Chương 49: Lý Thế Dân ý chỉ
Những ngày Chư Vấn dưỡng bệnh, Vũ Hùng thường xuyên lưu tới giúp đỡ. Hai người một già một trẻ trò chuyện rất hợp. Vũ Hùng kể cho lão nghe gia đình bị yêu quái hại được tiên sư cứu, sau đó đưa mình lên núi. Nghe nói đạo quán này do tiên nhân lập nhưng hắn chưa từng gặp qua.
Vào đạo quán tưởng cuộc sống thần tiên nhưng hiện thực đã dội cho hắn một gáo nước lạnh, không phải một lần mà hết lần này đến lần khác, dập tắt hết tất cả mơ tưởng. Trong đạo quán, phàm tục còn hơn phàm tục, ở đây cái gì cũng nói đến tiền.
Vào đạo quán cần tiền, muốn bái sư phải có lễ lớn, nghe giảng thì miễn phí nhưng rất mơ hồ, phải xin học riêng, mà học riêng cần tiền. Các loại phù chú, công pháp, pháp bảo đều cần tiền. Tiền càng nhiều thì tiến bộ càng nhanh, càng được trọng vọng.
Vũ Hùng không chỉ không cùng điểm xuất phát với mọi người, mà điểm xuất phát còn âm. Bởi vì là con thợ săn không có học, mà không có học thì thầy nói gì đều không hiểu. Muốn nghe giải thích thì phải bỏ tiền mời. Muốn học chữ cũng phải có tiền. Một vòng luẩn quẩn tuyệt vọng.
Nếu không phải nể mặt Trấn Nguyên Tử, đạo quán còn lâu mới cho Vũ Hùng vào cửa.
Cậu chỉ có thể nhận những nhiệm vụ nhỏ như quét rác, lấy nước, hái rau dại, chặt cây… kiếm vài đồng tiền lẻ. Dự định tích lũy đủ sẽ thuê thầy dạy chữ. Nếu không ăn không mặc thì ba tháng nữa là đủ.
Chư Vấn tỏ ra rất tâm lý, an ủi cậu nhóc, sau đó còn hứa dạy chữ. Vũ Hùng vô cùng vui mừng, dập đầu đa tạ. Lão phất tay cười hiền từ: “Không cần cảm ơn, đây là ta trả lễ cậu đã cứu giúp.”
Chư Vấn sau khi khỏi hẳn vẫn tiếp tục ở lại, Trương Huân sắp xếp cho lão một khu tứ hợp viện, thường dành cho thượng khách ở lại. Bởi vì lão có tiền, đối đãi liền tốt. Tên sư huynh trước đó ngăn đường Vũ Hùng đưa lão lên núi, bây giờ chủ động chạy tới xin quét dọn hầu hạ, vẫy đuôi còn hơn chó.
…
Lý Thuần Phong có được manh mối vội vã rời đi Quốc Sử Quán nhưng giữa đường bị một vị công công chặn lại, hắn mỉm cười hỏi:
“Lý công, khỏe. Không biết ngài đang vội vã đi đâu.”
Lý Thuần Phong hiện nên mặt sự bất đắc dĩ, vội đến vội đi vậy mà vẫn không thoát được con mắt bệ hạ.
Không để hắn trả lời, công công đưa tay mời: “Lý công đường này. Bệ hạ đang chờ.”
Lý Thuần Phong thở dài đi theo, hắn được đưa tới thư phòng hoàng thượng. Một người đứng chắp tay, quay lưng về phía hắn, dáng người long hành hổ bộ, tỏa ra một luồng áp lực khổng lồ như thái sơn hạ xuống. Lý Thuần Phong hành lễ, khẽ liếc mắt nhìn lên, thấy được hư hư thực thực ảo ảnh kim long, đôi mắt rồng nghiêm nghị, há miệng gầm rống, uy nghi bá khí. Hắn vội vàng cụp mắt xuống.
Thái Tông đi xuống đỡ lấy đối phương đứng dậy, khuôn mặt hiền lành thân thiện, giọng tha thiết: “Lý ái khanh, khanh cuối cùng cũng trở về, phải chăng là có kết quả rồi.”
Lý Thuần Phong: “…” Hắn lại đang nghĩ lý do trì hoãn.
“Đi, đi với trẫm.” Thái Tông không cho hắn cơ hội lên tiếng, dắt tay hắn ra ngoài, bước trên hành lang đá dài rộng.
Vừa đi, Thái Tông làm như lơ đãng hỏi: “Trẫm có phải minh quân.” Đúng là gần vua như gần cọp, Lý Thuần Phong sống lưng đã toát mồ hôi lạnh.
Lý Thuần Phong vội khom lưng đáp: “Trời đất chứng giám, bệ hạ chính là minh quân chiếu rọi cổ kim.”
Thái Tông mỉm cười, lại hỏi: “Hay cho câu chiếu rọi cổ kim. Thế Hỗn Thiên Nghi của trẫm đâu?”
Câu nói này rõ ràng là chẳng ăn nhập gì với nhau, Thái Tông chỉ là tìm mở chuyện thôi. Lý Thuần Phong thưa: “Hỗn Thiên Nghi vô cùng phức tạp, cần tỉ mỉ chế tạo, căn chỉnh. Thần đang làm hết sức.”
Thái Tông đưa mắt nhìn chằm chằm hắn: “Khanh hết lần này đến lần khác trì hoãn. Nói thật đi, có phải khanh không muốn trẫm biết tương lai.”
Hỗn Thiên Nghi là một loại thiên văn khí dùng để mô phỏng chuyển động của bầu trời và quan sát các hiện tượng thiên văn, như vị trí các vì sao, chuyển động của mặt trời, mặt trăng và các hành tinh. Thứ Lý Thế Dân quan tâm nhất là nó có thể nhòm ngó thiên cơ.
(Hỗn Thiên nghĩa là “trời hỗn độn” ám chỉ vũ trụ bao la chưa phân định rõ ràng. Nghi nghĩa là dụng cụ, công cụ.)
Lý Thế Dân muốn biết tương lai, Lý Thuần Phong không dám tiết lộ thiên cơ nên nhiều lần lấy cớ trì hoãn hoàn thành Hỗn Thiên Nghi. Đến bây giờ chỉ sợ Lý Thế Dân đã hết kiên nhẫn.
Thái Tông tiếp tục hỏi Lý Thuần Phong: “Thiên hạ của Trẫm giờ đã ổn định rồi. Khanh thông hiểu Dịch lý, khanh có biết ai sẽ là người làm mất giang sơn của trẫm, và sau triều đại của trẫm, ai là người sẽ đăng cơ, triều đại mới nào sẽ bắt đầu, khanh hãy nói rõ ràng cho trẫm biết.”
Lý Thuần Phong thưa: “Muốn biết tương lai, cần phải xem lại quá khứ, được người tài đức thì còn, mất người tài đức thì không còn, đây cũng là đạo lý muôn đời không thay đổi vậy.”
“Khanh biết trẫm muốn hỏi gì mà. Mong khanh dùng hiểu biết về Dịch lý, suy ra triều đại của ta kéo dài bao nhiêu năm, rồi ai là người làm loạn nước ta, ai là người làm mất nước ta, kể rõ từng thời đại, trẫm muốn khanh đoán trước cho trẫm hay.”
“Đây là Thiên cơ, thần không dám tiết lộ. Bệ hạ tha thứ.” Lý Thuần Phong cúi gập người thưa.
“Nếu là trẫm hạ chỉ phải nói.” Thái Tông đanh giọng.
Lý Thuần Phong lập tức quỳ xuống: “Xin bệ hạ ban chết.”
Thái Tông nghiêm sắc mặt nhìn đối phương, long nhan muốn bạo nộ nhưng sau đó lại dịu đi, thỏa hiệp nhân nhượng nói: “Lời từ miệng khanh, lọt vào tai trẫm. Chỉ có khanh với trẫm thôi, người khác không ai hay biết.”
Thuần Phong nói: “Thần không dám tiết lộ.” Vẫn là câu trả lời đó, bao nhiêu năm, bao nhiêu lần rồi vẫn vậy.
Thái Tông thở dài: “Được rồi! Khanh nếu không nói, trẫm cũng không cưỡng ép. Hãy theo trẫm.”
Thái Tông dẫn Lý Thuần Phong vào Cảnh Tượng Tháp, leo lên lầu cao. Lý Thuần Phong nhìn tháp này hoàn toàn không nhận ra, có lẽ mới được làm.
Trên lầu cao, phóng tầm mắt ra nhìn toàn thành, Thái Tông cười nói: “Trên không đụng Trời, dưới không chạm Đất, khanh có thể nói với trẫm được rồi.”
Lý Thuần Phong biết mình bị gài, trán toát mồ hôi hỏi: “Bệ hạ, là ai cho ngài chủ ý này?”
“Thiên Thiên Cang.” Thái Tông đáp.
Lý Thuần Phong trong lòng thầm kêu: Quả nhiên là hắn, hiểu mình không ai bằng Thiên Cang.
“Hắn bây giờ đang giữ chức Tế tự, cũng giỏi thiên văn, đoán mệnh trời. Sau này hai người có thể hợp tác.”
“Thần… lĩnh ý chỉ.”
“Ừm, vậy bây giờ khanh nói đi.”
Lý Thuần Phong đã hết cớ, đành phải nói: “Ba mươi năm sau, có người sẽ giết chết hầu hết con cháu nhà Đường.”
Thái Tông nhíu mày hỏi: “Người này là văn quan hay võ tướng? Khanh hãy nói rõ cho trẫm biết, trẫm lập tức giết hắn để trừ họa cho đất nước.”
Lý Thuần Phong lắc đầu: “Đây là Thiên ý, sức người có thể làm gì được? nếu giết đi, Trời tất sẽ giáng họa nước ta, còn hắn đầu thai trở lại làm một thiếu niên, con cháu nhà Đường sẽ càng nguy hơn.”
Thái Tông nói: “Ý Trời đã định, khanh hãy thử nói sơ qua về người này xem.”
Thuần Phong nói: “Người này chỉ có cây thương không rời thân, 2 mắt mọc trên Trời…”
(Tắc Thiên họ Võ 武, tức là “chỉ có: 止” ghép với “cây thương: 戈” tên là Chiếu 曌 tức là “2 mắt: 目目” mọc ở trên “Trời: 空”. Hoàn toàn đúng với thực tế)
Động đến thiên cơ, trời đang trong xanh bỗng nổi gió, mây đen kéo đến, sấm chớp ầm ầm nổ vang.
Tại Thanh Hiên Đạo Quán, Chư Vấn híp mắt nhìn trời, tay bấm đốt. Kính Hà run rẩy trốn trong tay áo: “Ta cảm giác sét muốn đánh ta.”
Chư Vấn cười: “Là kẻ khác. Nhưng ngươi có liên lụy nhân quả trong đó nên mới sinh ra cảm ứng.”
Kính Hà: “Nhân quả gì?”
Chư Vấn cười thâm ý: “Nhân quả này là ta trồng giúp ngươi.”
Trong Cảnh Tượng Tháp, Lý Thuần Phong vội vàng quỳ xuống, núp sau bóng của Lý Thế Dân. “Xin bệ hạ cứu mạng.”
Sấm chớp đùng đùng muốn đánh xuống nhưng lại bị khí vận cuồn cuộn lẫn danh xưng thiên tử của Lý Thế Dân cản lại. Hồi lâu không làm gì được sấm chớp liền tan biến.
Thái Tông làm ra vẻ áy náy: “Là trẫm đã hại khanh.”
“Thần không dám. Tất cả nhờ bệ hạ che chở, thần mới sống qua một kiếp.” Lý Thuần Phong vội đáp.
“Vậy sao? Thế bao giờ có thể tiếp tục?”
Lý Thuần Phong trán toát mồ hôi, bệ hạ vẫn không chịu chết tâm.
Đúng lúc này có tiếng bước chân đi lên.
“Thần, Viên Thiên Cang khấu kiến bệ hạ. Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn tuế…”
“Đứng lên đi.”
“Tạ bệ hạ.”
Thái Tông giới thiệu hai người với nhau, hy vọng sau này có nhiều hợp tác. “Lý khanh không phải nói Hỗn Thiên Nghi rất phức tạp sao, trẫm để Thiên Cang tới giúp khanh một tay.”
Lý Thuần Phong bất lực chỉ có thể nhận mệnh: “Thần tuân chỉ.”
Viên Thiên Cang cũng hành lễ: “Thần tuân chỉ.”
Lý Thuần Phong khẽ liếc, Viên Thiên Cang đáp lại bằng nụ cười nhẹ. Bọn họ đã biết nhau từ lâu, còn rất hiểu đối phương. Lý Thuần Phong theo Cao Tổ rồi Thái Tông, trở thành công thần dựng nước. Viên Thiên Cang lại ẩn thế chờ thời, mãi gần đây mới hành động. Hai người hai con đường, hai lý niệm.
Lý Thuần Phong vì không muốn dân chúng lầm than nên sớm xuất đạo hộ Cao Tổ thống nhất thiên hạ, sau đó lại muốn lui về sống ẩn cư.
Viên Thiên Cang thì muốn thực hiện “nhân đạo thắng thiên” lúc này xuất thế vì Thái Tông mang đại khí thiên hạ, người trên vạn người, là “nhân đạo” mạnh nhất từ trước đến nay. So sánh được chỉ có Tần Thủy Hoàng.
“Tốt tốt… Vậy bao giờ có thể hoàn thành?” Thái Tông tâm trạng đang rất vui.
Lý Thuần Phong: “Ba năm…”
Thái Tông: “Hửm? Ba năm rồi lại ba năm. Trẫm cho khanh nửa năm, nhanh có kết quả cho trẫm.”
Lý Thuần Phong cúi đầu chỉ có thể nhận lệnh. Viên Thiên Cang cười khẽ.
Sau đó hai người rời đi, trên đường Lý Thuần Phong trách mắng: “Lần này ông hại tôi rồi.”
Viên Thiên Cang còn tưởng là do mình lừa đối phương lên lầu. Lý Thuần Phong tường thuật lại chuyện Chư Vấn phá Long Nhãn. Viên Thiên Cang rơi vào trầm tư. Hai người đến Tư Thiên Giám tiến hành thôi diễn. Kết quả khiến cả hai lạnh sống lưng.