô, Giáng Lâm!”
Những lời trước đọc thầm trong miệng, chỉ có hai chữ “giáng lâm” là hét lớn.
Roẹt! Mây đen trên bầu trời cuộn trào, luồng ánh sáng xanh chiếu xuống mặt đất, một nữ thần tướng hiện ra, thân hình mờ ảo, tay cầm quạt lớn, kéo theo những đám mây dày đặc che kín mặt hồ. Sấm chớp rền vang, từng tia sét đánh xuống, xé tan tất cả thạch nhũ công kích tới.
Chư Vấn bị khí thế đối phương ép, đông đông lui lại, trên mặt lộ vẻ ngưng trọng. Đây là… Thuật Thỉnh Thần.
Thuật Thỉnh Thần thuộc về chính đạo, theo ghi chép thì bắt nguồn từ thời thượng cổ, khi các đạo sĩ đầu tiên học cách giao tiếp với thần tiên. Được xem là một trong các chính thuật phá yêu tà mạnh nhất. Nhưng cũng cực kỳ phức tạp, tốn thời gian, cả thời gian nuôi dưỡng lẫn thời gian thi pháp. Cần rất nhiều điều kiện:
Thứ nhất: Thần thỉnh chỉ tiêu diệt tà ma, yêu quái, tuyệt đối không can thiệp vào mâu thuẫn nhân gian.
Thứ hai: Để ngự thuật này bắt buộc phải biết được pháp lệnh câu thông thần tiên, mỗi thần tiên sẽ có một pháp lệnh riêng, và phải được thần tiên chấp nhận. Pháp lệnh trở thành bí mật truyền thừa của mỗi giáo phái, chỉ truyền cho thân truyền đệ tử.
Thứ ba: Dưỡng thần, chủ yếu là cúng bái, tụng kinh, hương hỏa… để thần tiên chấp nhận. Giống như các miếu thờ Tam Thanh, miếu Thần Hoàng, miếu Thổ Địa, miếu Tam Thái Tử… Quá trình này có thể mất vài tháng, vài năm, vài chục năm, thậm chí không bao giờ được. Phụ thuộc vào tâm trạng của thần. Như các vị trong Lôi Bộ tương đối dễ nói, Tam Thái Tử Na Tra lại không bao giờ quan tâm, cho dù ngươi có cúng bao nhiêu đồ, có bao nhiêu thành tâm. Nhưng đôi khi hắn lại tùy ý hạ phàm.
Thứ tư: Sau khi đã có được sự chấp nhận của thần, mỗi lần muốn thỉnh vẫn phải chuẩn bị đầy đủ lễ cúng, đặc biệt là hương hỏa, đây là thứ quan trọng nhất. Thần sẽ dựa vào hương hỏa ngươi cúng mà quyết định có hạ xuống thần lực, hạ xuống bao nhiêu.
Thứ năm: Không giống tà thuật dựa vào oán khí và máu của người chết, Thuật Thỉnh Thần yêu cầu người thực hiện phải thanh tịnh cả thể xác lẫn tinh thần. Trước khi thực hiện, cần qua ba ngày tuyệt thực, tắm bằng nước suối lấy từ núi cao, thiền định để gột rửa tạp niệm.
Tóm lại Thuật Thỉnh Thần tốt nhưng rất phức tạp, tốn thời gian. Viên Thiên Cang sở dĩ nhanh như vậy đã mời thần thành công là vì hai bên có giao kèo trước thế nên vừa thỉnh đã hiện.
Lại nói tại sao thần tiên cần hương hỏa.
Trên đời này có 5 loại tiên:
Thiên Tiên: sinh ra đã là tiên. Ví dụ như Thất Công Chúa, con của Vương Mẫu và Ngọc Hoàng.
Địa Tiên: tu luyện thành tiên, tiêu diêu giữa nhân gian. Đại diện là Trấn Nguyên Tử, Xích Cước Đại Tiên.
Thần Tiên: nhận sắc phong thành tiên trên thiên đình. Số lượng nhiều, chủ yếu phát sinh trong Phong Thần Đại Kiếp. Tiêu biểu như Lý Tịnh, Dương Tiễn, Na Tra. Sau này còn có Tôn Ngộ Không.
Nhân Tiên: tu đạo cao cường, các đạo sĩ có phép thuật, tuổi thọ cao. Ví dụ: Trương Đạo Lăng, Quỷ Cốc Tử.
Quỷ Tiên: đã mất đi thân xác, nguyên thần thành tiên. Tiêu biểu như Trụ Vương, kẻ đã bị chém đầu nhưng vẫn được sắc phong lên Phong Thần Bảng. Những ai đã chết rồi được lên Phong Thần Bảng đều là Quỷ Tiên. Người chết được sắc phong Thần Hoàng, Thổ Địa, Sơn Thần cũng là Quỷ Tiên nhưng chỉ làm quan quản nhân gian, cấp độ còn thấp hơn cả Quỷ Tiên trên trời.
“Tất cả không phân cao thấp chỉ là khởi đầu khác nhau mà thôi, cuối cùng đều có thể chứng Đại La.” Đấy là lời Thánh Nhân tuyên truyền, thực tế Quỷ Tiên, Nhân Tiên gần như không có cơ hội. Khổ nhất vẫn là Quỷ Tiên, tự do còn không có nói chi đến tu thành Đại La.
Bọn họ cần hương hỏa nhất vì bọn họ không có thân xác, chỉ còn nguyên thần nên phải dùng hương hỏa để đúc thân thể lẫn tu luyện. Những tiên khác cũng có thể dùng nhưng bọn họ lười, thấy phiền phức. Suốt ngày nghe chúng sinh lải nhải, ai mà không khó chịu.
Chư Vấn không hề nao núng, lấy ra gương đồng, cắn đầu lưỡi, phun máu lên gương đồng. Máu hòa vào mặt gương, rồi phun ra luồng khói đen, triệu hồi một thực thể kinh hoàng Quỷ Sọ, bóng đen không mặt với cái miệng đầy răng nhọn. Quỷ Sọ gào lên, lao về phía Thể Vân Tiên Cô, ngạch kháng những tia sét bằng luồng oán khí dày đặc.
Viên Thiên Cang tay múa kiếm gỗ đào, miệng niệm: “Hỏa Bộ, Tiếp Hỏa Thiên Quân, Lưu Hoàn, xin giáng lâm!” Một ngọn lửa đỏ rực bùng lên từ thanh kiếm. Lưu Hoàn, thần tướng Hỏa Bộ hiện ra, tay cầm trường kích rực cháy, phóng thẳng vào Quỷ Sọ. Ngọn lửa và oán khí va chạm, tạo nên một vụ nổ lớn, khiến mặt hồ Long Nhãn sôi sục, sóng nước bắn tung tóe.
Viên Thiên Cang thật sự chơi lớn, vừa bắt đầu đã mời ra hai vị thần, đây là không cho Chư Vấn cơ hội chạy thoát chứ đừng nói lật bàn.
Trận chiến trở nên ác liệt. Chư Vấn liên tục vẽ bùa, triệu hồi những linh hồn oan từ bãi tha ma tấn công Viên Thiên Cang không ngừng nghỉ. Lão ném ra một chuỗi bùa huyết chú, đất dưới chân nứt toác, những bàn tay xương xẩu trồi lên kéo Viên Thiên Cang xuống lòng đất. Thiên Cang nhảy vọt, Thể Vân Tiên Cô kéo mây che chắn, còn Lưu Hoàn phóng lửa thiêu đốt đám tay xương.
Chư Vấn lấy từ trong tay áo một chiếc bình gốm nhỏ, đổ ra thứ chất lỏng đen kịt. Chất lỏng bốc khói, hóa thành một con rắn khổng lồ, lao thẳng vào Lưu Hoàn, cắn xé ngọn lửa của thần tướng.
“Hừ, tà ma to gan, còn dám chống trả.” Lưu Hoàn dựng râu, tướng mặt hung dữ, thất khiếu phun lửa, há miệng phun ra đại hỏa cầu.
Hỏa cầu bay vào con rắn… Phừng! Ngọn lửa bùng lên dữ dội, con rắn quằn quại trong ngọn lửa, chẳng mấy chốc bị tiêu hủy không còn thứ gì.
“Còn không mau nhận tội!” Lưu Hoàn bàn tay vươn ra chụp xuống mang theo ngọn lửa hừng hực đốt cháy mặt đất.
Chư Vấn cười nhạt, chân thân ngươi đến ta còn không sợ, huống chi chỉ là một phần thần lực.
“Cản đường ta, gặp thần giết thần, gặp phật giết phật!” Lão gầm lên, tay áo phất mạnh, từ trong tay áo bay ra một lá cờ lớn, toàn thân đen kịt, tỏa ra tử khí nồng nặc. Lá cờ vừa xuất hiện, không khí xung quanh như bị rút cạn, trở nên nặng nề, ngột ngạt. Những ký tự đỏ máu trên cờ bắt đầu phát sáng, từng giọt máu từ ký tự nhỏ xuống, thấm vào mặt đất.
Đùng! Đùng! Đùng!
Mặt đất rung chuyển dữ dội, từ nơi máu thấm xuống, một vòng xoáy đen ngòm mở ra, như cánh cổng dẫn thẳng đến địa ngục. Một luồng khí tức kinh hoàng trỗi dậy, khiến cả Thể Vân Tiên Cô và Lưu Hoàn phải ngừng lại, thần sắc trở nên ngưng trọng. Từ trong vòng xoáy, một thực thể khổng lồ chậm rãi vươn cánh tay xương xẩu chụp vào mặt đất bò lên. Đó là một con quái vật hình người, nhưng thân thể méo mó, da thịt rách nát, đôi mắt trắng dã không đồng tử, miệng rộng ngoác đến mang tai, phát ra tiếng gầm trầm đục.
“Ngươi… dám gọi Huyết Tế Tà Thần!” Viên Thiên Cang biến sắc, giọng nói mang theo chút kinh hãi. Hắn nhận ra thực thể này không phải quỷ hồn hay yêu ma thông thường, mà là một tà thần bị phong ấn từ thời thượng cổ, chỉ tồn tại trong những câu chuyện đen tối nhất. Muốn triệu hồi được Huyết Tế Tà Thần, phải trả giá bằng máu và linh hồn của hàng ngàn sinh linh.
Chư Vấn cười lớn, giọng khàn đặc: “Viên Thiên Cang, ngươi nghĩ chỉ ngươi biết chuẩn bị sao? Huyết Tế Tà Thần là lễ vật ta tặng ngươi. Khà khà khà!”
Huyết Tế Tà Thần gầm lên, mỗi bước chân của nó khiến mặt đất nứt toác, tử khí lan tràn như sóng thần, ép Thể Vân Tiên Cô và Lưu Hoàn phải lùi lại. Thể Vân Tiên Cô vung quạt, triệu hồi mây đen và sấm sét, nhưng những tia sét đánh vào Huyết Tế Tà Thần chỉ khiến nó khựng lại đôi chút, không hề gây tổn thương đáng kể. Lưu Hoàn phóng trường kích, ngọn lửa bùng lên dữ dội nhưng Huyết Tế Tà Thần chỉ vung tay, một luồng tử khí hóa thành lưỡi hái khổng lồ, cắt đôi ngọn lửa như cắt giấy.
Lôi và Hỏa vốn khắc chế tà vật nhưng nếu tà vật quá mạnh thì sẽ khắc chế ngược lại. Giống như nước có thể dập lửa nhưng lửa cũng có thể sấy khô nước.