Chương 42: Bàn bạc hợp tác
Nguyên Thủy Thiên Tôn không đạt được câu trả lời rất không vui, đưa mắt nhìn cục diện hiện tại liền quay đầu bỏ đi không chút do dự, muốn cầm xuống đám này cần kế hoạch tỉ mỉ. Vấn đề không phải ở lực lượng mà ở chỗ khống chế biển Hỗn Độn, không cho hỗn độn xâm nhập.
Nguyên Thủy Thiên Tôn trở về, tiện đường cuốn theo đám Hoàng Long Chân Nhân rời đi, gặp được Địa Tạng Vương cũng đang bảo hộ Thập Điện Diêm Vương.
“Bồ Tát!”
“Nguyên Thủy thí chủ khỏe!”
Hai người cất tiếng chào nhau. Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn Địa Tạng Vương khẽ ngưng mi, nghĩ đến có nên mời hợp tác trấn áp bọn tà ma kia, nhưng nghĩ lại mấu chốt vẫn là biển Hỗn Độn nên đành thôi.
“Hiếm khi thí chủ ghé nơi này, có muốn đến chỗ bần tăng uống chén trà nhạt?” Địa Tạng Vương hỏi.
“Hẹn lần khác đi.” Nguyên Thủy Thiên Tôn để lại một câu rồi biến mất.
…
Tại trong một động đất, Hậu Thổ trở về, thân thể đất cát tan rã theo mỗi bước đi, khi đến ghế dài thì đã thay một thân đất khác giống như thay áo. Nàng nằm dài trên ghế, tư thế tùy tiện nhưng lại tỏa ra phong tình vạn chủng, mị thái mê hoặc. Tay cầm sách mới say mê đọc, nói:
“Ta vừa mất một bộ Cát Tinh Sa, ngươi bồi thường ta thế nào đây?”
Cát Tinh Sa là đất thuộc Thái Dương, cát trong cát, từng hạt trải qua tinh chọn rèn luyện. Tại cái nơi hố rác này chính là không thể tồn tại, nhưng vẫn cứ bị Hậu Thổ nắm giữ một bộ, bây giờ thì không còn nữa rồi. Đấu với Nguyên Thủy đã khiến nàng trả giá rất lớn.
Vẫn ngồi chờ đợi từ lúc Hậu Thổ rời đi đến khi trở về là Chư Vấn. Trước đó vài giờ, lão đi lên đảo rơi vào luân hồi, lão phá giải luân hồi rồi gặp được Hậu Thổ, sau đó lại nhờ nàng đánh đuổi Nguyên Thủy Thiên Tôn.
“Hây da…” Lão giả vờ thở dài. “Tên Nguyên Thủy đó thật vô đức, đánh cả phụ nữ. Gặp ta, ta đấm cho vài phát.” Miệng nhân nghĩa nhưng trong lòng lại nghĩ: muốn ta bồi thường, còn lâu!
Hậu Thổ liếc xéo lão, không thèm nói nữa, chăm chú vào quyển sách trên tay, thỉnh thoảng lại vỗ đùi khen hay. Trên bìa quyển sách ghi “Phong Thần Ký” do Chư Vấn mang đến, lão lặng lẽ chờ đợi, khóe miệng hơi cong lên.
Đọc liên tiếp mười hồi, Hậu Thổ thở ra một hơi đặt sách xuống:
“Hay cho Phong Thần Ký đổi trắng thay đen, biến bọn ta thành kẻ xấu.”
Trong sách mô tả cuộc chiến phong thần nhưng chỉ từ những manh mối vụn vặt, Hậu Thổ biết Vu Tộc bọn họ đã trở thành tà ma, phe phản diện.
Chư Vấn cười hắc hắc: “Phải, bọn Hồng Quân, Tam Thanh rất vô sỉ.”
“Được rồi, bớt nói nhảm. Nói mục đích của ngươi.” Hậu Thổ nói, tay cầm chén trà. Một con cá thòi lòi cầm ấm vội vàng rót.
Chư Vấn trầm giọng xuống, nét mặt ra vẻ nghiêm trọng: “Nương Nương ở đây có biết kế hoạch hợp nhất lưỡng giới của Thiên Đình và Linh Sơn?”
Hậu Thổ không trả lời chờ lão tiếp tục. Nàng không biết, ở cái nơi chó chết này giống như bịt mắt bịt tai nhưng không thể nói mình không biết, như vậy là tự hạ giá đàm phán của bản thân.
Không nhìn ra hỉ nộ trên mặt đối phương, Chư Vấn đành nói tiếp: “Cả hai đều không phải loại tốt đẹp gì. Vì lợi ích cá nhân đẩy trăm vạn sinh linh vào chốn lầm than, ác không thể tưởng.”
“Liên quan gì đến ta?” Hậu Thổ thái độ lạnh nhạt.
“Lưỡng giới hợp nhất, bọn họ sẽ giải tỏa Cửu U biến thành khu du lịch tâm linh Địa Ngục mới, nhà của Nương Nương sẽ bị giải tỏa không đền bù. Thật là bọn cướp đất trắng trợn dã man.”
Hậu Thổ hơi ngưng trọng nhưng chưa có quá nhiều biểu hiện.
Chư Vấn liếc trộm đối phương, biết cần phải tăng thêm mức độ. “Nương Nương có biết Phật Tổ Linh Sơn tu chính là Nhân Quả Đại Đạo?”
“Nhân Quả?” Hậu Thổ không hiểu lắm, chung quy là nàng đã bị giam ở nơi đây quá lâu khiến việc nắm bắt thông tin trì trệ.
Chư Vấn đưa tay, động tác như rút từ người ra vật gì đó nhưng lại vô hình. Lão lại cầm đưa cho Hậu Thổ, nàng cẩn thận tiếp lấy. Đây chính là sợi dây nhân quả lão đã kết với Quan Âm Bồ Tát khi gặp ở Trường An. Kính Hà đầu đầy dấu hỏi, hai người đang chơi đồ hàng à?
Hậu Thổ nhắm mắt, bàn tay biến hóa vô cùng vô tận ảo diệu sau đó đột nhiên trừng mắt, giận dữ quát: “To gan!”
Chư Vấn cười híp mắt: “Chắc Nương Nương cũng nhận ra rồi. Thiên Đình muốn bán Nương Nương cho Lão Phật. Nhân Quả kết hợp với Luân Hồi, tuyệt thay, tuyệt thay! Chắc chắn sẽ khiến Lão Phật tiến thêm một bước nữa.”
Hậu Thổ ánh mắt trầm xuống suy tư, trong lòng tính toán. Chư Vấn nhân cơ hội này đổ thêm dầu vào lửa nhưng Hậu Thổ không phải đứa con nít nói gì nghe lấy, nàng chăm chú nhìn lão, hỏi:
“Vậy mục đích của ngươi là gì?”
“Bảo vệ chúng sinh, mang đến công bằng, hòa bình, bác ái.”
“Nói thật! Đây không phải là thi hoa hậu.”
Chư Vấn cười khà khà, trên mặt không chút nào giác ngộ xấu hổ, nói: “Ta thật lòng vì thương sinh mà. Cũng có cho bản thân một chút.”
“Là gì?”
“Xóa bỏ Thiên Đình.”
“Không thể nào!” Hậu Thổ ngay lập tức phản ứng bởi vì nàng biết bọn kia đáng sợ thế nào. Từ sau khi bị rơi xuống đây, nàng từng nghĩ đánh trở về nhưng rất nhanh liền từ bỏ, vì không có chút cơ hội nào.
“Không có hy vọng.” Nàng nói tiếp.
“Nương Nương không có hy vọng nhưng ta thì có.”
Hậu Thổ sâu sắc nhìn lão, trầm giọng lên tiếng: “Ngoại lai?”
“Phải, ngoại lai.” Chư Vấn gật đầu.
Thiên địa tam giới đã hoàn toàn do bọn Hồng Quân Tam Thanh nắm giữ, muốn đột phá thì chỉ có ngoại lực. Đối phương quả lực là có hy vọng.
Hậu Thổ suy tư, mặc dù nói có hy vọng nhưng vẫn quá khó, quá khó… giống như từ 0% khả năng tăng lên 1% khả năng.
“Còn trợ lực nào nữa không?”
“Còn, bây giờ chưa nhưng sau đó sẽ có.”
“Đếm cua trong lỗ.” Hậu Thổ tỏ ra khinh thường, đối phương rõ ràng ném cho mình miếng bánh nướng khổng lồ không có thật.
“Hề hề hề…”
“Ngươi vẫn chưa nói ngươi muốn cái gì?”
Chư Vấn thu lại nụ cười gian, nghiêm túc nói: “Ta cũng giống như Nương Nương, là một tù nhân, chỉ muốn thoát ra.”
“Ngươi cũng là tù nhân?” Hậu Thổ nhìn lão, trong ánh mắt có sự đồng cảm nhưng vẫn chưa đủ, nàng lắc đầu. “Nếu ngươi đến đây chỉ để cho ta bánh vẽ thì về đi. Hợp tác cũng được, mang lực lượng của ngươi tới đây.”
“Nương Nương, ta muốn một thứ.”
“Cái gì?”
“Ngũ Dương Môn.”
“Hừ, quả nhiên chẳng phải đồ tốt đẹp, cuối cùng vẫn là ngăm nghe bảo vật của ta.”
“Hê hê, Nương Nương ta chỉ mượn dùng một chút, chúng ta đã là đồng minh, mượn chút cũng là hợp lý.”
“Chỉ biết vẽ bánh nhưng lại đòi đồ thật, ngươi tốt nhất cho ta cái giá hợp lý.” Hậu Thổ hừ lạnh.
Hai người đang nhìn nhau cò kè thì đột nhiên dựng tóc gáy, hành động cực nhanh, Chư Vấn rút ra một lá bùa dán lên người, thân thể dần trong suốt. Hậu Thổ gầm lớn, từng mảng đất sét xung quanh nhập vào người khiến nàng bỗng chốc hóa khổng lồ phá đất mà lên, giơ tay chống đỡ lấy đại chưởng vô thiên.
Không ngờ Nguyên Thủy Thiên Tôn quay lại tập kích, mà cũng dễ hiểu thôi, mục tiêu của lão là Chư Vấn, khó khăn lắm mới khiến đối phương hiện thân, sao có thể cứ thế bỏ đi, chỉ cần không đánh Minh Côn sẽ không bị biển Hỗn Độn quấy phá.
Lần này chỉ có hai người, không có biển Hỗn Độn gây khó, tình thế cực kỳ nguy cấp.
Hậu Thổ hóa thành cự nhân đất sét, thân thể cao ngất chọc thủng tầng mây, mỗi bước chân khiến đất trời rung chuyển. Đại chưởng vô thiên của Nguyên Thủy Thiên Tôn giáng xuống, mang theo khí thế hủy diệt, như muốn nghiền nát cả Cửu U. Hậu Thổ giơ hai tay chống đỡ, đất cát từ thân thể nàng bắn ra tứ phía, hóa thành những mũi nhọn sắc bén bắn ngược về phía đại chưởng. Tiếng va chạm như sấm sét, không gian xung quanh vỡ nát thành từng mảnh nhỏ, lộ ra hư vô đen kịt.
“Nguyên Thủy, ngươi thật sự không biết xấu hổ!” Hậu Thổ gầm lên, giọng nói vang vọng như từ lòng đất sâu thẳm. “Đánh lén một nữ nhân, ngươi còn chút đạo đức nào không?”
Nguyên Thủy Thiên Tôn đứng lơ lửng giữa không trung, áo bào trắng tung bay, thần sắc lạnh lùng như băng. “Hậu Thổ, ngươi tự giam mình ở Cửu U, cam tâm làm tà ma, còn dám nói đến đạo đức? Hôm nay ta sẽ thanh trừ ngươi, trả lại thiên địa một mảnh thanh tịnh!”
Hậu Thổ cười lạnh, đôi mắt lóe lên tia sáng sắc bén. “Thanh tịnh? Ngươi và đám Hồng Quân chỉ biết dùng mỹ từ che đậy lòng tham. Hợp nhất lưỡng giới, đẩy chúng sinh vào lầm than, còn dám nói ta là tà ma? Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy, ai mới là kẻ đáng bị thanh trừ!”
Nàng giậm chân, mặt đất nứt toác, vô số cột đất khổng lồ bắn lên, hóa thành những cánh tay khổng lồ quấn lấy Nguyên Thủy. Mỗi cánh tay đều mang theo khí tức đại địa nặng nề như muốn kéo cả bầu trời xuống. Nguyên Thủy Thiên Tôn khẽ hừ, tay áo phất lên, một luồng hào quang bạch ngọc bùng nổ, hóa thành vô số kiếm quang sắc bén chém nát từng cánh tay đất đá. Nhưng Hậu Thổ không dừng lại, nàng vung tay, đất cát tụ lại thành một ngọn núi lớn, đè thẳng xuống đầu Nguyên Thủy.
Trong khoảnh khắc này, Chư Vấn rón rén chạy.
“Con chuột, ngươi đã bị bắt!” Nguyên Thủy Thiên Tôn lạnh lùng quát, ánh mắt sắc như dao nhìn về phía Chư Vẫn dù cho lão vẫn đang vô hình, ngăn cách tất cả nhân quả.
Chư Vấn cười hắc hắc, tay cầm một lá bùa, chậm rãi nói: “Nguyên Thủy, ta không muốn đánh nhau với ngươi, nhưng nếu ngươi cứ khăng khăng gây sự, đừng trách ta không khách khí. Hậu Thổ Nương Nương là đồng minh của ta, ngươi muốn động nàng, phải bước qua ta trước!”
Hậu Thổ nghe vậy khẽ liếc Chư Vấn, lão già vô sỉ, ta còn chưa quyết định đâu nhưng qua hôm nay không phải đồng minh thì cũng phải, càng giải thích Nguyên Thủy sẽ càng không tin. Nàng nhanh chóng thu hồi suy nghĩ, tập trung vào trận chiến. Đất cát dưới chân nàng cuộn trào, hóa thành một cơn bão cát khổng lồ, bao phủ cả không gian, khiến tầm nhìn của Nguyên Thủy bị che khuất.
Nguyên Thủy Thiên Tôn không chút hoảng loạn, hai tay kết ấn, một đạo Thái Thanh thần quang bùng nổ, xóa sạch cơn bão cát. Nhưng ngay lúc này, từ trong bóng tối, một sợi dây vô hình lặng lẽ quấn lấy chân hắn. Sợi dây siết chặt, kéo theo một luồng sức mạnh kỳ dị, như muốn trói buộc linh hồn Nguyên Thủy.
“Nhân Quả Đại Đạo? Ngươi dám dùng tà thuật này với ta?!” Nguyên Thủy Thiên Tôn toàn thân bùng lên hào quang chói lòa, phá vỡ sợi dây. Trong lòng nổi lên nghi ngờ: Có thể dùng Nhân Quả Đại Đạo đến mức này, người của Linh Sơn sao? Nhưng Linh Sơn không có lý do làm vậy. Hay là kẻ thù của Linh Sơn muốn vu oan giá họa phá vỡ kế hoạch hợp nhất lưỡng giới?
Hậu Thổ nhân cơ hội, thân thể đất sét hóa thành một con rồng đất khổng lồ, há miệng gầm thét, lao thẳng về phía Nguyên Thủy. Mỗi chiếc răng của rồng đất đều sắc bén đến mức có thể xuyên thủng cả không gian. Nguyên Thủy Thiên Tôn vung tay, một chiếc đĩa ngọc xuất hiện, xoay tròn trên không, tỏa ra ánh sáng chói mắt, chặn đứng đòn tấn công của rồng đất.
“Pha Lê Bảo Đĩa!” Hậu Thổ nhận ra bảo vật, sắc mặt trầm xuống. “Nguyên Thủy, ngươi thật sự mang theo cả món đồ này!”
“Đối phó với ngươi, ta không cần giữ lễ!” Nguyên Thủy lạnh lùng đáp. Pha Lê Bảo Đĩa là một bảo vật do lão luyện chế từ tinh hoa sót lại của Bàn Cổ, kết hợp với nguyên khí thiên địa thời khai thiên lập địa. Có hình dạng một chiếc đĩa tròn, kích thước không lớn, nằm gọn trong lòng bàn tay, trong suốt như băng chủng thủy tinh, lấp lánh ánh sáng bạch kim rực rỡ. Bề mặt đĩa khắc đầy những đạo ngữ, mỗi nét khắc chứa đựng quy luật của thiên địa, ẩn hiện luân chuyển theo từng góc nhìn, huyền ảo không thể nắm bắt.
Khi được kích hoạt, Pha Lê Bảo Đĩa tỏa ra hào quang chói lòa như một vầng thái dương thu nhỏ, chiếu sáng cả không gian, mang theo sức mạnh thanh tẩy, xua tan tà khí, hỗn độn, hắc ám. Đặc biệt, khi xoay tròn, bảo đĩa tạo ra những lưỡi dao ánh sáng vô hình, sắc bén đến mức có thể cắt nát không gian và phá hủy mọi vật chất hay linh lực cản đường.
Pha Lê Bảo Đĩa xoay nhanh hơn, từng luồng ánh sáng hóa thành những lưỡi dao vô hình, cắt nát thân thể rồng đất của Hậu Thổ. Nhưng Hậu Thổ không hề nao núng, đất cát tan rã lập tức tái hợp, tạo thành một tấm khiên khổng lồ che chắn trước người nàng.
Trong lúc hai bên giằng co, Chư Vấn lặng lẽ lùi lại, tay liên tục kết ấn, miệng lẩm nhẩm thần chú. Một luồng khí tức kỳ lạ từ người lão tỏa ra, như đang triệu hồi thứ gì đó từ hư không. Đột nhiên, không gian phía sau Nguyên Thủy rung chuyển, một cánh cổng đen kịt xuất hiện, từ trong đó trào ra khí hỗn độn cuồn cuộn.
“Biển Hỗn Độn!” Nguyên Thủy Thiên Tôn biến sắc, Chư Vấn đã mở một khe hở không gian dẫn lối cho Hỗn Độn xâm nhập. Hắn lập tức xoay người, Pha Lê Bảo Đĩa bay ra, cố gắng phong tỏa cánh cổng. Nhưng khí hỗn độn quá mạnh, từng luồng khí đen quấn lấy bảo đĩa, làm ánh sáng của nó dần mờ đi.
“Ngươi muốn hủy diệt tam giới?!” Nguyên Thủy gầm lên, ánh mắt đầy sát khí.
“Ha ha, ta chỉ muốn ngươi bận rộn một chút thôi!” Chư Vấn cười lớn, tay lại tung ra một lá bùa khác. Lá bùa hóa thành một con hạc giấy, bay thẳng vào cánh cổng Hỗn Độn, khiến khí hỗn độn bùng nổ mạnh hơn, như muốn nuốt chửng cả Cửu U.
Hậu Thổ thấy cơ hội, lập tức hóa thân thành một ngọn núi sống, đè ép xuống Nguyên Thủy. Đồng thời, nàng truyền âm cho Chư Vấn: “Ngươi điên rồi à? Mở Hỗn Độn ở đây, cả ta cũng không khống chế nổi!”
Chư Vấn nháy mắt, đáp: “Nương Nương yên tâm, ta có tính toán. Chỉ cần giữ chân hắn, chúng ta mới có cơ hội chạy thoát!”
Nguyên Thủy Thiên Tôn hừ lạnh: “Hậu Thổ, các ngươi đã ép ta! Vậy thì cùng đi chết đi!”
Nguyên Thủy xòe bàn tay, một thanh tiểu kiếm xuất hiện, khí tức tỏa ra khiến Hậu Thổ và Chư Vấn đồng thời biến sắc.