Chương 46: Lý Thuần Phong
Chương 46: Lý Thuần Phong
Trước mặt Chư Vấn là khoảng đất rộng tương đối bằng phẳng, phía trước là đường dốc, phía sau là vách núi dựng đứng, thác nước nhỏ đổ xuống tạo thành hồ nước. Phong cảnh hữu tình tráng lệ, dễ khiến văn sĩ nổi hứng sinh tình làm một bài thơ.
Hồ nước trước mặt chính là Long Nhãn, phá hồ nước này tức chọc mù mắt rồng. Hồ nước không lớn, không sâu nhưng trong vắt, tinh khiết, nước ngọt mát lạnh, sóng nước lăn tăn.
Gần đó có căn nhà gỗ, một gã trung niên mặc áo vải đang thong thả buông cần, tuy bề ngoài đơn bạc nhưng lại toát ra khí chất tiên sinh, thế ngoại cao nhân. Đối phương nhìn thấy Chư Vấn, không chút nào ngạc nhiên, khẽ quay đầu mỉm cười, nói:
“Các hạ đến rồi!”
Chư Vấn chưa nói, Kính Hà trên vai nói nhỏ: “Hắn nói chúng ta sao?”
“Phải, chính là các vị.” Đối phương lên tiếng.
Kính Hà giật bắn mình, bởi vì nó đang ở dạng ma hồn, người thường không thể nào nhìn thấy được. Đối phương chắc chắn là cao nhân.
“Ngươi thấy được ta?”
“Tiểu sĩ ra mắt Long Vương.” Trung niên áo vải chắp tay chào, miệng vẫn treo nụ cười tươi không chút giả dối. Kính Hà lạnh sống lưng, vội chui vào trong tay áo.
“Ngươi biết ta?” Chư Vấn hỏi.
“Không biết. Nhưng tại hạ bói một quẻ, biết các hạ sẽ đến nên ở đây chờ.” Lý Thuần Phong đáp.
“Hắn có thể tính được ngươi?!” La Hầu truyền âm hỏi. Chư Vấn nằm ngoài tam giới, che giấu được cả Thiên Đạo, hắn mới tình nguyện đi theo, nếu bị một đạo sĩ phàm nhân tính ra, vậy hắn… nghĩ đến đây trán toát mồ hôi, khẽ đảo mắt nhìn trời.
“Yên tâm. Hắn chỉ đang bảo vệ long mạch Đại Đường, mà Long Nhãn là trọng điểm. Bất cứ ai muốn phá Đại Đường đều phải đến đây. Hắn chỉ đơn giản buông cần chờ đợi.” Chư Vấn đáp. La Hầu tạm thở phào, vẫn không quên nhắc phải cẩn thận.
Chư Vấn bước tới, đứng cách đối phương ba bước, hướng mắt về hồ nước, nét mặt thong dong:
“Một hồ nước tốt.”
Trung niên áo vải gật đầu: “Đúng là một hồ nước tốt.”
Chư Vấn: “Có cá lớn không?”
Trung niên áo vải: “Không có cá lớn.”
“Không có chớ sao còn mất công.”
“Không phải cá lớn đến rồi sao.” Trung niên áo vải cười đáp, nhìn Chư Vấn thâm ý. Lão chính là cá lớn của hắn.
Chư Vấn biết được đối phương là trời sắp đặt kiếp ngăn cản mình. Nói gì thì nói Đại Đường là chính tông, Lý Thế Dân là con trời, có ý phá hoại há trời không giáng kiếp ngăn cản. Lão lại hỏi: “Bắt chước Khương Thượng buông cần?”
“Không dám so với tiền nhân.”
Hai bên im lặng, cùng dán mắt vào dây câu nhấp nhô giữa sòng hồ. Hồi lâu sau quan sát, Chư Vấn đã thấy được tâm cảnh cao tuyệt của đối phương, lại lên tiếng:
“Các hạ có thể so được với Khương Thượng, hà tất khiêm tốn.”
Trung niên áo vải khẽ lắc đầu cười, không ý kiến.
“Ta có thể câu sao?” Chư Vấn hỏi.
Trung niên áo vải ánh mắt tỏa sáng mười phần hoan nghênh, cảm giác như gặp đồng đội: “Nếu các hạ muốn. Hồ nước cũng không phải của ta.”
Chư Vấn nhìn quanh, nhặt đại một tảng đá, lại rút ra sợi dây mảnh quấn quanh tảng đá rồi ném “tủm” xuống hồ, mặt nước lập tức xao động, bắn tung tóe. Lão thoải mái ngồi bệt xuống đất chờ.
Trung niên áo vải hơi trừng mắt, đây không phải đạo câu cá. “Các hạ không muốn câu cá hà tất phải vất vả đến tận đây.” Trong lời có ý đuổi khéo.
Chư Vấn cười nhe răng vàng: “Ta cũng là câu cá, chỉ là cá của ta và ngươi khác nhau.”
Trung niên áo vải khẽ thở dài, dù biết mục đích đối phương nhưng vẫn có chút thất vọng, hắn thật sự mong đối phương là đồng đạo. “Hà tất phải như vậy.”
Chư Vấn: “Có những chuyện không thể không làm.”
“Hây da…” Trung niên áo vải thở dài, chung quy: Là họa thì không tránh được.
Hắn vung tay thu cần, cuối sợi dây vậy mà không có lưỡi câu.
“Sao không câu nữa?” Chư Vấn hỏi.
“Đã câu được rồi.” Trung niên áo vải đáp.
Chư Vấn cũng kéo dây câu.
Trung niên áo vải: “Sao không câu nữa?”
Chư Vấn: “Câu không được. Tạm thời câu không được.”
Trung niên áo vải đứng dậy, chỉnh lại y phục, chắp tay nói: “Tại hạ Lý Thuần Phong, ra mắt đạo hữu.”
Chư Vấn tương tự đáp lễ: “Tại hạ Chư Vấn.”
Lý Thuần Phong âm thầm tính, lại tính không ra đối phương căn nguyên, giống như một cây bèo trôi lênh đênh giữa dòng nước. Không tính được thì không tính nữa, thuật bói toán không phải vạn năng. Hắn chỉ biết chắc chắn một điều đối phương là Hung Tinh với Đại Đường, là điều không thể tránh khỏi. Nhưng bệ hạ với hắn có ân, hắn không thể bỏ mặc, vậy là tại đây câu cá đã hơn mười năm, chỉ chờ đối phương.
Hắn đưa tay mời Chư Vấn tới bàn đá. Chiếc bàn đơn sơ, có hai ghế ngồi, trên bàn khắc hình bàn cờ vây, đang có ván cờ chơi dở.
Lý Thuần Phong định xóa đi, Chư Vấn đưa tay ngừng lại hỏi: “Bàn cờ này của ai?”
Lý Thuần Phong cười đáp: “Cờ dở của tại hạ và Thiên Cang.”
Chư Vấn thoáng quan sát nói: “Hai người đang tranh chấp lý niệm.”
“Ồ, đạo hữu nhận ra. Đạo hữu thấy thế nào? Ai đúng?” Lý Thuần Phong hỏi, ánh mắt rất mong chờ. Hắn và Viên Thiên Cang mâu thuẫn lý niệm, cãi hoài không ra kết quả, rất muốn có một trọng tài phân xử, đáng tiếc không thấy ai đủ trình.
Chư Vấn nhìn bàn cờ rơi vào suy tư, cờ nghệ hai người cao tuyệt không nói, chỉ bằng vào huyền diệu âm dương biến hóa giữa hai quân trắng đen đã đủ khiến tu sĩ thiên hạ đau đầu nhức óc, rơi vào huyễn cảnh. Những quân cờ trắng đen trên bàn không chỉ đơn thuần là một trận đấu trí, mà ẩn chứa cả thiên địa, vận mệnh và lý niệm đối lập của hai bậc kỳ nhân. Mỗi nước cờ là một lần giao phong giữa thuận thiên và nghịch thiên, giữa tự nhiên và tạo hóa. Kính Hà vẫn ẩn trong tay áo Chư Vấn liếc nhìn thì khẽ rùng mình, cảm nhận được luồng khí tức huyền diệu từ ván cờ tỏa ra.
Chư Vấn ngón tay gầy gò lướt qua mép bàn đá, cảm nhận từng đường khắc của ô cờ. Tâm thần như hòa vào ván cờ, từng nước đi hiện lên trong đầu, tựa như dòng sông chảy, mang theo âm dương, thiên địa, và nhân quả.
“Thuận thiên hay nghịch thiên, vốn không có đúng sai tuyệt đối.” Chư Vấn chậm rãi lên tiếng, giọng trầm thấp mà vang vọng. “Cờ trắng của ngươi, Lý đạo hữu, là thuận theo tự nhiên, lấy vô vi làm gốc, mỗi nước cờ đều hòa hợp với thiên địa, như nước chảy mây trôi, không cưỡng cầu, không ép buộc. Nhưng vô vi quá mức, đôi khi lại rơi vào bị động, thiếu đi quyết đoán.”
Lý Thuần Phong ánh mắt lộ vẻ suy tư, không phản bác, chỉ mỉm cười chờ Chư Vấn nói tiếp.
“Còn cờ đen của Viên Thiên Cang…” Chư Vấn tiếp tục, ngón tay chỉ vào một loạt quân đen ở góc bàn cờ, nơi thế cục hiểm ác, như rồng cuộn hổ ngồi. “Là nghịch thiên hành thế, lấy ý chí con người áp đảo thiên đạo. Mỗi nước cờ đều sắc bén, quyết liệt, như muốn xé toạc quy tắc. Nhưng nghịch thiên quá mức, lại dễ rơi vào cực đoan, tự chuốc lấy họa.”
Lý Thuần Phong cười khẽ. “Đạo hữu nói đúng. Ván cờ này không chỉ là tranh chấp lý niệm, mà còn là một lần thử nghiệm của bọn ta đối với thiên cơ. Ta thuận thiên, muốn xem thiên đạo vận hành ra sao. Thiên Cang nghịch thiên, muốn thử xem con người có thể vượt qua số mệnh hay không.”
Chư Vấn nhíu mày, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị. “Thiên cơ? Các ngươi dùng ván cờ này để dò xét thiên cơ? Thật to gan!”
Lý Thuần Phong: “Thiên Cang và ta, tuy lý niệm bất đồng nhưng đều muốn tìm đáp án: Thiên đạo rốt cuộc là gì? Là quy tắc bất biến hay chỉ là một ván cờ, chúng sinh có phải đều là quân cờ? Con người có thể tham gia?”
Chư Vấn im lặng, ván cờ này mô phỏng thiên địa vận hành. Mỗi quân cờ đều mang theo một tầng ý nghĩa sâu xa, ẩn chứa âm dương, ngũ hành, và cả nhân quả luân hồi. Lão khẽ thở dài, cảm thán: “Các ngươi có thể ngộ đến mức này, thật không dễ, không dễ…”
Kính Hà, từ trong tay áo, không nhịn được thò đầu ra, nhỏ giọng hỏi: “Lão gia, ván cờ này có gì đặc biệt thế?”
Chư Vấn khẽ cười, không đáp ngay, mà chỉ vào một vùng trên bàn cờ, nơi quân trắng và đen đan xen, tạo thành một thế trận như âm dương giao hòa. “Ngươi nhìn đây. Vùng này là trung tâm của ván cờ, nơi hai lý niệm đối chọi kịch liệt nhất. Quân trắng của Lý đạo hữu tạo thành một vòng tròn, như Thái Cực, bao bọc lấy quân đen. Nhưng quân đen của Viên Thiên Cang lại như mũi kiếm, đâm thẳng vào trung tâm vòng tròn, như muốn phá vỡ Thái Cực. Đây không chỉ là cờ mà là một lần giao phong giữa thiên đạo và nhân đạo.”
Kính Hà nghe mà ngơ ngác, chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, không hiểu nổi. Nó lẩm bẩm: “Cờ thôi mà, sao phức tạp thế?”
Lý Thuần Phong nhìn Kính Hà nói. “Long Vương chưa hiểu được nhưng nếu có duyên, ngày sau sẽ ngộ.”
Chư Vấn lại hỏi: “Ván cờ này, các ngươi đã đi được bao lâu?”
Lý Thuần Phong trầm ngâm, ánh mắt như nhìn xuyên qua thời gian. “Ba năm. Ba năm trước, ta và Thiên Cang ngồi đây, bắt đầu ván cờ này. Mỗi nước cờ đều là một lần suy tư, một lần tranh biện. Đến nay vẫn chưa phân thắng bại.”
“Ba năm, một ván cờ.” Chư Vấn lắc đầu, cảm thán. “Các ngươi cần gì phải giày vò như vậy, chung quy cũng chỉ là phàm nhân, không nổi được cái gì bọt nước. Cho dù ván cờ có thắng bại, thì sao? Thiên đạo sẽ thay đổi? Hay nhân đạo sẽ thắng?”
Lý Thuần Phong cười, mang theo chút cô đơn. “Thắng bại của ván cờ, không quan trọng. Quan trọng là trong quá trình chơi cờ, ta và Thiên Cang đã thấy được một góc của thiên cơ. Nhưng góc đó lại khiến chúng ta càng thêm nghi hoặc. Thiên đạo, rốt cuộc là gì? Là đã được định sẵn hay là một dòng sông mà con người có thể thay đổi dòng chảy?”
Chư Vấn không đáp, chỉ lặng lẽ quan sát ván cờ. Tội cho hai gã khờ, bọn họ biết càng nhiều thì càng ưu phiền. Ngô nghê có khi còn tốt hơn.
“Vậy ai đúng?” Lý Thuần Phong vẫn chấp vào câu trả lời.
“Cả hai các ngươi đều thua. Thua rất thảm, đi càng xa sẽ càng thảm.” Chư Vấn thẳng thắn đáp. “Ta khuyên ngươi từ bỏ, rời khỏi đây, ngươi mãi là tiêu dao nhân tiên.”
Lý Thuần Phong thân thể căng cứng, mãi hồi sau mới giãn ra, thở dài một ngụm trọc khí: “Chúng ta đánh ván mới đi.” Tâm ý hắn đã quyết, cho dù chết cũng phải ngăn cản Chư Vấn.
Hắn chậm rãi nhặt từng quân cờ đặt lại vào chén đá, sau đó lại lấy tay áo lau bàn cờ, cẩn thận, tỉ mỉ cho thấy hắn rất coi trọng ván cờ này.
“Ta là chủ, các hạ là khách. Ta nhường các hạ năm quân.”
“Không cần!”
“Vậy thì các hạ nhường ta năm quân.”
“Không được.”
“Vậy để ta đi trước.”
“Không cho.”
Cái gì cũng không được, Lý Thuần Phong cũng không giận, chăm chú nhìn đối phương, miệng cười nhẹ. “Vậy thế này, ta ra một câu hỏi. Đạo hữu đoán đúng thì đi trước, ngược lại ta đi trước.”
“Được.” Chư Vấn gật đầu.
“Trước ba mươi tuổi ta có mười ngón tay, mười ngón chân. Hỏi sau ba mươi tuổi ta có bao nhiêu ngón tay, ngón chân?”
Chư Vấn hơi ngưng mi, câu trả lời không phải đã rõ rồi sao nhưng chính vì quá dễ dàng lại lộ ra vấn đề. Nhưng lão vẫn đáp: “Mười ngón tay, mười ngón chân.”
Lý Thuần Phong mỉm cười, co chân trái lên, cởi giày, đặt trên ghế, tay cầm một viên đá lớn vung lên cao đập xuống. Bộp! Ngón út bị đứt lìa. Hắn nghiến răng nhăn mặt nhịn đau, vội dùng dây vải quấn quanh cầm máu. Nhìn Chư Vấn, nụ cười nhợt nhạt, mặt lấm tấm mồ hôi.
“Đạo hữu đoán sai rồi!”
Chư Vấn gật đầu thừa nhận, đưa tay: “Mời!”
Lý Thuần Phong dùng quân trắng đặt một quân lên bàn cờ. Chư Vấn cầm quân đen, hung hăng đặt ngay Thiên Nguyên.