Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
gia-thien-hong-tran-thanh-tien-lo

Già Thiên: Hồng Trần Thành Tiên Lộ

Tháng 12 4, 2025
Chương 363: Đại kết cục (hai) (2) Chương 363: Đại kết cục (hai) (1)
tro-choi-ban-tron-zero.jpg

Trò Chơi Bàn Tròn Zero

Tháng 2 1, 2025
Chương 537. Kết thúc Chương 536. Cuối Cùng Của Xấu Của
batman-co-the-co-cai-gi-y-do-xau.jpg

Batman Có Thể Có Cái Gì Ý Đồ Xấu

Tháng 1 16, 2026
Chương 1007: Trần Thao chủ động về hưu kế hoạch Chương 1006: First Lantern: Dawnbreaker về quê ( First Lantern tuyến bế hoàn )
nguoi-nay-tu-vi-man-cap-lai-cu-muon-an-nu-de-com-chua.jpg

Người Này Tu Vi Mãn Cấp Lại Cứ Muốn Ăn Nữ Đế Cơm Chùa

Tháng 1 20, 2025
Chương 263. Thiên địa chi chủ, trên đời đại hôn Chương 262. Nàng là ta dùng mạng thủ hộ người, cùng Phượng Hoàng Nữ Đế đối thoại
ta-dao-ngoan-nhan

Vạn Biến Hồn Đế

Tháng 12 27, 2025
Chương 250 : Người Bị Nguyền Rủa Chương 249 : Gia Tộc Lạ Lùng
tu-luyen-dua-vao-choi-game.jpg

Tu Luyện Dựa Vào Chơi Game

Tháng 2 3, 2025
Chương 513. Trường Sinh Chi Địa, Siêu Thoát tồn tại Chương 512. Ma Tộc Chân Thân
dai-duong-do-de-cua-ta-la-truong-nhac-cong-chua.jpg

Đại Đường: Đồ Đệ Của Ta Là Trường Nhạc Công Chúa

Tháng 1 21, 2025
Chương 779. Đại Kết Cục Chương 778. Thế giới bá chủ
vong-du-ta-la-dao-thanh-muon-chut-xiu-than-khi-thi-sao-nao

Võng Du: Ta Là Đạo Thánh, Mượn Chút Xíu Thần Khí Thì Sao Nào?

Tháng 1 31, 2026
Chương 500: Vô hạn khả năng (2) Chương 499: Vô hạn khả năng (1)
  1. Bói Toán Lấy Mạng Đổi Mệnh Dối Trời Gạt Đất
  2. Chương 43: Trở lại dương gian
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 43: Trở lại dương gian

Nguyên Thủy Thiên Tôn xòe bàn tay nghiêng xuống như đổ nước, tiểu kiếm phóng đi. Chư Vấn và Hậu Thổ liền quay đầu chạy. Phốc! Tiểu kiếm xuyên thủng người Hậu Thổ, thân thể khổng lồ ầm ầm sụp đổ, từ trong đống đất đá Hậu Thổ nhỏ phóng vút ra.

“Các ngươi đi được sao?” Nguyên Thủy Thiên Tôn điều khiển phi kiếm đuổi theo.

“Nhanh dùng Ngũ Dương Môn.” Chư Vấn hét lớn, cũng chỉ có bảo vật như Ngũ Dương Môn mới cứu nổi bọn họ. Hậu Thổ hiểu ý, cấp tốc hành động, hai tay kết ấn miệng phun chú ngữ. Giữa hư không một cánh cửa hư ảo dần dần hiện lên.

Nguyên Thủy Thiên Tôn mỉm cười, không ngờ chuyến đi này còn thu lại được Ngũ Dương Môn.

Hai người cùng xông vào Ngũ Dương Môn nhưng tiểu kiếm đuổi sát phía sau, mang theo khí tức khủng bố như sóng thần đổ xuống, nuốt chửng vạn vật.

“Chết tiệt nó nhanh quá! Chúng ta không kịp mất.” Hậu Thổ lớn tiếng mắng.

“Không sao! Chỉ cần nhanh hơn ngươi là được.” Chư Vấn quay lại cười đáp, nhờ kinh nghiệm phong phú mà nhanh hơn một bước. Hậu Thổ vẫn là quá thiện lương, chỉ có thể trong lòng mắng đồ vô sỉ, đã hiểu ra mưu đồ đối phương.

“Dừng lại cho ta!” Hậu Thổ vung chưởng đánh vào lưng Chư Vấn, ngược lại giúp lão một đoạn đường.

“Chạy được sao?!” Nguyên Thủy Thiên Tôn bấm pháp quyết, tiểu kiếm rẽ gió cực tốc phóng đi. Phốc!

“A!!” Hậu Thổ kêu thảm một tiếng, bị đâm xuyên tâm. Chư Vấn cũng không thoát khỏi nhưng lão vừa kịp bàn tay chạm vào ngưỡng cửa. Ngũ Dương Môn phát động vòng xoáy hút lão vào trong. Nguyên Thủy Thiên Tôn bàn tay vươn ra chụp lấy, đáng tiếc chỉ xé được góc áo mà ngay lập tức góc áo cũng bốc cháy.

“Hừ, xóa được sao?”

Bàn tay lão diễn hóa luân hồi, nghịch đảo âm dương, tro tàn từ từ tụ lại, trở lại thành góc áo.

“Để ta xem, ngươi là tiểu yêu phương nào.”

Nguyên Thủy lại tiếp tục ngược dòng thời gian, truy tung nguồn gốc, chợt lông mày khẽ rung. Địa Tạng Vương, sao lại là Địa Tạng Vương? Sợi dây nhân quả trực chỉ Địa Tạng Vương không thể sai được, trừ phi đối phương thủ đoạn còn cao hơn mình, chuyện này không có khả năng.

Nguyên Thủy Thiên Tôn thử lại lần nữa, lần này diễn hóa sâu hơn, thậm chí còn nhìn thấy cả kiếp trước thành Phật của Địa Tạng Vương. Lần này thì không thể sai được.

“Địa Tạng Vương, Địa Tạng Vương…” Lão lẩm bẩm cái tên này trong lòng. Trong khoảnh khắc này, hạt giống nghi ngờ đã gieo xuống, chậm rãi nảy mầm.

Tạm gác chuyện Địa Tạng Vương sang một bên, Nguyên Thủy Thiên Tôn đưa tay chạm vào Ngũ Dương Môn nhưng lại xuyên qua, không có cảm giác tồn tại, thứ này giống như ở chiều không gian khác. Lão đưa mắt nhìn xuống Hậu Thổ đang bị trấn áp, ra lệnh:

“Nhanh mở Ngũ Dương Môn.”

“Hừ, đừng hòng! Có giỏi thì giết ta đi.” Hậu Thổ cắn răng phát động Luân Hồi nhưng ngay lập tức bị bẻ gãy.

Ngũ Dương Môn từ từ tan biến, Nguyên Thủy chỉ biết trơ mắt nhìn. Tuy không bắt được Chư Vấn nhưng tên kia ăn một kiếm cũng không dễ sống, đạo cơ sẽ bị kiếm khí từ từ chém rụng, muốn áp chế kiếm này phải dùng chín phần thực lực, tu vi rớt xuống Kim Tiên và sẽ tiếp tục rớt xuống nữa.

Nguyên Thủy Thiên Tôn cúi nhìn Hậu Thổ, không coi ra gì, tay chụm lại như lồng giam chụp xuống. Phốc phốc phốc… năm thanh tinh kim từ trời giáng xuống ghim vào tứ chi và tâm Hậu Thổ.

“A~~~ Tên khốn kiếp! Bọn chó Thiên Đình.” Nàng hét lên đau đớn chửi hết tổ tông nhà người ta.

Nguyên Thủy Thiên Tôn: “Không giao ra Ngũ Dương Môn vậy cứ từ từ chịu khổ đi.”

Lão quay đầu trở về báo cáo nhiệm vụ với Hồng Quân, nói đến suy đoán của bản thân.

“Địa Tạng Vương sao? Chuyện này…” Hồng Quân trầm ngâm. “Thôi được rồi, hãy phái người truy bắt con chuột kia, nếu đã bị ngươi chém vậy thì không đáng lo nữa. Còn ngươi nên tập trung vào chính sự.”

Nguyên Thủy Thiên Tôn chắp tay: “Vâng lệnh sư tôn!”

…

Thiên Táng mang những người còn sót lại lang thang khắp nơi, tất cả chỉ còn lại đống hoang tàn, xác chết tộc nhân chồng chất, vặn vẹo, xấu xí. Lòng hắn chết lặng, không còn khóc nổi nữa.

Hắn là thủ lĩnh, là trụ cột cho mọi người nương tựa, đáng lẽ không nên có cảm xúc nhưng không hiểu vì sao đôi chân lại khuỵu ngã, đứng dậy không nổi.

Trong đầu hắn đột nhiên vang lên giọng nói mê hoặc: “Ngươi có muốn mạnh lên không? Chỉ cần dâng hiến thân xác, ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh lật đổ Thiên Đình.”

Thiên Táng chần chừ, đưa mắt nhìn những người còn sống lại, bọn họ xác xơ như gà con trúng mưa cần một đôi cánh che chở. Hắn hạ quyết tâm, nói: “Được!”

“Khà khà khà… quyết định thông minh! Ngươi sẽ không phải hối hận. Ha ha ha…”

…

Chư Vấn và Kính Hà rơi vào không gian thông đạo, không thể phân biệt trên dưới, trái phải, bọn họ lúc bị kéo dãn, lúc bị co ép, cơ thể giống như không phải của mình, tất cả giác quan đều xáo trộn.

Dưới sức mạnh của không gian cả hai bị xé toạc, Kính Hà là hồn thể còn đỡ, Chư Vấn thì thảm rồi, bị xé rách, chia năm xẻ bảy.

“A~~~~” Tiếng thét kéo dài.

Không biết qua bao lâu… Bụp! Kính Hà rơi ra khỏi không gian rớt xuống đất, nó hổn hển thoi thóp, thân thể tàn tạ mất đi nửa người, ma khí từ vết thương trôi qua như tháo nước. Nó cố nhướng mắt lên nhìn, cảm thấy may mắn vì vẫn còn sống, còn lão già Chư Vấn thì… chỉ còn lại túi đồ và vài mảnh vải.

“Híc híc… Lão đầu, ta và ngươi sống chung đoạn thời gian cũng coi như bạn bè, ta sẽ chôn cất ngươi tử tế. Mười năm hằng tháng cúng tiền vàng cho ngươi. Ngươi cứ an nghỉ đi.”

“Ngươi đang khóc lóc cái gì đó!” Đột nhiên giọng nói trầm đặc vang lên, năm ngón tay chụp cổ nó. Kính Hà nhìn rõ đối phương thì kinh ngạc, sửng sốt: “Chư Vấn, lão… lão… sao lão vẫn còn sống?”

“Ngạc nhiên lắm sao? Tất nhiên là dùng thuật con rối. Cửu U Địa Ngục có vào không ra, cực kỳ nguy hiểm, ta làm sao có thể lấy thân mạo hiểm.” Chư Vấn vừa nói vừa nhặt túi đồ của mình lên, thứ này được tầng tầng bảo vệ, không bị không gian xé nát.

“Vậy còn ta?” Kính Hà tự chỉ vào mình. Nó cảm thấy bị lừa một vố rất đau, đối phương vậy mà dùng con rối chơi đùa với mình.

“Tất nhiên là vật sống dùng thử nghiệm khả năng ra vào Cửu U rồi.” Lão thản nhiên nói, chỉ coi đối phương là chuột bạch. Kính Hà tức nổ phổi, vùng dậy tấn công nhưng bị bóp một cái liền ngoan ngoãn.

Chư Vấn đưa tay xóa trận pháp dưới mặt đất, lần này thử nghiệm dùng trận pháp kết nối, lấy Ngũ Dương Môn và Ngũ Âm Phù làm mốc đã cho ra kết quả tích cực. Nếu như khống chế hoàn toàn Ngũ Dương Môn vậy thì Cửu U Địa Ngục khác gì hậu hoa viên nhà mình đâu.

Chuyện Cửu U đã tạm thời kết thúc, lão dự định trở về dương gian, mà muốn về dương gian cần nhờ Hắc Bạch Vô Thường dẫn lối, tùy tiện xuyên qua rất dễ lạc. Gặp lại bọn Diêm Vương, bọn họ kể khổ đủ điều, suýt nữa là phải theo Hoàng Long Chân Nhân chịu chết.

“Nhưng không phải Mạnh Bà bình an sao.” Chư Vấn cười nói, nâng chén trà lên uống.

“Tiên sinh không biết đâu, binh ma tướng quỷ đã chết chín phần chín trong đó, nguy hiểm lắm, nguy hiểm lắm.” Diêm Vương thở dài nói, thể hiện sự bất đắc dĩ.

Chư Vấn cười khẽ, không đáp, nhưng trong lòng lại đang tính toán. Ngũ Dương Môn là chìa khóa, nhưng muốn hoàn toàn khống chế nó, lão cần nhiều sắp xếp hơn, suy nghĩ một hồi, lão lên tiếng:

“Tam giới Thiên Địa Nhân, Địa Ngục chiếm một cọc nhưng chẳng được coi trọng, Thiên Đình thích thì sai không thích thì chửi, coi các ngươi không bằng chó. Hây da…”

Diêm Vương Điện mọi người bị nói trúng tim đen thì tức lắm.

“Tiên sinh, vậy ngài có cách gì không?”

“Các vị có từng nghĩ đến… thấy ánh sáng.”

Diêm Vương hiểu ý nhưng ngay lập tức lắc đầu. Ai nói hắn không muốn, hắn quá muốn, mọi quỷ ở Địa Phủ này đều muốn nhưng quy tắc bắt bọn họ phải sống chui lủi trong bóng tối.

“Ta có thể giúp…” Chư Vấn cười gian xảo.

“Bằng cách nào?” Diêm Vương vội hỏi.

“Chỉ cần một chút… hiến tế.”

“Hiến tế???” Cả Diêm Vương Điện như đóng băng, lòng quỷ lạnh ngắt.

Sau hồi lâu, Phán Quan lí nhí lên tiếng: “Chuyện này… sẽ bị thiên phạt đó…”

Chư Vấn bật cười thành tiếng: “Người thuận theo đất, đất thuận theo trời, nhưng! trời cũng phải thuận theo người. Muốn thoát khỏi lồng giam thì chỉ có cách dùng người phá trời. Chỉ cần hiến tế đủ nhiều thì trời cũng phải phá.”

“Dùng người phá trời!!!!” Diêm Vương cùng chúng quỷ lẩm bẩm lặp lại.

“Chuyện này… chuyện này sao có thể.”

“Chẳng khác nào châu chấu đá xe, không! thậm chí khó hơn gấp vạn lần.”

Lão Diêm Vương cười bất đắc dĩ: “Tiên sinh nói đùa, người làm sao có thể phá trời. Không nói Hồng Quân Lão Tổ, Tam Thanh, Ngọc Hoàng, Vương Mẫu, các vì tinh tú, trăm vạn thiên binh. Chỉ cần một cái Kim Tiên cũng đủ dẹp yên thiên hạ trăm vạn dặm.”

“Không thử các ngươi chết, thử thì còn có một tia hy vọng.” Chư Vấn nói.

“Vậy… vậy thử một chút, nếu không được sẽ dừng lại.” Diêm Vương thận trọng nói.

Chư Vấn cười tươi, bước ra khỏi Diêm Vương Điện, Hắc Bạch Vô Thường vội chạy theo dẫn đường. Một lát sau bọn họ đã lên dương gian, Hắc Vô Thường nhìn quanh, hỏi: “Tiên sinh thật sự muốn dừng tại đây?”

“Phải!” Chư Vấn gật đầu cười.

Hắc Vô Thường thắc mắc như vậy vì bây giờ giữa trưa nhưng cả khu rừng u ám, vài tia nắng khó khăn mới chiếu tới được mặt đất, khói đen ám khí lượn lờ như những con rắn độc, tiếng gió u u như oan hồn đòi mạng, tiếng khóc hức hức như có như không. Nơi này âm khí quá nặng rõ ràng không tốt cho người sống nhưng nếu tiên sinh chọn chỗ này chắc là có dụng ý. Hai quỷ chắp tay cáo từ sau đó dần dần chìm vào trong bóng tối.

Lão chậm rãi bước đi. Cộp! Hình như đạp lên thứ gì đó, cúi đầu nhặt lên thì ra là xương ngón tay cái, đưa mắt nhìn quanh thấy mấy sợi dây thừng mục nát trên cành cây đung đưa theo gió, gợi lên cảm giác sởn da gà, hình ảnh người treo cổ đung đưa, đung đưa hiện lên. Khu rừng này gọi là Rừng Tha Ma, cách kinh thành khoảng một dặm về hướng nam, thường xuyên có treo cổ tự tử, người nghèo không có tiền mua đất hoặc tử tù cũng vứt xác tại đây. Oán khí rất nặng, dần tạo thành đất cực âm.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

giai-tri-ta-tu-truoc-toi-gio-khong-an-bam.jpg
Giải Trí: Ta Từ Trước Tới Giờ Không Ăn Bám
Tháng 2 1, 2026
dai-quoc-su-dai-lua-dao.jpg
Đại Quốc Sư, Đại Lừa Đảo
Tháng 1 21, 2025
the-gioi-tan-the-theo-khao-thi-that-bai-bat-dau
Thế Giới Tận Thế Theo Khảo Thí Thất Bại Bắt Đầu
Tháng mười một 17, 2025
tam-quoc-me-no-tao-thao-di-nhien-doc-trom-nhat-ky-cua-ta.jpg
Tam Quốc: Mẹ Nó! Tào Tháo Dĩ Nhiên Đọc Trộm Nhật Ký Của Ta
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP