Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-the-tap-nguc-tot-bat-dau-tran-ap-truong-cong-chua.jpg

Ta Thế Tập Ngục Tốt, Bắt Đầu Trấn Áp Trưởng Công Chúa

Tháng 1 24, 2025
Chương 437. Đại kết cục! Chương 436. Móc cửa Thịnh Văn Đế!
cao-vo-bien-than-tan-nat-nang-dua-vao-them-diem-manh-len.jpg

Cao Võ: Biến Thân Tan Nát Nàng, Dựa Vào Thêm Điểm Mạnh Lên

Tháng 1 10, 2026
Chương 335: Cứu Chương 334: Không cứu
chet-tiet-ke-nao-tung-tin-don-ta-la-sat-tinh.jpg

Chết Tiệt! Kẻ Nào Tung Tin Đồn Ta Là Sát Tinh?!

Tháng 2 4, 2026
Chương 262: bị lừa gạt Chương 261: muốn đọc sách Từ Nhị Căn
doan-tuyet-quan-he-ve-sau-cha-me-ruot-mot-nha-hoi-han.jpg

Đoạn Tuyệt Quan Hệ Về Sau, Cha Mẹ Ruột Một Nhà Hối Hận

Tháng 4 23, 2025
Chương 930. Cần đăng kí một cái quỹ ngân sách công ty mới được Chương 929. Không đủ ta đi giúp ngươi kiếm
hai-tac-dinh-phong-tu-roger-doan-thuc-tap-sinh-bat-dau

Hải Tặc Đỉnh Phong! Từ Roger Đoàn Thực Tập Sinh Bắt Đầu

Tháng 2 6, 2026
Chương 682: Nhớ kỹ, Bullet trọng thương chạy trốn Chương 681: Hợp thể quái thú? Không, là xây dựng cơ bản cuồng ma
trong-sinh-nhat-ban-lam-than-quan.jpg

Trọng Sinh Nhật Bản Làm Thần Quan

Tháng 2 2, 2025
Chương 1478. Toàn sách xong Chương 1477. Kết cục trước 2
cao-vo-bat-dau-thu-hoach-duoc-duong-tien-truyen-thua.jpg

Cao Võ: Bắt Đầu Thu Hoạch Được Dương Tiễn Truyền Thừa

Tháng 5 14, 2025
Chương 641. Nhân sinh ý nghĩa Chương 640. Tùy bọn hắn
tien-phu.jpg

Tiên Phụ

Tháng 1 26, 2025
Chương 661. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 660. Kia phiến Tinh Hải · đại kết cục
  1. Bói Toán Lấy Mạng Đổi Mệnh Dối Trời Gạt Đất
  2. Chương 27: Thanh Hiên Đạo Quán
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 27: Thanh Hiên Đạo Quán

Người đến không ai khác chính là Trấn Nguyên Tử cùng hai đồng tử. Hồ yêu cảm nhận được nguy hiểm, nhe răng đe dọa: “Đạo trưởng, ta là hồ yêu dưới trướng Cửu Vĩ Đại Nhân, người muốn sống lâu một chút thì chớ xen vào chuyện người khác.”

“To gan, tiểu yêu ngươi có biết ngươi đang nói chuyện với ai không. Chủ tử của ngươi trước mặt sư tôn ta cũng phải ba quỳ chín lạy.” Bạch Lý hùng hổ lên tiếng.

Trấn Nguyên Tử phẩy phất trần nói: “Ta không muốn tạo thêm sát nghiệp, ngươi đi đi.”

“Gừ, giết hồ tộc ta còn muốn tha.”

“Sư tôn ta đã nhân từ còn không biết điều. Vậy thì đền mạng đi.” Bạch Lý đạp mạnh xông tới, vung tay ném ra ngọc châu. Hồ yêu vội vàng bắt chéo hai tay trước ngực chống đỡ. Bành! Hồ yêu bị đánh bay, nhăn mặt đau đớn, xương tay gãy đôi. Bách Lý truy sát, vung ra ngọc châu thứ hai.

