Chương 33: Nguyên Thủy Thiên Tôn ký sự
Con chó mực rống lên lao thẳng vào thực thể bí ẩn trong bộ giáp. Thanh trường kiếm của đối thủ vung lên, chém ra một đường sáng lạnh lẽo, cắt đôi không gian. Chó mực bị chém nát, hóa thành khói đen tan biến nhưng Chư Vấn đã kịp ném ra ba lá bùa vàng liên tiếp. Bùa bốc cháy, hóa thành ba ngọn lửa rực rỡ, xoay tròn như lưỡi hái lao về phía kẻ địch.
Thực thể bí ẩn không hề nao núng, trường kiếm trong tay hắn xoay một vòng, tạo thành một vòng xoáy hắc khí nuốt chửng ngọn lửa. Hắn bước tới, mỗi bước chân khiến mặt đất in dấu, sát khí ngập trời. Chư Vấn tay trái rút ra một chiếc chuông đồng cũ kỹ, tay phải kết ấn. “Phong Hỏa Liên Thành!” Lão quát lớn, rung chuông liên hồi. Một cơn lốc lửa khổng lồ cuốn tới, bao trùm thực thể trong biển lửa.
Nhưng từ trong ngọn lửa, một tiếng cười trầm thấp vang lên. Thực thể giơ tay, hắc khí từ cơ thể hắn bùng nổ, dập tắt ngọn lửa chỉ trong chớp mắt. Hắn lao tới, kiếm khí sắc bén chém thẳng vào Chư Vấn. Lão vội tung người lùi lại, một vết cắt sâu xuất hiện trên vai.
“Lão già!” Kính Hà hét lên từ trong tay áo, giọng hoảng loạn. “Ngươi đánh không lại đâu, chạy thôi!”
Chư Vấn cười nhạt, ánh mắt lóe lên. “Chạy? Không có trong từ điển của ta!” Lão cắn đầu lưỡi, phun một ngụm máu tươi lên lá bùa đen thứ hai. Lá bùa run rẩy, hóa thành một pháp trận khổng lồ dưới chân thực thể. Từ pháp trận, vô số dây leo trồi lên, quấn chặt lấy hắn. Chư Vấn nhân cơ hội lao tới, tay cầm một thanh chủy thủ bằng gỗ âm mộc, loại gỗ tốt được ngâm lâu ngày trong bùn, chất gỗ chuyển sang màu đen, âm tính rất nặng và bền, thường dùng để làm quan tài hoặc đồ tang sự. Lão đâm thẳng vào ngực đối thủ.
Phốc! Lấy mộc khắc thổ, một vụ nổ kinh thiên bùng nổ, thực thể bí ẩn tan nát, chỉ còn lại chiếc đầu rơi bịch xuống đất, lăn mấy vòng rồi vỡ nát. Chư Vấn thở hổn hển, quỳ một gối. Kính Hà ló đầu ra, ngơ ngác: “Thắng… thắng rồi sao?”
Chưa kịp trả lời, mặt đất dưới chân Chư Vấn rung chuyển dữ dội. Từ lòng đất, mười hình nhân bằng đất sét trồi lên, mỗi tên cao lớn như cự nhân, đôi mắt rực sáng như than hồng. Chúng cầm những vũ khí thô sơ nhưng tỏa ra khí tức đáng sợ, đồng loạt lao tới.
“Chết tiệt!” Chư Vấn chửi thề, vội tung người tránh một nhát chùy khổng lồ đập xuống, khiến mặt đất nứt toác. Lão ném ra một chuỗi bùa, hóa thành lôi điện đánh vào một tên chiến sĩ đất nhưng chỉ khiến nó lảo đảo đôi chút. Mười tên phối hợp ăn ý, công kích liên tục, không cho lão một giây nghỉ ngơi.
Chư Vấn chiến đấu chật vật, sử dụng hết pháp bảo này đến pháp bảo khác, thậm chí dùng cả cấm thuật rút đi một phần tinh huyết để tăng sức mạnh. Sau một trận chiến kéo dài, lão cuối cùng cũng đánh bại được mười tên chiến sĩ đất, từng tên vỡ vụn thành cát bụi.
Lão ngã ngồi xuống đất, thở hổn hển, toàn thân đầy vết thương. Kính Hà run rẩy: “Lão già, ngươi… ngươi ổn chứ? Xong rồi, đúng không?”
Chư Vấn chưa kịp đáp, không gian xung quanh đột nhiên nhiễu động, ánh trăng bàng bạc mờ đi, mọi thứ chìm vào bóng tối. Khi mở mắt, lão thấy mình đang đứng trên bờ hòn đảo nhỏ, vừa đặt chân lên từ chiếc thuyền giấy. Kính Hà ló đầu ra, lẩm bẩm: “Nơi này… sao ta thấy lạnh sống lưng thế?”
Chư Vấn khựng lại, cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng. “Khoan đã… chuyện gì thế này?” Lão nhìn quanh: tảng đá lớn khắc hoa văn, bụi cỏ nghiêng lệch, không khí nặng nề. Lão đưa tay sờ vai, tự nhiên thấy đau đau nhưng không thấy vết thương.
“Lão già, ngươi sao thế? Đi tiếp chứ!” Kính Hà giục.
Chư Vấn nhíu mày, lẩm bẩm: “Có gì đó… không đúng.” Nhưng lão không thể xác định được, đành bước tới tảng đá. Tiếng thì thầm lại vang lên, quỷ hồn trồi lên từ mặt hồ, thực thể bí ẩn lại xuất hiện. Trận chiến lặp lại, từng chi tiết, từng đòn đánh, như một vở kịch được diễn đi diễn lại. Chư Vấn lại đánh bại thực thể, rồi mười tên chiến sĩ đất xuất hiện. Lão lại chật vật chiến thắng, và rồi… không gian lại gợn sóng, lão trở về thời điểm mới lên đảo.
Lần thứ hai, Chư Vấn bắt đầu nghi ngờ. “Kính Hà, ngươi có thấy mọi chuyện lặp lại không?” Lão hỏi, nhưng Kính Hà chỉ ngơ ngác: “Lặp lại gì? Ngươi nói gì ta không hiểu!” Chư Vấn cắn răng, cố gắng thay đổi cách đánh, sử dụng pháp bảo khác, nhưng kết quả vẫn như cũ: đánh bại chiến sĩ đất, rồi trở lại điểm xuất phát.
Sau lần thứ năm, Chư Vấn gần như kiệt sức. Lão ngồi bệt xuống bờ đảo, thở hổn hển, ánh mắt đầy vẻ hoang mang.
…
Cùng lúc đó.
Tại núi Tây Kỳ Định Thần Thạch, động Phá Tru Tiên. Nguyên Thủy Thiên Tôn một bước xuất hiện trước cửa động, lão không vội đi Cửu U mà đến đây trước, tay vung phất trần, truyền đạo âm, kéo dài liên miên, không ồn ào chói tai mà nhẹ nhàng du dương như cơn gió.
“Hoàng Long~~~~”
Một lão nhân ngồi trong động phủ, râu và tóc đều hoa râm, mở mắt đứng lên, bước ra bên ngoài, thấy Nguyên Thủy Thiên Tôn thì vội vàng quỳ đại bái:
“Đồ đệ Hoàng Long bái kiến sư tôn.”
“Ừm!” Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn người đồ đệ này, cảm xúc trong lòng vừa thương vừa trách.
Hoàng Long Chân Nhân có lẽ là người yếu nhất trong Thập Nhị Kim Tiên, yếu thì cũng thôi đi nhưng đã yếu còn vô dụng, vô dụng thì cũng thôi đi nhưng vô dụng còn hay gáy to, gáy to thì cũng thôi đi nhưng tại sao lại là đồ đệ của lão.
Năm xưa vào thời tiền kỳ Long Hán Sơ Kiếp, khi hai tộc Long Phương đang thống trị hồng hoang. Nguyên Thủy Thiên Tôn đã gần thành Thánh, tu vi đủ chỉ thiếu bước cuối.
Thánh Nhân là một trạng thái kỳ diệu, được thiên địa thừa nhận, tu vi thứ yếu nhưng tất nhiên tu vi cũng phải cao mới được thừa nhận. Làm sao để được thừa nhận? Chính là Lập Công, Lập Đức, Lập Ngôn.
Lập Đức thì phải nhớ Đạo lý.
Lập Công thì phụng sự Nhân sanh.
Lập Ngôn thì phải tìm tòi mọi lẽ cao sâu để thuyết minh chánh giáo.
Học đường là nơi con người học hỏi để Lập Ngôn. Lập Đức là do đường Đạo lý. Lập Công là do quyền Vạn Linh định đoạt.
Lập Công ví như La Hầu Ma Tổ, đã sáng tạo ra Ma Đạo, hoàn thiện Thiên Đạo ba ngàn.
Lập Đức ví như Nữ Oa, đã sáng tạo ra dân tộc Hoa Hạ, sau này còn đội đá vá trời, công đức tăng thêm một thành.
Lập Ngôn ví như Hồng Quân khai đàn giảng đạo mở ra con đường tu luyện Tam Hoa Tụ Đỉnh hay Trảm Tam Thi.
Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng không biết mình nên chọn con đường nào, cái này cần cơ duyên. Ban đầu ý nghĩ là thử con đường của sư tôn lập giáo truyền đạo, tinh thần là quý tinh không quý đa, ông chu du khắp bốn biển tìm kiếm hạt giống tốt.
Nguyên Thủy Thiên Tôn hóa thân thành chàng thanh niên lấy tên Nguyên Thanh, dáng người cao ráo, mắt sáng môi hồng, thanh y xen lẫn bạch y vừa cho người ta cảm giác thư sinh vừa cảm giác phiêu diêu tự tại.
Trước mặt là tòa thành lớn, một tảng đá lớn đặt bên trái cổng vào, phía trên có ba đường cào sâu, biểu thị đây là thành của Ngô Nghi Tộc. Ngô Nghi Tộc là hỗn huyết của mèo, rồng và chó, đặc trưng chân chỉ có ba móng, thiện chiến, tốc độ, biết leo cây, bơi lội… đa tài đa nghệ nhưng không xuất chúng. Trong đại thế Long Lân Phượng coi như có một chỗ đứng, thuộc về tam đẳng tộc.
Đây là thời đại Thú Tộc, mọi người hay nhầm với Yêu Tộc, mặc dù cả hai khá giống nhau nhưng thật ra rất khác. Thú Tộc sinh ra từ “Vô Sinh” (phải nhấn mạnh điểm này) như hỗn độn, linh khí, thân thể Bàn Cổ… bản thân đã mang theo đặc tính. Sau khi Thú Tộc tàn lụi trong Long Hán Sơ Kiếp, Yêu Tộc mới sinh ra từ tàn tích Thú Tộc, được xem là “Hữu Sinh”. Yêu Tộc kế thừa nhiều đặc điểm của Thú Tộc, có ưu khuyết khác nhau.
Thú Tộc mạnh nhất thời kỳ này phải kể đến Tổ Long, Tổ Phượng, Tổ Lân, Tổ Hổ, Tổ Quy, Cùng Kỳ, Đào Ngột, Hỗn Độn, Tham Lang… Bọn chúng có là thuần túy hỗn độn thú, có là hỗn huyết hỗn độn thú và các thú khác.
Tòa thành này hình thế tự nhiên hình móng ngựa tạo thành ba dãy núi, có sông, có thác nước, có hồ… lại thêm chút cải tạo là hoàn hảo.
Nguyên Thanh tiến vào trong bị một con Ngô Nghi giơ móng vuốt chặn lại, ánh mắt khinh bỉ, những con thú khác đi vào không sao chỉ có hắn bị chặn lại. Nguyên Thanh cười thản nhiên, rất hiểu chuyện lấy ra mấy vỏ sò sáng lấp lánh. Con Ngô Nghi nhìn sáng mắt, hiển nhiên tộc này rất thích những thứ sáng bóng thế này. Tộc Ngô Nghi sống trong thâm sơn cùng cốc nên rất quý mấy thứ đồ biển.
Con Ngô Nghi vội thu lấy, hỏi: “Ngươi là Thú Hai Chân?”
Thời đại này con người Hoa Hạ do Nữ Oa tạo ra được gọi là Thú Hai Chân, có địa vị cực kỳ thấp, bị coi là giống mọi ăn đất, ăn rễ, cực kỳ ti tiện. Nhưng những người sinh ra từ hỗn độn, nguyên linh như Bàn Cổ, Hồng Quân, Tam Thanh lại được xếp vào hàng siêu thượng đẳng tộc, đứng đầu trong tất cả Thú Tộc, cao hơn cả Tổ Long, Tổ Phượng. Gọi là Thánh Tộc vì ai cũng thành Thánh hoặc có tư cách thành Thánh. Nữ Oa ngưỡng mộ nên đã tạo ra loài người giống hình dạng của họ.
Nguyên Thanh cười cười gật đầu đáp: “Ta là Nguyên Thanh, vào thành du lịch.”
“Nguyên Thanh? Ngươi cũng có tên, xem ra địa vị không thấp.”
Thời đại này thú bình thường sẽ không có tên, chỉ có những con mạnh hoặc có địa vị trong tộc mới có.
“Cứ coi là vậy.” Nguyên Thanh trả lời. Lời này không sai bởi vì Thánh Tộc chỉ có vài người bọn họ, ai cũng có tên có tuổi, mỗi người đều đủ trấn áp thiên địa.
“Vào đi.” Con thú nhường đường.
Nguyên Thanh bước vào trong, ngắm nhìn cảnh sắc, nơi đây vốn không có đường nhưng đi mãi hình thành một con đường lớn.
Bình bịch, bình bịch… tiếng nặng nề trầm thấp từ phía sau truyền lại, Nguyên Thanh quay đầu, đó là một con thú lông dài mướt, to lớn, có chín cặp chân, thái độ hiền hòa, trên lưng nó bám mấy chục con thú nhỏ. Đây là Cổ Mao tương tự xe ngựa sau này.
Vút! Trên trời cao một con chim lao xuống như mũi tên, nó đáp trên mặt đất cuốn lên cát bụi mù mịt.
Chợt Nguyên Thanh ngửi thấy mùi tanh, quay đầu thấy một con Hoàng Kim Ngân bò ngang qua để lại vệt nhớt dài, nghe tên hay vậy thôi, chứ Hoàng Kim Ngân chính là một con giun, chỉ có điều hơi to, cụ thể đường kính cỡ hai thước.
Ngoài ra còn có nhiều chủng thú khác, đều là tam hạ đẳng tộc. Sở dĩ hôm nay đông vui vì Ngô Nghi Tộc tổ chức đại hội Âm Dương Tạo Hóa Kinh, thưởng thức Nhật Nguyệt Thiên Tửu.