Chương 24: Thất kiếp tai ương.
Cổn Khai đứng dậy, chụp lấy trụ nấm làm vũ khí, ánh mắt sắc bén, sát khí dâng lên, nói: “Làng của bọn ta bị Thần Khí thổi đến, bọn ta không còn cách nào khác ngoài di cư. Bọn Khí Đồ muốn bọn ta tự nguyện dâng hiến cho Thần Khí, các chiến sĩ anh dũng tộc ta đã chết hết trên đường, bây giờ chỉ còn lại phụ nữ yếu đuối và trẻ con.”
Cổn Khai quay đầu nhìn U Đôn một cái, dặn: “Ta sẽ liều mạng với tên thủ lĩnh, chỉ cần hắn chết thì bọn Khí Đồ sẽ rút lui…” Ngập ngừng thoáng chốc, sắc mặt hắn lặng đi, thì thầm: “Có lẽ kéo dài thêm chút thời gian, trước đi đám hổ báo khác đến. Xin lỗi đã liên lụy các ngươi, nhưng ta cũng không còn cách nào khác.”
Dứt lời, hắn thẳng thắn bước đi chịu chết, U Đôn bàn tay chụp lại vai hắn, cười nói: “Ngươi nghĩ nhiều rồi. Ngồi xuống ăn hết bánh đi.”
Bên ngoài, cách ba trăm thước, đoàn người cưỡi chiến thú lao tới, cuốn lên cát bụi mù mịt, tiếng chiêng trống, kèn chiến đùng đoàn đinh tai.
“Hú hú hú…”
“Đùng đùng… Keng!”
Khi tới gần cổng trại thì “phập phập phập” một làn mưa tên bắn xuống cản đường, buộc bọn Khí Đồ thắng gấp dừng lại. Tên thủ lĩnh sắc mặt không vui, nhíu mày nộ hỏa.
“Đây là tộc nào mà dám to gan cản đường ta?”
Một tên cưỡi chiến trư thúc lên trước, nói: “Thủ lĩnh, hình như là tộc của tên đó.”
“Tên đó? Cái tên từng là huyền thoại, sau đó tự bẻ răng.” Tên thủ lĩnh vuốt chiếc răng nanh nói, đây là thói quen của hắn.
“Dạ phải.”
Tên thủ lĩnh dừng vài giây sau đó ngửa mặt phá lên cười: “Ha ha ha…” Cười một lúc lâu sau mới dừng lại. “Nỗi ô nhục của Atula tộc, cuối cùng cũng được gặp.”
Tên thủ lĩnh lại vuốt răng, trong lòng toan tính, nơi này trông cũng khá lớn, bắt hết tộc Sói Đá hiến tế cho thần, ta lấy luôn nơi này làm căn cứ mới. Càng nghĩ càng thấy tốt đẹp, không nhịn được mà nhếch mép cười thành tiếng.
Hắn không chút nào nghi ngờ mình sẽ hạ được trại này với chỉ ba mươi chiến binh, những vết sẹo trên người chính là bằng chứng tốt nhất. Hắn không quá cao, chỉ khoảng hai thước, thân hình nhỏ linh hoạt, cơ bắp săn chắc, làn da màu xanh rêu đậm, mặt nhọn mũi quắm, đặc biệt nhất là hai chiếc răng nanh – niềm tự hào của hắn, chiếc răng to như răng heo rừng, màu ngà ngà, cong ngược dài qua đầu, phải dài tới ba mươi phân.
Tên thủ lĩnh ngoắc ngón tay, thuộc hạ hiểu ý tiến lên hét: “Trong trại nghe cho rõ đây, các ngươi nhanh giao…”
Vút! Một mũi tên lao xuống nhắm ngay đầu, tên thuộc hạ giật mình cấp tốc né tránh, suýt nữa là chết.
Tên thủ lĩnh hừ một tiếng, lỗ mũi phập phồng phì phò. “Tàn sát!”
Bên trong, Minh Diệt Thiên đưa mắt nhìn Đại ca, hắn không nói, nàng liền bay vút ra ngoài, cuối cùng cũng có cơ hội trút giận. Tên thủ lĩnh đang chuẩn bị thúc chiến thú thì đột nhiên một nữ nhân xinh đẹp, thân hình nhỏ nhắn đứng trên đầu thú, chưa kịp hỏi thăm, nữ nhân đã bay tới trước mặt hắn.
Tay chụp lấy răng nanh, kéo hắn xoay tròn một vòng ném ra sau tông vào liên tiếp mấy tên thuộc hạ. Đám xung quanh lập tức cầm vũ khí lên nhưng trong mắt bọn họ chỉ có vệt sáng xanh lướt qua, sau đó… lần lượt, lần lượt thấy trời đất mờ tối, đầu rơi bịch bịch xuống đất.
Khi tên thủ lĩnh đứng lên, chưa kịp bạo nộ hét lớn thì lưỡi dao bán nguyệt đã kề ngay cổ, giọng nói nhẹ nhàng vang lên:
“Ai cho ngươi cái gan lớn tiếng ở đây hả?”
“Ta là…”
Xoẹt! Không cần nghe giới thiệu, tà nguyệt huyết tuyến, Minh Diệt Thiên cầm lấy thủ cấp trở lại trại. Cổn Khai đứng nép sang bên run rẩy, kẻ mà truy đuổi bọn họ suốt mấy vạn dặm, giết hết chiến binh này đến chiến binh khác vậy mà không có chút sức phản kháng.
Minh Diệt Thiên ném chiếc thủ cấp xuống trước mặt đám nhóc ngơ ngác, một chân đạp lên, cười nói: “Thấy không? Nữ nhân chúng ta không cần sợ ai hết.”
Đám bé gái gật đầu lia lịa, ánh mắt sáng rực, từ giây phút này nàng trở thành thần tượng của bọn nó.
La Mạn run trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cười nói: “Chúc mừng Thất muội đã luyện thành Tiểu Thí Thần thuật.”
Minh Diệt Thiên đối với hắn lạnh lùng: “Mới học được 30 thôi.”
La Mạn đổ mồ hôi: con bé sao học nhanh vậy, bản thân ta mới học được 17 Tiểu Thí Thần thuật, chỉ sợ lần sau xếp hạng phải gọi nó là Thất tỷ rồi.
Cổn Khai ầm ầm bước tới, hai mắt rưng rưng xúc động, tay giơ cao, bất ngờ đầu gối đập xuống đất quỳ rạp: “Đa tạ đã trả thù cho huynh đệ, con dân tộc ta.”
“Chuyện nhỏ thôi.” Thiên Táng phất tay.
Cổn Khai ngước mắt lên: “Không giấu gì tộc trưởng, bọn ta bị Thần Khí thổi qua. Bọn ta đã mang đến rắc rối cho các ngươi, bọn ta bây giờ sẽ đi ngay.”
“Thần Khí ư? Hừ, không cần phải sợ.” Thiên Táng lạnh giọng, dường như đối với Thần Khí cực kỳ ác cảm, hắn giậm chân, khí lãng tỏa ra. “Các ngươi tới cầu nguyện với Thủy Tổ, sẽ không còn sợ Thần Khí.”
“Thật, thật vậy sao?” Cổn Khai vui mừng ngỡ ngàng.
U Đôn vỗ vai cười: “Nói ngươi rồi, không cần nghĩ nhiều, Đại ca nói gì thì cứ làm theo như vậy.”
Cổn Khai cùng tộc viên vội vàng bái lạy cầu nguyện với tượng Thủy Tổ. Thiên Táng trong đôi mắt có chút kỳ lạ.
Minh Diệt Thiên đối với Chư Vấn kể: “Tộc Atula từ xa xưa đã mắc một căn bệnh lạ, cho rằng do khí mang đến, lâu dần sợ hãi xưng nó là thần, gọi là Thần Khí. Những kẻ tôn sùng Thần Khí tự xưng mình là Khí Đồ. Một khi bị Thần Khí quét qua thì chỉ có con đường chết, không thứ gì có thể cứu được. Thần Khí mang đến thất kiếp tai ương gồm:
Thứ nhất khô héo, gió thổi qua da khô quắt.
Thứ hai hóa lỏng, cơ thể từ từ hóa lỏng thành nước.
Thứ ba trương sình, cơ thể trương sình như ngâm nước, qua vài ngày thì phát nổ chết.
Thứ tư hóa đá, cơ thể từ từ hóa đá biến thành bức tượng.
Thứ năm nôn mửa, liên tục nôn mửa, tiêu chảy tới ra máu, kiệt sức chết.
Thứ sáu cơ thể xanh lét, một lớp rêu xanh mọc trên người, khi chết những cây nấm chui ra từ hốc mắt, hốc miệng.
Thứ bảy rụng tóc, rụng lông, rụng móng, cơ thể già nua cấp tốc.
Ta bắt ngươi về đây cũng một phần muốn ngươi giúp hóa giải thất kiếp tai ương.”
Chư Vấn cười gian xảo tới gần đám người, bất ngờ bứt một cọng tóc, cuốn vào lá bùa, tay kết Càn, Khôn, Minh, Ngục liên tục bốn ấn, miệng lẩm nhẩm chú ngữ. Đột nhiên… phừng! lá bùa bốc cháy, lão thả tay, lá bùa lơ lửng, lơ lửng bay lên cho tới khi tàn. Lão liên tục bấm pháp quyết, tính toán thiên cơ.
“Sao? Kết quả thế nào?” Minh Diệt Thiên vội hỏi. Nàng tại trong hàng ngũ Vô Diện đã nghe rất nhiều điều kỳ diệu về lão, cũng chứng kiến lão nhiều lần làm phép, bởi vậy không tiếc bại lộ thân phận cũng phải mang lão về.
Chư Vấn cười hắc hắc: “Muốn biết sao không hỏi hắn. Hắn còn biết nhiều hơn ta.” lão chỉ tay về Thiên Táng. Thiên Táng lặng thinh.
“Lão có ý gì?” Minh Diệt Thiên nổi giận, nàng không cho phép ai vấy bẩn Đại ca, dù chỉ một chút nghi ngờ, túm cổ lão giơ lên cao.
“Hắc hắc… xem ra ngươi rất tin tưởng hắn.”
“Tất nhiên rồi, Đại ca chính là người cưu mang bọn ta.”
“Hê hê… Vậy mà trong thời khắc nguy cấp nhất hắn lại phản bội huynh đệ mình.”
Minh Diệt Thiên thấy hơi chột dạ: “Là do, là do… Nhị ca tham lam, Đại ca đã nói sẽ chia đều cho mọi người.”
Khi Thiên Táng từ dương gian trở về thân thể tàn tạ, mang theo hai món bảo vật, Nhị ca nhìn thèm đỏ con mắt. Mà tính cách của Atula tộc rất đơn giản, muốn thứ gì thì dùng sức mạnh giành lấy. Nhị ca đã khiêu chiến Thiên Táng, kết quả là xác vứt ngoài đồng hoang cho chim thú rỉa.
Chư Vấn cười liếc nhìn Thiên Táng, ý lão tất nhiên không phải chuyện đó, lão làm sao biết tên Nhị ca gì đó phản bội, ý lão là chuyện khác mà Thiên Táng cũng hiểu lão đang nói gì.
Thiên Táng: “Không ngờ Thổ Địa còn có tài xem bói.”
Chư Vấn: “Hế hế… chuyện nhỏ thôi, giống như đại vương, đa tài đa nhân cách.”
Thiên Táng: “Vậy ngươi tính xem, ta sắp tới sẽ làm gì ngươi?”
Chư Vấn vẫn điệu cười đê tiện: “Kính như kính thần, quyến luyến chia tay.”
Vụt! Đột nhiên Thiên Táng tốc biến, chụp lấy cổ Chư Vấn nhấc lên cao, móng tay sắc nhọn đâm vào da thịt, rỉ ra dịch đỏ đặc sệt. “Đoán sai rồi! Ta sẽ dùng ngươi làm phân bón ruộng.”
Chư Vấn giãy giụa mặt đỏ tía tai, Minh Diệt Thiên muốn nói lại thôi, hơi tiếc nhưng nàng luôn tin tưởng tuyệt đối vào quyết định của Thiên Táng. Qua vài hơi thở, mắt lão đã trợn trắng, phồng mang trợn má, sắp tới cực hạn. Nhưng lão đột nhiên phun phì phì, nước bọt văng tung tóe, Thiên Táng vì tránh bẩn mà phải ném lão đi.
Lão ta đứng dậy phủi quần áo, cười khà khà: “Không phải sống rồi sao?”
Thiên Táng: “Hừ! Thứ không phải người!”
Đúng lúc này đột nhiên trời mưa, không một dấu hiệu báo trước, mọi người sợ hãi vội vã chạy vào nhà ẩn núp.
“Đến Nghị Đường.” Thiên Táng lệnh. U Đôn xách Chư Vấn chạy. Những nơi khác đầy tiếng la hét thúc giục đám nhóc chạy vào nhà, hối hả thu gom bột đang phơi, dựng bạt che cho vườn củ mài…
Khi ở trong nhà, Kính Hà thò đầu ra khỏi cổ áo lão, đôi mắt to tròn nhìn ngoài trời mưa, nghi ngờ hỏi:
“Mưa vốn đại diện cho sinh khí, mang lại sức sống cho thế gian, tại sao bọn họ lại sợ hãi như vậy?”
Thật vậy, nó là Long Vương, mỗi lần làm mưa, dân chúng đều hoan hỷ cảm tạ.
Chư Vấn cười nhạt, túm cổ nó đưa ra ngoài trời: “Ngươi tự cảm nhận đi.”
Tinh tinh… giọt mưa rơi vào đầu, Kính Hà lập tức thấy lạ, nước mưa hơi ngả đen, hơn nữa rất nhẹ, rất mát, không giống như mưa thường. Khi nhắm mắt cảm nhật, nó chợt phát hiện nước mưa trôi cuốn theo ma lực.
Kính Hà bừng tỉnh! Đây là… Nhược Thủy, có khả năng cuốn lấy linh lực, sinh lực, ma lực…
“Thiên Địa Có Ngũ Hành, Ngũ Hành Chia Tứ Tử.
Thiếu Âm, Thái Âm, Thiếu Dương, Thái Dương.”
Nhược Thủy thuộc về Thiếu Âm còn gọi là Thiếu Âm Chi Thủy, tương tự có Thái Âm Chi Hỏa, Thái Dương Chi Thổ…
“Đồ tốt!” Lão già Chư Vấn trong nguy thấy cơ, vội lấy hồ lô ra hứng. Nhược Thủy đối với Atula là ác mộng nhưng trên dương gian tìm không thấy, công dụng vô cùng nhiều, đặc biệt trong luyện đan và luyện khí.
“Mỗi ngày bọn ta đều phải chịu giày vò.” Đột nhiên Thiên Táng lên tiếng, bàn tay đưa ra mặc cho nước mưa rơi. “Các ngươi chiếm lấy dương gian màu mỡ còn bọn ta bị đày vào cái nơi quỷ quái này, ngay cả nước mưa cũng có thể giết người.”
Hắn nhìn hai người, ánh mắt sắc bén khiến Kính Hà run lên. “Các ngươi nói xem có công bằng không?”
Kính Hà sợ nói sai một chữ sẽ không toàn thân, Chư Vấn cười hắc hắc: “Công bằng, rất công bằng.”
Kính Hà: cái lão già chết tiệt này!
Chư Vấn: “Thắng làm vua, thua làm giặc. Đại vương thấy đúng không?”
Thiên Táng im lặng, không gian đè nén ngột ngạt. Một lát sau:
“Ha ha ha… Đúng! Thắng làm vua, thua làm giặc.”