Hai viên ngọc châu to bằng nắm tay, trong suốt như pha lê, màu lam nhạt như nước biển, nhìn mỏng manh nhưng lại vô cùng rắn chắc, có thể tùy ý thu phóng theo ý chủ nhân. Là bảo vật Trấn Nguyên Tử luyện chế riêng cho đệ tử của mình.

Thực lực hai bên quá chênh lệch, chỉ vài chiêu, hồ yêu đã bị hai viên ngọc châu đập bể đầu.

Hồng Tụ kiểm tra Vũ Hùng, thấy vẫn còn thoi thóp, xương cốt và kinh mạch toàn thân đã đứt gãy, cách cái chết một bước chân.

Vũ Hùng hồi quang phản chiếu, dùng hết sức mở mắt, nói: “Xin… xin… ngài…”

“Yên tâm, ta đã giết yêu hồ rồi.” Bạch Lý ném cái xác xuống bên cạnh.

Vũ Hùng thở phào nhẹ nhõm, đã có thể buông lỏng. “Cha, mẹ, em gái… con đã trả thù cho mọi người. Bây giờ con đi gặp mọi người đây, hãy chờ con!”

Hồng Tụ và Bạch Lý xúc động thương cảm, đưa mắt nhìn sư phụ, nếu trên đời này ai có thể cải tử hồi sinh thì bọn họ tin chỉ có sư phụ.

Trấn Nguyên Tử từ trong tay áo lấy ra Hoàn Sinh Đan cực kỳ trân quý nhét vào miệng Vũ Hùng. Tay kết ấn, miệng đọc chú ngữ, tay còn lại lấy phất trần làm bút tại hư không vẽ pháp chú. Xung quanh trăm dặm linh khí dao động rồi đổ về như nước lũ. Cơ thể Vũ Hùng từ từ bay lên, từng sợi linh khí xuyên vào cơ thể kết hợp với đan dược tẩy tủy phạt cốt.

Không những thế Trấn Nguyên Tử xòe bàn tay rút đi tinh huyết của hồ yêu, dùng nó để tẩy luyện cho Vũ Hùng. Cơ thể phát sáng từ trong ra ngoài, tinh khiết như thủy tinh, long lanh như giọt sương buổi sớm. Hai đồng tử trầm trồ thủ đoạn của sư phụ.

Một nén nhang sau, Vũ Hùng từ từ hạ xuống, ánh sáng tắt dần, cơ thể trở lại bình thường. Khi tỉnh dậy, cậu không tin mình vẫn còn sống, cậu vái lạy Trấn Nguyên Tử xin được làm học trò nhưng lão đạo sĩ từ chối, nói sẽ dẫn cậu đến danh sư phù hợp. Vũ Hùng rất tiếc nuối nhưng đành nghe lời, cậu chôn xác cha, mẹ, em gái rồi đốt nhà lẫn xác hồ yêu, ánh lửa bập bùng, chỉ sợ khó có ngày gặp lại.

Mấy ngày sau, bốn người bọn họ đang trên một con phố, Vũ Hùng lần đầu được đến phố sá thế này, hết nhìn đông lại nhìn tây, ánh mắt háo hức. Chợt bọn họ thấy phía xa xa trước mặt, giữa vô vàn người đi lại đông đúc một ánh bạch kim. Người xung quanh như đang chậm lại. Trấn Nguyên Tử dừng bước, ba đứa nhóc lập tức cảnh giác.

Vút vút… chỉ vài bước chân lại như ánh chớp, dòng người đóng băng, nữ nhân mặc bạch y lộng lẫy, xinh đẹp tuyệt mỹ xuất hiện trước mặt bốn người.

“Yêu khí!” Bạch Lý hừ lạnh lập tức ném ra ngọc châu. Nữ nhân cười khẽ, ngón tay thon dài, xinh đẹp nhẹ nhàng nâng lên nhất điểm. Tinh! ngọc châu dừng lại đột ngột, Bạch Lý nhăn mặt điều động pháp thuật nhưng cậu có cố gắng thế nào cũng không khiến ngọc châu động đậy.

