Chương 44: Phong thủy Trường An
Soạt soạt… đột nhiên trong bụi cỏ phát ra tiếng động, Chư Vấn dừng lại, Kính Hà run rẩy, nắm chặt tay áo lão.
“Ngươi sợ cái gì? Ngươi không phải cũng là ma sao? Trước đó còn là long vương.”
“Ờ ha, ta sợ cái gì chứ!” Kính Hà ưỡn ngực lên.
Chư Vấn dùng gậy gạt ra bụi cỏ, phía sau cảnh tượng kinh hoàng, một con chuột già to bằng cổ chân, đuôi trụi lủi, toàn thân từng mảng rụng lông lộ ra bộ da nhăn nheo. Tóm lại là vừa già vừa xấu. Mà đáng sợ nhất là nó đang gặm một cái đùi người, dòi bọ lúc nhúc. Thấy người, nó không sợ hãi mà ngược lại há miệng rít lên, răng cửa vàng khè nghiến vào nhau.
Lão cười cười không để vào mắt. Con chuột đứng thẳng trên hai chân, tiếng kêu càng chói tai. Lão chụp cổ nó, đưa lên trước mặt, cười nhe hàm răng vàng nói: “Ngoan ngoãn, nếu không bóp chết ngươi.”
Dứt lời, lão thổi hơi vào con chuột. Con chuột thân thể lập tức vặn vẹo, từng khối u sưng lên rồi xẹp xuống, đầu biến đổi dị dạng, tiếng kêu ré đinh tai nhức óc. Lát sau con chuột dần bình tĩnh lại, giống như đã hoàn thành biến đổi, nó đột nhiên lên tiếng:
“Tự do rồi!” Nhưng khi nhìn lại thì mắng to: “Tên khốn kiếp, ngươi dám nhốt ta vào con chuột.” Giọng nói này rất quen thuộc, chính là La Hầu, chính xác là một phần hồn La Hầu. Thỏ khôn có ba hang, huống chi La Hầu khôn hơn thỏ.
Trận chiến trong tương lai của tộc Atula giữa bọn họ kết thúc bằng sự hợp tác. Chư Vấn đưa La Hầu ra ngoài. La Hầu cần thông tin, chênh lệch thông tin sẽ dẫn tới chênh lệch kế hoạch nên bắt buộc phải mạo hiểm ra ngoài. Trước đó còn sợ bị phát hiện nhưng thấy được thủ đoạn của Chư Vấn thì đồng ý.
“Ha ha ha…” Chư Vấn cười lớn, không thèm để ý hắn, lấy ra chiếc lồng ghép bằng bùa thiên kiếp đã làm trước đó, ném con chuột vào. La Hầu xông ra, tay chụp lấy thanh chắn, lập tức roẹt roẹt roẹt… hắn bị giật sét cháy đen người, con chuột đã xấu nay vừa xấu vừa khét.
Chư Vấn tay kết pháp, miệng đọc chú ngữ, chiếc lồng bùa chú hóa thành lồng chim gỗ lim đen. Kính Hà từ vai hắn tò mò nhìn lồng son.
“Ngươi cũng thích chơi chim à? Ta chính là đại cao thủ, ta có thể chỉ cho ngươi cách chơi chim.” Nó nói với giọng đầy tự hào, bởi vì năm xưa lúc còn là Long Vương, thường xuyên lên bờ chơi, tới đền Long Vương nghe dân chúng tán thán công đức của mình. Nó thích biến hóa thành tiên sinh áo lụa, tay nâng lồng chim. Chơi chim là một loại nghệ thuật, không phải ai cũng biết.
Nó sờ sờ lồng son, bĩu môi ngâm:
“Lồng son nhốt chuột hôi.
Khác nào bình ngọc trưng diệp tử châu.”
Con chuột: “Diệp tử châu là gì? Nghe có vẻ rất hay.”
Kính Hà càng tỏ ra khinh thường như tú tài khinh người gánh phân: “Diệp tử châu cũng không biết, là cây chó đẻ đó.”
Con chuột tức đến nỗi bật cười lớn, nghiến răng ken két. Nếu không phải vì cái lồng này thì ngươi… hừ hừ.
La Hầu chấp nhận hiện thực, con mắt chớp chớp nhìn quanh hỏi: “Chỗ này… ngươi định làm gì phải không?” Cái này không phải do La Hầu đã nhìn ra manh mối, đơn giản là suy bụng ta ra bụng người, vì hắn mỗi hành động đều có tính toán, không cho phép tùy tiện.
Chư Vấn cười nhạt, không trả lời trực tiếp, chỉ tay về dãy núi gần đó nói: “Trường An nằm ở vị trí trung tâm bình nguyên Quan Trung, tựa vào dãy núi Tần Lĩnh ở hướng nam, nhìn ra sông Vị ở hướng Bắc, khí hậu ôn hòa, đất đai màu mỡ.
Mưu sĩ nổi tiếng thời Hán là Trương Lương từng kiến nghị Lưu Bang đóng đô Trường An vì nơi này ba mặt giáp núi, tám trăm dặm Tần Xuyên, dễ thủ khó công, thật là nơi đất quý phong thủy của triều đại muôn đời. Trong toàn bộ thế đất, dãy Tần Lĩnh chính là long mạch của Trường An.
Các dòng sông xung quanh đã tạo thành hình thế Bát Long Triều Đô. Nhờ vậy triều Hán đạt đến đỉnh cao quyền lực. Nhà Đường cũng sẽ như vậy.”
La Hầu thoáng chút suy nghĩ, nói: “Ngươi muốn nghịch loạn dương gian, triều cương hỗn loạn.”
Quả nhiên là lão cáo già, mới nghe đã đoán ra.
Chư Vấn gật đầu: “Không sai!”
“Nhưng như vậy thì được cái gì?” La Hầu thắc mắc.
Chư Vấn tiếp tục giảng giải nhưng Kính Hà lập tức đứng ra nói, muốn thể hiện trí tuệ trước người mới.
“Tên ngốc, ngươi phải biết tam giới Thiên Địa Nhân, người thuận theo đất, đất thuận theo trời, trời lại thuận theo người. Chỉ cần gây rối nhân gian, đảo lộn càn khôn sẽ khiến Thiên Đạo tổn thương.” Lời này là nó thuật lại cuộc hội thoại giữa Chư Vấn và Diêm Vương Điện. Nói xong cảm giác mình rất cao thâm mạt trắc.
Con chuột thoáng suy tư, nói: “Đây chẳng phải cái lý thuyết đụt đó sao?”
“Cái gì lý thuyết đụt?” Kính Hà bức xúc nói.
Con chuột đứng thẳng, tay khoanh trước ngực giống bộ dạng lão tiên sinh, trầm giọng dạy bảo: “Vào thời hồng hoang Long Phượng, Thái Thượng đã đưa ra thuyết tam trụ gồm trời đất và người hay còn gọi là Tam Tài nhưng bị tất cả cười chê, trở thành trò cười lớn nhất lúc bấy giờ. Hắn từ đó ngại nhắc đến nữa. Không ngờ trăm ngàn năm trôi qua, lý thuyết đụt lại thành thật.”
Lần này cả Kính Hà lẫn Chư Vấn đều trợn mắt ngạc nhiên, không ngờ thật không ngờ, Thái Thượng Lão Quân đã từng bị cả cái hồng hoang chọc quê.
“Tại sao lại vậy, thuyết Tam Tài rất hay mà, sao lại bị gọi là đụt?” Kính Hà không hiểu nổi. Chư Vấn cũng không hiểu, chung quy lão không thuộc về thời đại đó.
Con chuột hỉ mũi khinh thường: “Hay cái gì mà hay, thời đó do Long Phượng Kỳ Lân các cổ thú tộc thống trị, con người là giống bọ rệp, lại đưa lên ngang với Trời và Đất. Không bị cười mới là lạ. Nếu không phải là đệ tử của Hồng Quân, Long Tổ sớm đã một bàn tay chụp chết.”
“Hây da, cũng tội cho Thái Thượng, trong ba đệ tử của Hồng Quân, hắn là người nhút nhát, hướng nội, thiên phú không so được với hai đệ, tính cách cũng không bằng. Yêu thương của sư tôn cũng nghiêng về Thông Thiên. Thời hồng hoang, Thái Thượng chỉ được nhớ đến là đệ tử của Hồng Quân, sư huynh của Nguyên Thủy và Thông Thiên.”
Chư Vấn thầm nghĩ: Có được một cái lão hóa thạch bên cạnh quả nhiên biết được nhiều thứ.
“Hiện nay hắn thế nào?” La Hầu hỏi.
Kính Hà đáp với giọng đầy tự hào ngưỡng mộ: “Nhân Đạo của Lão Quân chính là chủ thống hiện nay.”
Con chuột ồ lên: “Tên này khá.”
“Đâu chỉ khá.” Chư Vấn cười nói: “Hồng Quân bị Thiên Đạo ràng buộc, Thánh Nhân không ra, Thiên Đình làm chủ tam giới, Thái Thượng có một bộ phân thân làm quan trong Thiên Đình nhưng thực chất là ép thiên tử lệnh chư hầu. Ngọc Hoàng cũng chỉ là con rối.”
“Thì ra là vậy, thật không ngờ, tên đụt năm xưa đã phát triển như vậy.” Con chuột tấm tắc khen.
Kính Hà thì trợn cả mắt, cảm giác vừa nghe được thiên đại bí mật, với nó chọn đại một vị tướng trong Thiên Đình đã cao cao tại thượng, ngay cả một người phàm như Ngụy Trưng cũng chém đầu được nó. Vậy mà bây giờ nghe được có người nói Ngọc Hoàng chỉ là con rối. Mà Thái Thượng Lão Quân trên triều là một bộ thân phân. Quá nhiều tin tức rồi!
Khoan đã! Chợt nó quay đầu nhìn lồng chuột. Sao con chuột này dám nói Thái Thượng Lão Quân như vậy, không có chút tôn trọng nào?
Biết bị nhìn, La Hầu quay đầu nhìn lại, đôi mắt hồng ngọc, không có chút dị dạng nào nhưng lại khiến Kính Hà run sợ từ tận tâm hồn. La Hầu kéo nụ cười khoe ra răng vàng, khẽ răng còn dính da người. Kính Hà vội quay mặt đi, sợ hãi.
La Hầu hỏi: “Ngươi định làm gì? Bọn họ chắc không ngu đến mức để ngươi phá hoại nhân gian.”
Chư Vấn cười: “Ai nói ta muốn phá hoại nhân gian.”
Lão thong dong bước đi, nếu tinh ý sẽ nhận ra bộ pháp kỳ diệu, mỗi bước đều bằng nhau không lệch một li, cứ mười bước lại hạ xuống một đồng tiền. Ra khỏi Rừng Tha Ma, trước mặt là dãy Tần Lĩnh hùng vĩ.
Trải dài hơn một ngàn năm trăm dặm (1.500km) mang đặc điểm phong thủy hiếm có Đại Long Cuộn Minh hội tụ linh khí trời đất.
Tần Lĩnh mang long mạch hùng mạnh, được xem là chủ sơn trong hệ thống phong thủy Hoa Hạ, là trục long mạch quan trọng kết nối các vùng đất. Đỉnh Thái Bạch Sơn là đầu rồng, nơi linh khí hội tụ mạnh mẽ nhất, mang năng lượng dương cương mãnh liệt. Dãy núi này tạo thành một thế Long Cuộn Hổ Phục, với các nhánh núi lan tỏa như những mạch máu, mang lại sự ổn định và thịnh vượng cho vùng đất kinh đô Trường An.
Tần Lĩnh chia cắt bình nguyên Quan Trung phía Bắc và vùng Tứ Xuyên phía Nam. Quan Trung được Tần Lĩnh bao bọc phía Nam và Hoàng Hà phía Bắc, tạo thành thế Tựa Sơn Hướng Thủy, một địa thế lý tưởng trong phong thủy, mang lại sự bảo vệ và thịnh vượng.
Các dãy núi phụ như Hoa Sơn, Ngũ Đài Sơn đóng vai trò Bạch Hổ và Thanh Long, cân bằng âm dương, bảo vệ kinh đô khỏi tà khí.
Tần Lĩnh là nơi tụ khí thiên nhiên. Các đạo quán, chùa chiền trên núi, như trên Hoa Sơn, là nơi các đạo sĩ và ẩn sĩ tu luyện. Long mạch Tần Lĩnh đã mang lại Thiên Mệnh cho nhà Đường, giúp triều đại thịnh vượng đi đến đỉnh cao về văn hóa, chính trị và quân sự.
Tần Lĩnh không chỉ bảo vệ kinh đô mà còn là nguồn năng lượng nuôi dưỡng sự phồn vinh của cả vùng đất Trung Nguyên. Các triều đại chọn Trường An làm kinh đô đều dựa vào thế núi này để củng cố quyền lực, bởi Tần Lĩnh được xem là nơi khởi nguồn của vương khí.
Trong giới phong thủy sư có câu: “Phá được Thái Bạch Sơn có thể phá triều Đường, phá được Tần Lĩnh có thể phá cả Trung Nguyên.”
Chư Vấn ngước nhìn thiên sơn, mỉm cười, tiếp tục đo đất, mười bước thả xuống một đồng tiền, trăm bước chôn xuống một khối bạc.
“Tại sao lại là kim ngân?” Kính Hà thắc mắc. Nó là Long Vương, lúc rảnh rỗi học rất nhiều thứ từ con người, phong thủy cũng biết sơ sơ. Nhưng vẫn không hiểu động tác này của Chư Vấn.