Chương 28: Bói cho tộc Atula
Trong căn lều hình nấm sàn gỗ, mấy người Thiên Táng, Minh Diệt Thiên, La Mạn, U Đôn, Chư Vấn ngồi quanh đống lửa. Thiên Táng qua vài lần thử thì đồng ý để Chư Vấn bói cho tộc một quẻ.
“He he…” Lão thầy bói vẫn giọng cười quen thuộc. “Lấy mạng đổi mệnh, dối trời gạt đất. Cái giá… he he… không rẻ đâu.”
Vút! Một cái móc câu kề ngay sát cổ lão, La Mạn cười man rợ: “Dùng mạng của ngươi được không?” Chư Vấn bất động thanh sắc không hề sợ hãi.
“Ngũ ca, bỏ đao xuống.” Minh Diệt Thiên quát giận, người là nàng mời đến.
Thiên Táng: “Bỏ xuống.” La Mạn cười hề hề lúc này mới chịu thu tay.
Minh Diệt Thiên biết quy tắc của lão, đứng dậy nói: “Đại ca, muội nghe nói bờ sông Hoài Thủy xuất hiện một bầy trâu ma, muội đi bắt chúng làm tế phẩm.”
Thiên Táng gật đầu: “Đi đi.”
Sau khi Minh Diệt Thiên đi xa, Thiên Táng nhìn Chư Vấn chậm rãi nói: “Ta biết một chút về thuật bói toán, tính toán càng lớn cái giá phải trả càng lớn, một vài con thú vô tri sao có thể tính toán vận mệnh tộc ta.”
Chư Vấn: “Hê hê, đúng vậy! Vậy đại vương định…”
Thiên Táng: “Dùng mạng của ta!”
“Đại ca!” Cả La Mạn và U Đôn đều giật mình kêu lên, không ngờ chơi lớn như vậy. Đây là lý do Thiên Táng đuổi Minh Diệt Thiên đi trước, sợ nàng ta phản ứng mạnh.
Chư Vấn gãi cằm cười dê: “Được được… Đại vương thọ ngang trời đất dùng thọ nguyên bói toán chỉ cần nửa cái mạng.”
La Mạn và U Đôn vẫn còn lo lắng nhưng do bọn họ ngu dốt không hiểu, cái giá này thật sự đã quá hời. Tộc Atula thất bại trong trận chiến phong Thánh, bị Thiên Đạo đày vào Cửu U, chịu vô số trói buộc, áp bức, nguyền rủa, ngày ngày bị Thần Khí dày vò, là cái số phải diệt. Thiên Đạo tuyệt không cho phép ai dòm ngó tương lai.
Cũng phải nói đến Thiên Táng mạnh đến đáng sợ, chỉ cần nửa cái mạng đã thực hiện được quẻ bói. Tương đương với cả quy tộc góp lại.
Chư Vấn: “Hê hê… vậy bây giờ nói đến giá cả. Đại vương tính thế nào?”
Thiên Táng búng tay, thuộc hạ mang lên mấy rương vàng bạc châu báu, những khối vàng to bằng nắm tay. Đối với phàm nhân mê hoặc cực lớn nhưng tại đây những thứ này chẳng khác nào đá sỏi. Chư Vấn không nhìn lấy nửa con mắt.
Thiên Táng lại ra lệnh mang lên ngọc cốt, thần dược, đan dược, bảo khí… tu sĩ nhìn thấy sẽ đỏ con mắt, Chư Vấn lắc đầu.
Thiên Táng ngẫm nghĩ, từ trong tay áo lấy ra một phiến đá đen hình con trai đặt lên sàn. Viên đá lạnh lẽo, âm u, không có gì đặc biệt. Nhưng đột nhiên từ trong tay áo của Chư Vấn, Kính Hà bay ra ánh mắt phấn khích, quát hỏi: “Ngươi lấy thứ này ở đâu ra?”
Thiên Táng liếc xéo, lạnh nhạt nói: “Một vị huynh đệ tặng.”
Kính Hà: “Không thể nào!”
Chư Vấn: “Ngươi biết thứ này sao?”
Kính Hà trầm ngâm, lát sau giải thích: “Đây là Long Miên…”
Thượng Cổ Chân Long tính… dâm (khụ khụ) bởi vậy mới có long sinh cửu tử, cửu tử này lại sinh cửu cửu tử, bởi vậy trong vô vàn loài đều có một ít huyết mạch chân long. Tại vùng rừng sâu Nam Chiều, sông Tử Thả có loài cá chép hồng xinh đẹp, sau khi hóa rồng trong cơ thể sinh ra một khối Long Miên, cá chép hóa rồng trăm ngàn vạn con may ra mới có một, nên Long Miên trân quý vô cùng, thường dùng làm hương liệu, mùi hương quyến rũ bám lâu, phối trộn với các dược liệu khác có thể làm Kim Sa Tử trị bách thương. Nhưng quan trọng nhất là tăng cường… nam tính, cho dù là củi mục phục dụng cũng sẽ sinh ba sinh năm.
Mà cá chép hóa rồng cũng rất xinh đẹp, bởi vậy hay bị… săn giết, đặc biệt là đám lão thần tiên. Càng nhắc càng đau lòng, Long Tộc cũng chỉ biết liếm vết thương.
Chư Vấn nhẹ nhàng thu vào trong tay áo, nói: “Vẫn chưa đủ.”
Thiên Táng nhíu mày. Lão cười hắc hắc: “Tiên quả.”
Đột nhiên không khí thay đổi, sát khí lấp đầy căn phòng, cả ba người cùng động, La Mạn kề dao sát cổ lão, U Đôn bàn tay chụp lấy đầu, Thiên Táng ngồi im nhưng đã khóa chặt khí cơ, chuẩn bị cho nhất kích tất sát. Bởi vì đây chính là món bảo vật thứ hai Thiên Tàng mang về khiến Lão Nhị nổi lòng tham phản bội, chứ nếu là mấy hạt giống thì ai thèm. Đây là cấm kỵ tuyệt đối, biết chuyện chỉ có mấy người.
Thiên Táng: “Cho ngươi một cơ hội giải thích.”
Lão ta chỉ cười.
“Ngươi cũng ở đó lúc đó?”
“Đại vương nói xem. Ngày khỉ đá đại náo thiên cung, sáu vị đại ca không một ai ra tay giúp. Hắc hắc… bởi vì đều có mưu đồ riêng. Nếu ta là Ngộ Khỉ chắc chắn sẽ rất hận a. Ha ha ha…”
Thiên Táng híp mắt nhìn chằm chằm đối phương, tròng mắt hóa thành Kim Tinh Hỏa Nhãn soi thực hư, phân chân giả. Đáng tiếc, vẫn không nhìn ra gì. “Ta không hiểu lão nói gì?”
“Ai da, cái vị ngọt, giòn tươi mát… cắn một miếng, nước ứa ra… Chẹp chẹp… nghĩ đến là thèm.” Lão già mặt đê tiện vừa cười vừa nói, liếc nhìn Thiên Táng hỏi: “Đại vương thấy đúng không?”
Thiên Táng thấy không giấu được nữa, đưa tay. Không gian gợn sóng, từ hư hóa thực, một gốc tiên thụ sáng lấp lánh hiện thế, tiên quang vảy xuống từng sợi kim tuyến, từng viên trái cây to tròn căng mọng, có hồng đậm đã chín, có hồng nhạt, có xanh ngọc, có búp hoa.
Kính Hà trợn tròn mắt không thể tin được, không còn nghi ngờ gì nữa, mặc dù nó chỉ được đứng từ xa nhìn người ta ăn, chỉ được hít hà hương thơm. Nhưng nó khẳng định đây chính là Đào Tiên của Vương Mẫu Nương Nương, có thể xưng đệ nhất tiên thụ. Nó có lòng xúc động muốn xông lên, chỉ cần cắn được một miếng vậy thì việc tố lại thân thể không còn là mơ tưởng.
Nó không nhịn được nữa, dù cho xung quanh toàn là cao thủ cũng phải thử. Kính Hà từ trong tay áo Chư Vấn phóng ra như tên bắn. Vút! Nó lao vào trái đào màu hồng, không cần tốt nhất chỉ cần trái này là đủ rồi. Nhưng… cốp! Nó xuyên qua hư ảnh cây đào đập đầu vào vách. Cũng thật kỳ lạ, vách gỗ cấm xuyên với hồn thể. Ở Cửu U này rất nhiều thứ khắc chế hồn thể.
La Mạn và U Đôn cười nhạo, dù cho trong lòng cũng thèm nhỏ dãi.
Kính Hà: “Sao lại như thế?”
Chư Vấn gãi gãi cằm, cười khen: “Đại vương thật lợi hại, đây nào phải nhổ cây về trồng, đây là cắt ra một khối không gian. Không có đại thần thông là không làm được.”
Thiên Táng gật đầu: “Coi như ngươi biết hàng.”
Chư Vấn tiếp tục: “Cắt ra không gian không những có thể tiếp tục trồng Đào Tiên, thu hoạch liên miên, mà còn có thể thu tiên khí tu luyện.”
Nói đến tiên khí bao nhiêu mỹ từ cũng không đủ. Kính Hà nghĩ đến nếu được ngày ngày tắm trong tiên quang, lột xác thành chân long cũng có thể.
Thiên Táng cười nhạt: “Thù lao ở ngay trước mắt. Nếu ngươi có thể lấy!”
Chư Vấn tiến lên vừa đi vừa nói: “Không gian đại đạo là một trong những đại đạo khó hiểu nhất, làm được đến bước này, Đại Vương chỉ thua mỗi đám lão bất tử kia.”
Lão kẹp linh phù giữa hai ngón tay, chọc vào không gian gợn sóng, vậy mà có thể xuyên qua chiếu ảnh, chụp lấy trái đào to nhất. Thiên Táng giật mình, thứ này quá quý giá với tộc, hắn phất tay không gian biến mất.
“Chơi xấu!” Kính Hà kêu lên.
“Các ngươi còn chưa làm xong đã đòi thù lao.” Thiên Táng thản nhiên nói.
Chư Vấn cười: “Được được… bình thường đều là lấy tiền trước bói sau nhưng hôm nay phá lệ vì Đại Vương.”
Bọn họ lập đàn tế, Chư Vấn dùng xương của người Atula dựng Tiểu Thiên Môn, một trận pháp mô phỏng cổng thiên giới, kết nối với thiên cơ và bói toán vận mệnh. Lão chọn bốn khúc xương Atula lớn nhất, mỗi khúc dài hơn một trượng, cắm xuống bốn góc vòng tròn ánh sáng, tạo thành khung cổng. Xương rung lên, phát ra tiếng rít như tiếng khóc của linh hồn, oán khí từ xương tỏa ra, khiến La Mạn và U Đôn bất giác lùi lại. Kính Hà thì thào: “Lão già, ngươi chơi lớn thật đấy. Xương này không phải thứ tốt lành.”
U Đôn: “Nói bậy nói bạ! Đây là xương của Nhị Ca, huynh ấy chắc chắn rất vui vì được cống hiến cho tộc.”
La Mạn: “Đúng vậy! Ngươi lắng tai nghe đi, tiếng rít này là tiếng cười hân hoan vui vẻ.”
Kính Hà: ??? Vui bà nội các ngươi.
Chư Vấn lấy từ trong túi ra một cuộn bùa đỏ dài, bên trên khắc ký tự phức tạp, lấp lánh ánh vàng. Lão buộc bùa quanh khung xương, niệm chú: “Tiểu Thiên Môn, dẫn hồn nhập đạo. Ngũ hành hợp nhất, thiên cơ hiện hình!” Bùa cháy sáng, hóa thành mạch xung mạng nhện bao phủ khung cổng, khiến oán khí từ xương dịu đi, thay vào đó là luồng linh lực tinh khiết.
Tiếp theo, Chư Vấn ra hiệu cho Thiên Táng. Thủ lĩnh Atula không chút do dự, giơ tay cắt một đường sâu trên cổ tay, máu đen chảy ra, nhỏ vào bình gốm. Máu của Thiên Táng không giống máu thường, nó đặc sệt, tỏa ánh sáng đỏ mờ, chứa đựng sức mạnh cực đạo. Chư Vấn nhúng ngón tay vào bình, bắt đầu vẽ trận pháp trên sàn gỗ, ngay dưới Tiểu Thiên Môn. Mỗi nét vẽ là một phù văn, kết nối với khung cổng, tạo thành một trận pháp hình ngôi sao năm cánh, trung tâm là âm dương bàn của lão.
Lão đặt âm dương bàn vào tâm trận, lấy ra ba đồng tiền cổ, ném lên trời. Đồng tiền xoay tròn, phát ra tiếng vang kỳ lạ, như tiếng chuông từ cõi hư vô. Chư Vấn niệm chú nhanh hơn: “Thiên Táng huyết dẫn, Atula mệnh hồn. Dối trời gạt đất, khai lộ thiên cơ!” Đồng tiền rơi xuống, xếp thành hình tam tài thiên, địa, nhân. Kim trên âm dương bàn xoay điên cuồng.
Chư Vấn nhanh tay kết Định Ấn, Tâm Phiên Thiên Ấn, Già Ma La Ấn. Một trong tam hồn từ giữa mi tâm bay đến trước Tiểu Thiên Môn, sau đó đẩy cửa đi vào. Trước mắt lão là không gian tinh hà vô cùng vô tận, chỉ có một con đường đá lơ lửng dẫn thẳng lên trời, mê vụ mịt mù tăm tối lúc này phải lấy huyết dẫn đường. Máu của Thiên Táng hóa thành huyết tuyến dẫn lão tới số mệnh của Atula tộc.
Chư Vấn bước đi, bậc thứ chín mươi chín cũng là bậc cuối cùng, con đường vận mệnh được chắn bởi Thiên Môn, chỉ cần đẩy cánh cửa ra sẽ thấy được tương lai hư ảo. Lão đặt tay lên cánh cửa, nét mặt cực kỳ nghiêm túc, bói toán cho một tộc, lão cũng chỉ mới thử hai lần, mỗi lần đều vô cùng nguy hiểm.
Roẹt roẹt… chỉ mới chạm tay, thiên đạo đã phát ra tia sét cảnh cáo, tương lai là do thiên đạo sắp xếp, không thể dòm ngó.
“Lão Hồng a lão Hồng, ngươi cũng đừng ích kỷ như vậy, cho ta xem một chút có sao đâu.”
Chư Vấn dùng sức, dưới chân đạp âm dương đồ, tay trái cầm nhật nguyệt, tay phải nắm ngũ hành. Đùng! Một tia lôi đạo thô to giáng xuống, dưới chân lão, âm dương luân hồi hóa thành hai con cá nhảy lên đỡ lôi kiếp.
Đùng đùng đùng… liên tiếp chín đạo lôi kiếp giáng xuống. Lão cười nhạt không thèm để tâm, tiếp tục dùng sức đẩy cửa. Két két… cánh cửa từ từ hé mở, lão thở hộc hộc.
“Đáng ghét! Không thể dùng toàn lực, làm khổ bộ xương già này.”
Thiên đạo cảm thấy nguy cấp lập tức giáng xuống 999 kiếp lôi, muốn trực tiếp xóa bỏ kẻ xâm phạm.
“Thôi nào! Lão Hồng, sao ngươi cứ thích chơi điện vậy? Sau nhiều lần bị ngươi đánh cháy mông, ta đã phát minh ra thứ này. Cột thu lôi! Tèn tén ten…”
Lão già đê tiện cầm hai cây đồng chỉ lên trời, lôi kiếp ầm ầm đánh xuống, lôi điện bị dẫn rơi vào sấp bùa vô tự, lập tức từng lá bùa sáng lên in lôi kiếp văn. Tổng cộng được 999 tờ, lão cười híp mắt. Ngon ngon ngon… mỗi tờ chỉ còn 1 phần 10 sức mạnh lôi kiếp nhưng cũng đủ đánh cho Kim Tiên chạy té khói.
Tiếp theo sự thật sẽ được phơi bày, Chư Vấn đẩy cảnh cửa ra, đột nhiên sững sờ cứng cả người, trước mắt nào phải tương lai của tộc Atula.
“Mẹ kiếp! Sao mình lại quên mất điểm này! Lần này chơi quá lớn rồi.”