Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
a508ffee0df330c49840f363e0f355fc

Hokage Chi Daiguren Hyourinmaru

Tháng 1 15, 2025
Chương 658. Chương kết Chương 657. Uchiha Madara, vong
luc-nhan-tue-tinh.jpg

Lục Nhân Tuệ Tinh

Tháng 1 18, 2025
Chương 359. ĐẠI KẾT CỤC Chương 358. Nhanh nhất vào bóng
vinh-du-sinh.jpg

Vĩnh Dữ Sinh

Tháng mười một 24, 2025
Chương 665: Vĩnh Dữ Sinh: Vĩnh Hằng Sinh Mệnh nhìn lại (đại kết cục) Chương 664: Không có Thời Gian lưu lại (năm ngàn chữ)
vo-song-con-thu.jpg

Vô Song Con Thứ

Tháng 2 4, 2025
Chương 232. Thiên hạ vô song ( đại kết cục ) Chương 231. Tương lai hoàng hậu
bi-yandere-tai-phiet-cuop-hon-sau-giao-hoa-hoi-han-khoc

Bị Yandere Tài Phiệt Cướp Hôn Sau, Giáo Hoa Hối Hận Khóc

Tháng 2 7, 2026
Chương 1182: Còn có hai mươi giây Chương 1181: Một đôi số khổ uyên ương a
vong-du-chi-tien-hoa.jpg

Võng Du Chi Tiến Hóa

Tháng 2 21, 2025
Chương 365. Hướng Thánh Thành tiến quân Chương 364. Chuẩn bị cuối cùng
chi-kiem-tien-khong-noi-tinh-cam-nghe-nghiep-liem-cau-ta-nhat-di

Chỉ Kiếm Tiền Không Nói Tình Cảm, Nghề Nghiệp Liếm Cẩu Ta Nhất Đi!

Tháng 2 9, 2026
Chương 1310 dạng này có thể hay không tốt một chút Chương 1309 ngộ phán
trong-sinh-conan-lam-tham-tu.jpg

Trọng Sinh Conan Làm Thám Tử

Tháng 2 2, 2025
Chương 1200. Trở về a, chúng ta thám tử lừng danh! Chương 1199. Không phải là một người
  1. Bói Toán Lấy Mạng Đổi Mệnh Dối Trời Gạt Đất
  2. Chương 50: Truy Hoàng Thử
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 50: Truy Hoàng Thử

Lý Thuần Phong và Viên Thiên Cang vội vàng vào cung diện kiến, báo cáo Hung Tinh ấp ủ phương tây, một khi xuất sinh sẽ gây ra đại họa. Thái Tông nghe xong chỉ ồ một tiếng, không sợ mà còn cười:

“Ái khanh à, không phải khanh nói đây là thiên ý, biết rồi thì làm được cái gì. Tiêu diệt chẳng phải sẽ gây họa lớn hơn sao?”

Lý Thuần Phong: “…”

“Được rồi, ái khanh về đi, tiếp tục hoàn thiện Hỗn Thiên Nghi. Mùa vụ năm nay vẫn phải nhờ các khanh tính xem mưa lũ.”

Hai người rời đi trong sự bất đắc dĩ. Thái Tông lập tức thay đổi sắc mặt, cho gọi mật vệ đi điều tra, có quyền giết trước báo sau, phải loại trừ bất kỳ mối nguy hiểm nào với Đại Đường. Triều đại của hắn phải kéo dài thiên thu vạn đại.

Trên đường đi, Lý Thuần Phong thật sự không yên lòng giao phó với Viên Thiên Cang.

“Ta phải đi điều tra chuyện Lâu Lan. Ngươi ở lại giúp ta kéo chân bệ hạ, đừng để ngài nhận ra ta rời đi.”

“Ngươi xưa nay không phải luôn nói thuận thiên, thuận thiên sao?”

“Ta… không muốn nhìn muôn dân đau khổ.” Lý Thuần Phong ngập ngừng nói.

“Nhưng bệ hạ sẽ không để ngươi rời đi.”

“Yên tâm, ta tự có cách.” Lý Thuần Phong dứt lời thì rời nhanh bước chân. Viên Thiên Cang nhìn theo bóng lưng đối phương xa khuất, hắn quay lại chỗ Lý Thế Dân, quỳ nói:

“Bệ hạ, thần có cách tìm ra, thậm chí diệt trừ tai họa.”

“Ồ, sao vừa nãy ngươi không nói?”

“Bệ hạ cũng biết tính cách của Lý đại nhân rồi đấy. Nếu thần nói ra, ngài ấy chắc chắn phản đối. Bệ hạ xưa nay nổi tiếng nhân nghĩa sẽ vì thế mà mềm lòng.”

“Ý ngươi là…” Lý Thế Dân nhíu mày, ẩn ẩn cảm thấy có chuyện.

Viên Thiên Cang lập tức thưa: “Thiên ý không thể làm trái, lý niệm của Lý đại nhân từ trước đến nay không sai. Nhưng phải biết nhân định cũng có thể thắng thiên.”

“Ồ, ái khanh nhanh nói.”

“Có được ắt có mất. Nếu muốn giải quyết tai họa vậy thì phải… hy sinh thứ tương đương.”

Lý Thế Dân lập tức trùng xuống, từng ngón tay ngõ trên thành ghế, một tay chống thái dương suy tư. “Thứ hy sinh” này chắc chắn rất lớn, ảnh hưởng tới hình ảnh nhân đức hắn luôn cố gắng chế tạo.

…

Ngày Lý Thuần Phong rời đi, Chư Vấn bấm đốt ngón tay ha ha cười lớn, cơ hội hành động lại tới.

Vũ Hùng đang ngồi viết chữ, nghi ngờ hỏi: “Lão sư, ngài cười gì vậy? Học trò viết sai sao?” Hai người gần đây đã thân thiết gần gũi nên xưng hô cũng gần hơn, không còn “đạo trưởng” “vãn bối” nữa.

“Ha ha, không có gì, người già ấy mà, đôi khi nhớ chuyện xưa thì bật cười thôi. Ngươi không cần để ý.” Chư Vấn xoa đầu hắn nói.

Do đã thân thiết, Vũ Hùng lúc này mới chỉ vào lồng chuột treo trên cành cây, tò mò hỏi: “Lão sư, học trò thấy người ta chơi chim, lão sư lại chơi chuột?”

Con chuột đang đứng trên hai chân sau, dùng hai chân trước lau mặt, thỉnh thoảng lại nhúng tay vào nước lau, động tác rất người.

“Nó sao?” Chư Vấn cười nhe răng vàng: “Nó không phải chuột bình thường…” Lão vẻ mặt thần bí, nhỏ giọng nói: “Nó là Truy Hoàng Thử.”

Vũ Hùng: “Truy Hoàng Thử là sao ạ?”

“Hê hê… ngươi không biết cũng là chuyện thường. Ngươi nghĩ ta có giàu không?”

Vũ Hùng gật đầu sâu, giàu, rất giàu là đằng khác. Những ngày này, lão sư toàn dùng vàng chi trả. Trong đạo quán sớm có lời đồn, lão sư là Tầm Long Sư, đào được mộ cổ nên mới có nhiều vàng như vậy. Bởi vì những thỏi vàng lão sư dùng không đúng tiêu chuẩn vàng triều đình đúc, nó xiêu xiêu vẹo vẹo, tròn tròn méo méo, đôi khi pha chút hạt cát. Giống như bị nấu chảy rồi đổ lại vào khuôn, kỹ thuật thô sơ.

Tên sư huynh hay bắt nạt Vũ Hùng tên Từ Hạt, đang quét lá ngoài sân, cách bên trong một cái đại môn nhưng hắn lại nghe được tiếng bên trong, bởi vì học được một môn thần thông gọi là Thông Thiên Nhĩ, tiêu tốn rất nhiều tiền của hắn.

Thông Thiên Nhĩ không thần kỳ như cái tên, chủ yếu trong bán kính mười thước nghe được đủ mọi âm thanh nhưng nếu quá nhỏ hoặc quá kín thì vẫn không nghe được.

Từ Hạt nghe cái gì “truy truy, thử thử” thì đôi mắt tỏa sáng, quả nhiên sư thúc Trương Huân nói không sai, đối phương chắc chắn có bí mật, bởi vậy mới nói hắn đến đây nằm gai nếm mật. Hắn lập tức vận dụng thần thông, mặt áp sát cửa lắng nghe.

Chư Vấn chỉ tay con chuột: “Chính là nhờ nó đấy. Truy Hoàng Thử là yêu thú rất đặc biệt. Đào hang sinh sống trong núi đá vùng Nam Chiếu, chỉ thích ăn rễ cây và đặc biệt có khả năng tìm vàng bạc.”

“Ồ, thì ra là vậy!” Cả Vũ Hùng, Từ Hạt lẫn… La Hầu đều kêu lên trong lòng.

Vũ Hùng biết đây là bí mật của lão sư, tự dặn lòng không được nói ra. Từ Hạt cười hắc hắc trong lòng, phải đi báo với sư thúc mới được.

La Hầu không ngờ chủ thể này xuất thân thú vị như vậy, xem ra lão đối với mình không tệ. Nhưng còn chút thắc mắc, truyền âm hỏi: “Sao thân thể này không có yêu khí?”

Lão liếc xéo: “Tất nhiên rồi, chuột cống hôi hám chứ có phải yêu thử đâu.”

La Hầu: Tên oắt con này, uổng công một giây trước ta nghĩ tốt cho ngươi.

La Hầu lại rất nhanh ổn định tinh thần, lão ma đầu như hắn chuyện gì chưa trải qua. Hắn hỏi: “Ngươi lừa tên quét rác ngoài kia là có ý gì?” Hắn tất nhiên đoán được lão này là nói cho Từ Hạt.

Chư Vấn cười thần bí, nhét hạt đậu phộng vào miệng hắn: “Ăn đi, ăn đi… chuột yêu của ta.”

Buổi học hôm nay kết thúc sớm, Chư Vấn phải xuống núi. Lão bố trí hình nhân tại bốn cửa Trường An, thấy được Lý Thuần Phong cải trang phóng ngựa đi từ cổng bắc thì mới yên tâm. Lão lập tức đến chỗ Long Nhãn, phát hiện trận pháp bảo vệ, lão cười nhạt: “Chỉ là trò cỏn con.”

Lão quay lại Rừng Tha Ma, trong rừng điểm sáu huyệt âm sát oán khí nặng nhất, đào lên sáu bộ hài cốt, mở đàn làm phép. Nghiền xương thành bột trộn với chu sa, hạt đỉnh hồng, diêm tiêu, đan thạch, chì đỏ và đặc biệt là máu chó, thành dung dịch sền sệt mùi hắc tanh tưởi khó chịu.

Trên bàn đặt sáu cái đầu lâu, cắm ba cây nhang, lão trút bỏ tất cả quần áo, dội máu chó lên người. Chư Vấn hít một hơi sâu cho đầy bụng, sau đó tống hết khí đục ra từ miệng, lặp lại ba lần. Sau đó mới hớp một ngụm hơi, dồn xuống đan điền rồi cấm khí, phong tỏa cửu môn.

Lão lấy bút làm từ lông lưng heo rừng, chấm mực vẽ phù chú lên đầu lâu. Trong suốt quá trình phải nín thở, vẽ liền một mạch, nếu đứt quãng thì buộc phải vẽ lại từ đầu.

Hoàn thành cái đầu cuối cùng lão mới thở ra hơi dài, đã xong bước thứ nhất. Đột nhiên, bầu trời kéo mây đen, sấm chớp nổ đùng đùng chiếu sáng lên khuôn mặt lão và sáu cái đầu lâu chằng chịt chữ khó hiểu, cảm giác sắp đổ mưa to nhưng lại không đổ mưa.

Lão lại chôn sáu cái đầu lâu tại sáu huyệt trong rừng, tạo thành hình lục giác, ngày đêm hấp thụ chướng khí, oán khí nơi này. Nếu thuận lợi, ba ngày sau nữa sẽ hoàn thành. Làm xong tất cả lão chỉ cần rung đùi chờ đợi.

Đạo quán, đêm thanh tĩnh, Chư Vấn đang ngủ say, lồng chuột treo trên giá gỗ. Một bóng đen lúc ẩn lúc hiện, từ đại môn chui vào trong sân, hắn chính là Trương Huân, đang thi triển một môn thần thông gọi là Từ Cực Ảnh, biến bản thân thành cái bóng, di chuyển qua lại giữa các bóng.

Hắn lẻn vào trong phòng thấy Chư Vấn đang ngủ say, tướng ngủ cực xấu, gáy o o lại còn chảy dãi. Hắn chú ý vào lồng chuột, đưa tay nhẹ nhàng hái xuống rồi chuồn ra ngoài.

Tại một bãi đất nhỏ dưới chân núi, Từ Hạt đang hồi hộp chờ đợi khi thấy sư thúc hiện thân thì vội vàng hỏi thăm.

“Sư thúc, sao rồi?”

“Ta đã ra tay thì tất nhiên phải thành công rồi.” Trương Huân cười nhạt nói, tay nâng lồng gỗ.

Từ Hạt tò mò lại gần ngắm nghía con chuột, hỏi: “Sư thúc, con chuột này thật sự tìm được vàng sao? Sư điệt thấy nó giống như chuột cống chuyên ăn rác.”

Trương Huân gõ đầu hắn, mắng: “Ngu ngốc vô tri, ta đã tra sách, đây chính là Truy Hoàng Thử không thể sai được.”

“Sư thúc, vậy tiếp theo chúng ta…” Từ Hạt xoa xoa tay, mắt nổi lòng tham.

“Tất nhiên là thử rồi.” Trương Huân gõ gõ thanh gỗ đánh thức con chuột. La Hầu ngáp dài, quả nhiên là hai tên ngốc này.

“Tìm vàng đi, tìm vàng đi.” Từ Hạt nói nhưng con chuột không thèm để ý. “Sư thúc, như thế này là sao?”

“Chắc là cần câu lệnh gì đó.” Trương Huân suy đoán. “Bình thường ngươi thấy lão ta có dùng chú ngữ hay ký hiệu gì đặc biệt với con chuột không?”

Từ Hạt ngẫm nghĩ rồi lắc đầu. “Sư điệt chỉ thấy lão ta hay cho chuột ăn đậu phộng.”

Trương Huân ánh mắt bừng sáng: “Chính nó đó. Mau lấy đậu phộng đây.”

Từ Hạt chạy đi kiếm, lát sau mang về một túi nhỏ. Bọn họ vội lấy hạt nhét vào miệng chuột nhưng con chuột nhìn bọn họ với ánh mắt ghét bỏ, không động đậy.

Từ Hạt hơi lo: “Sư thúc, phải làm sao đây?”

“Ngươi nhớ kỹ lại xem, lão ta còn làm hay nói gì nữa không?”

Từ Hạt ngẫm nghĩ một thoáng nói: “Ăn đi, ăn đi… chuột yêu của ta.”

Trương Huân làm theo, vừa ngâm nga vừa ấn hạt đậu vào miệng chuột.

La Hầu trong lòng gào thét: Đường đường là Ma Tổ từng khuynh đảo trời đất, bây giờ lại ra nông nỗi này. Hừ, hai tên này ta nhất định sẽ giết các ngươi, nghiền xương thành tro mới hả giận. Còn lão già kia nữa, ngươi đợi đấy, thù này ta nhớ kỹ.

Trong lòng rất giận nhưng hắn vẫn phối hợp, giả vờ mình bị điều khiển, chạy vòng tròn cắn đuôi, sau đó tông về một hướng. Trương Huân và Từ Hạt mừng rỡ, vội theo hướng đó mà đi.

Đường núi đã khó khăn, đi vào ban đêm càng khó hơn gấp bội nhưng hai người không trùng bước, trong lòng vui vẻ phấp phới. Đi suốt quãng đường dài, La Hầu dừng lại chỉ tay về một chỗ gần suối, đất ẩm ướt, vừa đất vừa đá xen lẫn rễ cây.

Trương Huân và Từ Hạt nhìn nhau, sau đó vội vã đào. Được một hồi lâu, cả hai ướt đẫm mồ hôi nhưng chỉ có đất và đá sỏi, hoàn toàn không thấy vàng đâu.

“Sư thúc, chúng ta bị lừa rồi sao?” Từ Hạt bức xúc nói.

Trương Huân cũng rất nghi ngờ, sau một hồi suy nghĩ, hắn lấy một nắm cát tới gần con suối gần đó, nước suối lạnh băng, nhẹ nhàng đãi. Dưới ánh trăng sáng, từng hạt cát lấp lánh hiện lên.

“Sư thúc, đây là…”

Trương Huân muốn cười lớn ha ha nhưng buộc phải kìm chế. “Ta đoán không sai mà. Đây là mỏ vàng. Lão Chư Vấn kia không phải Tầm Long Sư mà là tìm được mỏ vàng, lý giải cho việc những thỏi vàng của lão méo mó, đôi khi còn lẫn cát.”

“Sư thúc vậy chúng ta nhanh đào.” Từ Hạt trở nên hào hứng.

Trương Huân lại rất tỉnh táo, phất tay ngăn lại nói: “Đào vàng phải tính lâu dài, không nóng vội. Quan trọng nhất là không được để ai biết. Chúng ta trước tiên lấp lại chỗ này.”

Bọn họ bàn bạc mua đồ nghề, sau đó mỗi đêm quay lại khai thác, con chuột được trả lại để tránh bị nghi ngờ.

Ngày hôm sau, Từ Hạt vẫn tới quét dọn như thường, Vũ Hùng vẫn ngồi học. Chư Vấn đung đưa trên ghế tựa, tay cầm quạt phe phẩy. La Hầu treo trên cành cây, nhìn lão truyền âm:

“Tại sao lại muốn ta dẫn bọn chúng đến con suối đó?”

Chư Vấn cười: “Ngươi chưa nhận ra điểm đặc biệt sao?”

“Điểm đặc biệt gì?”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-tai-hac-bach-tam-do-lap-di-lap-lai-hoanh-khieu.jpg
Ta Tại Hắc Bạch Tầm Đó Lặp Đi Lặp Lại Hoành Khiêu
Tháng mười một 29, 2025
hong-hoang-ta-yeu-dinh-thu-nhat-cho-san.jpg
Hồng Hoang: Ta! Yêu Đình Thứ Nhất Chó Săn!
Tháng 1 31, 2026
cac-nang-la-diet-the-ma-nu-lien-quan-gi-toi-ta.jpg
Các Nàng Là Diệt Thế Ma Nữ, Liên Quan Gì Tới Ta?
Tháng 2 7, 2026
tong-vo-phan-phai-dat-theo-hoang-dung-hanh-tau-giang-ho.jpg
Tổng Võ Phản Phái, Dắt Theo Hoàng Dung Hành Tẩu Giang Hồ
Tháng 2 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP