Chương 41: Thánh Nhân ngoại lai
Nguyên Thủy Thiên Tôn đưa mắt nhìn Minh Hầu rồi lại nhìn Hậu Thổ.
“Kẻ tàn kẻ phế kẻ chết. Ba tên các ngươi nghĩ lật được bọt nước. Bổn tọa sẽ cho các ngươi thấy trời và đất cách nhau xa cỡ nào.”
Nguyên Thủy Thiên Tôn lạnh lùng vươn bàn tay ra, bầu trời rung lắc, vô thượng thiên thủ hạ xuống theo động tác của lão. Minh Hầu cười ha ha phóng thẳng lên, trực tiếp đón đỡ. Hậu Thổ thì ngược lại bình thản đứng tại chỗ.
Oanh oanh oanh… Minh Hầu liên tục bị ép rơi xuống, hắn cảm thấy vô cùng bức bối, đường đường là hai đại Thần Ma từng khuấy động trời đất, vậy mà bị một tên tiểu bối đánh cho tối tăm mặt mũi.
“Ga!!!” Minh Hầu gầm vang, kéo lên mười hai phần lực lượng đánh vỡ cự thủ. Đắc thủ nhưng hắn không chút nào vui mừng, khoảng cách hai bên quá lớn. Đáng ghét! Nếu như ta lấy lại được sức mạnh thì đâu bị một tên nhóc khinh thường thế này.
Minh Hầu gầm xé không gian, thân hình lao tới, hai lưỡi đao hỗn độn trên tay chém xuống, mang theo sức mạnh hủy diệt cả thiên địa. Nguyên Thủy Thiên Tôn giơ tay, Huyền Hoàng Linh Lung Tháp xoay tròn, hóa thành một vòng xoáy vàng rực, chặn đứng đòn tấn công. Nhưng lần này, lưỡi đao của Minh Hầu không tan biến, mà ngược lại, cắt sâu vào vòng xoáy, khiến thân tháp rung lắc dữ dội, phát ra tiếng nứt vỡ.
Hậu Thổ giơ tay, vùng không gian đen kịt dưới chân nàng bỗng nứt ra, hàng ngàn sợi xích bắn lên, mỗi sợi xích đều mang theo khí tức tử vong và tái sinh, quấn chặt lấy Nguyên Thủy Thiên Tôn. Những sợi xích này không chỉ khóa thân thể, mà còn tấn công trực tiếp vào linh hồn, muốn kéo lão vào vòng luân hồi vĩnh viễn. Nguyên Thủy Thiên Tôn hét lớn, Bàn Cổ Phủ xuất hiện, chém hết những sợi xích tới gần nhưng hàng ngàn sợi khác liên miên bay tới.
Minh Hầu nhân cơ hội lao tới, đôi cánh khổng lồ sau lưng vỗ mạnh, tạo ra một cơn lốc hỗn độn cuốn lấy Nguyên Thủy Thiên Tôn. Từ trong cơn lốc, hàng ngàn mũi tên hỗn độn bắn ra, mỗi mũi đều mang theo oán khí của các Hỗn Độn Ma Thần đã chết, khiến ngay cả Huyền Hoàng Linh Lung Tháp cũng xuất hiện vết rạn.
Nguyên Thủy Thiên Tôn giơ tay Bàn Cổ Phủ phóng đại vô hạn, chém xuống Minh Hầu. Một nhát phủ này mang theo ý chí khai thiên, mở ra hỗn độn. Minh Hầu không tránh, mà giơ hai lưỡi đao chặn lại. Tiếng va chạm kinh thiên vang lên, không gian vỡ vụn, Minh Hầu bị đẩy lùi hàng ngàn dặm, trọng thương, miệng không ngừng ói ra dịch đen sền sệt. Hậu Thổ đứng phía sau, bàn tay khẽ vung, dùng Luân Hồi đảo ngược khiến hắn lập tức trở lại trạng thái đỉnh phong.
Hậu Thổ lại giơ tay, khóa chặt Cửu U, biển Hỗn Độn dâng cao, hóa thành một bàn tay khổng lồ chụp xuống Nguyên Thủy Thiên Tôn. Đồng thời, Minh Hầu hóa thành một bóng đen, lao vào bàn tay ấy, dung hợp với nó, tạo thành một bàn tay hỗn độn mang theo sức mạnh của cả ba tồn tại: Hậu Thổ, La Hầu và Minh Côn. Bàn tay này đè xuống, không gian sụp đổ, thời gian như ngừng trôi, ngay cả Huyền Hoàng Linh Lung Tháp cũng bị ép xuống, phát ra tiếng răng rắc như sắp vỡ.
Nguyên Thủy Thiên Tôn toàn thân bùng phát ánh sáng chói lòa, như một vầng thái dương giữa Cửu U.
“Thiên đạo bất diệt, bổn tọa bất bại!” Bàn Cổ Phủ chém liên tục, mỗi nhát đều mang sức mạnh khai thiên nhưng chỉ làm bàn tay rung lên, không thể phá vỡ.
Hai bên dây dưa, Cửu U khắp nơi tai kiếp, biển Hỗn Độn bốc hơi dữ dội, khí hỗn độn lan khắp thiên địa khiến tai kiếp thêm trầm trọng. Nguyên Thủy Thiên Tôn dù mạnh mẽ nhưng đối mặt với sự hợp sức của Hậu Thổ và Minh Hầu, lão cũng thấy hơi khó.
Oanh! Một tiếng nổ lớn, Bàn Cổ Phủ lẫn Hỗn Độn Thủ đều tan vỡ, hóa thành trận mưa rào rơi xuống đất, giọt mưa tinh quang xen lẫn giọt mưa dịch đen đâm thủng đại địa lỗ chỗ khiến bao nhiêu sinh vật la hét thảm thiết.
Đội ngũ của Hoàng Long Chân Nhân chống đỡ không nổi, vô số quỷ hồn phi phách tán, may mắn có hậu thủ Nguyên Thủy Thiên Tôn để lại, miễn cưỡng giữ vững tịnh phổ trăm thước vuông.
Một phe khác là Thập Điện Diêm Vương, bọn họ đang bị lạc ở đâu đó, tai kiếp giáng xuống, tất cả tuyệt vọng không thấy đường sống, tiếng kêu than dậy trời. Nhưng đúng lúc này một thụy thú lướt ngang qua bầu trời, mang theo Phật quang rủ xuống như thác nước bảo vệ đám người.
“Nam Mô Bổn Thích Ca Mâu Ni, các vị không sao chứ?” Địa Tạng Vương ngồi một bên trên người Đế Thính chắp tay hỏi. Đám quỷ mừng rớt nước mắt, liên tục chắp tay đa tạ.
Nguyên Thủy Thiên Tôn bước tới, đại đạo luân hoàn dưới chân xoay chuyển, mở rộng tạo ra một không gian tuyệt đối, đại đạo của Cửu U không thể xâm nhiễm. Trong không gian này lão là chúa tể giả. Tay kết Diệt Thế Ấn.
Diệt Thế lập tức hàng lâm, vạn vật tịch diệt, Minh Hầu giãy giụa bị xoắn nát thành hư vô. Nhưng một khắc sau Minh Hầu quay trở lại. Hậu Thổ nhíu mày, Luân Hồi đại đạo không thể ảnh hưởng được lên Nguyên Thủy Thiên Tôn nữa bởi vì lão đã mở ra thiên địa độc lập.
Minh Hầu cười ha ha: “Bọn ta có vô hạn khả năng nhưng ngươi chỉ một lần sai lầm sẽ chết không chỗ chôn.” Hắn biết tình thế nguy cấp nhưng càng như vậy càng phải trấn tĩnh nếu không sẽ loạn trận cước, phải tự nâng cao sĩ khí của phe mình.
Nguyên Thủy hừ lạnh, lần nữa ra tay nhưng quyết liệt hơn không cho Hậu Thổ cơ hội dùng Luân Hồi. Nhưng bọn họ lần nữa quay lại.
Nguyên Thủy nhìn Hậu Thổ ngưng trọng: “Không ngờ đã bị đánh vỡ thân xác nhưng đại đạo của ngươi vẫn mạnh như vậy.”
Hậu Thổ lạnh nhạt: “Muốn thử nữa không?”
Nguyên Thủy Thiên Tôn im lặng. Hậu Thổ nói tiếp: “Rời khỏi Cửu U, đây là địa bàn của bọn ta. Bọn ta đứng ở thế bất bại.”
Nguyên Thủy Thiên Tôn cười lạnh: “Phải vậy không? Hậu Thổ, chỉ bằng thân tàn của ngươi thì phát động được mấy lần Luân Hồi.”
“Ngươi có thể thử.”
Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn vào mắt Hậu Thổ, không thấy đối phương gợn sóng, không biết đối phương còn bao nhiêu lực lượng. Trong lúc lão đang suy tính, Hậu Thổ liền chụp lấy Minh Hầu ném tới.
“Con bà mẹ ngươi Hậu Thổ.” Minh Hầu mắng lớn nhưng hắn biết ý Hậu Thổ, đành phải phối hợp, khi tới gần Nguyên Thủy thì lập tức tự bạo. Oanh! Thiên địa của Nguyên Thủy rung rinh nhưng vẫn bình an. Hậu Thổ nghịch chuyển mang Minh Hầu trở về, sau đó lại ném hắn đi.
“Đừng, ta không muốn chơi trò này.” Minh Hầu đau khổ kêu than nhưng vô ích.
Oanh oanh oanh… Minh Hầu bạo liên tiếp mấy chục lần không chết. Không chết vậy thì hắn liền nhảy nhót.
“Không giết được ta… ha ha… không giết được ta…” Minh Hầu ngoáy mông. “Tức giận sao? Tức thì tới cắn mông ta này!”
Nguyên Thủy Thiên Tôn không biểu cảm nhưng khi Minh Hầu lần nữa xông tới muốn tự bạo thì tiểu thiên địa mở ra cho hắn bay vào.
Minh Hầu: “Hả?” Sau đó lập tức nhận ra không ổn, cố gắng kìm sức quay lại. “Hậu Thổ cứu ta.” Nhưng đã muộn, Nguyên Thủy chụp lấy cổ hắn phong tỏa khí cơ.
Minh Hầu trên mặt nặn ra nụ cười hê hê: “Nguyên Thủy à, chúng ta thật ra cũng không mâu thuẫn, ta và ngươi hay là…”
Nguyên Thủy Thiên Tôn lập tức bóp chết hắn.
“Á!!!” Một tiếng rên kéo dài.
Nhưng ngay lúc này một luân bàn khổng lồ chém tới, cắt vào thiên địa của Nguyên Thủy, ra tay tất nhiên là Hậu Thổ. Quang hoa bắn ra tung tóe, mỗi điểm diễn hóa vô tận ảo diệu, rơi xuống đất có thể hóa thành cây cối, chim thú, cũng có hủy diệt, băng phong…
Biển Hỗn Độn đột nhiên xao động, nước biển dâng lên, hỗn độn bên ngoài nhân cơ hội tràn vào, ăn mòn thiên địa khi thiên địa bị ăn mòn sẽ khiến Thiên Đạo đau xót, lập tức điều động lực lượng trấn áp. Mà lực lượng tốt nhất chính là Nguyên Thủy Thiên Tôn ngay tại chỗ.
Nguyên Thủy Thiên Tôn không muốn, chỉ cần nhẫn nhịn một chút là lão có thể cầm xuống cả ba người. Hồng Quân cũng nghĩ như vậy nhưng Thiên Địa lại ép buộc.
Hồng Quân Lão Tổ rất bất lực mặc dù lão dung nhập vào Thiên Địa nhưng không phải tùy ý chưởng khống. Thiên Địa có lập trình riêng. Giải thích đơn giản thì lấy ví dụ cơ thể con người, Hồng Quân là ý thức, Thiên Địa là cơ thể. Ý thức có thể điều khiển cơ thể đi lại, làm việc, hành động nhưng ý thức không thể bắt trái tim ngừng đập, máu ngừng chảy. Đây là điều tốt. Thử nghĩ nếu việc gì cũng cần ý thức ra lệnh, với vô số việc làm trong một lúc như tim đập, thở, nhìn, tiêu hóa, tạo máu, tạo tế bào… ý thức sẽ ngay lập tức sụp đổ.
Lúc này lại giống như khi bị sốt, cơ thể liên tục tăng nhiệt độ để giết vi khuẩn nhưng ý thức biết nhiệt độ quá cao, vi khuẩn chưa chết thì người đã vẹo trước. Ý thức gào lên đừng tăng nhiệt độ nữa nhưng cơ thể vẫn cứ làm.
Minh Côn sở dĩ điều động được hỗn độn tràn vào vì hắn là Ma Thần đầu tiên tiến vào tân thiên địa, thân thể ngã xuống trở thành con đường cho những kẻ phía sau, trạng thái của hắn rất kỳ diệu, nửa sống nửa chết, nửa tân sinh nửa hỗn độn.
Nguyên Thủy Thiên Tôn rất bất đắc dĩ, buộc phải dùng một tay trấn áp biển Hỗn Độn. Hai phe giằng co kịch liệt, đúng lúc này Hậu Thổ lên tiếng:
“Đạo hữu, còn chưa ra tay.”
Phương xa phát ra tiếng thở dài, một đạo kim quang phóng lên tận trời. Nguyên Thủy Thiên Tôn nhíu mày, cảm nhận được lực lượng cấp Thánh Nhân, nhưng không cảm giác được Quả Vị. Cái này có ba cách giải thích: Thứ nhất là Chuẩn Thánh. Thứ hai là che giấu. Thứ ba là từ Thánh Cảnh rớt xuống.
Nguyên Thủy Thiên Tôn âm thầm tính toán nhưng phát hiện đối phương vô căn. Trong tam giới này cũng không có nhiều Thánh Nhân, Chuẩn Thánh, rốt cuộc là tên nào.
“Tiếp chiêu!” Phương xa truyền đến tiếng, bình thản và lạnh nhạt. Một đạo hào quang đơn giản đánh tới.
Nguyên Thủy căng thẳng, lão buộc phải thả ra đám người thoát thân. Một khắc sau đã đến trăm vạn dặm. Đạo hào quang lập tức đổi hướng truy đuổi, nhất định phải đánh vào Nguyên Thủy, không quan trọng đắc thủ hay không. Bởi vì nếu thu lại, Nguyên Thủy sẽ biến là cố lộng huyền hư, lão sẽ ngay lập tức quay lại.
Quả nhiên, Nguyên Thủy không chạy mà đưa tay đón đỡ, lão cũng muốn biết rốt cuộc đối phương là ai. Oanh! Một tiếng nổ kinh thiên, chiếu sáng bầu trời Cửu U. Nhanh như cắt, Nguyên Thủy lập tức chụp lấy các điểm tinh quang, dùng nó suy tính chủ nhân. Nhưng kẻ này rất gian xảo, tinh quang dập tắt hòa cùng đại đạo Cửu U, ô nhiễm thông tin, xóa sạch dấu vết.
Nguyên Thủy Thiên Tôn hừ lạnh, xóa sạch sẽ cũng không có nghĩa là không có thu hoạch, thủ pháp này giống hệt con chuột năm xưa nhập Đại La Thiên. Cũng chính là nhiệm vụ lần này của lão.
“Thánh Nhân ngoại lai, ngươi rốt cuộc là ai?” Lão lạnh lùng lên tiếng. Sau lần kia, bọn họ đã suy tính tiền căn hậu quả, đưa ra kết luận đối phương ngoài tam giới, khách ngoại lai.
Đáp lại chỉ có im lặng.