Hồng Tụ lập tức tiếp ứng, từ trong tay áo phóng ra một dải lụa đỏ, đầu dây có cột phi tiêu. Chân đạp đất phóng đi, thân hình áp sát mặt đất, dải lụa tung hoành che tầm mắt đối thủ, phi tiêu đột ngột tập kích hậu tâm. Cùng lúc Bạch Lý phóng ra viên châu thứ hai kích vào mi tâm. Thủ đoạn tương đối mạnh, đáng tiếc gặp phải đối thủ quá chênh lệch, nữ tử bất động miệng nhoẻn cười, tất cả công kích dừng tại chỗ.

Vũ Hùng thông minh đoán biết đối phương là ai, ánh mắt căm thù, chỉ hận bản thân vô năng, nếu không đã xông lên chém giết.

Trấn Nguyên Tử: “Hà tất phải cố chấp, oan gia nên giải không nên kết.”

“Híc híc…” Cửu Vĩ Hồ che miệng cười, đẹp đến mức khiến người ta lạc vào cõi mê. “Đạo trưởng nói đúng lắm! Hay đạo trưởng để ta giết, các đệ tử của ngài đừng báo thù, thì oan gia không phải được giải rồi sao, tất cả ân oán kết thúc.”

“Hồ ngôn!” Hồng Tụ mắng.

Cửu Vĩ Hồ: “Ai da, vậy là đạo lý chỉ áp dụng với yêu không áp dụng với người.”

Bạch Lý: “Nhân tộc là thiên địa chi linh, yêu vật có tư cách gì để so sánh.”

“Vậy sao?” Cửu Vĩ Hồ cười nhẹ, không giận.

Hồng Tụ hai tay vỗ xuống đất tràn ra linh khí, các sợi linh khí đan xen tạo thành trận pháp. Nếu không muốn bị trận pháp trói, Cửu Vĩ Hồ buộc phải bay lên tránh né. Vừa hay, Bạch Lý phóng ra hai ngọc châu truy kích, Cửu Vĩ Hồ dùng lại thủ đoạn trước đó, ngón tay nhẹ điểm, hai ngọc châu dừng trước mặt. Bạch Lý nhếch mép cười.

Roẹt roẹt… ngọc châu phóng ra tia điện, Cửu Vĩ Hồ giật mình cấp tốc lui lại, để lại liên hoàn tàn ảnh. Bạch Lý đắc ý, không ai tắm hai lần trên một dòng sông, ngươi nghĩ ta không biết đổi chiêu sao.

Ngay lúc này, Cửu Vĩ Hồ khẽ quay đầu phát hiện phi tiêu tập kích hậu tâm, nàng nhún chân bay lên cao tránh. Vừa hay đúng kế hoạch của Hồng Tụ, Bạch Lý. Bọn họ chiến đấu điên cuồng, cảm thấy mọi chuyện vô cùng thuận lợi, chưa bao giờ xuất sơn được đánh thoải mái như lúc này.

Vũ Hùng núp phía sau Trấn Nguyên Tử hỏi: “Đạo trưởng, hai người bọn họ…”

Thì ra Hồng Tụ, Bạch Lý đang múa may như hát tuồng, miệng chảy dãi cười ngờ nghệch, ngốc tử chính hiệu.

Trấn Nguyên Tử xoa xoa thái dương thấy xấu hổ. “Bọn chúng bị dính huyễn thuật.”

“Hây, thù hận như lưỡi dao không cán, càng chơi càng làm mình đau. Sao không chịu bỏ xuống.”

Cửu Vĩ Hồ: “Nói ít thôi, giao hắn ra hoặc chết.”

Trấn Nguyên Tử đã khuyên hết lời. “Tới đi!”

Vút! Cửu Vĩ Hồ bay tới vung nắm đấm, Trấn Nguyên Tử hơi giật mình bởi vì lão đang kết ấn Thanh Minh để chống lại ảo thuật, đây là thường thức khi đối đầu với yêu hồ, phải không? Nhưng không ngờ đối phương lại dùng nắm đấm.

Bang! Trấn Nguyên Tử bị đánh trượt dài về sau, Cửu Vĩ Hồ nhảy tới nắm đấm giáng xuống. Bang bang bang…

Tiếng quyền phong gào thét, mỗi cú đấm của Cửu Vĩ Hồ như sấm sét, khiến không khí xung quanh rung chuyển dữ dội. Trấn Nguyên Tử liên tục lùi lại, phất trần trong tay vung lên, tạo thành một bức màn ánh sáng mờ ảo chặn đứng từng đợt công kích. Nhưng sức mạnh của Cửu Vĩ Hồ vượt xa dự đoán, mỗi quyền đánh ra không chỉ mang theo lực lượng kinh hồn mà còn ẩn chứa yêu khí sắc bén, như lưỡi dao vô hình cắt nát mọi phòng ngự.

“Đạo trưởng, ngươi chỉ có thế thôi sao?” Cửu Vĩ Hồ cười lạnh, chiếc đuôi trắng muốt phía sau vung lên, phát ra ánh sáng bạch kim chói lòa hóa thành trăm lưỡi đao vô hình, đồng loạt phóng tới Trấn Nguyên Tử. Không gian như bị xé toạc, tiếng rít ghê rợn vang lên không ngừng.

Trấn Nguyên Tử nhíu mày, tay trái kết ấn, tay phải vung phất trần. “Thiên Cương Hộ Thể!” Một vòng tròn pháp trận sáng rực hiện ra trước mặt lão, các đường phù văn lấp lánh như sao trời, xoay tròn không ngừng. Những lưỡi đao yêu khí va chạm vào pháp trận, phát ra tiếng nổ đinh tai, nhưng không thể xuyên thủng. Tuy nhiên, áp lực từ công kích khiến Trấn Nguyên Tử phải lùi thêm vài bước.

Vũ Hùng núp trong góc, trái tim đập thình thịch. Cậu nhận ra sự chênh lệch khủng khiếp giữa mình và Cửu Vĩ Hồ – kẻ chủ mưu giết gia đình mình, đến bao giờ mình mới đủ năng lực trả thù. Nếu không có Trấn Nguyên Tử, e rằng cậu đã chết ngay từ cái nhìn đầu tiên của ả. Nhưng ánh mắt cậu vẫn cháy bỏng, tay nắm chặt chuôi dao phay, dù biết mình vô dụng trong trận chiến này, cậu vẫn tìm kiếm cơ hội.

Cửu Vĩ Hồ khẽ liếc mắt về phía Vũ Hùng, nụ cười trên môi càng thêm lạnh: “Tiểu tử, ngươi nghĩ trốn sau lão đạo sĩ này là an toàn sao?” Ả giơ tay, một luồng yêu khí hóa thành sợi dây dài, quấn lấy Vũ Hùng nhanh như chớp. Cậu chỉ kịp hét lên, cơ thể bị kéo về phía ả.

“Đừng hòng!” Trấn Nguyên Tử quát lớn, tay kết ấn, quát lớn: “Lôi Động Cửu Thiên!” Một đạo phù văn vàng rực phóng ra từ tay lão, hóa thành một tia sét khổng lồ giáng thẳng xuống Cửu Vĩ Hồ. Ả giật mình, vội buông Vũ Hùng, nhún chân lùi lại, đuôi vung lên tạo thành một tấm chắn yêu khí. Ầm! Tia sét đánh vào tấm chắn, nổ tung chói lòa, khói bụi mịt mù.

Vũ Hùng rơi xuống đất, lăn vài vòng, cố bò dậy dù cơ thể đau nhức. Cậu nhìn về phía Trấn Nguyên Tử, thấy lão đạo sĩ vẫn đứng vững, phất trần trong tay phát ra ánh sáng nhè nhẹ.

Cửu Vĩ Hồ cười khẽ, đuôi sau lưng bất ngờ bung ra, hóa thành chín cái bóng ảo, bao vây Trấn Nguyên Tử từ mọi hướng. “Đạo trưởng, ngươi tự tin vào pháp thuật của mình, nhưng đã bao giờ đối đầu với Huyễn Hồ Cửu Biến chưa?” Mỗi bóng ảo của ả đều mang theo sát khí ngút trời, đồng loạt tấn công. Có vung móng vuốt, số khác phun yêu hỏa, số còn lại phát ra những sợi dây yêu khí quấn chặt.

Trấn Nguyên Tử hít sâu một hơi, hai tay kết ấn, miệng niệm chú: “Thái Thanh Vô Cực, Phá Huyễn Trảm Yêu!” Một luồng ánh sáng thanh khiết bùng lên từ cơ thể lão, hóa thành một thanh kiếm ánh sáng khổng lồ, chém ngang trời. Những bóng ảo của Cửu Vĩ Hồ bị kiếm quang chạm vào, lập tức tan biến như sương mù. Nhưng đúng lúc này, bản thể thật của ả xuất hiện ngay sau lão, móng vuốt sắc nhọn đâm thẳng vào lưng.

“Nguy rồi!” Vũ Hùng hét lên, nhưng đã muộn. Phập! Móng vuốt của Cửu Vĩ Hồ bị cương khí ngăn cản. Lão đạo sĩ hừ lạnh hất vai, phất trần quét ngược, một luồng gió mạnh đẩy Cửu Vĩ Hồ văng ra xa.

“Sư tôn!” Hồng Tụ và Bạch Lý lúc này mới thoát khỏi huyễn thuật, tỉnh táo trở lại. Cả hai đỏ mắt, lập tức lao vào trận chiến. Hồng Tụ vung dải lụa đỏ, hóa thành hàng trăm mũi phi tiêu sắc nhọn, tấn công liên hoàn. Bạch Lý điều khiển hai viên ngọc châu, phóng ra lôi điện cuồng bạo.

Cửu Vĩ Hồ cười khẩy, đuôi vung lên, yêu khí hóa thành một cơn lốc xoáy khổng lồ, cuốn sạch mọi công kích. “Hai tiểu bối, các ngươi chỉ là muỗi mòng!” Ả giơ tay, một đại thủ màu đen khổng lồ từ trên cao chụp xuống Hồng Tụ và Bạch Lý. Cả hai vùng vẫy nhưng không thoát nổi, sắc mặt tái nhợt.

Trấn Nguyên Tử nhân cơ hội này, tay trái vẽ phù trong không trung, tay phải ném ra một viên ngọc màu xanh lam. “Thiên Địa Quy Nguyên, Phong Ma Trấn Hồn!” Viên ngọc nổ tung, hóa thành một pháp trận khổng lồ bao phủ cả khu vực. Từ pháp trận, hàng trăm sợi xích ánh sáng bắn ra, quấn chặt lấy Cửu Vĩ Hồ. Ả gầm lên, điên cuồng vùng vẫy nhưng những sợi xích càng siết chặt, yêu khí của ả dần bị phong ấn.

“Không… không thể nào!” Cửu Vĩ Hồ gào thét, cố vùng vẫy, nhưng pháp trận của Trấn Nguyên Tử quá mạnh mẽ. Lão đạo sĩ bước tới, ánh mắt sắc lạnh. “Cửu Vĩ, ngươi ỷ vào yêu thuật làm loạn nhân gian, hôm nay ta sẽ thay trời hành đạo!”

Lão giơ phất trần, niệm chú: “Thái Thượng Vong Tình, Tịnh Hóa Vạn Vật!” Một luồng ánh sáng trắng rực rỡ bùng lên từ phất trần, hóa thành một ngọn lửa thần thánh bao phủ Cửu Vĩ Hồ. Ả gào thét trong đau đớn, cơ thể dần tan rã trong ngọn lửa, vút! một đạo ánh sáng thoát ra chạy trốn. Tốc độ cực nhanh, Hồng Tụ và Bách Lý phóng bảo vật truy sát nhưng vô ích.

Trấn Nguyên Tử hừ lạnh: “Ngươi không đi được.” Lão đạo vung ống tay áo, thi triển tuyệt học thành danh Tụ Lý Càn Khôn, một luồng hấp lực như lốc xoáy hút lấy đạo ánh sáng, tốc độ của Cửu Vĩ Hồ từ từ chậm lại rồi bay ngược về.

“Trấn Nguyên Tử, chúng ta không thù không oán, ngươi cần gì phải tuyệt tình như vậy!”

“Yêu và người vốn không đội trời chung, vả lại ngươi ra tay trước. Có trách thì tự trách mình.”

“Đại tiên, đại tiên tha mạng~~~”

Vút! Đạo ánh sáng rơi vào ống tay áo, Trấn Nguyên Tử vuốt râu cười hài lòng. Vũ Hùng bò dậy, ánh mắt tràn đầy kính phục nhìn lão đạo sĩ, quỳ xuống dập đầu: “Đại tiên, đại ân cứu mạng, Vũ Hùng suốt đời ghi nhớ!”

Trấn Nguyên Tử phẩy tay, mỉm cười yếu ớt: “Tiểu tử, đứng lên đi. Oan nghiệt đã giải nhưng con đường của ngươi còn dài. Ta sẽ dẫn ngươi đến một nơi thích hợp để tu luyện, trả thù không phải là tất cả, sống tốt mới là cách báo đáp gia đình.”

“Cẩn tuân lời dạy của đại tiên!” Vũ Hùng lễ bái, trong lòng cậu rất muốn bái vị này làm sư nhưng vị này năm lần bảy lượt từ chối, cậu chỉ có thể tự trách mình kém cỏi không đủ lọt vào mắt xanh. Sự thật thì ngược lại, thiên phú lẫn tâm tính của cậu đều vượt qua tất cả đệ tử của Trấn Nguyên Tử nhưng nguyên nhân từ chối không thể nói.

Ba ngày sau, Trấn Nguyên Tử đưa cậu đến Thanh Hiên Đạo Quán, lão tổ là Thanh Hiên Đạo Nhân. Vũ Hùng lưu luyến, có vẻ không muốn chia tay, Trấn Nguyên Tử vuốt râu nói:

“Thanh Hiên Tử, kẻ này không tầm thường, từng là tiên trên trời, đạo hạnh cao thâm, đệ tử đời thứ ba mươi hai Xiển Giáo, do đột phá thất bại rơi xuống Kim Đan Cảnh, tâm trạng chán chường hạ giới lập tông. Dù vậy Kim Đan đã là cảnh giới hiếm có ở dân gian, lại là tu tiên chính đạo, ngươi cố gắng mà học tập.”

“Vâng, đại tiên!” Vũ Hùng chấp tay bái, trong lòng đã vui hơn.

Sau đó Bạch Lý dẫn Vũ Hùng lên núi cùng lệnh bài của ân sư, Thanh Hiên Đạo Quán nể mặt Địa Tiên Chi Tổ liền nhận cậu. Ba người Trấn Nguyên Tử rời đi, hai tiểu đồng không hỏi nhưng biết nhiệm vụ lần này chính là Vũ Hùng, trong lòng sinh ra nhiều thắc mắc nhưng sư phụ không nói thì không dám hỏi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vu-em-chi-di-gioi-phong-an.jpg
Vú Em Chi Dị Giới Phòng Ăn
Tháng 2 5, 2025
cai-gi-la-ca-si-que-mua-xin-goi-ta-trung-lao-nien-than-tuong.jpg
Cái Gì Là Ca Sĩ Quê Mùa? Xin Gọi Ta Trung Lão Niên Thần Tượng
Tháng 12 6, 2025
ta-gap-nan-vuong-tu-thu-tien.jpg
Ta, Gặp Nạn Vương Tử, Thu Tiền
Tháng 1 16, 2026
marvel-bat-dau-thu-duoc-sieu-huyet-thanh.jpg
Marvel: Bắt Đầu Thu Được Siêu Huyết Thanh
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP