Chương 31: Thiên Đạo ấn ký
Quan tài rung lắc vặn vẹo bị xoắn lại sau đó bị nuốt chửng bởi vòng xoáy từ bên trong, La Hầu xuất hiện như không có chuyện gì, liếm mép, vẻ mặt thỏa mãn giống như đã lâu rồi mới được bữa ăn ngon. Hắn nhìn Chư Vấn cười nhạo:
“Đần độn! Dám dùng máu Atula để vẽ trận trước mặt bổn tọa? Tiểu bối, ngươi không biết rằng máu của chúng là từ ta.”
Đúng vậy, Chư Vấn dùng máu của Thiên Táng vẽ trận mà La Hầu là người tạo ra tộc Atula chẳng khác nào ném tuyết vào hồ nước. Thì ra trước đó đều là diễn kịch, dụ cho Chư Vấn thôi động càng nhiều máu huyết, La Hầu cũng không ngờ trăm ngàn năm bị giam cầm hôm nay lại được ăn no. Với số lượng và chất lượng máu tốt thế này, hắn đoán Chư Vấn đã phải hiến tế trăm chiến sĩ lục cấp.
Ngày xưa khi sáng lập tộc Atula, La Hầu muốn biến bọn chúng thành những chiến binh khát máu, lấy chiến làm mệnh bởi vậy mở ra Tula tràng. Nhốt mười người vào một chuồng, kẻ sống duy nhất trở thành chiến sĩ nhất cấp. Lại nhốt mười chiến sĩ nhất cấp, lấy một người thăng cấp thành chiến sĩ nhị cấp. La Hầu chia chiến binh thành cửu cấp. Đến lục cấp tuyệt đối là thượng hạng trong thượng hạng, đã đủ sức lãnh một chi quân đoàn.
Còn về cửu cấp? La Hầu nghĩ thời nay sẽ không có. Bởi vào thời điểm hoàn kim của tộc Atula, dưới sự dẫn dắt trực tiếp của hắn cũng chỉ có 6 cửu cấp, tạo thành hệ thống Lục Đại Nguyên Soái. Tất cả bọn họ đã chết trong trận truy sát của Thiên Đình.
Chư Vấn sắc mặt cực kỳ khó coi, chân đạp Bát Quái Bộ vẽ lại trận pháp, từ Táng Ma Thập Diệt Trận thành Tứ Linh Trụ Thiên Trận. Mặc dù biết máu của Thiên Táng có lợi cho La Hầu nhưng lão không từ bỏ được, phải có máu này lão mới thôi động được những đạo pháp cao cấp.
Tứ Linh Trụ Thiên Trận gồm có Long chủ Mộc có tác dụng khôi phục, Lân chủ Thủy có tác dụng tạo huyễn ảnh, hấp thụ lực lượng đối phương, Quy chủ Thổ có tác dụng phòng ngự, Chu Tước chủ Hỏa có tác dụng hấp nạp linh khí. Đây là trận pháp tập trung vào bảo vệ bản thân. Bởi vì dùng trận pháp tấn công chỉ béo cho La Hầu.
Giờ đây, uy áp Thánh Nhân từ La Hầu bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết, dù vẫn bị Ngai Sắt kiềm chế một phần nhưng rõ ràng hắn đã vượt xa trạng thái suy yếu ban đầu.
La Hầu cười gằn, bốn con mắt lóe lên vẻ khinh thường. “Trốn trong mai rùa à? Trước mặt bổn tọa, mọi trận pháp đều là trò trẻ con!” Hắn vung Thí Thần Thương, một đạo sát quang đen kịt bắn ra, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa, nhắm thẳng vào trung tâm Tứ Linh Trụ Thiên Trận. Sát quang va vào kết giới do Huyền Quy tạo ra, phát ra tiếng nổ kinh thiên, kết giới rung lắc dữ dội nhưng vẫn cầm cự được.
Chư Vấn đứng giữa trận pháp, mồ hôi lăn dài trên trán. Lão liên tục kết ấn, truyền thêm máu từ Thiên Táng vào trận pháp để duy trì uy năng. Kỳ Lân hóa giải dư uy. Thanh Long gầm vang, thân rồng uốn lượn, phóng ra một luồng mộc khí chữa lành các vết nứt trên kết giới. Chu Tước dang cánh, hấp nạp linh khí từ không gian hỗn loạn, cung cấp năng lượng cho trận pháp. Nhưng lão biết, đây chỉ là kéo dài thời gian. La Hầu quá mạnh, Thí Thần Thương không gì cản nổi.
“Để bổn tọa xem ngươi trốn được bao lâu!” La Hầu cười lớn. Thí Thần Thương đâm tới, mỗi đòn đều mang theo sát khí ngập trời như muốn xé tan cả thiên địa. Huyền Quy gầm lên, thân hình khổng lồ chắn trước mũi thương, nhưng chỉ sau vài đòn, lớp mai của nó đã xuất hiện vết nứt, thổ khí tan rã.
Chư Vấn nghiến răng, tay kết ấn, kích hoạt huyễn cảnh của Kỳ Lân. Không gian xung quanh La Hầu đột nhiên hóa thành một vùng sa mạc trắng xóa, hàng ngàn bóng hổ trắng gào thét lao tới, cắn xé hắn. Nhưng La Hầu chỉ hừ lạnh, bốn con mắt lóe sáng, sát khí từ Thí Thần Thương bùng nổ, xé tan huyễn cảnh như xé vải rách.
“Đồ chơi rẻ tiền!” Hắn quát, một đòn thương quét ngang, đánh nổ đầu Huyền Quy, sát quang tiếp tục lao về phía Chư Vấn.
Chư Vấn lách mình nhưng sát quang vẫn sượt qua vai, xé toạc áo bào để lại một vết thương sâu hoắm, máu tươi chảy đầm đìa. Lão cắn răng, mộc khí từ Thanh Long lập tức bao phủ, chữa lành vết thương nhưng sắc mặt lão càng lúc càng tái nhợt.
“Mẹ nó, không ngờ lại bị ép đến nước này!” Lão thầm bầm, ánh mắt lóe lên vẻ điên cuồng.
La Hầu không cho lão cơ hội thở dốc, ma khí từ cơ thể hóa thành một bàn tay khổng lồ, chụp thẳng vào Chư Vấn. “Hết trò rồi sao? Chịu chết đi!” Bàn tay ma khí mang theo sức mạnh nghiền nát, khiến cả Tứ Linh Trụ Thiên Trận rung lắc dữ dội. Chu Tước gào thét, phun ra một biển lửa ngăn cản, nhưng ngọn lửa bị ma khí dập tắt ngay lập tức.
Chư Vấn hét lớn, tay ném ra một tấm phù chú, phù chú nổ tung, hóa thành một lôi võng chấn động không gian, tạm thời chặn lại bàn tay ma khí. Nhưng La Hầu chỉ cười lạnh, Thí Thần Thương đâm tới, xuyên thủng lôi võng như đâm vào không khí, mũi thương chỉ cách tim Chư Vấn chưa đầy một tấc.
“Chết!” La Hầu gầm lên, sát ý trong mắt bùng nổ. Nhưng đúng lúc này, Chư Vấn thở dốc, đứng giữa trận pháp, ánh mắt lạnh lùng. “La Hầu, ngươi nghĩ ta dễ chết vậy sao? Tứ Linh Trụ Thiên Trận, khởi!” Lão quát lớn, bốn linh thú đồng loạt gầm vang, kết giới bùng nổ ánh sáng chói lòa, tạm thời nhốt chặt La Hầu bên trong. Nhưng lão biết, với sức mạnh hiện tại của La Hầu, trận pháp này chỉ cầm cự được vài hơi thở.
La Hầu cười man dại, Thí Thần Thương trong tay lại sáng rực, ma khí bùng nổ, từng đòn thương đánh vào kết giới như búa tạ, khiến Thanh Long, Kỳ Lân, Huyền Quy và Chu Tước lần lượt vỡ tan. “Tiểu bối, ngươi đã hết đường chạy! Hôm nay, bổn tọa sẽ nghiền nát ngươi, lấy máu ngươi tế Thí Thần Thương!” Hắn lao tới, mỗi bước đi đều khiến không gian nứt vỡ, uy áp Thánh Nhân đè ép khiến Chư Vấn gần như ngạt thở.
Chư Vấn đứng đó, máu chảy đầm đìa, Tứ Linh Trụ Thiên Trận sụp đổ. Lão nhìn La Hầu đang tiến tới, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị. “La Hầu, ngươi nghĩ ăn được ta?”
Lão tay kết ấn, miệng phun đạo ngữ không gian xung quanh đột nhiên tối sầm lại. Lão xòe bàn tay phía trên xuất hiện một Thiên Đạo ấn ký. La Hầu trừng mắt, thứ này quá quen thuộc với hắn.
Ngai Sắt lập tức cộng hưởng, ông ông vang lên đạo âm, mặt ngai sáng lên những ấn ký cùng loại.
La Hầu chỉ kịp hét lên: “Con mẹ nó!” Sau đó hắn trải qua muôn vàn tra tấn từ Ngai Sắt: sấm, chớp, băng, điện, hỏa, hạn, phong, sa… Đau đến hắn gào thét không thôi. Trước đó bao nhiêu máu huyết ăn được đều bị sấy khô.
“Dừng lại! Khốn kiếp… bổn tọa ra lệnh cho ngươi dừng lại.”
Chư Vấn cười đê tiện: “Là do ngươi ép ta. Muốn ta dừng lại vậy thì gọi papa đi.”
“Paaa… pa… con mẹ ngươi!”
“Thằng con bất hiếu, lão tử chơi chết ngươi.” Chư Vấn vận dụng sức mạnh Thiên Đạo ấn ký.
…
Ngoại giới, tầng trời thứ 44, cung ngự Thanh Vi Thiên Ngọc Thanh Cảnh, Nguyên Thủy Thiên Tôn đang ngồi trên đạo đài, hai tay kết ấn đặt trước ngực, nhắm mắt an nhiên, râu tóc thỉnh thoảng có vài sợi đung đưa, tóc màu vàng nhạt hoàng kim. Chợt lão cảm giác Thiên Đạo xao động, lão khẽ mở mắt nói:
“Sư tôn, xin ra pháp lệnh!”
Ông ông… Thiên Đạo quy tắc hạ xuống thác nước ánh sáng, mỗi màu đại diện cho một đại đạo, có giọng nói vang lên:
“Ngươi còn nhớ chuyện 500 năm trước.”
Nguyên Thủy Thiên Tôn khẽ gật đầu: “Vẫn nhớ.”
“Con chuột kia xuất hiện.” Hồng Quân Lão Tổ cất tiếng.
500 năm trước, khỉ đá đại náo thiên cung nhưng các vị đại thần như Tam Thanh, Nữ Oa hay Hồng Quân lại không ra tay, để lại nghi án trong lịch sử. Có người nói là vì nể mặt Bồ Đề Lão Tổ hay muốn để Phật Tổ ra tay kết nhân quả.
Tất cả đều sai! Bồ Đề còn chưa to đến mức Thánh Nhân như Tam Thanh hoặc Thiên Đạo là Hồng Quân nể mặt. Cũng không phải muốn kết nhân quả với Phật Tổ. Mà vì bọn họ… không thể ra tay.
Có kẻ địch cực kỳ cường đại xông vào Đại La Thiên!!!
Trời có 49 tầng, ngoài 49 tầng trời là thiên ngoại thiên, tuyệt không. Tầng thứ 49 là Vô Cương gần như không có gì. Tầng thứ 48 là Hỗn Độn tràn ngập khí tức hỗn độn, bất cứ vật chất, năng lượng, đạo pháp nào cũng bị xé nát trở lại hỗn độn. Tầng thứ 47 là Cực Trọng, tất cả vật chất sẽ bị nghiền nát.
Ba tầng đầu khắc nghiệt không thể sống được.
Tầng thứ 46 là Đại La Thiên nơi ngự trị của Hồng Quân Lão Tổ nhưng sau khi Hồng Quân hóa thân Thiên Đạo thì tầng trời này để không. Tầng 45 là nơi ngự của Thái Thượng Lão Quân. Tầng 44 là nơi ngự của Nguyên Thủy Thiên Tôn. Tầng 43 là nơi ngự của Thông Thiên Giáo Chủ.
Các thần tiên khác sống ở tầng thứ thấp hơn, tầng cao nhất mà bọn họ có thể đến là tầng 36 Hạo Đình Tiêu Độ Thiên của Ngọc Hoàng Thượng Đế. Vậy mà một ngày 500 năm trước có kẻ xông vào Đại La Thiên, bị Hồng Quân phát hiện. Thiên Đạo đánh xuống một kích lôi đình, kẻ đó trọng thương nhưng vẫn nhanh tay cướp được một Thiên Đạo ấn ký. Tên này rất giảo hoạt, biết thiêu cháy hết thảy máu thịt, cắt đứt nhân quả, che đậy thời gian trường hà.
Thiên Đạo xao động, Tam Thanh và Nữ Oa lập tức diện kiến. Bốn Thánh Nhân cộng một Thiên Đạo dùng thủ đoạn nghịch thiên dò xét, vậy mà vẫn không bắt được, thậm chí còn không biết kẻ trộm là ai. Đối với Hồng Quân và Tứ Thánh đây là thất bại lớn nhất từ khi bọn họ thành Thánh.
Trận chiến trên Đại La Thiên mới thực sự là đại náo thiên cung. So với Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung như trăng sáng với ruồi sáng đít. Thiên Táng cũng nhờ vậy thuận lợi trộm lấy đào tiên.
Hôm nay đối phương lấy ra Thiên Đạo ấn ký liền bị Hồng Quân cảm ứng được.
Nguyên Thủy Thiên Tôn mặt không cảm xúc, đến cấp độ này rất ít chuyện khiến lão gợn sóng được. “Sư tôn muốn đệ tử đi bắt hắn?”
“Hắn tại Cửu U.” Hồng Quân lên tiếng.
Nguyên Thủy Thiên Tôn khẽ ngưng mi, Cửu U là nơi vô pháp vô thiên, một bãi rác từ thượng cổ, nơi Thiên Đạo không với tới được. Đã từng đoán đối phương sẽ trốn ở đây, quả nhiên là thật.
Nguyên Thủy Thiên Tôn đứng dậy hành lễ: “Cẩn tuân sư tôn pháp lệnh” lão bước ra một bước, biến mất tại chỗ, xuất hiện đã ngoài thiên cung, đây chính là đại thần thông Súc Địa Thành Thốn.
Hồng Quân: “Cẩn thận! Cửu U có rất nhiều cựu thù.”
Nguyên Thủy Thiên Tôn: “Sư tôn yên tâm, đều là thủ hạ bại tướng mà thôi.”