Chương 47: Tây Vực dị sĩ, Lý Kiến Thành tàn dư
Một bàn cờ gói gọn cả một tiểu vũ trụ, do 360 thiên thể hợp lại mà thành. Có 19 đường dọc và 19 đường ngang trên bàn cờ và tổng cộng 361 điểm. Một điểm dư ở trung tâm gọi là Thiên Nguyên, tức là Thái Cực. Đại biểu cho trung tâm của vũ trụ. Con số 360 chính là số ngày trong một năm âm lịch, được chia ra làm bốn mùa ở bốn góc của bàn cờ: xuân, hạ, thu, đông. Những con cờ đen và trắng tượng trưng cho ngày và đêm. Như vậy cả bàn cờ đã hình tượng biến hóa của Trời và Đất.
Chư Vấn hung hăng đặt ở Thiên Nguyên, đây là muốn chiếm hết nhật nguyệt vũ trụ. Lý Thuần Phong thần thái tiêu dao, nhẹ nhàng đặt cờ, nói: “Thổ Phồn?”
Hắn đang thăm dò, thăm dò Chư Vấn làm việc cho ai. Thổ Phồn nằm ở phía tây bắc Đại Đường, quan hệ vừa hòa vừa chiến.
Chư Vấn không đáp, tiếp tục tấn công. Lý Thuần Phong vẫn như cũ nhẹ nhàng hạ cờ: “Đột Quyết?”
Cạch! Chư Vấn hạ cờ dứt khoát, không chút xao động.
“Nam Chiếu?”
Cạch! Đáp lời Lý Thuần Phong vẫn là tiếng cờ đanh thép đập xuống bàn đá.
“Bách Việt?”
Cũng chỉ nêu ra một trong các khả năng thôi, không cho là thật bởi vì Bách Việt quá yếu, chỉ có mấy cuộc nổi dậy cướp bóc, người đã sớm bị đồng hóa hết, làm gì còn người Bách Việt thuần chủng, không có khả năng mời tới đạo sĩ phá long mạch.
Cạch! Vẫn là tiếng cờ lạnh băng.
“Tàn dư Tùy quốc?”
Cạch!!!
Lý Thuần Phong hơi ngưng lại, trên bàn cờ quân đen hung hăng chiếm vị trí, dồn quân trắng vào tử cục nhưng hắn chẳng bận tâm, bởi vì đã tính trước mười bảy bước, lật ngược tình thế trong tầm tay. Thứ hắn ngưng trọng là vẫn không biết đối phương từ đâu đến.
Chư Vấn dừng lại, nở nụ cười: “Sao không đoán tiếp?”
Lý Thuần Phong: “Còn sao?”
“Hắc hắc…” Chư Vấn cười lớn, lại hạ cờ. “Đạo huynh biết mà, tại sao không nói ra.”
Lý Thuần Phong nhíu mày, nhìn vào bàn cờ, giả vờ suy tư bước tiếp theo, trốn tránh khả năng đó. Cờ cầm trên tay chưa thể hạ xuống, mặc dù hắn đã biết chính xác vị trí đặt quân cờ.
“Đông! Cung! Thái! Tử!” Chư Vấn đột ngột nói ra, từng chữ ngắt nhịp.
Cạch cạch… quân cờ trong tay rơi xuống, Lý Thuần Phong thoáng thất thần nhưng rất nhanh lấy lại tinh thần, đặt quân cờ ngay ngắn vào vị trí.
Chư Vấn được thế dồn dập tấn công, liên tiếp hạ quân, rõ ràng đã sai luật nhưng Lý Thuần Phong không hề bắt bẻ. Mỗi lần đặt quân là một lần trách phạt.
“Họ Lý, ngươi vốn xuất thân bần hàn, Cao Tổ không ngại xuất thân, tận dụng kỳ tài, cho ngươi tước vị, hưởng thuế trăm nhà.”
Cạch!
“Nhưng ngươi đã làm gì???”
Cạch!
“Cấu kết Tần Vương hại chết Đông Cung Thái Tử lẫn Tề Vương.”
Cạch!
“Ngươi có còn xứng với hồng ân Cao Tổ không?”
Cạch!
“Ngươi chính là tên đại phản nghịch, tội đáng chết muôn lần.”
Lý Thuần Phong cứng họng, đây chính là điểm yếu trong lòng hắn. Chuyện năm xưa luôn khiến hắn day dứt, mặc dù nhìn lại hiện tại cho thấy đó là quyết định đúng. Thái Tông lên ngôi, quốc thái dân an, quốc thổ mở rộng, ngoại bang kính sợ. Nhưng… vẫn là thiếu chút chính thông.
Chính thống cái này, nói nhẹ thì tựa như lông hồng, nói nặng thì tựa thái sơn.
Thoáng chốc nhìn lại bàn cờ vốn là thế tất thắng, bây giờ đã thành thua không thể nghi ngờ.
“Lý Thuần Phong, ngươi còn gì để nói! Nếu ta là ngươi, ta đã tự sát để bảo toàn chữ Trung với Cao Tổ, với Thái Tử, với Tề Vương.” Chư Vấn hùng hồn tấn công tinh thần.
Tuy bị đánh trúng điểm yếu nhưng Lý Thuần Phong là ai, há dễ dàng bị đánh bại chỉ với vài câu. Hắn rất nhanh lấy lại tinh thần, ánh mắt lóe sáng, bàn tay vỗ mạnh xuống bàn, các quân cờ biến hóa vị trí, từ thế tất thua sang thắng khó, dù sao Chư Vấn cũng ra nhiều quân hơn, chuyển hóa thế này đã cho thấy hắn kỳ nghệ cao tuyệt.
Lý Thuần Phong lạnh nhạt: “Thái Tông là thiên mệnh sở quy, gánh lệnh trời mở ra thiên hạ thịnh thế. Tức Ẩn Vương lực không đủ lại không biết tiến thoái, cưỡng ép thiên mệnh, âu cũng là tự làm tự chịu.”
(Sau khi Đường Thái Tông lên ngôi đã cho táng Lý Kiến Thành theo lễ thân vương, lệnh các cựu thần Đông cung đến dự, truy phong là Tức Ẩn Vương.)
“Hừ, đổi trắng thay đen còn không chịu nhận mình là gian tặc.” Chư Vấn hừ lạnh mắng, vung tay lật bàn cờ.
Hai người nhảy ra ngoài, tư thế chuẩn bị đánh. Nói không được chỉ có thể xem nắm đấm ai lớn. Không khí ngưng trọng, trời nổi gió lớn, cây cối xào xạc nghiêng ngả, bầu trời kéo mây đen.
Gió lạnh rít qua khe đá, mang theo mùi đất ẩm, như thể thiên địa cũng đang nín thở chứng kiến trận chiến sắp bùng nổ. Trên đỉnh núi, hai bóng người đối diện nhau, sát khí dần dần kéo lên. Lý Thuần Phong, đạo sĩ Đại Đường, đứng thẳng như tùng bách, đạo bào xanh lam bạc màu phấp phới, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm. Đối diện là Chư Vấn, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia hung tàn.
Không một dấu hiệu báo trước, Lý Thần Phong động thủ, giơ tay phải vẽ nhanh trong không khí, từng đường nét vàng rực hiện lên, tạo thành một đạo phù chú lấp lánh.
“Thiên Cang Huyền Ấn, Trấn!” Hắn quát lớn, giọng như sấm rền. Một đạo ấn chú khổng lồ, khắc hình bát quái, phóng ra từ tay, mang theo luồng khí cương trực, áp lực như núi đè xuống Chư Vấn. Không khí xung quanh rung chuyển, đất đá dưới chân nứt toác, như thể thiên địa đang phục tùng mệnh lệnh của hắn.
Chư Vấn cười lạnh, đôi tay áo rộng tung bay, vung lên quyền trượng, viên ngọc đỏ rực như máu gắn trên đầu quyền trượng tỏa ra ánh sáng đỏ quỷ dị.
“Huyết Sa Chi Hỏa, Dẫn!” Hắn thì thầm, giọng trầm như vọng từ địa ngục. Từ viên ngọc, một luồng lửa đỏ rực bùng lên, hóa thành một con rắn lửa khổng lồ, uốn lượn trong không trung, lao thẳng vào đạo ấn của Lý Thuần Phong. Lửa đỏ va chạm với ánh vàng, phát ra tiếng nổ kinh thiên, sóng xung kích lan tỏa, khiến cây cối xung quanh gãy đổ.
Lý Thuần Phong không nao núng, rút từ trong tay áo một chuỗi tràng hạt bằng gỗ đàn hương, mỗi hạt đều khắc chữ cổ, tụng chú:
“Thiên Địa Vô Cực, Chân Ngôn Trấn Ma!”
Từng hạt tràng phát ra ánh sáng trắng tinh khiết, nối kết thành một vòng tròn pháp trận trên không trung. Từ pháp trận, hàng chục tia sáng bắn ra, mỗi tia như một thanh kiếm vô hình, đâm thẳng vào con rắn lửa của Chư Vấn. Mỗi tia sáng chạm vào ngọn lửa đều khiến nó rít lên đau đớn, dần tan rã thành khói đen.
Chư Vấn nhíu mày nhưng nụ cười trên môi không tắt. Hắn cắn ngón tay, máu tươi nhỏ xuống quyền trượng.
“Huyết Thệ Chi Linh, Hô!” Một luồng khói đen kịt bốc lên từ máu, hóa thành một bóng ma quỷ khổng lồ, cao hơn ba trượng, toàn thân phủ vảy đen, đôi mắt đỏ rực như than. Ma quỷ gầm lên, móng vuốt sắc nhọn xé toạc không gian, lao thẳng vào pháp trận của Lý Thuần Phong. Pháp trận rung chuyển, ánh sáng nhấp nháy như sắp vỡ.
Lý Thuần Phong bình tĩnh, tay trái vẽ một đạo phù chú phức tạp, miệng niệm: “Ngũ Hành Chuyển Hóa, Càn Khôn Định!” Một luồng khí ngũ sắc bùng lên từ tay ông, hóa thành năm con rồng, mỗi con mang một màu sắc, xoay tròn quanh ma quỷ của Chư Vấn. Kim long sắc chém nát móng vuốt ma quỷ, thủy long sắc dập tắt ngọn lửa còn sót lại, thổ long sắc trói chặt chân. Ma quỷ gào thét nhưng không thể thoát khỏi sự kìm hãm của ngũ hành.
Chư Vấn gầm lên, quyền trượng đâm mạnh xuống đất.
“Sa Mạc Chi Thần, Giáng!” Đất dưới chân hắn nứt toác, cát vàng trào lên như sóng biển, mang theo mùi máu tanh nồng. Từ cát vàng, một bóng thần khổng lồ hiện ra, nửa người nửa thú, đầu sói thân người, cầm một cây thương đỏ rực. Thần ảnh vung thương, mỗi nhát đâm làm không gian rách toạc, khí tức hung bạo của Tây Vực tràn ngập, khiến ngũ hành rồng của Lý Thuần Phong chao đảo.
Lý Thuần Phong nhắm mắt, hai tay kết ấn trước ngực.
“Thái Cực Sinh Lưỡng Nghi, Lưỡng Nghi Hóa Vạn Vật!” Một đạo Thái Cực đồ khổng lồ hiện ra sau lưng ông, âm dương xoay chuyển, ánh sáng trắng đen đan xen, như một vòng xoáy nuốt chửng vạn vật. Thái Cực đồ phóng ra một luồng sáng, hóa thành một thanh kiếm vô hình, chém thẳng vào thần ảnh của Chư Vấn. Thanh kiếm vô thanh vô hình nhưng mỗi nơi nó đi qua, cát vàng tan biến, thần ảnh gào thét, dần rạn nứt.
Chư Vấn lùi lại, máu tươi chảy ra từ khóe miệng. Hắn cắn răng, giơ quyền trượng, viên ngọc đỏ nứt ra, phóng ra một luồng khí đen kịt, hóa thành một đàn quạ ma quái, lao vào Lý Thuần Phong.
“Ngươi không thể thắng ta, Đại Đường phải diệt!” Lão gầm lên.
Lý Thuần Phong mở mắt, ánh sáng trong mắt như ngôi sao giữa đêm đen. Hắn rút từ trong ngực một tấm ngọc bội khắc hình rồng, ném lên trời.
“Thiên Hoàng Long Khí, Phá!” Ngọc bội nổ tung, hóa thành một con rồng vàng khổng lồ, thân dài trăm trượng, phát ra tiếng gầm chấn động thiên địa. Rồng vàng há miệng, nuốt chửng đàn quạ ma quái, rồi lao thẳng vào Chư Vấn. Luồng khí đen tan rã, quyền trượng gãy đôi, cả người bị sóng xung kích hất văng, ngã xuống vách núi.
Bầu trời dần quang đãng, mây đen tan biến. Lý Thuần Phong đứng lặng, đạo bào rách vài chỗ nhưng khí thế vẫn uy nghiêm như núi. Hắn nhìn xuống vách núi, Chư Vấn đã biến mất, chỉ để lại một mảnh quyền trượng vỡ.
“Tây Vực dị thuật?” Hắn lẩm bẩm. “Tức Ẩn Vương làm sao có thể quen Tây Vực đạo sĩ, rốt cuộc là có chuyện gì? Ta phải vào cung một chuyến.”
Nói là làm, Lý Thuần Phong bố trí xuống đại trận bảo vệ Long Nhãn, sau đó lập tức vào cung.