Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
vo-dao-truong-sinh-ta-tu-hanh-co-kinh-nghiem

Đại Càn Võ Thánh!

Tháng mười một 25, 2025
Chương 769 Huyền Linh các phương, thủy hỏa bất dung? (3) Chương 769 Huyền Linh các phương, thủy hỏa bất dung? (2)
phan-phai-thanh-tu-thoi-nat-phia-sau-nu-chu-nhan-thiet-bang

Phản Phái Thánh Tử: Thối Nát Phía Sau, Nữ Chủ Nhân Thiết Băng

Tháng 2 1, 2026
Chương 1100:: Lớn Kim Vương hướng cách cục. Chương 1099:: Thiên hạ không có bữa trưa miễn phí.
tong-vo-nhuc-than-them-diem-nu-hiep-thinh-tu-trong.jpg

Tổng Võ: Nhục Thân Thêm Điểm, Nữ Hiệp Thỉnh Tự Trọng!

Tháng 2 8, 2026
Chương 407: Đốt hoa kinh biến, Vô Nha xuất hiện Chương 406: Tiêu Hồn Bát Quái Lục, giang hồ tài liệu đen sổ ghi chép
nguoi-tai-hong-hoang-bat-dau-hau-tho-toi-cua-cau-than.jpg

Người Tại Hồng Hoang: Bắt Đầu Hậu Thổ Tới Cửa Cầu Thân

Tháng 2 2, 2026
Chương 367: liều mạng ngăn cản (2) Chương 367: liều mạng ngăn cản (1)
9c57975e8adbf392d58d50c15f692974

Bắt Đầu Đầu Tư Thiên Mệnh, Cùng Đại Đạo Kề Vai

Tháng 1 15, 2025
Chương 212. Ngoài ý muốn nhiễm hắc ám, thế giới mới Chương 211. Ta cũng không phải ác tục phản phái
mot-ngay-mot-cai-canh-gioi-moi-tu-vi-cua-ta-vo-thuong-han.jpg

Một Ngày Một Cái Cảnh Giới Mới, Tu Vi Của Ta Vô Thượng Hạn

Tháng 1 7, 2026
Chương 227: Hắn là Lục Trầm! Chương 226: Quỷ dị Kiếm Giới, gặp lại thứ ba đại tổ sư
Ngô Vì Nguyên Thủy Đại Thiên Tôn

Hokage Chi Linh Vương Naruto

Tháng 1 15, 2025
Chương 647. Đại kết cục Chương 646.
he-thong-dua-ta-hon-don-chau

Hệ Thống Đưa Ta Hỗn Độn Châu

Tháng 2 7, 2026
Chương 1356:: cứu chữa chi pháp Chương 1355:: cửu khiếu linh lung cỏ
  1. Bói Toán Lấy Mạng Đổi Mệnh Dối Trời Gạt Đất
  2. Chương 25: Vũ Hùng
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 25: Vũ Hùng

Tại dương gian, một câu chuyện khác.

Cậu bé mười ba tuổi tay cầm hai con thỏ vừa mới bẫy được vui vẻ trở về nhà, bước vào trong sân, cậu lớn tiếng gọi:

“Tiểu Lỵ xem ca ca mang gì về này, hôm nay chúng ta sẽ ăn thịt thỏ.”

Nhưng khi đứng trước cửa, sắc mặt cậu đột nhiên tái trắng, con thỏ trong tay rớt bịch xuống đất, cậu ngửi thấy mùi máu, mùi máu tanh nồng. Gia đình cậu bốn người, cha làm thợ săn, nhà trên sườn núi, cô độc không hàng xóm, từ nhỏ cậu đã được cha dạy săn bắn bởi vậy rất nhạy cảm với mùi máu.

Cậu chậm rãi run rẩy đẩy cửa ra, ánh mắt long sòng sọc, nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng. Bàn ghế lộn xộn, vệt máu to dài từ phòng kéo tới sau nhà. Cậu rút dao bên hông, tay vẫn đang run run, từ từ bước theo vết máu… vết máu kéo dài ra khỏi nhà tới sân sau, tới nhà bếp.

Cậu lần nữa đẩy cửa ra, vết máu kết thúc trong phòng. Tong tong tong… Cậu ngước mắt lên nhìn.

Ba cái xác bị lột da đang treo lơ lửng, máu tươi vẫn còn chảy, thịt đỏ tươi. Đó là cha mẹ và em gái cậu.

“Ư… a… ư ư ư…” Cổ họng rung lên những âm thanh uất nghẹn, như con thú bị siết cổ. Nỗi đau chiếm lấy toàn bộ tâm trí khiến cậu như đóng băng.

“A a…” Cậu muốn hét lên nhưng lại chỉ như người câm tập nói.

Ai? Là ai đã gây ra chuyện này? Là tên khốn súc sinh nào?

Sau giây phút hoảng loạn cậu bắt đầu bình tâm lại, phân tích sự việc. Phải nói đây là tố chất tinh thần vạn người không có một.

Cha mình là thợ săn, dù là đối mặt với nhiều người cũng có sức chống trả một hai, dấu vết xô đẩy ít, con người không ai lại lột da treo lên như vậy. Thủ phạm là con người rất thấp.

Nếu là hổ, beo, gấu thì sẽ ăn tươi nuốt sống, không có khả năng biết lột da, lại biết dùng dây thừng treo lên.

Rốt cuộc ai là hung thủ?

Cậu đưa mắt nhìn quanh phát hiện mấy nhúm lông màu vàng cam, rõ ràng là lông thú. Cậu ngửi ngửi. Hồ ly! Rõ ràng là mùi hồ ly. Nhưng sao hồ ly lại ở đây? Cậu đột nhiên nhớ tới mấy chuyện yêu quái.

Vùng núi Hương Sơn này không phải thâm sơn cùng cốc, xưa nay chưa từng thấy yêu quái, làng mạc ngay phía dưới chỉ mất một giờ đi đường. Vì sao yêu quái lại xuất hiện ở đây? Tại sao lại lột da? Bọn chúng đã đi đâu? Rất nhiều câu hỏi hiện ra trong đầu cậu.

Cậu chợt nhớ đến câu chuyện Hồ Ly Tiểu Thư Sinh mà ông lão gàn dở kể. Có một con hồ ly bị thương, được thư sinh đi đường cứu đưa về nhà, con hồ ly sau khi khỏi đã giết thư sinh lột da treo xác làm thức ăn dự trữ. Hồ ly sau đó hóa thành thư sinh chuyên dụ dỗ người vào núi sâu ăn thịt.

Cậu từ từ quay đầu nhìn về hướng ngôi làng, nếu đúng là hồ yêu vậy khả năng chúng đã xuống núi mua rượu bởi vì trong chuyện hồ yêu rất thích rượu, cũng vì mê rượu uống say mà hiện nguyên hình, bị đạo sĩ vạch trần thân phận, giết chết, thiêu xác thành tro bụi.

Cậu lập tức bái cha mẹ ba lạy, sau đó đóng cửa lại giữ nguyên hiện trường, dắt chắc dao bên hông, ánh mắt sát khí, trong lòng tự nhủ: “Cha, mẹ, em gái, con sẽ báo thù cho mọi người.”

Cậu lập tức xuống núi vào làng. Sự bình tĩnh này… thật đáng sợ.

Một giờ sau, cậu đã trong chợ, ánh mắt láo liên tìm người lạ khả nghi, hồi lâu tìm kiếm, cậu khóa được hai mục tiêu. Thứ nhất là nhóm ba người giống như đạo gia sư đồ. Lão già cao lớn, đầu đội mũ quan ngũ sắc, đạo bào màu đỏ cam sặc sỡ, tay cầm phất trần, bộ râu đen mượt dài tới ngực. Hai đạo đồng tuổi ngang cậu, một nam một nữ.

Nhóm thứ hai là năm vị công tử quần áo lượt là, tay cầm quạt nan tre phe phẩy, có vẻ quý tộc nhưng điệu bộ ăn nói, dáng đi lại kỳ quặc, phóng túng không phong nhã.

Cậu đã xác định được mục tiêu, lập tức bí mật bám theo. Khi nhóm người kia ra khỏi làng, chỗ hoang vắng, đây là cơ hội tốt ra tay. Không một phút chần chừ, từ phía sau, cách chục bước chân, cậu rút dao phay lao lên, đồng thời hét lớn: “Yêu quái! Trả mạng cho gia đình ta!”

Nhưng… Bốp! Nam đồng quay đầu, chưởng một phát vào ngực cậu, dễ dàng hất cậu bay mười bước. Nam đồng tử nhảy tới nắm lấy cổ áo: “Tên nhóc này dám đánh lén bọn ta.”

Trưởng quan đạo sĩ chậm rãi quay đầu, vung phất trần sang bên, chậm rãi nói: “Bạch Lý, buông tay.”

Bạch Lý hất cậu đi, quay trở lại bên người sư phụ, bực nhọc nói: “Tên nhóc này vừa nãy muốn giết sư phụ.”

Vị đạo sĩ vẫn điềm đạm: “Muốn giết người sao còn chạy một đoạn dài rồi hét lên.”

Bạch Lý gãi đầu: Đúng ha! Nhưng có khi tên này là tên ngốc.

Vị đạo sĩ: “Cậu nhóc, vừa rồi cậu gọi yêu quái là có ý gì?”

Cậu ta lúc này nước mắt nước mũi ròng ròng, bò tới chân đạo sĩ kể hết đầu đuôi sự việc.

Bạch Lý: “Thì ra là vậy, thật tội nghiệp. Hèn gì nghĩ bọn ta là Hồ Ly Tinh.”

Vị đạo sĩ cười học trò mình ngu ngốc, hỏi: “Cậu tên gì?”

“Bẩm tiên sư, con tên Vũ Hùng, Hùng nghĩ là con gấu.”

Vị đạo sĩ vuốt râu: “Ta gọi Trấn Nguyên Tử, đây là Bạch Lý và Hồng Tụ.”

“Xin tiên sư hãy giết yêu trừ hại cho thế gian.” Vũ Hùng dập đầu cầu xin.

Hồng Tụ: “Sư phụ, người hãy giúp cậu ta đi.”

Trấn Nguyên Tử vuốt râu lắc đầu: “Ta có việc hệ trọng, chẳng thể giúp cậu được.”

Vũ Hùng ngước mắt, trong đôi mắt có sự bất bình, hờn ghét nhưng cố nén lại vì mình đang nhờ người ta. “Con nghe nói tiên sư đều là diệt yêu vệ đạo, chẳng lẽ ngài không phải…”

Hồng Tụ quát lớn: “Hỗn láo! Sư phụ ta chính là Địa Tiên Chi Tổ, thiên tướng gặp cũng phải kính lễ ba phần. Đâu ra cái thứ hèn mọn như ngươi nghi ngờ.”

Vũ Hùng: “Hừ, vậy cớ sao ngài Địa Tiên Chi Tổ lại sợ mấy con yêu hồ.”

Hồng Tụ: “Là… là sư phụ ta bận việc. Chứ bọn yêu hồ, ta búng ngón tay cũng đủ tan xương nát thịt.”

Vũ Hùng: “Vậy thì cho ta xin một cái búng tay của ngươi.”

Hồng Tụ nghẹn lời: “Ta…”

Trấn Nguyên Tử vẩy phất trần: “Được rồi. Ta thật sự không thể giúp ngươi.”

Vũ Hùng dập đầu lia lịa đến mức chảy máu. “Thượng thiên hạ địa, tiên sư cứu khổ cứu nạn, trừ yêu diệt ma.”

Hai tiểu đồng cảm động, nhìn sư phụ. Trấn Nguyên Tử thở ra một hơi dài: “Thôi được, ta cho ngươi thứ này…” từ trong tay áo lấy ra một viên đan tròn đen. “Đây là Đại Lực Đan, uống vào ngươi sẽ lập tức có được sức mạnh dời non lấp biển nhưng đổi lại kinh mạch, gân cốt đứt đoạn, không chết cũng tàn phế. Ngươi có sợ không?”

Vũ Hùng vui vẻ nhận lấy, bái tạ. “Đa tạ tiên sư, chỉ cần báo thù được cho gia đình, con chết cũng được, xin hẹn kiếp sau báo đáp ơn này của tiên sư.”

Trấn Nguyên Tử gật đầu, phất tay biểu đi đi. Vũ Hùng lập tức chạy mất.

“Thật là một viên ngọc quý!”

Hai tiểu đồng: “Sư phụ, lời này là ý gì?”

“Hai đứa ngốc này vẫn không hiểu ra. Cậu ta đã biết ai là hồ ly nên đã tấn công chúng ta.”

Hai tiểu đồng: ??? lời này mâu thuẫn a, nếu đã biết ai là hồ ly thì phải tấn công hồ ly chứ?

Hồng Tụ lo lắng hỏi: “Sư phụ, cậu ta và hồ ly đánh nhau sẽ gây hại cho người đi đường.”

Trấn Nguyên Tử bật cười gõ đầu tiểu đồng: “Ngươi thật ngốc! Với tâm tính của cậu ta, cậu ta sẽ trở về nhà.”

Hai tiểu đồng nhìn nhau gãi đầu càng không hiểu nhưng hỏi nữa sẽ bị gõ sưng đầu.

“Sư phụ, vậy chúng ta nhanh hoàn thành nhiệm vụ.”

“Đã hoàn thành một nửa rồi.”

Hai đứa nhỏ lại gãi đầu, bọn họ xuống núi đi một vòng, đã làm gì đâu mà hoàn thành một nửa nhiệm vụ, mà nhiệm vụ là gì bọn họ cũng không biết.

Trấn Nguyên Tử ngước mắt nhìn trời, trong đôi mắt sâu như vực thẳm: “Có người nhờ ta.”

Bạch Lý: “Rốt cuộc là ai mà có thể nhờ được sư phụ.”

Nên biết sư phụ bọn họ là Địa Tiên Chi Tổ, không bái Như Lai cũng chẳng kính Ngọc Hoàng.

“Một vị bằng hữu, khi ta thời niên thiếu, hai ta đã cùng rong ruổi khắp thiên địa. Chúng ta như mặt trăng và hòn đất.”

“Hòn đất cũng đáng để sư phụ lưu tâm ư?”

Sư phụ của bọn họ thuộc dạng rất kiêu ngạo, thần tiên ai cũng kính sợ, hội bàn đào mời còn chẳng thèm coi ra gì, trước mặt Vương Mẫu Nương Nương chê đào tiên không ngọt bằng Nhân Sâm Quả nhà mình.

“Không, ta mới là hòn đất.” Trấn Nguyên Tử nói, trong lời hoàn toàn tâm phục khẩu phục. Hai tiểu đồng trợn tròn mắt.

…

Trời tối, ánh trăng chiếu rọi khắp thế gian, năm tên thư sinh khoác vai nhau ca hát cười đùa, chân trái đá chân phải, hơi thở nồng nặc mùi rượu, tay cầm hồ lô tu ực ực, phía sau lộ ra đuôi cáo, mặt đầy lông. Bọn chúng đẩy cửa đi vào thì đột nhiên… Vút! Một cọc gỗ nhọn hoắc phóng ra. Quá bất ngờ và do đang say rượu, bọn chúng không kịp phản ứng, cọc gỗ phát nát đầu một con hồ yêu.

“Grừ~~~” Bọn chúng nghiến răng tức giận, lập tức tản ra, yêu khí bộc phát tản đi hơi rượu, ánh mắt láo liên nhìn quanh tìm hung thủ.

Vút! Một mũi tên từ trong bóng tối tập sát, hồ yêu tuy say vẫn kịp nhảy sang bên, cười hắc hắc: “Muốn trúng ta đâu có dễ.”

“Á!!!” Đột nhiên nó hét lên, bởi vì chân bị kẹp bẫy gấu. Nó dù là yêu quái, thân thể cứng hơn hồ ly bình thường nhưng bẫy gấu thật sự rất mạnh, đã kẹp gãy chân nó. Một con khác vội vàng tới giúp kéo chân.

“Hướng kia!” Con thủ lĩnh chỉ tay, ánh mắt như diều hâu. Một con lập tức phóng tới. Vũ Hùng trốn trong tán cây cách nhà trăm bước chân không nao núng, rút tên liên tục bắn. Hồ yêu nghiêng trái nghiêng phải dễ dàng tránh né.

Nhưng mũi tên không bắn vô ích, nó thực chất nhắm vào con hồ ly bị kẹp chân, gây rối con hồ ly đang giúp đỡ.

“Á, đau quá! Nhanh rút ra. Đau quá! Đau quá!” Hồ ly kêu la thảm thiết. Đây không phải bẫy bình thường, trên bẫy còn có chất độc. Con thủ lĩnh bực mình, đưa tay phát ra phong nhận chém đứt cái chân. Nó không động thủ mà chú ý quan sát bốn phương tám hướng, đánh giá lực lượng địch.

Bên kia, con hồ ly đã tiếp cận được cái cây, thấy đối phương chỉ là nhóc con bình thường thì nhếch mép cười, phóng tới đưa bàn tay chụp. Vũ Hùng sắc mặt lạnh lùng, cắt dây.

Vù! Từ phía trên rơi xuống dàn chông nhọn hoắc, đâm con hồ ly xuống mặt đất. Vũ Hùng nhảy xuống, định dùng dao cắt đầu cho chắc thì “Gào!” Hồ ly tinh vùng dậy phá tan bẫy chông, yêu khí bùng nổ, hóa lớn như gấu đen, trên người loang lổ lỗ đâm, máu chảy ròng ròng nhưng có vẻ chỉ thương ngoài da.

Bàn tay nó chụp tới, Vũ Hùng lăn tròn ra sau né tránh rồi vội vã chạy. Yêu hồ truy sát ngay sau, hai bên đuổi nhau trong rừng, Vũ Hùng nhờ lợi thế quen địa hình mà vẫn chưa bị bắt.

Con thủ lĩnh liếc nhìn con hồ yêu lành lặn: “Ngươi bắt nó về cho ta.”

Vũ Hùng liếc thấy bóng hồ yêu đang chạy tới, trong lòng gấp gáp, phải giải quyết đối phương trước khi cả hai hợp lại. Ngay giây phút cậu phân tâm suy nghĩ, con yêu hồ chớp lấy cơ hội, nhảy chồm lên chụp được chân cậu. Nó nhếch mép cười khặc khặc.

“Chạy, chạy nữa đi.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

p-xa-dien-lao-dung-gia-se-khong-mo-toi-bai-tran.jpg
P Xã Điên Lão Dũng Giả Sẽ Không Mơ Tới Bại Trận
Tháng 12 3, 2025
tuy-duong-ta-nam-giu-bon-voi-chin-trau-luc-luong.jpg
Tùy Đường: Ta Nắm Giữ Bốn Voi Chín Trâu Lực Lượng
Tháng 2 26, 2025
bat-dau-phat-tuc-phu-ta-biet-co-hoi-nhieu.jpg
Bắt Đầu Phát Tức Phụ, Ta Biết Có Hơi Nhiều
Tháng 1 23, 2025
tam-quoc-me-no-tao-thao-di-nhien-doc-trom-nhat-ky-cua-ta.jpg
Tam Quốc: Mẹ Nó! Tào Tháo Dĩ Nhiên Đọc Trộm Nhật Ký Của Ta
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP