Chương 34: Chu Thư
Ngô Nghi Lão Lão tổ chức đại tiệc, không quản chủng tộc, thiện đãi thiên hạ cùng nghiên cứu chân kinh. Khi buổi tiệc bắt đầu các thú tộc bắt đầu dâng lễ vật, tất nhiên rồi! trên đời làm gì có bữa ăn miễn phí.
“Tộc Thái Ngu xin dâng tặng một túi Thủy Hắc Độc.” Thái Ngu Tộc lên tiếng, bọn họ thuộc về thượng tam đẳng tộc giống Ngô Nghi Tộc.
Ngô Nghi Lão Lão gật đầu, thưởng cho chỗ ngồi.
“Mễ Ngãi tặng Lão Lão một túi Tuyệt Lâu Hồng Phấn.”
Ngô Nghi Lão Lão chỉ gật đầu, Tộc Mễ Ngãi tỏ ra thất vọng, bọn họ là giống bướm ngải, trung tứ đẳng tộc, trên người mang phấn trắng, tác dụng che mắt để chạy trốn. Phấn hồng chỉ xuất hiện trên những con biến dị, ngàn con có một, có thêm độc tính. Một túi này bọn họ thu thập hết trăm năm nhưng hiển nhiên chưa đủ vào pháp nhãn của Lão Lão.
“Hồng Giáp Hạch dâng tặng trái Hồng Sâm Biển.” Một con cua lớn tiếng thưa. Tên nghe hay vậy thôi nhưng chỉ miễn cưỡng vừa đủ để ngồi.
“Hoàng Kim Ngân xin dâng tặng một khối Tức Nhưỡng.”
Chúng thú ồ lên một tiếng kéo dài, đều cố nhướng mình xem Tức Nhưỡng trông thế nào. Tức Nhưỡng là đất từ thuở sơ khai mang khí hồng mông, có thể hút nước căng phồng, những tiên hoa dị thảo đều phải trồng bằng Tức Nhưỡng. Nghe nói Hồng Quân Lão Tổ có một cây tiên thụ chính là dùng Tức Nhưỡng trồng. Lại nghe Nữ Oa tạo Thú Hai Chân ban đầu cũng dùng Tức Nhưỡng, sau đó mới dùng cành cây nhúng bùn vảy.
Hoàng Kim Ngân là con giun, ngũ quan không có nhưng hiển nhiên ai cũng đoán nó đang hất cằm kiêu ngạo.
Nguyên Thanh khẽ cười nhạt nhìn khối Tức Nhưỡng chỉ bằng nắm tay, chắc con giun này cày đất may mắn thế nào đào được, nhưng khối nhỏ thế này cũng chẳng làm được gì thế là đem tặng đổi lấy thứ tốt hơn. Hắn nhớ ngày xưa ba huynh đệ còn nhỏ hay chơi nặn đất lớn lên mới biết đó là Tức Nhương nhưng cũng chẳng thấy trân quý, nguyên cả khu đất, sư tôn cũng không nói cho biết đó là Tức Nhưỡng.
Ngô Nghi Lão Lão cười tươi, lần đầu lên tiếng: “Có lòng, mời ngồi.”
Các thú lần lượt dâng lễ, chỉ có lễ trọng mới được xếp chỗ ngồi, còn lại sẽ xếp phía sau. Đến phiên Nguyên Thanh, nhìn hắn chỉ là Thú Hai Chân mọi rợ, không ai kỳ vọng. Nguyên Thanh cười như gió mùa xuân, hắn không có chuẩn bị, chỉ là dạo chơi nhân gian, thấy đông vui liền tới xem thử, nhưng cũng không phải không có đồ tặng, chỉ là mỗi món đều kinh thế hãi tục, con chó lai mèo già này không đủ phước để nhận.
Thấy hắn đắn đo, chúng thú tỏ ra khinh thường, giống mọi thì có gì quý mà dâng lên, quý nhất có lẽ là rễ cây, củ cải gì đó. Nhất là đám không được ngồi vào tiệc càng lấy việc sỉ nhục người khác làm chính mình vui.
Nguyên Thanh sau một hồi suy nghĩ ra một lọ nhỏ, nói: “Đây là Dung Linh Đan, có tác dụng kéo dài tuổi thọ, một viên mười năm.”
Vừa nghe thấy kéo dài tuổi thọ, chúng thú trợn mắt tim đập thình thịch, tuổi thọ do trời, muốn nghịch thiên chỉ có thiên tài địa bảo, mà luyện được thành đan cũng chỉ có vài chủng tộc đặc trưng làm được. Nổi tiếng nhất tất nhiên là Thánh Tộc.
Chúng thú nghị luận.
“Là thật hay giả, tên mọi này làm sao có được đan dược quý giá này.”
“Chắc chắn là giả rồi.”
“Tên này dám làm giả đan dược, mạo phạm Lão Lão, đáng bị xé thịt.”
Nguyên Thanh cười cười, không vì bọn họ nói xấu mà áp lực, đan này là do hắn luyện, chính xác thì luyện thất bại, ban đầu vốn luyện trường sinh đan, kết quả chỉ kéo dài được vài năm. Thất bại nhưng rất có giá trị tham khảo nên hắn vẫn giữ lại. Tên Dung Linh Đan là vừa nghĩ ra.
“Kiểm tra là biết chứ gì!” Ngô Nghi Lão Lão nói, sai thuộc hạ cầm tới. Lão mở nắp, đổ đan ra lòng bàn tay, được năm viên, đưa lên mũi hít hít, mùi dược thơm bay vào mũi khiến đầu óc nâng nâng, tinh thần sảng khoái, cơ bắp dãn ra.
Ngô Nghi Lão Lão vui mừng, đan này chắc là thật rồi, vừa hay đại nạn sắp đến lão đang sầu khổ vì cái chết.
“Đan này ngươi lấy ở đâu?” Lão Lão hỏi.
Nguyên Thanh: “A, cái này sao? Được trưởng bối ban cho.”
Đám thú nghe xong đã tin vài phần, thủy tổ của Thú Hai Chân là Nữ Oa Nương Nương, mà nương nương lại thân thiết với Thánh Tộc nên có được cũng không lạ. Ý của Nguyên Thanh là dược liệu do sư tôn cho nhưng bọn họ hiểu như vậy cũng được.
“Tốt lắm! Ban cho chỗ ngồi.” Lão Lão lớn tiếng nói, hiển nhiên trong lòng rất vui.
Màn dâng lễ tiếp tục, bất ngờ là lại xuất hiện Thú Hai Chân thứ hai, người này cũng là thanh niên trẻ tuổi, nếu Nguyên Thanh là ngọn gió xuân thì hắn lại như ngọn lửa hừng hừng. Hắn mặc quần áo từ tơ nhện, trong khi con người vẫn đang mặc khố hoặc cởi truồng.
Kẻ này dâng lên một cây nhân sâm, Lão Lão vui vẻ nhận lấy, ban cho chỗ ngồi. Tên thanh niên này rất tăng động, đi tới chỗ Nguyên Thanh chen vào chỗ ngồi, đẩy heo rừng sang bên. Heo rừng rõ ràng không vui nhưng trong đại tiệc Lão Lão, đành nhịn xuống, dịch mông sang bên.
Tên này nhìn Nguyên Thanh hứng thú, có lẽ do gặp được đồng tộc.
“Ta gọi Chu Thư. Ngươi tên là gì?”
“Nguyên Thanh.”
“Ồ, lần đầu nghe thấy, ngươi tới từ tộc nào?” Chu Thư hào hứng nói chuyện.
Nguyên Thanh thoáng nghĩ, nói thật không ổn lắm nhưng người tu đạo kỵ nhất nói dối bởi vì:
Thứ nhất tu hành Trảm Tam Thi, việc trái lương tâm là thức ăn nuôi dưỡng Ác Thi, sau này trảm Ác Thi sẽ càng khó khăn.
Thứ hai là thiên nhân cảm ứng, lý luận này do Thái Thượng sư huynh khởi xướng, còn đang mơ hồ, đại khái là: người làm ác, trời biết đất biết. Khi tu hành độ kiếp sẽ bị giáng kiếp mạnh hơn.
Thứ ba hắn là nguyên thủy, trực chỉ bản chất nên nói dối thấy khó chịu.
Bởi vậy cái tên Nguyên Thanh không phải thật nhưng cũng không nói dối. Nguyên trong Nguyên Thủy, Thanh trong Thanh Khí đều là hắn.
Ngẫm nghĩ một thoáng, Nguyên Thanh ậm ờ: “Xuất từ Hồng…”
“Hồng Hà tộc sao?” Chu Thư nhanh miệng nói. “Ta có đi nơi đó vài lần, thích nhất là trái Suối vừa mềm vừa mọng nước.”
Biết đối phương thăm dò, Nguyên Thanh cười đáp: “Chắc huynh nhớ nhầm, Hồng Hà tộc làm gì có trái Suối.” Mặc dù không sống ở Hồng Hà Tộc nhưng hắn chu du thế gian biết rất nhiều nên dễ dàng ứng phó.
“Ồ, vậy sao!” Chu Thư giả vờ ngạc nhiên, không tiếp tục xoắn xuýt nguồn gốc của đối phương nữa, chuyển sang giới thiệu mình. “Ta từ Hoa Cốc đi ra.”
“Hoa Cốc? Tiểu Thánh Tộc.”
“Ồ, ngươi cũng biết.” Chu Thư ồ lên vui vẻ vì gặp người biết hàng. Bị khắp thiên hạ gọi Thú Hai Chân rất bực bội, hắn thuộc Tiểu Thánh Tộc, dám xưng Tiểu Thánh Tộc là có nguyên nhân mà nguyên nhân hoàn toàn xác đáng.
Năm xưa, Nữ Oa tạo người thực tế có hai lần. Lần thứ nhất tỉ mỉ, chăm chút dùng Tức Nhưỡng, Linh Thủy nặn theo hình Bàn Cổ rồi thổi hơi ban cho sự sống, những người này giống như hoàng tộc trong loài người. Lần thứ hai do mệt quá, Nữ Oa lấy cây nhúng vào bùn vảy lung tung, những người này chính là Thú Hai Chân.
Nữ Oa vẽ ra vùng đất, nắn sông, tạo núi, trồng kỳ hoa dị thảo như thiên đường gọi là Hoa Cốc cho con cưng, còn lại thì vứt ra ngoài có quản nhưng không chăm. Bởi vậy người Hoa Cốc tự gọi là Tiểu Thánh Tộc không quá đáng, mỗi người bọn họ đều thông tuệ tài năng, lại được Nữ Oa thỉnh Hồng Quân Lão Tổ thần pháp. Chu Thư này chính là đệ nhất nhân thế hệ trẻ, ra ngoài xông xáo tìm kiếm cơ duyên.
Chu Thư luyên thuyên, Nguyên Thanh chỉ lẳng lặng nghe, được một lúc thì đại tiệc bắt đầu. Ngô Nghi Lão Lão phát biểu, chúng thú ô hô hưởng ứng, linh thảo dị quả được dâng lên khai tiệc. Chúng thú ăn uống dè dặt giống như đang chờ món chính.
Lát sau, món chính cuối cùng được đưa lên, Nhật Nguyệt Thiên Tửu!
Hai con thú khệ nệ khiêng lên một bầu hồ lô lớn bằng cái lu, quan khách có thể nghe được tiếng nước va đập sóng sánh. Chúng thú xì xầm nghị luận: Nhật Nguyệt Thiên Tửu này chính là bảo bối thành danh của Ngô Nghi Lão Lão, nghe nói là ngâm từ ba mươi sáu loại cỏ cây, trái mọng, lại dùng nước tinh khiết từ băng tan trên đỉnh núi cao. Sau khi ủ thì đúng ngày đúng giờ mở ra hứng nhật nguyệt tinh hoa, nói chung rất nhiều công phu và tinh lực. Công dụng tất nhiên cực kỳ lớn: có thể giúp thú mở ra linh trí, tăng trí thông minh, sáng suốt, khả năng ngộ đạo, tăng tinh khí thần, cường tráng thân thể.
Nguyên Thanh khẽ cười, rượu trái cây lại được mô tả đến thiên hoa loạn trụy.
Hồ lô mở nắp, mùi rượu tràn ngập, khách dự tiệc chưa uống đã say. Lão Lão cẩn thận rót rượu vào cốc tre rồi thuộc hạ mang đến cho từng quan khách, cũng chỉ khách có chỗ ngồi mới được, phía sau thì thèm nhỏ dãi.
Chu Thư đưa lên mũi ngửi, hớp một cái hết nửa. Nguyên Thanh nhẹ nhàng thưởng thức. Những thú tộc khác thì cẩn thận nhấm nháp, có thú lại phong kín cất đi. Rượu vào bụng, tất cả đều cảm nhận được hiệu quả ít nhiều. Chu Thư hai hớp đã hết, chẹp lưỡi thấy chưa đã, đưa mắt nhìn sang bạn mới kết. Nguyên Thanh không thèm để ý, quay người đi tiếp tục uống.
Lão Lão chờ chúng thú uống xong, liền lấy ra một quyển sách ngọc, mỗi trang là một phiến ngọc, chữ viết được khắc lên trên. Chúng thú lập tức ưỡn lưng, tập trung chú ý, ngay cả tiếng thở cũng hạ xuống.
Đây là Âm Dương Tạo Hóa Kinh – bảo vật thứ hai của Lão Lão. Nghe nói kinh này là do Thánh Nhân truyền, huyền diệu vô cùng, học thông có thể thành Thánh. Nguyên Thanh nghe chúng thú ca tụng cũng nghiêm túc vài phần, thành Thánh chẳng phải mục tiêu của hắn là gì. Chu Thư tăng động cũng yên tĩnh.
Lão Lão bắt đầu đọc:
“Thiên địa bắt đầu từ hỗn độn, hỗn độn phân âm dương, âm dương lại phân ngũ hành, thanh khí bay lên thành trời, trọc khí rơi xuống thành đất. Tu hành phải thuận theo trời đất, lấy âm dương làm cơ, ngũ hành làm căn, tâm như thanh, pháp đại trọc…”
Chúng thú nghe như say như mê, Chu Thư cũng rất nghiêm túc nhưng Nguyên Thanh thì dây thần kinh não giật giật. Đây chẳng phải bài của mình sao? Chính xác là bài chép phạt. Ngày xưa ngồi học một lần lơ là ngủ gật bị sư tôn gõ đầu, bắt viết một bài cảm nghĩ về thiên địa.
Hắn dành nhiều ngày để viết, chủ yếu do lười biếng, sau đó dâng lên sư tôn, lão nhân gia ngài ấy nói tạm được, đặt trong kệ sách. Sau này sư tôn quảng rộng đạo pháp nên cho phép chúng sinh vào thư viện đọc, lại lập đàn giảng pháp. Hắn liếc nhìn sách ngọc thấy chữ viết lộn xộn, có là bắt chước chữ của hắn, có là chữ tượng hình tự biên, có là móng vuốt cào cào… dùng tất cả các cách để biểu thị ý nghĩa. Sách này chắc đã qua vài tay, vì tam đẳng tộc như Ngô Nghi chưa đủ tư cách tiếp xúc.
Lão Lão đọc rành mạch rất ra dáng nhưng hắn phát hiện đây là đọc thuộc lòng, chỉ sợ Lão Lão mù chữ. Hắn vỗ trán xoa thái dương, thật là… cảm giác bất lực. Lão Lão đọc xong, chúng thú yên tĩnh phẩm vị, cảm thấy cao thâm như ngắm trăng trong nước, rất gần nhưng không bao giờ chạm vào được, thật sự không hiểu gì cả (!??) nhưng biểu hiện ra thì quá xấu hổ nên giả bộ nghiền ngẫm.
Con heo ngồi bên cạnh Chu Thư, Nguyên Thanh nghĩ mãi không ra liền đưa mắt nhìn quanh, thấy đám thú vẫn đang ngẫm nghĩ, lại biểu hiện ra mình ngu dốt nhưng bây giờ nhắm mắt lại cũng hơi kỳ, để lấy lại lòng tự trọng, nó tìm đối tượng trút giận. Không nghi ngờ gì, Nguyên Thanh đang ngơ ngác chính là đối tượng tốt nhất.
“Ngươi, con Thú Hai Chân kia, lời Thánh Nhân quý giá, ngươi không lắng nghe, ngơ ngác cái gì.”
“Ta?” Nguyên Thanh tự chỉ mình, con heo này đang nói ta sao? Ta còn phải tập trung nghe lời mình sao?
“Ha ha… Trư huynh cũng đừng trách, nó là giống mọi, ngu si là bình thường.” Một con thú khác tiếp lời, nó cũng giống con heo, không hiểu nên cần ai đó để đạp xuống.
“Hừ, làm phí một chỗ ngồi.” Lời này là nỗi lòng của đám phía sau không được uống rượu.