Chương 48: Lâu Lan
Lý Thuần Phong thay phục quan rồi vội vàng vào kinh, đến thẳng Quốc Sử Quán.
“Thái sử lệnh đại nhân, không biết ngài hôm nay đến đây là có việc gì.” Một viên tiểu quan Thị giảng tiếp đón.
Lý Thuần Phong cười nói: “Muốn xem lại ghi chép thiên văn các triều đại trước.” Hắn tất nhiên không thể để lộ mục đích thật sự. Hắn làm Thái sử lệnh phụ trách quan sát thiên văn, lịch pháp và ghi chép các hiện tượng tự nhiên, nên đi xem chút sách sử thiên văn không có nghi điểm.
“Vậy để hạ quan đưa ngài đi.”
“Không cần, không cần… cứ đi làm việc của mình đi, ta tự xem là được.”
“Vậy… hạ quan xin cáo lui. Nếu có chuyện gì, đại nhân cứ gọi.”
“Được được…” Lý Thuần Phong gật đầu cười, sau đó đi nhanh tới kho sách, tìm tới thời Hậu Tùy – Sơ Đường, nhân vật Lý Kiến Thành. Tìm kiếm một hồi, hắn thấy được tin tức hữu ích.
Năm Vũ Đức thứ ba, Cao Tổ phái Thái tử Lý Kiến Thành đánh Đông Đột Quyết. Đông Đột Quyết là thế lực lớn ở phương Bắc, từng giúp Cao Tổ khởi nghĩa chống nhà Tùy nhưng sau đó lại trở thành mối đe dọa, thường xuyên xâm phạm biên giới phía Bắc, cướp bóc vùng Hà Sáo.
Lý Kiến Thành chủ trương đánh nhanh, không sa vào địa hình hiểm trở. Quân Đường giành được một số thắng lợi, đẩy lùi Đột Quyết ở một số nơi như khu vực Thái Nguyên – Hà Đông.
Tuy nhiên, đây không phải là chiến dịch quyết định, vì Đường lúc này vẫn phải “kết giao lẫn phòng bị” với Đột Quyết để tranh thủ thời gian bình định Trung Nguyên. Nên chiến dịch sớm kết thúc.
Lý Thuần Phong lật tiếp nhưng đã hết rồi. Hắn tiếp tục lục tìm các sách khác nhưng nội dung tương tự, nhỏ giọt và chung chung.
Đúng lúc này Lưu Tri Cơ đến hỏi thăm, người này là Quốc sử lệnh đứng đầu Quốc Sử Quán, học thức uyên thâm, đức cao vọng trọng.
“Lý huynh, có chuyện gì sao?”
Lý Thuần Phong nhìn Lưu Tri Cơ vừa bất đắc dĩ vừa thở phào, chỉ có thể nhờ quyển sử sống này, nếu còn không được nữa thì hết cách. Hắn nhỏ giọng hỏi:
“Tại hạ đang tìm chuyện liên quan giữa Tức Ẩn Vương và Đột Quyết. Không biết Lưu huynh có thể chỉ bảo.”
Lưu Tri Cơ lập tức nghiêm sắc mặt, trầm giọng hỏi lại: “Cớ gì Lý huynh lại hỏi chuyện này?”
Chuyện của Lý Kiến Thành rất nhạy cảm, Thái Tông dù bao dung độ lượng nhưng cũng khó tha thứ.
Lý Thuần Phong đáp: “Không giấu gì. Tại hạ xem tinh tú thấy có ngôi sao từ phương tây muốn làm loạn, mà loạn này liên quan ít nhiều đến…”
Lưu Tri Cơ gật đầu đã hiểu, đưa tay mời: “Chúng ta đến nơi khác nói chuyện.”
Hai người rời đi, đến một đình đài nằm giữa hồ sen, cảnh trí thoáng đãng, ít người qua lại. Lưu Tri Cơ tự tay rót trà, nói: “Lý huynh chắc cũng xem qua những sách sử đó.”
Lý Thuần Phong gật đầu.
Lưu Tri Cơ tiếp tục: “Không tìm được cũng là bình thường.”
Lý Thuần Phong chắp tay: “Xin chỉ giáo!”
Lưu Tri Cơ mời uống trà, sau đó từ từ giải thích:
“Năm đó Thái tử xuất quân, cả đường thuận lợi, đánh sâu vào Tây Vực. Tướng sĩ đã khuyên Thái tử cẩn thận bị đánh úp, dân binh và quân lương phía sau theo không kịp. Nhưng Thái tử đang hứng chí bừng bừng, nào có nghe ai, dẫn theo một nhánh kỵ binh đi trước.
Đột nhiên bão cát nổi lên chia cách hai quân. Sau khi bão cát tan đi, cả hai đã lạc mất phương hướng. Thái tử tiếp tục tiến lên, sau nhiều ngày, mọi người đều mệt mỏi, khát cháy cổ họng. Thái tử phải ra lệnh giết ngựa, lấy máu làm nước, lấy thịt làm thức ăn.
Qua mấy ngày nữa, ngựa cũng không còn để giết, đang trong tình thế tuyệt vọng thì bọn họ gặp được tiểu thành ốc đảo xanh tươi. Thấy binh sĩ áo giáp tiến tới, người trong thành rất sợ hãi. Bọn họ dường như chưa từng trải qua chiến tranh.
Một thiếu nữ xinh đẹp đã tiếp đón Thái tử, cho bọn họ ăn uống no say. Khi biết Thái tử đang chinh phạt Đông Đột Quyết, nàng nhanh chóng thuần phục.
Nàng giới thiệu đây là Lâu Lan Quốc, nàng là Sa Thần Tỳ – nữ tỳ phụng sự cho Sa Thần.
Thái tử ở lại đó một tháng, binh sĩ đi cùng đều nói Thái tử thường vào phòng riêng của Sa Thần Tỳ. Chuyện gì thì ai cũng biết.”
“Khi chia tay, đối phương trao tặng nhiều cống phẩm bằng vàng, bạc, đồng, lụa, đồ thủ công, tất nhiên không thiếu được lượng thực, nước uống, ngựa, lạc đà. Nhưng giữa đường lại gặp phải bão cát, cống phẩm mất hết.
Thái tử thoát khỏi bão cát, tìm được phương hướng, hội quân với cánh quân bị lạc. Nhưng kỳ lạ là cánh quân này nói chỉ lạc nhau có ba ngày.
Trở về, Thái tử vui mừng báo cáo chiến công lên Cao Tổ. Nhưng sau này Cao Tổ phái sứ đoàn đến làm việc lại không phát hiện quốc gia nào tên Lâu Lan Quốc. Lại sau này Thái Tông, phái Lý Tĩnh và Lý Đạo Tông đánh tan Đông Đột Quyết, bắt sống Khả Hãn A Sử Na Xử Mật, khiến Đông Đột Quyết tan rã. Tra hỏi tù binh, các bộ lạc, thương nhân khu vực đó thì bọn họ đều nói không biết Lâu Lan Quốc nào.”
Nói đến đây cả Lý Thuần Phong và Lưu Tri Cơ đều trầm mặc. Lý Thuần Phong hỏi tiếp:
“Tại sao không có tài liệu nào ghi chép lại?”
Lưu Tri Cơ: “Lý huynh biết đấy, ngày đó, Thái tử và Tần vương quan hệ không tốt. Tần vương phủi bỏ công lao đối thủ, cho rằng Thái tử bịa chuyện để… huynh biết đấy. Sau này Thái Tông lên ngôi càng triệt để xóa bỏ. Những người đi cùng đều bị nói là hoang tưởng do mất nước. Bọn họ bị giải giáp đuổi về quê, đến hôm nay có lẽ cũng đã chết hết rồi. Những tài liệu liên quan cũng đã bị hủy.”
Lý Thuần Phong thở dài, vậy là manh mối này bị đứt, chỉ có thể tìm đường khác nhưng trong lòng vẫn cầu may hỏi:
“Còn có chút lưu lại gì không?”
Lưu Tri Cơ mỉm cười, nhấp ngụm trà rồi đặt xuống nói: “Ngày đó tại hạ là Tu sử, nhận nhiệm vụ ghi chép cuộc hành quân đó. Tuy tài liệu đã bị đốt hết nhưng mà…” Hắn chỉ chỉ vào đầu mình.
Lý Thuần Phong ánh mắt bừng sáng, ai cũng biết Lưu Tri Cơ có một trí nhớ siêu phàm, vội chắp tay nói: “Xin chỉ giáo!”
Lưu Tri Cơ lấy giấy viết ra, dựa vào trí nhớ vẽ lại những gì binh sĩ đã khai. Lý Thuần Phong xem các bức vẽ, chợt dừng lại ở một bức hình Sa Thần, quả thật rất giống thứ Chư Vấn đã triệu hồi, đối phương gọi là Sa Mạc Chi Thần. Có manh mối rồi!
“Đa tạ Lưu huynh!” Lý Thuần Phong chắp tay cảm tạ.
“Không có gì.” Lưu Tri Cơ mỉm cười gật đầu đáp.
Sau đó Lý Thuần Phong cầm hết tranh vẽ vội vã rời đi. Lưu Tri Cơ nhìn theo bóng lưng đối phương cười nhẹ.
…
Trở lại với Chư Vấn, lão ta bị đánh trọng thương lăn lông lốc từ vách núi xuống, đụng vào không biết bao nhiêu tảng đá, mãi mới dừng lại được, cả người đau đớn không dậy nổi.
Con chuột trong lồng bị xoay tít, khi dừng lại thì ọe ọe nôn, mà thật kỳ lạ chiếc lồng dù bị va đập nhưng không hề bị hủy, lại vẫn luôn gần Chư Vấn. Tất nhiên là do đã có ấn chú.
Sau khi nôn ra đống thịt người chưa tiêu hóa hết, con chuột chống tay nói: “Lão già vô dụng, không phải lúc đánh nhau với ta lợi hại lắm sao?!”
Chư Vấn thều thào: “Thông cảm đi! Ta dùng hết chín phần chín lực lượng để qua mặt Thiên Đạo, còn sức đâu mà đánh nhau. Nhưng trận thua này vẫn nằm trong kế hoạch. Ha ha… ối đau!”
Lão muốn cười to thì lại thấy đau nhói ở ngực, không thể động mạnh, lão đành nằm im thở nhẹ. Thời gian lặng lẽ trôi qua.
“Này lão già, còn định nằm tới bao giờ nữa hả?” Kính Hà mất kiên nhẫn kêu.
“Bình tĩnh đi, sắp đến rồi.”
“Cái gì sắp đến?” Kính Hà không hiểu nổi.
Đột nhiên lúc này có tiếng sột soạt, Kính Hà vội chui vào tay áo. Một cậu thiếu niên lưng cõng gùi, mặc áo đạo sĩ màu tro, vạch ra đám cỏ, khi thấy người bị thương thì vội vàng đến xem.
“Vị đạo trưởng này, ngài không sao chứ?” Thiếu niên hỏi.
“Ta… bị… yêu quái trọng thương…” Chư Vấn thều thào.
Nghe thấy yêu quái, thiếu niên nổi căm tức, lại thiện cảm hơn với lão mấy phần.
“Nhanh… rời đi… yêu quái rất nhanh… sẽ đến…” Lão gắng gượng nói.
Tiểu đạo sĩ vội vàng tháo gùi xuống, cõng lão lên lưng, tay cầm gùi rời đi.
“Tiểu đạo sĩ… để ta lại… ta không muốn liên… lụy… a a…”
Nhưng bất chấp lời lão, thiếu niên vẫn cõng lão đi một đoạn đường dài, dù đường rừng khúc khuỷu, chông chênh. Cuối cùng gặp được một thang đá, thiếu niên lau trán, mồ hôi đã ướt đẫm người, mỉm cười như trút bỏ được nguy cơ.
“Đạo trưởng, đây là Thanh Hiên Đạo Quán, yêu quái sẽ không dám đến gần.”
Lão lúc này chỉ có thể ưm ưm trả lời. Thiếu niên tiếp tục cõng lão lên núi, giữa đường gặp phải sư huynh đang quét rác. Sư huynh hỏi chuyện, thiếu niên thật thà thưa. Nhưng thay vì khen sư đệ cứu người, tên sư huynh này lại lườm mắng:
“Ngươi có tiền thuốc, tiền ăn cho người ta không?”
Thiếu niên cứng họng, cúi đầu, sắc mặt trầm xuống, dù rất bất lực nhưng vì cứu người vẫn lên tiếng: “Sư huynh, có câu cứu một mạng người hơn xây bảy tháp chùa.”
“Im đi! Ngươi học đâu Phật ngôn lại dám đem ra dạy ta. Ngươi quên mình là đạo sĩ hay sao. Phật Đạo bất lưỡng lập.” Tên sư huynh mắng cho một trận. “Hay là… ngươi muốn phản bội sư môn.”
Bị đổ oan, thiếu niên vô cùng căm phẫn, nắm đấm siết chặt, cúi đầu bất lực. Hắn nhiều lần nghĩ phản kháng nhưng như vậy mình sẽ bị đuổi khỏi sơn môn, mình không muốn, mình muốn tu tiên, mình muốn tiêu diệt hết yêu quái trong thiên hạ.
Đúng lúc này có vị sư thúc đi xuống, nghe hai người trình bày, không bênh ai cả, nhưng ánh mắt liếc xuống nhìn thiếu niên trong đó có một tia ác cảm.
“Được rồi, om sòm ở sơn môn thì ra thể thống gì. Ngươi đưa người vào phòng khách, để ta xem tình hình thế nào.”
“Vâng!” Thiếu niên hào hứng đáp.
Trong phòng khách, vị sư thúc tên Trương Huân khám cho Chư Vấn, thấy vết thương rất nặng, cần nhiều thuốc quý. Hắn tạm thời băng bó cầm máu, giúp Chư Vấn tỉnh lại.
“Đạo huynh không biết tên gì, từ đâu tới?” Trương Huân hỏi.
“Đa tạ cứu chữa! Tại hạ Tảo Vân đến từ Nam Chiếu.” Chư Vấn đáp.
“Ồ, thì ra là Nam Chiếu, vậy mà đến tận đây.”
Chư Vấn mặt nhợt nhạt cười khổ.
Trương Huân lại không quan tâm đối phương là ai, đến làm gì. “Đạo hữu bị thương nặng, cần các loại thuốc quý…”
Chư Vấn: “Ồ, trong tay áo tại hạ có ít tiền, xin gửi quý quán tiền nhang đèn.”
Lão xoay người lấy tay áo, lôi ra mấy thỏi vàng. Trương Huân hai mắt sáng ngời, lúc này mới tích cực chạy chữa, cho gọi người mang nước ấm, khăn sạch, bông băng, sai người sắc thuốc…
Trương Huân ra ngoài bốc thuốc, thiếu niên lúc này mới tới gần, áy náy nói: “Đạo trưởng xin đừng trách…”
“Ta hiểu mà!” Chư Vấn cười nói. “Còn chưa hỏi tên tiểu đạo sĩ.”
Thiếu niên xoa xoa ót, một tay chắp trước ngực ngại ngùng nói: “Bần đạo gọi Vũ Hùng. Chưa có đạo hiệu.”