Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
mot-phat-nhap-hon-tham-uyen-linh-chu.jpg

Một Phát Nhập Hồn Thâm Uyên Lĩnh Chủ

Tháng 3 28, 2025
Chương 803. : Thiên đạo chí tôn! Chương 802. : Giết vào Thiên Tai Tinh Uyên, công thủ chi thế dễ vậy!
bat-dau-xo-so-cua-hang-tu-tien-gioi-cac-dai-lao-mua-dien-roi

Bắt Đầu Xổ Số Cửa Hàng, Tu Tiên Giới Các Đại Lão Mua Điên Rồi

Tháng 10 22, 2025
Chương 298: Mênh mông giới Chương 297: Đồ Yên Trương Dịch bị diệt
cua-ta-than-cap-alipay.jpg

Của Ta Thần Cấp Alipay

Tháng 1 18, 2025
Chương 615. Hạnh phúc ( đại kết cục ) Chương 664. Tự tin có đủ
phan-phai-ta-su-ton-la-dai-de

Phản Phái, Ta Sư Tôn Là Đại Đế

Tháng 2 7, 2026
Chương 680: Tan vỡ (hai hợp một) (2) Chương 680: Tan vỡ (hai hợp một) (1)
chu-thien-vo-so-ta-gia-nhap-vao-chat-group

Chư Thiên: Vô Số Ta, Gia Nhập Vào Chat Group

Tháng 2 7, 2026
Chương 768: Nguyên nhân Chương 767: Tìm được!
nhat-ngon-thong-thien.jpg

Nhất Ngôn Thông Thiên

Tháng 1 21, 2025
Chương 1905. Cửu trọng thiên ngoại Chương 1904. Huyễn Nguyệt Cung
toan-dan-than-thu-bat-dau-tam-lien-sss-cap-thien-phu.jpg

Toàn Dân Thần Thụ: Bắt Đầu Tam Liên Sss Cấp Thiên Phú

Tháng 3 26, 2025
Chương 1069. Hôi Giới chi chủ Chương 1068. Chơi đủ rồi sao?
phu-nhan-ta-lai-toi-luan-dao.jpg

Phu Nhân, Ta Lại Tới Luận Đạo!

Tháng 1 21, 2025
Chương 199. Đại kết cục Chương 195. Thánh nữ dẫn sói vào nhà, Chu Hàm Vận cầu xin
  1. Bói Toán Lấy Mạng Đổi Mệnh Dối Trời Gạt Đất
  2. Chương 26: Liều mạng
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 26: Liều mạng

Hồ yêu cầm chân kéo giật khiến Vũ Hùng ngã xuống, nó nhếch mép cười lộ ra răng nanh sắc nhọn. Vũ Hùng rút dao phay, nhoài người chém. Phập! Hồ yêu không thèm tránh, dao phay chỉ chém vào được da ngoài, rỉ ra ít máu. Nó tiếp tục kéo cậu đi sền sệt.

Vũ Hùng cào đất bấu vào gốc cây níu giữ nhưng sức mạnh quá chênh lệch, cậu bấu đến sứt móng mà vẫn vô dụng. Con hồ yêu nhếch mép khinh thường. Nhưng khi bị kéo qua gốc cây keo, cậu mò tay vào đám lá khô kéo sợi dây. Vút! Sợi dây kéo cậu bay vút lên cây tuột khỏi tay hồ yêu, đồng thời một tảng đá rơi xuống đầu. Hồ yêu hơi giật mình, nhảy sang bên né tránh. Nhưng chân vừa chạm đất thì… thụp! Mặt đất sụp xuống, phía dưới là hố chông.

Phập phập…

“Éc~~~” Hồ yêu rít lên đau đớn, cọc chông lớn đâm vào cơ thịt, nếu là thú thì đã chết ngay tại chỗ.

Vũ Hùng đứng trên cành cây, nắm chặt sợi dây thừng vừa rồi, dùng sức nhảy xuống để kéo tảng đá lên, sau đó đánh đu đạp tảng đá rơi xuống hố. Hồ yêu đang vùng vẫy thoát ra thì “rầm” tảng đá đập vào ngực khiến chông đâm xuyên qua người lần nữa, nó rít lên ghê rợn.

Vũ Hùng không dám chủ quan, nhảy xuống hố, cầm dao giơ lên cao dùng hết sức đâm, trong đầu tưởng tượng cảnh cha, mẹ, em gái bị chúng nó lột da. Phập! Con dao đâm vào hốc mắt, máu và huyết dịch bắn lên cao, dưới ánh trăng, sắc mặt cậu lạnh lùng. Hai tay nắm chặt cán dao vặn xoắn khiến hồ yêu đau thấu tận cùng.

Cậu giữ chặt cán dao cho tới khi hồ yêu hoàn toàn tắt thở. Cậu bò ra khỏi hố thì con hồ yêu kia vừa lúc chạy tới. Cậu vung dao lên chém thì “bặc” con hồ yêu chụp lấy cổ tay, ánh mắt lạnh lùng, ngón tay khẽ động. Rắc! Vũ Hùng hét lên đau đớn, xương cổ tay đã bị vặn gãy.

Phập! Năm cái móng chân đâm vào ổ bụng lấy đi nửa cái mạng của Vũ Hùng. Cậu chỉ còn ú ớ, đau đến hét không nổi. Hồ yêu kéo cậu đi tới sân nhà, ném ra đất. Con hồ yêu bị chém chân vô cùng đau đớn cùng tức giận, không thể đụng vào thủ lĩnh, nó liền trút giận lên cậu. Nó nghiến răng ken két, cầm chân Vũ Hùng vặn xoắn nát ống đồng.

“Con người, ta sẽ hành hạ ngươi đến chết.”

“Á~~~” Tiếng thét kéo dài, Vũ Hùng đau đớn đến thấu tim gan, ruột xoắn lấy nội tạng.

Con thủ lĩnh bình thản, một chân đạp lên đầu, nói: “Một phàm nhân, ai cho ngươi cái lá gan lớn như vậy?”

Vũ Hùng cố ngước mặt lên, ánh mắt bất khuất: “Trả mạng cho gia đình ta.”

“A, hiểu rồi, thì ra là cá lọt lưới.”

Két két… Vũ Hùng nghiến răng, cổ họng nhấp nhô, viên Đại Lực Đan giấu trong miệng chờ đến lúc này mới nuốt xuống. Dược lực từ Đại Lực Đan bùng nổ trong cơ thể như một ngọn lửa thiêu đốt mọi đau đớn. Máu trong người cậu sôi trào, cơ bắp căng phồng, xương cốt nối liền, ánh mắt đỏ rực như thú dữ. Cậu gầm lên, bàn tay chụp lấy chân con thủ lĩnh hồ yêu, dùng sức giật mạnh. Con thủ lĩnh bất ngờ, lảo đảo mất đà nhưng nó ứng biến linh hoạt, một chân bị giữ, nhưng chân còn lại đạp vào đầu Vũ Hùng mượn lực rút chân, nhảy ra phía ra.

Vũ Hùng bật dậy, đã không còn cảm thấy bất kỳ đau đớn nào từ vết thương ở ổ bụng và ống chân nát bươm. Cậu nhào tới, nhặt con dao phay rơi dưới đất, ánh thép lóe lên dưới ánh trăng. Con hồ yêu bị chém chân trước đó gào lên, lao vào định cào xé, nhưng Vũ Hùng giờ đây không còn là phàm nhân yếu ớt. Cậu xoay người, lưỡi dao vung lên chém ngang. Phập! Một vết cắt sâu hoắm chạy dọc ngực con hồ yêu, máu tươi phun ra như suối.

“Grào!” Con hồ yêu gầm gừ, nhưng ánh mắt đã lộ vẻ hoảng loạn. Nó lùi lại ôm lấy vết thương, cố ngăn máu tuôn xối xả. Vũ Hùng không cho nó cơ hội thở, cậu lao tới, mỗi nhát dao chém xuống như sấm sét, mang theo nỗi căm hận chất chứa bao ngày. “Trả mạng cho cha mẹ ta! Trả mạng cho em gái ta!” Cậu gào lên, từng nhát dao như xé tan không khí.

Con thủ lĩnh hồ yêu đứng bên cạnh, ánh mắt lạnh lùng dần chuyển sang kinh ngạc. Nó không ngờ một phàm nhân lại có thể bộc phát sức mạnh kinh khủng đến vậy. “Đại Lực Đan… Ngươi lấy đâu ra thứ đó?” Giọng con thủ lĩnh trầm xuống, mang theo chút kiêng dè.

Vũ Hùng không đáp, chỉ gầm lên như dã thú, nhát dao cuối cùng chém xuống, đầu con hồ yêu kia lăn lóc trên nền đất, đôi mắt vẫn mở to đầy kinh hãi. Máu tanh bốc lên nồng nặc, nhưng cậu không dừng lại. Cậu xoay người, ánh mắt khóa chặt vào con thủ lĩnh.

“Đến lượt ngươi!” Vũ Hùng gằn giọng, từng bước tiến tới, con dao phay trong tay rỏ máu xuống đất, tạo thành những vệt đỏ dưới ánh trăng.

Con thủ lĩnh nhếch mép, nhưng nụ cười không còn sự khinh miệt ban đầu. Nó giơ móng vuốt, móng tay sắc nhọn lóe sáng, phát ra âm thanh rít rợn như kim loại cọ vào nhau. “Phàm nhân, ngươi nghĩ một viên Đại Lực Đan có thể thay đổi số phận sao? Ta sẽ cho ngươi thấy sự khác biệt giữa người và yêu!”

Vút! Con thủ lĩnh lao tới, nhanh như một bóng ma. Vũ Hùng chỉ kịp giơ dao lên chắn, nhưng sức mạnh khủng khiếp từ móng vuốt khiến cậu bị đẩy lùi, đôi chân cày hai vệt sâu trên mặt đất. Cậu nghiến răng, dùng toàn lực giữ chặt con dao, nhưng áp lực từ con thủ lĩnh như một ngọn núi đè xuống.

“Ngươi… chỉ là con mồi!” Con thủ lĩnh gầm lên, móng vuốt còn lại vung xuống, nhắm thẳng vào ngực Vũ Hùng. Cậu lăn người tránh, lưỡi móng cào vào đất, tạo thành một vết rách sâu hoắm. Không để con thủ lĩnh kịp phản ứng, Vũ Hùng nhảy bật lên, tận dụng sức mạnh từ Đại Lực Đan, tung một cú đá vào đầu gối nó. Rắc! Tiếng xương vỡ vang lên, con thủ lĩnh khựng lại, gầm lên đau đớn.

Con hồ yêu còn lại đứng nhìn, bởi vì nó biết sức mạnh của thủ lĩnh.

Vũ Hùng không bỏ lỡ cơ hội, cậu lao tới, con dao phay nhắm thẳng vào cổ con thủ lĩnh. Nhưng đúng lúc lưỡi dao sắp chạm vào da thịt, một luồng yêu khí đỏ cam bùng lên từ cơ thể con thủ lĩnh, hất văng Vũ Hùng ra xa. Cậu ngã nhào, lăn mấy vòng trên mặt đất, máu từ vết thương cũ lại rỉ ra.

Con thủ lĩnh đứng thẳng, đôi mắt lóe lên ánh sáng đỏ rực. “Ngươi khá lắm, phàm nhân. Nhưng trò chơi đến đây là hết!” Yêu khí từ cơ thể nó bùng nổ, cuốn theo gió lạnh, khiến cây cối xung quanh rung chuyển. Một luồng áp lực kinh hoàng đè xuống, khiến Vũ Hùng cảm thấy như có tảng đá ngàn cân đè lên ngực.

Cậu chống tay đứng dậy, hơi thở nặng nhọc, nhưng ánh mắt vẫn cháy bỏng ý chí. “Chưa hết đâu… Ta sẽ không chết cho đến khi kéo ngươi xuống địa ngục cùng!” Vũ Hùng gầm lên, nắm chặt con dao, lao thẳng vào luồng yêu khí đen kịt.

Luồng yêu khí đen kịt từ con thủ lĩnh hồ yêu cuồn cuộn như sóng dữ, ép Vũ Hùng gần như không thở nổi. Mỗi bước chân cậu tiến tới như đang chống lại cả một ngọn núi. Con dao phay trong tay rung lên bần bật, nhưng ánh mắt cậu vẫn kiên định, không một chút dao động. Hận thù và ý chí sinh tồn là những thứ duy nhất giữ cậu đứng vững.

Con thủ lĩnh hồ yêu gầm lên, móng vuốt vung ra, tạo thành những đường ánh sáng sắc lạnh cắt qua không khí. Vũ Hùng nghiêng người tránh, nhưng một đường móng vẫn sượt qua vai, xé toạc áo và da thịt, máu tươi túa ra. Cậu cắn răng, không để cơn đau làm chùn bước. Sức mạnh từ viên Đại Lực Đan vẫn đang chảy trong huyết mạch, nhưng cậu biết, nó chỉ là tạm thời. Nếu không nhanh chóng kết thúc, khi dược lực tan đi, cậu sẽ không còn cơ hội.

“Chết đi!” Con thủ lĩnh gào lên, lao tới với tốc độ kinh hoàng, móng vuốt nhắm thẳng vào tim Vũ Hùng. Nhưng ngay lúc này, cậu bất ngờ thụp xuống, lăn người qua một bên, để móng vuốt của con thủ lĩnh cắm sâu vào thân cây phía sau. Rắc! Cây keo già đổ rạp, bụi bay mù mịt. Vũ Hùng tận dụng khoảnh khắc con thủ lĩnh bị kẹt móng, cậu lôi từ trong áo ra một túi bột nhỏ lưu huỳnh đã chuẩn bị từ trước.

Cậu ném mạnh túi bột về phía con thủ lĩnh, túi vỡ tung, bột lưu huỳnh bốc lên như mây. Con hồ yêu hít phải, lập tức ho sặc sụa, đôi mắt đỏ rực cay xè, móng vuốt quờ quạng trong không trung. Vũ Hùng không bỏ lỡ cơ hội, cậu nhảy lên, tay nắm chặt dao phay, nhắm thẳng vào ngực con thủ lĩnh. Phập! Lưỡi dao đâm sâu, nhưng con thủ lĩnh phản ứng cực nhanh, xoay người tránh để lưỡi dao chỉ xé được một mảng da thịt.

“Khốn kiếp!” Con thủ lĩnh gầm lên, yêu khí bùng phát mạnh hơn, hất văng Vũ Hùng ra xa. Cậu đập mạnh vào một tảng đá, miệng trào máu, nội tạng như bị đảo lộn. Nhưng cậu vẫn cười, một nụ cười lạnh lẽo. “Ngươi… chậm rồi.”

Con thủ lĩnh sững sờ, cúi xuống nhìn. Từ vết thương trên ngực, một thứ chất lỏng màu xanh rỉ ra, không phải máu, mà là độc dược. Vũ Hùng đã bôi lên lưỡi dao một loại độc chiết xuất từ rễ cây ô đầu, thứ độc mà ngay cả voi cũng phải gục ngã, cậu không biết có hiệu quả với yêu quái không. Con thủ lĩnh loạng choạng, yêu khí dần yếu đi, đôi mắt đỏ rực giờ đây mờ mịt, tràn đầy kinh hãi.

“Ngươi… ngươi dám…” Con thủ lĩnh gầm gừ, nhưng giọng đã yếu ớt. Nó cố lao tới, móng vuốt vung lên lần cuối, nhưng Vũ Hùng đã chuẩn bị. Cậu lăn người, cầm dao dùng hết sức chém thẳng vào cổ họng con thủ lĩnh. Phập! máu phun ra như suối, con thủ lĩnh ngã vật xuống, thân thể co giật vài cái rồi bất động.

Vũ Hùng quỵ xuống, hơi thở hổn hển, máu từ vết thương trên người chảy đầm đìa. Cậu nhìn xác con thủ lĩnh, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhưng pha lẫn sự kiệt quệ. Dược lực của Đại Lực Đan bắt đầu tan biến, cơn đau từ khắp cơ thể ập đến như sóng thần. Vũ Hùng ngã gục xuống đất, ý thức dần mơ hồ.

Con hồ yêu cuối cùng bước tới, từ trên nhìn xuống, lạnh lùng vô cảm nhưng đột nhiên nó nhếch mép cười: “Cảm ơn ngươi đã giết hắn, bây giờ chức thủ lĩnh là của ta. Khặc khặc… để tạ ơn, ta sẽ từ từ thưởng thức ngươi.”

Vũ Hùng ý thức mơ hồ, đã không còn sức phản kháng, khóe mắt chảy nước, lòng thều thào: “Xin lỗi, con vẫn không đủ mạnh để báo thù cho mọi người.”

Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ngất đi, cậu nghe thấy tiếng bước chân từ xa vọng lại, kèm theo một giọng nói trầm thấp: “Còn sống sao, tiểu tử?”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

than-linh-thoi-dai-tin-do-cua-ta-la-sa-dieu-nguoi-choi
Thần Linh Thời Đại: Tín Đồ Của Ta Là Sa Điêu Người Chơi
Tháng mười một 4, 2025
som-1-van-nam-dang-luc-nhung-ta-la-hac-thu-sau-man.jpg
Sớm 1 Vạn Năm Đăng Lục, Nhưng Ta Là Hắc Thủ Sau Màn
Tháng 2 2, 2026
dau-la-tuyet-the-duong-mon-thien-su-cung-la-sat-lai-den
Đấu La: Tuyệt Thế Đường Môn, Thiên Sứ Cùng La Sát Lại Đến
Tháng 12 4, 2025
nguyen-thuy-chien-ky.jpg
Nguyên Thủy Chiến Ký
Tháng 1 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP