Chương 32: Hòn đảo quỷ dị
“Gaaa~~~” La Hầu gầm thét.
“Im miệng đi!” Chư Vấn tỏ ra chán ghét, lão đã mạo hiểm sử dụng Thiên Đạo ấn ký, nếu La Hầu trốn ở đây không bị phát hiện thì có lẽ Hồng Quân cũng không phát hiện được Thiên Đạo ấn ký của mình.
Chư Vấn đưa tay vạch mây quan tinh, tìm kiếm tương lai tộc Atula.
La Hầu tuyệt đối không cho phép, hắn chấn giữ ở đây ngoài trốn tránh Thiên Đạo còn thực hiện đại kế quật khởi, nếu đối phương thấy được thì hỏng bét. La Hầu hai đôi mắt đột nhiên phát sáng.
Bên ngoài, tượng Ma Tổ La Hầu mắt cũng phát ra ánh sáng quỷ dị, từng vòng gợn sóng lan tỏa bao trùm lấy khu trại, khi quét qua tộc nhân, bọn họ đôi mắt lập tức hóa đỏ, tiến vào trạng thái điên cuồng xông vào nhà gỗ, bất chấp mọi giá cũng phải phá hủy pháp trận.
Trong nhà, Thiên Táng mặt tái mét, môi trắng bệch do mất quá nhiều máu. Hắn không ngờ lão già Chư Vấn dùng máu nhiều như vậy nhưng hắn vẫn kiên trì. Đột nhiên một nắm đấm khổng lồ giáng xuống đầu, Thiên Táng phản ứng rất nhanh, một tay đưa lên đỡ.
“Tam đệ, ngươi làm gì vậy?”
U Đôn cũng đã bị điều khiển, hai mắt huyết sắc tấn công. Thiên Táng tung chưởng. Bành! U Đôn bay ngược ra sau, phá vỡ vách gỗ. Chưa kịp hiểu vì sao thì La Mạn hai tay vuốt trảo chém vào Tiểu Thiên Môn.
“Ngươi dám!” Thiên Táng tung chân đạp bay đối phương. Hắn thấy được đám người bu xung quanh có chiến binh, phụ nữ, trẻ em, người già, kẻ tàn tật tất cả đều chung một trạng thái hai mắt đỏ ngầu mất lý trí. Thiên Táng khuếch đại thần thức bao trùm cả trại, phát hiện ra căn nguyên là bức tượng thủy tổ. Hắn sở dĩ không sao là vì hắn… mạnh!
“Gào!” Đám người xông tới như thiêu thân. Bành bành bành… Bọn họ tất nhiên không phải đối thủ của hắn, từng tên từng tên bị đánh bay nhưng hắn không dám ra tay quá mạnh khiến cuộc chiến dây dưa kéo dài.
Qua một hồi đối chiến, căn nhà đã thủng lỗ chỗ, mái nhà cũng có mấy lỗ hình người. Thiên Táng đánh rất ủy khuất, không dám ra tay mạnh, còn đám người thì hết lớp này đến lớp khác, cho dù bị đánh ngã cũng phải lết tới.
“Lão già, xong chưa vậy?” Thiên Táng hét lớn. Hắn cũng không biết lão ta có nghe được không.
Bên trong, Chư Vấn đang cố hết sức, La Hầu phản kích quá quyết liệt. Lão không chịu được nữa, bàn tay vươn ra chụp lấy.
Tiểu Thiên Môn không chịu nổi nữa, răng rắc gãy rồi sụp đổ. Trong khoảnh khắc cuối cùng, Chư Vấn vừa kịp lao ra, bàn tay vươn tới hét lớn: “Đại Vương!”
Thiên Táng chụp lấy tay lão kéo mạnh. Chư Vấn vừa kịp thoát hiểm, trở lại cơ thể, Thiên Táng phát hiện lòng bàn tay có chữ “Thí”. Bức tượng thủy tổ từ hai đôi mắt xuất hiện vô số vết nứt rồi lan rộng khắp cơ thể, ầm ầm sụp đổ. Những người bị khống chế hoàn hồn, không còn nhớ trước đó xảy ra chuyện gì. Đúng lúc này Minh Diệt Thiên vác mấy chục xác quái thú trở về, thấy cảnh tượng hoang tàn thì vội chạy tới chỗ Đại ca, nghĩ có địch tập kích.
Thiên Táng thuật lại đơn giản sự việc rồi cho người sửa lại căn nhà, bản thân lại dẫn Chư Vấn sang nơi khác nói chuyện. Minh Diệt Thiên biết mình bị lừa đi, rất không vui với Đại ca, vừa đi theo vừa trách. U Đôn và La Mạn cũng đi theo muốn biết quẻ bói là gì nhưng Thiên Táng không nói.
Trong nhà nấm, quanh chiếc bàn nhỏ, mọi người ngồi uống trà. Chư Vấn cười hắc hắc hỏi: “Đại Vương, đào…”
“Yên tâm, ta là người giữ lời hứa.” Thiên Táng đưa tay, không gian vặn vẹo mở ra một vòng xoáy, bên kia là cây đào tiên tỏa ra ánh sáng lấp lánh, hương đào thoang thoảng tươi mát, sảng khoái.
“Vật ở trước mặt, lấy được hay không thì xem bản lĩnh của ngươi.”
Chư Vấn đứng dậy cười nói: “Chuyện này có gì khó!” lão trực tiếp đi vào, đứng dưới gốc cây đào. Thiên Táng nhíu mày, xem ra tạo nghệ không gian của đối phương rất mạnh.
Kính Hà chui đầu ra há miệng muốn hứng lấy tiên khí nhưng xèo xèo tiếng chiên giòn, nó đau như muốn lột da, vội vàng rúc vào tay áo. Tiên và ma xung khắc lẫn nhau. Chư Vấn đứng dưới tiên khí, tiên khí xuyên qua người lão. Lão đưa tay hái trái đào to nhất, đẹp nhất, chín mọng nhất, định hái tiếp thì bị Thiên Táng đẩy ra ngoài.
Bọn họ nói vài lời khách sáo rồi chia tay, Chư Vấn hỏi về tin tức Ngũ Dương Môn. Thiên Táng chỉ tay về phía tây, nói: “Băng qua rừng nấm đến sông Từ Xuy, qua sông đi một đoạn sẽ thấy một hồ nước, giữa hồ có hòn đảo nhỏ. Ta năm xưa gặp được hư ảnh Ngũ Dương Môn mà ra khỏi Cửu U, không biết bây giờ còn không. Còn nữa, ở đó có quỷ dị, ngươi cẩn thận.”
Chư Vấn chắp tay cảm tạ rồi lập tức lên đường. Trong rừng nấm, lão gặp phải bầy cào cào khổng lồ, mỗi con to bằng trái dưa hấu, lão dùng Ẩn Thân Phù lặng lẽ đi qua. Sau đó đi lạc vào ổ Bằng Mã bị truy sát suốt chặng đường dài. Vào sâu trong rừng thì gặp sự kiện Nấm Ma phun bào tử trăm năm mới có một lần, bào tử như bão cát bao phủ cả vùng trời, lão bay lên tránh thoát thì bị bầy quái điểu bắt, vất vả lắm mới thoát được. Vô tình nhặt được trứng thú không biết, bên trên có hoa văn biến ảo khôn lường, chỉ sợ là của loài quái thú cường đại, lão quyết định làm trứng nướng thay vì ốp la.
Trên suốt đoạn đường rảnh rỗi lão lấy bùa ra chơi gấp giấy, không phải bùa bình thường mà chính là bùa hấp thụ Lôi Đạo. Lão cuộn tròn mấy tấm thành ống, lại gấp ghép mấy tấm thành hình nón.
Kính Hà tò mò hỏi: “Làm gì vậy?”
Chư Vấn cười nói: “Thiên cơ bất khả lộ.”
Chật vật nhiều ngày, cụ thể là nửa ngày, lão đến được bờ sông Từ Xuy. Dòng sông lặng lẽ lững lờ, sóng nước dập dờn không bọt sóng, có cảm giác khá an toàn. Chư Vấn lấy ra một tấm bùa vàng, gấp thành chiếc thuyền.
Lão kết pháp ấn, miệng tụng chú ngữ. “Khởi!” Ném chiếc thuyền giấy lên, nó rơi xuống nước hóa lớn đủ cho hai người ngồi. Lão nhảy lên trên, một tay chắp sau lưng, một tay bấm pháp quyết, quát: “Đi!”
Đúng lúc này từ trong rừng phóng ra hai sợi xích móc lấy cạnh thuyền kéo vào bờ, mấy chục tộc nhân Atula bước ra, bọn họ đều đeo mặt nạ nhưng nhìn ngoại hình hai kẻ dẫn đầu, không nghi ngờ gì chính là U Đôn và La Mạn.
Kính Hà giật nảy mình, lòng sinh sợ hãi: “Các ngươi… các ngươi đây là ý gì?”
Chư Vấn lại cười hắc hắc: “Không phải ta đã nói rồi sao, các ngươi sẽ quyến luyến chia tay.”
La Mạn hừ lạnh nói: “Giao ra vật ấy, tha cho ngươi một mạng.”
Vật ấy tất nhiên là đào tiên. Thứ hai người lúc nào cũng thèm khát, xin Đại ca nhưng luôn bị nói là hai đệ còn quá yếu để sử dụng. Yếu cái con bà nội ngươi. Rõ ràng là ngươi muốn độc chiếm! Những lời này chỉ dám để trong bụng.
Bây giờ cơ hội đến, nguyên tắc tộc Atula rất đơn giản kẻ mạnh được tất cả nên bọn họ muốn đào tiên.
Chư Vấn cười nhạt ngoắc ngón tay: “Tới đây!”
“Giết!” Không cần nói nhiều, cả bọn xông lên. Chư Vấn hai tay kết ấn, phồng má rồi dùng lực phun. Phốc phốc phốc… mấy bãi nước bọt bắn lên người bọn chúng. Đám U Đôn thấy kinh tởm, thật ra không chỉ bãi nước bọt, đó chỉ là vật phẩm đính kèm, thứ chính là những hạt đậu. Không đợi bọn họ phản ứng, hạt đậu cấp tốc nảy mầm bén rễ, thân dây uốn lượn siết chặt. Bọn họ vội vã tháo gỡ, những sợi rễ lông mao mềm mại theo lỗ chân lông chui vào trong cơ thể, cấp tốc hút máu khiến bọn họ gầy đi trông thấy.
Từng người lần lượt ngã xuống, gầy như que củi, hơi thở thoi thóp. Chư Vấn dùng hai ngón tay chém một đường cắt đứt sợi xích, tiếp tục sang bờ bên kia.
Kính Hà chui ra khỏi tay áo, tò mò hỏi: “Sao ngươi lúc mạnh lúc yếu vậy?”
Chư Vấn cười nhạt: “Kết nối yếu.”
Kính Hà dấu chấm hỏi đầy đầu.
Đến tối bọn họ đặt chân lên hòn đảo nhỏ.
Hòn đảo nhỏ nằm lặng lẽ giữa lòng hồ, xung quanh là làn nước tĩnh lặng, phản chiếu ánh sáng bàng bạc như một tấm gương khổng lồ. Gió nhẹ lùa qua, mang theo hơi lạnh ẩm ướt. Kính Hà núp trong tay áo lão, ló đầu ra, đôi mắt nhỏ xíu láo liên quan sát.
“Nơi này… sao ta thấy lạnh sống lưng thế?” Kính Hà thì thào, giọng run run, dù nó không có sống lưng.
Chư Vấn không đáp, chỉ đưa mắt nhìn quanh. Hòn đảo nhỏ bé đến mức chỉ cần vài bước chân là đi hết, nhưng không khí nơi đây lại nặng nề, như có thứ gì đó vô hình đang đè ép lên lồng ngực. Ở trung tâm đảo, một tảng đá lớn khắc đầy những hoa văn cổ xưa, loang lổ rêu xanh, đứng sừng sững như một cột mốc thời gian bị lãng quên. Xung quanh tảng đá, vài bụi cỏ dại mọc lưa thưa nhưng kỳ lạ thay, chúng đều ngả nghiêng về một hướng như bị sức mạnh vô hình kéo lệch.
“Ngũ Dương Môn…” Chư Vấn lẩm bẩm, tay sờ lên bề mặt tảng đá, không dám chắc. Những hoa văn trên đá dường như sống động, lúc ẩn lúc hiện dưới ánh trăng, tạo thành những đường nét mơ hồ. Lão nhíu mày, cảm giác bất an dâng cao. Thiên Táng đã nói nơi này có quỷ dị vậy thì chắc chắn có.
Kính Hà đột nhiên rúc sâu vào tay áo, giọng run rẩy: “Lão già, ngươi có nghe thấy gì không?”
Chư Vấn khựng lại, lắng tai nghe. Trong không gian tĩnh lặng, một âm thanh nhỏ dần vang lên, như tiếng thì thầm từ cõi xa xăm, lúc gần lúc xa, lúc rõ lúc mờ. “Hỡi kẻ ngoại lai… ngươi… muốn gì…” Giọng nói ấy không rõ nguồn gốc, như phát ra từ chính không khí, khiến lông tơ trên người Chư Vấn dựng đứng.
Lão chậm rãi xoay người, tay phải đã nắm chặt một lá bùa vàng, ánh mắt sắc lạnh quét qua bóng tối. “Ai đó? Hiện thân đi!” Lão quát lớn, giọng vang vọng, nhưng chỉ có tiếng gió đáp lại, cùng với những tiếng thì thầm càng lúc càng dày đặc như hàng trăm, hàng ngàn giọng nói hòa lẫn vào nhau.
Đột nhiên từ mặt hồ xung quanh đảo, từng bóng người lờ mờ trồi lên. Chúng không có thực thể, chỉ là những vệt khói đen mang hình dáng con người, đôi mắt trắng dã phát ra ánh sáng lạnh lẽo. Kính Hà hoảng loạn kêu lên: “Quỷ… quỷ hồn! Lão già, chạy mau!”
“Chạy? Ngươi là ma còn sợ quỷ.” Chư Vấn cười lạnh, tay vung lá bùa. Bùa vàng bốc cháy, hóa thành một vòng lửa rực rỡ bao quanh lão và Kính Hà. Những bóng quỷ vừa lao tới lập tức bị vòng lửa chặn lại, phát ra tiếng rít chói tai. Nhưng chúng không ngừng lại, từng bóng từng bóng tiếp tục trồi lên từ mặt hồ, số lượng ngày càng đông, đạo quân quỷ hồn vây kín hòn đảo.
Chư Vấn nhíu mày, lẩm bẩm: “Quỷ dị này… có vấn đề.” Lão nhanh chóng lấy ra một viên ngọc màu xanh lam, nắm chặt trong tay, miệng niệm chú. Viên ngọc phát ra ánh sáng dịu nhẹ, lan tỏa thành một màn sáng, bao bọc lấy lão. Những bóng quỷ đi vào lập tức bị đông cứng. Nhưng số lượng quỷ hồn càng lúc càng nhiều, màn sáng bắt đầu rung chuyển.
“Không ổn rồi!” Kính Hà kêu lên, giọng lạc đi vì sợ hãi. “Lão già, làm gì đi chứ, chúng đông quá!”
Chư Vấn cắn răng, tay trái vung lên, ném ra một chuỗi hạt châu lấp lánh. Những hạt châu bay ra, nổ tung giữa không trung, hóa thành những luồng sáng trắng xóa lao vào đám quỷ hồn. Mỗi luồng sáng chạm vào bóng quỷ, khiến chúng tan biến trong tiếng gào thét thê lương. Nhưng dù lão ra tay mạnh mẽ, số lượng quỷ hồn dường như vô tận, không ngừng trồi lên từ mặt hồ.
“Đây không phải quỷ hồn bình thường,” Chư Vấn lẩm bẩm.
Kính Hà run rẩy: “Lão già, cái gì thế kia? Ta… ta không muốn chết ở đây đâu!”
Từ dưới mặt đất, một bóng người trồi lên. Không, không phải người, đó là một thực thể kỳ dị, thân hình cao lớn, mặc áo giáp đất sét vàng, đôi mắt vô hồn. Trong tay hắn là một thanh trường kiếm dài bằng đá.
“Kẻ xâm nhập.” Giọng nói trầm thấp, vang vọng như từ cõi âm.
Chư Vấn hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh. “Ngươi là ai? Người canh giữ ở đây?”
Tượng đá chỉ chậm rãi giơ kiếm lên. “Chết!”
Không gian bỗng chốc bị luồng sát khí bao phủ. Chư Vấn lập tức tung người lùi lại, tay kết ấn, triệu hồi một pháp trận phòng ngự trước mặt. Thanh trường kiếm chém xuống, va chạm với pháp trận tạo thành một vụ nổ kinh thiên, khiến mặt đất rung chuyển, nước hồ dậy sóng.
Lão nheo mắt, tay rút ra một lá bùa màu đen. “Muốn chơi, ta chơi với ngươi!”
Lá bùa đen bốc cháy, hóa thành một con chó mực bóng tối khổng lồ, lao thẳng về phía thực thể bí ẩn. Trận chiến bùng nổ, ánh sáng và bóng tối va chạm dữ dội, khiến cả hòn đảo rung chuyển như sắp sụp đổ.